Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận Rồi

Chương 24: Chương 24: Chuốc thuốc






Quách Dụ nghe được lời này của Tô Hoài Lan

liền cảm thấy hứng thú vô cùng đứng dậy đi đến

ngôi bên cạnh cô ta..

"Mợ Phó, nói ra nghe thử xem nào?"

"Cô gái trên sân khấu, vừa nhìn thì đã biết vẫn

chưa tốt nghiệp, không biết gì đến thế giới bên

ngoài. Anh đường đột bảo cô ta bồi rượu như vậy,

cô ta đương nhiên không chịu rồi. Cho nên, anh

phải mềm dẻo hơn mới được!" Tô Hoài Lan mỉm

cười nói.

Ngay cả Trân Cẩm Thu ngồi bên cạnh bỗng

chốc cũng cảm thấy có hứng thú, không kìm

được xen vào hỏi: “Hoài Lan, mau nói ra nghe

thử!”

Tô Hoài Lan mỉm cười đầy ẩn ý, khêu khêu

ngón tay ra hiệu cho Quách Dụ và Trần Cẩm Thu

ghé tai sát lại.

Sau khi Nặc Kỳ Anh hát xong bước xuống sân

khấu thì nhận được một bó hoa hồng tươi của

nhân viên phục vụ.

Trên bông hồng còn có một tấm thiệp: Tạ

Liên, giọng ca của cô đúng là rất hay! Cố gắng lên!

Nặc Kỳ Anh nhìn dòng chữ trên tấm thiệp,

khóe miệng khẽ cong lên, ở bên ngoài có thể

nhận được sự cỗ vũ của ngươi khác khiển cô cảm

thấy như được an ủi.

Lục này, Quách Dụ bưng hai ly rượu đi về phía

Nặc Kỹ Anh.

Cùng lúc đó, Phó Quân Bác và mấy người bạn

của anh ta cũng đi vào câu lạc bộ Dạ MI.

Khi Phó Quân Bác nhìn thấy Nặc Kỳ Anh,

chuẩn bị đi tới chào hỏi thì nhìn thấy một người

đàn ông nho nhã lịch thiệp xuất hiện bên cạnh cô,

anh ta bèn dừng lại.

"Quân Bắc, nhìn cái gì thế? Đi, chúng tôi vì

chúc mừng cậu trở thành tổng giám đốc của

công ty Địa Trí, nên đã đặt sẵn phòng rôi!" Bạn

thân Tiền Thừa Tuấn vỗ vai anh ta nói.

Phó Quân Bác hoàn hồn lại, gật đầu.

Tiền Thừa Tuấn lại xúc động nói: "Cô gái khi

nãy hát cũng không tệ đấy chứ! Trước đây chưa

từng gặp qua, chắc là người mới đến chăng!"

“ỪI” Phó Quân Bác nhàn nhạt đáp lại, vẻ mặt

trâm ngâm đi bên cạnh Tiền Thừa Tuấn.

Dư quang lờ mờ nhìn thấy Nặc Kỳ Anh đang

cười người đàn ông đó cười cười nói nói. Trong

lòng bồn chồn, tại sao cô lại đến nơi này hát?

Chân của cô không phải đang bị thương sao?

Ban ngày còn ở trước mặt anh ta giả bộ đáng

thương, đến tối thì lại tới câu lạc bộ quyến rũ con

trai của thị trưởng.

“Cậu Quách, tôi cảm thấy rất vui vì cậu đã

thích giọng hát của tôi, nhưng bó hoa này, tôi

không thể nhận được” Sau khi biết người tặng bó

hoa này cho cô là Quách Dụ, Nặc Kỳ Anh khéo léo

từ chối.

Tô Hoài Lan nói, cô gái này rất có thiện cảm

với những người đàn ông phong độ lịch lãm.

Thể nên Quách Dụ quyết định đóng giả thành

một công tử tao nhã hiền lành để được làm quen

với cô.

"Tạ Liên, tôi không có ý gì khác. Chỉ là cảm

thấy giọng hát của cô rất hay, cho nên mới tặng

hoa cổ vũ cho cô thôi!" Quách Dụ nói.

Nặc Kỳ Anh nhìn Quách Dụ, nhìn thấy anh ta

mặc một bộ âu phục màu lam nhạt, đầu tóc được

chải gọn gàng, áo mũ chỉnh tê, diện mạo đàng

hoàng, nên đành chấp nhận lời cổ vũ này của anh

ta.

“Cảm ơn” Nặc Kỳ Anh mỉm cười dịu dàng,

nhận lấy bó hoa hồng.

Sau đó Quách Dụ đưa ly rượu cho Nặc Kỳ

Anh: "Nào, chúng ta cùng nâng ly nhé!"

“Không, tôi không biết uống rượu.” Nặc Kỳ

Anh từ chối.

Quách Dụ cười khanh khách: "Đây không phải

rượu, chỉ là đồ uống, cô hát ở trên sân khấu lâu

như thế chắc cũng đã khát rồi? Nào, thử một

miếng đi, rất ngon đấy”

Nói đến khát, Nặc Kỳ Anh thực sự cảm thấy

có hơi khát. Cô hoàn toàn không nhận ra Quách

Dụ là loại người tiểu lý tàng đao, dưới sự dụ dỗ





- -------------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.