Thịnh Thế Vinh Sủng

Chương 138: Chương 138: Chương 118




Chỗ A Nguyên và Cửu Công chúa đã rất căng rồi.

Gương mặt nhỏ thoa phấn nhàn nhạt, óng ánh trong suốt chỉ to bằng một bàn tay,một thân cung trang mộc mạc mà phiêu dật, hông buộc chặt, tay áo xiêm y rộng đặt chéo lên nhau, tất cả càng khiến nữ nhi tuổi còn nhỏ này tựa như tiên tử trên mây phiêu dật thoát tục, chỉ là A Nguyên thấy diễn xuất của Cửu Công chúa này hiển nhiên biết được nàng ta chưa chết tâm với Thẩm Thác, trong lòng không thể hiểu vì sao cônương này nhất nhất phải chen một chân vào nhân duyên của người ta, cho dù người ta là liên hôn không có tình cảm thì có thể phất cờ chân ái phá tan gia đình người ta sao?

Quá vô sỉ!

Ánh mắt khinh thường, A Nguyên nhìn cô nương không biết tới từ đâu mà lại có giác ngộ tiểu tam này, lạnh lùng nói: “không đi thì cút!”

“Vì sao Hoàng tỷ cứ mãi khinh nhục muội?” Cửu Công chúa chỉ cảm thấy A Nguyên như khắc tinh vậy, ánh mắt không cam lòng nhìn về phía xa xa, lại thấy tầm mắt Thẩm Thác chú ý cả vào một thằng béo, giống như là tiểu tử béo ụt ịt đó còn đáng thích hơn mình, nhất thời oán hận, bị ánh mắt khinh bỉ của A Nguyên nhìn thấy, hai mắt liền đỏ ngập nước ấm ức, chỉ rưng rưng nói: “Ta cũng là nữ nhi của Phụ hoàng, cũng là Công chúa, tại sao Hoàng tỷ khinh thường ta như vậy?!”

“Ngươi vẫn không hiểu chứ gì?” A Nguyên lười dây dưa, chỉ híp mắt nói: “Ngươi sinh rađã xinh đẹp như thế là để phá hoại nhân duyên nhà người ta hả? nói ra ta còn thấy ghê tởm! Còn về phần Công chúa…” nàng châm chọc cười lạnh nói: “Nam nhân thiên hạ chết hết rồi sao mà ngươi không biết xấu hổ như vậy?! Hoàng bá phụ anh minh bậc nào cũng bị ngươi bại hoại mất!” Nữ nhi Hoàng đế trời sinh cao quý lại cố tình trông ngóng phu quân người khác, thanh danh này truyền đi có thể dễ nghe sao? khôngchừng có biết bao nhiêu người sẽ chê cười. nói tới đây, A Nguyên thấy Cửu Công chúa vẫn oán hận như cũ, liền cười nói: “Bằng không chúng ta cùng đến chỗ Hoàng bá phụ? Ngươi có lý như vậy, Hoàng bá phụ hẳn sẽ mắng ta thôi.”

Nếu không phải thật sự tiếc cho tấm lòng làm mẫu thân của Trần Tần, A Nguyên đãsớm khiến Cửu Công chúa không sống nổi trong cung nữa.

“Ta cũng chỉ thích một người mà thôi, dựa vào cái gì mà Hoàng tỷ…” Cửu Công chúa dậm chân, mới nói đến đây đã ăn một bạt tại, nàng bụm mặt ngẩng đầu hoảng sợ, nhìn A Nguyên đang cười lạnh, liền nghe thấy tiếng A Nguyên chậm rãi nói: “Hay cho cái thứ không biết xấu hổ này, một khi đã như vậy ta còn không nỡ cái gì nữa?!” nóixong chỉ nói với đại cung nữ vẫn canh giữ bên người: “Truyền tin trong cung, nói Cửu Hoàng muội đắc tội ta, ta sẽ không chào đón nữa!” nói xong mới gật đầu nói với Cửu Công chúa: “Ta xem như đã nhìn ra, ngươi thật sự không biết xấu hổ!”

Quả thực giống chiêu trò của Nhị Công chúa năm xưa, chỉ là ngày trước Nhị Công chúa muốn cướp một Trạng nguyên mà thôi, Hoàng thượng đã giận tím mặt. Trước mặt là thời điểm Hoàng thượng muốn trọng dụng Thẩm gia, sao có thể để gia quyến ở lại kinh thành của người ta bị thất vọng buồn lòng được? Cửu Công chúa chẳng biết gì cả, còn cảm thấy bản thân thông minh vô cùng, đã khiến A Nguyên ngửi được mùi ngu xuẩn, thấy Cửu Công chúa ăn một bạt tai của mình mà vẫn chưa hiểu ra, lại còn oán hận nhìn mình, còn cảm thấy A Nguyên là cá mè một lứa với A Loan cùng chặn khôngcho nàng ta thân cận với Thẩm Thác, cũng phiền, chỉ hỏi: “Ngươi thật sự không đi?”

Biết A Nguyên sẽ dám cho người kéo mình đi thật, Cửu Công chúa căm hận nhìn nàngmột cái, xoay người định đi.

