Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận Rồi

Chương 25: Chương 25: Hôn tê khắp toàn thân






Chính là anh!

Người đàn ông mà đêm hôm đó... cô đã cứu!

Lần này, cô nhất định không nhìn lầm!

Lúc đầu cô luôn cảm thấy Phó Quân Bác

giống với người đàn ông mà cô đã cứu đêm đó,

nhưng lúc này, người đàn ông trước mặt cô mới

chính là người đó.

Nặc Kỳ Anh nằm mơ cũng không ngờ được cô

sẽ gặp anh ở một nơi như vậy.

Nghe Đường Vãn Kiêu nói, những người có

thế vào được câu lạc bộ Dạ Mị đều là người giàu

có.

Người này lẽ nào không phải quân nhân hay

cảnh sát sao? Sao anh ấy lại đến một nơi như thế

này?

Xem ra, thân phận của người đàn ông này

quả thật giống như lúc đó cô suy tưởng ra, không

hề đơn giản!

Thật ra, trong đầu Nặc Kỳ Anh luôn luôn tin

đó chính là anh, bởi vì cô mong mình có thể được

người tốt cứu khỏi tay Quách Dụ.

Nhưng thật tế, trong lòng cô cũng không

chắc chắn, người đàn ông trước mặt này rốt cuộc

có phải là anh hay không.

Suy cho cùng cũng chỉ là tam diện chi duyên,

anh lại nhiều lần thay đổi phong cách, khiến cô

hoàn toàn không biết được rồt cuộc bộ dạng nào

mới là diện mạo thật của anh.

Nặc Kỳ Anh mỉm cười bất lực.

Trong mắt Phó Quân Tiêu chỉ nhìn thấy

Quách Dụ đang ôm Nặc Kỳ Anh vào lòng, hai

người trông rất tình cảm.

Phó Quân Tiêu thật sự không ngờ Tô Hoài

Lan lại là loại phụ nữ không biết xấu hổ như vậy!

Không yên phận ở nhà làm “lãnh thái thái”

của anh, gạ gâm những vệ sĩ trong nhà không nói

đi, vậy mà còn chạy ra đây quyến rũ dụ dỗ!

Vừa nghĩ đến điều này, tôn nghiêm đàn ông

của anh bị cô ta quét sạch rồi, Phó Bắc Tiêu vô

cùng tức giận.

Nặc Kỳ Anh tưởng rằng đã nhìn thấy được hi

vọng, chớp mắt, chỉ nhìn thấy trên gương mặt

tuấn mỹ ấy của Phó Quân Tiêu lọ ra một nụ cười

khinh bỉ khó mà cảm nhận được.

Hàn Mậu Tinh thấy Phó Quân Tiêu lạnh lùng

nhìn người phụ nữ đó, vô thức hỏi: "Cậu tư, cô gái

này là chị dâu sao?"

Nghe thấy Hàn Mậu Tình hỏi như thế, ngay cả

Quách Dụ cũng bắt đầu căng thẳng.

Xem ra thân phận người đàn ông này không

hề bình thường, lỡ như, người đàn ông đó quen

biết cô gái này, thì mọi chuyện phiền phức rồi đây.

Khi Nặc Kỳ Anh dùng ánh mắt tràn đầy hi

vọng nhìn Phó Quân Tiêu, bầu không khí yên lặng

này khiến mọi người đều cảm thấy ớn lạnh:

"Không quen biết."

Không quen biết...

Ba chữ này khiến trái tim Nặc Kỳ Anh vô cùng,

xem ra, cô đã nhận nhâm người. Người đàn ông

trước mặt này không phải là người cô đã cứu đêm

hôm đó.

Phó Quân Tiêu và mấy người bạn của anh

xoay người bỏ đi, lúc này, Quách Dụ như được thở

phào nhẹ nhõm.

Nặc Kỳ Anh cảm thấy cơn chóng mặt ngày

càng lợi hại, muốn mở miệng nói chuyện cũng rất

khó khăn, nhìn thấy Phó Quân Tiêu và bạn anh

sắp rời khỏi, cô dồn hết sức lực cuối cùng, yếu ớt

nói lên: “Cứu... Tôi...

Cô nói xong, nhưng vẫn không nhìn thấy Phó

Quân Tiêu quay đầu lại, cô không kìm được mà rơi

nước mắt.

Nặc Kỳ Anh chỉ cảm thấy mặt mày choáng

váng, cả người mất sức, cơ thể nóng bừng một

cách bất thường, sức nóng cuồng nhiệt khó tả lan

dần trong cơ thể cô.

Quách Dụ thấy vậy liền ôm Nặc Kỳ Anh lên

khỏi mặt đất.

Sức chịu đựng của người phụ nữ này đúng là

mạnh mẽ, cho cô uống thuốc mê mạnh như vậy





- -------------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.