Thịnh Thế Vinh Sủng

Chương 139: Chương 139: Chương 118




Nhị đệ của hắn hồi trước cực kỳ hiểu chuyện, phàm có thói hư gì xấu đều bị vài ba cái đánh của Thẩm Thác là bay biến. Chỉ là trước mắt không thể làm gì Nhóc mập này được, lại sợ thằng bé rơi xuống nên đành để nó cưỡi lên cổ mình, bảo vệ nó, bất đắc dĩ vô cùng.

Thấy Thẩm Thác còn chậm rãi đi hai vòng, Nhóc mập cười sung sướng, vỗ tay kêu lên: “Thích… Thích đại ca!”

Sắc mặt Thẩm Thác chứa vài phần ôn hòa, cảm thấy nếu có một nhi tử đáng yêu như vậy cũng thực không tồi. Lúc này đây chơi với Ngũ Hoàng tử trong chốc lát, lại ôm cu cậu lên ngựa dắt trong trại nuôi ngựa vài vòng rồi mới ôm Ngũ Hoàng tử sung sướng gặm hắn vài cái nữa về chỗ, thấy A Nguyên và Ngũ Công chúa đều đã buông A Loan ra liền hơi hơi gật đầu, cùng đi tới cung Đức phi. Lúc này Đức phi đang trò chuyện với Thành Vương phi Tề Thiện, thấy nhiều người tới liền nở nụ cười, nói: “Hôm nay tới đông đủ vậy?”

Bởi vì là tiểu bối, Thẩm Thác cũng không kiêng dè, thỉnh an Đức phi rồi ngồi xuống ghế gần nhất.

Tuy rằng hắn không nói lời nào nhưng vẫn ôm Ngũ Hoàng tử mềm mại như cũ khôngđịnh buông tay, A Loan cũng không khỏi tò mò mà nhìn hắn một cái, hiển nhiên cũng cảm thấy vị phu quân này thích trẻ con đến mức đó thật khó thể tưởng tượng. Đức phi lại nhìn ra, vốn muốn nói giỡn một câu chỉ sợ cháu ngoại trai muốn có nhi tử rồi nhưng lại lo lắng làm A Loan khó xử, bèn bỏ qua, chỉ nhẹ nhàng cười nói với A Loan: “hiện tại cháu đã ở lại trong kinh, ta nghe nói Hoàng thượng muốn bổ sung cháu vào Ngũ thành Binh mã tư*?” Thấy A Loan khẽ gật đầu, Đức phi liền cười nói: “Công vụ nếu có thanh nhàn, rảnh rỗi không có việc gì thì cùng Trân Nhi tới trò chuyện với ta, bằng trong trong cung này có chút cô đơn.”

A Loan cung kính thưa tuân, rồi mới nói: “Nương nương có phân phó, nào dám khôngtheo?”

“A Loan ở đây, con lại không được nương nương để ý.” A Nguyên ở bên liền thở dàinói.

“Bao lớn rồi mà còn ăn dấm như vậy.” Đức phi mắng yêu nàng một câu, sờ sờ mặt nàng rồi cười nói: “Nếu sau này con gả đi mới hẳn nên ăn dấm đấy.” Thấy vẻ mặt A Nguyên không e lệ, còn ngẩng mặt dương dương đắc ý, bèn hỏi: “Sao lại có vẻ tự hào thế?”

“Con là người có thể gả ra ngoài được, người còn không cho con đắc ý một lát sao?” A Nguyên liền thở dài nặng nề: “Khó lắm mới có một người đầu óc không tốt lắm nguyện ý cưới, phải nhanh chóng chốt ngay không về sau hắn đổi ý, con đi đâu khóc được đây?”

Đức phi cười rộ lên, trả lời: “không có nó tự nhiên cũng có người khác.” nói xong thấy Tề Thiện hé miệng cười, liền hỏi: “Con đang nghĩ gì vậy?”

“Ngày Hoàng thượng hạ chỉ tứ hôn, Vương gia nhà con ở trong phòng thắp hương mù mịt, còn khóc.” Tề Thiện cười tủm tỉm nói: “Đặc biệt vui vẻ, nhân việc tứ hôn này, hạ nhân trong vương phủ được gấp đôi tiền tiêu vặt trong ba tháng để chúc mừng ạ.”