“Điện hạ dừng bước.” Lúc này ánh mắt A Loan mới rời khỏi Nhóc mập tròn tròn đángyêu, thấy hành động của A Nguyên liền khẽ nhíu mày, đi tới bên cạnh A Nguyên, rũ mắt xoa xoa bàn tay vừa đánh người của nàng, thấy bị đỏ lên liền sờ sờ đầu A Nguyên.

Nhóc con linh hoạt, ôm tay kêu đau.

Thẩm tiểu tướng quân ở xa xa nhìn con nhóc làm bộ làm tịch, quyết định sau khi xuất cung sẽ phải đi uống rượu với Trạm huynh một trận.

“Gọi ta có chuyện gì?” Cửu công chúa không hiểu, A Loan cao gầy, ở hiện đại coi như có vẻ đẹp trung tính, thực sự được hoan nghênh, nhưng ở cổ đại, phần lớn nam nhân đều thích nữ nhân nhu mì dịu ngoan, nàng ta vốn chẳng thể gả đi được, dựa vào cái gì mà có thế chiếm được nhân vật oai hùng như Thẩm Thác chứ? Trong lòng hận ả chắn đường mình, ngữ khí liền không tốt, cười lạnh nói: “Chẳng lẽ cả ngươi cũng muốn sỉ nhục ta sao?!”

A Loan không có phản ứng gì với nỗi oán hận của một tiểu cô nương, cũng không để ý, lúc này chỉ vừa xoa tay cho A Nguyên, vừa cúi đầu nhàn nhạt nói: “Ta thấy thư của điện hạ rồi.” Thấy Cửu Công chúa ngẩn ra, hiển nhiên không thể tin được bản thân vất vả truyền tin cho Thẩm Thác, mà nam nhân này lại cho thê tử xem, nghĩ đến ý tứ ái mộ lớn mật trong đó, Cửu Công chúa đỏ bừng mặt, nhưng A Loan lại chỉ hờ hững, im lặng một chút rồi gật đầu nói: “nói cái này cũng không phải để khoe với điện hạ, bởi vì, không tất yếu.”

“Cái gì?”

“Giữa phu thê vốn không nên giấu giếm.” A Loan nhàn nhạt nói: “Phu quân của ta đương nhiên là tốt nhất trên đời, chỉ là chàng đã có ta, điện hạ chậm một bước, bởi vậy, tuy cảm động trước tâm ý của người, ta lại không thể người chàng cho người.”

A Nguyên cảm thấy sao lời này lại không hợp khẩu vị như vậy.

Nghĩ nghĩ mới chợt phát hiện ra, A Loan vậy mà lại dùng cách nói chuyện trịnh trọng y hệt nam nhân.

“Cái gì?”

“Ta đã từng nói chàng là của ta.” A Loan tiếp tục nhàn nhạt mà nói, “Tuy tabất tài, nữ nhân như điện hạ cũng không để vào mắt. Nhưng nếu điện hạ lại sinh sự với ta mộtlần nữa, đến lúc đó, dù ta cược tính mạng mình cũng muốn điện hạ phải trả giá, người hiểu chưa?” Cửu Công chúa mỏng manh như vậy, A Loan chỉ sợ một bạt tai của mình đánh cũng có thể khiến nàng ta đi gặp tổ tông. Khóe mắt giật giật, A Loanduỗi tay liền đặt lên trên cổ Cửu Công chúa, còn chưa nắm chặt, Cửu Công chúa đã bị sát khí đột nhiên tỏa ra trên người nàng dọa đến ngừng thở.

“Cũng chỉ có vậy thôi.” A Loan chỉ cảnh cáo nàng ta thôi, thu tay lại, trước ánh mắt dại ra của A Nguyên nhẹ giọng nói.

Cửu Công chúa như nhìn thấy tên cuồng sát, hoảng sợ liếc nhìn A Loan một cái liền xoay người chạy, thoải mái hơn nhiều so với vừa rồi A Nguyên bảo nàng cút đi.

“Đây mới là khí thế nữ nhân nên có nha.” Công chúa điện hạ nhìn nữ nhân cao gầy vẻ mặt nghiêm túc trước mặt, chảy nước dãi nói.

Trước có Cung Thuận Quận chúa, sau có A Loan, A Nguyên cảm thấy kỷ nguyên mớiđang mở ra trước mắt mình.

Con nhóc này vừa nói vừa thò tay ra sờ tay người ta, nỗ lực ăn đậu hũ, còn ngơ ngácnói: “Sao lại lợi hại như vậy nhỉ? Khí thế này như đang ở trước thiên quân vạn mã vậy.” nói xong còn trèo lên người người ta, cợt nhả: “Về sau ai khiến ta không sảng khoái, A Loan phải ra mặt hộ ta nha.” Đến lúc đó một cây ngân thương kiến huyết phong hầu*, Công chúa điện hạ còn dùng, sợ ai chứ?

Kiến huyết phong hầu: vũ khí sắc bén, hoặc độc dược có hiệu quả. <via:https://leosansutu.wordpress.com/•cum-tu-bon-chu•/>

Trong lúc nhất thời nhóc con uy phong lẫm lẫm, dáng đứng uy nghiêm.

Ngũ Công chúa yên lặng che mặt, cảm thấy muội muội này quá mất mặt, huống chi còn có xu thế đào góc tường biểu ca nàng, trước mắt Ngũ Công chúa còn muốn lấy lòng biểu ca nên tăm vạn lần không thể để bi kịch phát sinh, thấy ánh mắt A Loan cũng chứa ý cười nhìn A Nguyên thân cận với mình, tim nàng nổ đoàng một cái, tức khắc chạy ra ôm lấy cánh tay A Loan, cười gượng nói: “Biểu tẩu chớ có quên ta.” nóixong nhe răng trợn mắt với A Nguyên, thuận tiện hưởng thụ A Loan xoa đầu, cảm thấy đúng là thoải mái thật, chẳng trách đám nhóc này đều thích được xoa đầu, Ngũ Công chúa liền nhịn không được cũng rúc rúc vào lòng bàn tay A Loan.

“Này! rõ ràng là ta gặp A Loan trước!” A Nguyên liền không vui mà nói.

“Câm miệng!” Ngũ Công chúa trừng mắt mắng: “Ta còn không phải là hoàng tỷ của ngươi?!”

Thẩm Thác ở xa xa nhìn hai Công chúa đang đào góc tường nhà mình, thấy trước đây mới có một con nhóc, nay đã thành hai, đều muốn tranh sủng với mình, tức khắc lỗ mũi cũng có khói. Chỉ có điều Thẩm tiểu tướng quân là người trầm ổn đoan túc, khôngtỏ vẻ gì, trong đầu chỉ thầm nghĩ phải nnhanh chóng về trút giận lên tiểu biểu đệ phủ Định Quốc công. nói cho cùng, vợ mình mà không giữ được thì quá mất mặt rồi! Tính toán xong cái này, hắn liền cảm giác thấy có người kéo góc áo của hắn, cúi đầu lại thấy Nhóc mập ngây thơ đáng yêu đang nhìn cười đến lấy lòng đầy mặt, bèn hỏi: “Điện hạ có gì phân phó?”

Béo như vậy hẳn có thể ăn có thể ngủ, Thẩm Thác gặp Ngũ Hoàng tử này trong đầu liền sinh ra một câu như vậy.

Béo mà sờ thì…

Mặt không cảm xúc thu hồi lại suy nghĩ này, Thẩm Thác lại thấy Nhóc mập sợ hãi hỏi: “Có thể ôm vị đại ca này một cái được không?”

Thẩm Thác bắt gặp ánh mắt tha thiết của thằng bé, huống chi còn là Hoàng tử được sủng ái liền không cự tuyệt, khom lưng ôm thân thể vừa mềm lại vừa ấm của nó vào trong lồng ngực, nghiêm túc nhìn đối diện với Nhóc mập cười đến không thấy trời đất đâu nữa này.

Nặng trĩu, làm Thẩm tiểu tướng quân lặng yên dùng thêm lực.

“Có thể ôm chặt hơn không?” Nếu để hai Hoàng tỷ của nó thấy chỉ sợ sẽ khuyên bảo tận tình tiểu tướng quân rằng Nhóc mập này là tay thiện nghệ được một tấc lại muốn thêm một thước, ngàn vạn không thể đáp ứng, chỉ là hiện tại các công chúa đang vội vàng tranh sủng, nào có thời gian quản đâu?

Thẩm Thác làm theo.

“Bổn hoàng tử có thể ôm cổ huynh không?” Phì Tử Nhi tội nghiệp mà nói “Rất cao nha, sợ lắm.”

Thẩm Thác tiếp tục làm theo.

“Có thể cọ cọ mặt huynh không?”

Thẩm Thác chần chờ một lát, lại vẫn dám mặt mình vào khuôn mặt nhỏ mềm như đậu hủ của Nhóc mập.

Xúc cảm cũng không tệ lắm, Thẩm tiểu tướng quân mặt không biểu cảm mà nghĩ.

“thật tốt!” Ngũ Hoàng tử cảm thấy người này tốt như Tứ Hoàng huynh vậy, quyết định đãi ngộ hắn giống như đối với Tứ Hoàng huynh, bỗng nhiên quay đầu lại liền ngoạmmột cái vào mặt Thẩm Thác, thấy một dấu răng lớn để lại mà sau đó người ngày cũngkhông đau kêu cha gọi mẹ như Tứ Hoàng huynh, liền rất vừa lòng, vặn vẹo người nhỏtrong lòng Thẩm Thác, vội vàng nói: “Muốn phi phi.” Thấy khóe mắt Thẩm Thác giật giật, lại vẫn nâng nó cao lên vài phần, tức khắc nó được một tấc lại muốn tiến thêmmột thước mà kêu lên: “Cưỡi đại mã, đại mã.”

nói xong mình liền phịch một cái lên vai Thẩm Thác.

Thẩm Thác chưa từng gặp qua đứa bé con nào vô lại như này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.