“Có thể thấy được là huynh muội chúng nó rất tốt với nhau.” Đức phi liền vừa lòng gật đầu.

Tề Thiện cười mà không nói.

Phượng Minh biết được con nhóc này có người tiếp nhận liền cảm thấy thật là ông trời có mắt trên đời còn có người ngốc như vậy, thắp hương liên tục, âm thầm cầu nguyện về sau con nhóc đã gả đi rồi thì ngàn vạn lần đừng ngóc đầu trở lại lại đến hành hắnnữa, hồi tưởng lại ngày xưa lại lệ nóng lưng tròng, thổn thức cảm thấy bản thân nhẫn nhịn không đi thắt cổ quả thực không dễ dàng. Chí nguyện to lớn của Phượng Minh được thỏa mãn, nếu ngày sau con nhóc bị A Dung xử gọn không đi hại huynh trưởng nữa, hắn hiện tại liền phát cực nhiều tiền tiêu vặt cho hạ nhân trong phủ, lăn lộn mất mấy ngày, xong dưới ánh mắt bất đắc dĩ của Tề Thiện mới thu thập chỉnh tề thượng triều chúc mừng.

Nhưng mà Đức phi hiểu lầm cũng không có gì, hiển nhiên Tề Thiện không muốn Đức phi nương nương biết được nỗi bi thương của nhi tử bà.

Ánh mắt A Nguyên vô cùng nhạy bén, đương nhiên nhìn ra được ý tứ của Tề Thiện, lúc này trong lòng nghiến răng kèn kẹt, thầm tính chờ mấy ngày nữa sẽ đi phủ Thành vương báo thù, rồi mới cười hì hì trò chuyện với Đức phi.

Mới nói trong chốc lát, liền nghe thấy bên ngoài có thông truyền, nói là có Trần Tần tới. Đức phi và Trần Tần xưa nay không đi lại, nghe vậy liền có chút kinh ngạc, cho lui, rồi nghi hoặc hỏi A Nguyên: “Vì sao Trần Tần lại tới tìm ta?”

Khóe mắt A Nguyên nhảy lên, còn chưa đáp lời liền thấy bên ngoài có một phi tần cụp mi rũ mắt đi vào, vẻ mặt tiều tụy, Trần Tần này thấy Đức phi liền lập tức quỳ xuống, đầu cúi xuống mặt đất, thấp giọng nói: “Tần thiếp xin tới thỉnh tội với nương nương!”nói xong liền dập đầu lạy mấy cái.

“Làm gì vậy?” Đức phi không phải người sắt đá, sao có thể để Trần Tần làm như vậy, vội vàng đứng dậy tự mình nâng bà đậy, thấy Trần Tần khóc, rơi lệ đầy mặt hốt hoảng đáng thương, rốt cuộc không đành lòng, liền đỡ bà ngồi lên với mình, nhẹ nhàng nói: “Đều là tỷ muội trong cung, có cái gì không thể nói đâu? Hà tất như vậy, ngược lại lại xa lạ.” nói xong lại thấy Trần Tần chỉ chịu dựa ghế nhợt nhạt mà ngồi, biết tính tình Trần Tần cẩn thận nghiêm trang, cũng không nói nhiều, chỉ nói: “Có sự tình gì cứ nóivới ta.”

“Cửu Công chúa nói năng lỗ mãng, đụng chạm tới hai vị công chúa, lại không chịu thụ giáo, thần thiếp hoảng sợ.” Trần Tần nhiều ít để lại một chút, biết nếu Cửu công chúa truyền ra thanh danh muốn cướp phu quân người khác, vậy cũng xong như Nhị Công chúa rồi. Lúc này Trần Tần thấp giọng nói: “Là do thần thiếp không dạy dỗ công chúathật tốt, để nó vô lễ, bởi vậy tần thiếp tới thỉnh tội với nương nương, sau đó lập tức sẽdạy dỗ lại nó.”

“Cửu Công chúa có va chạm với hai con sao?” Đức phi nghe xong trầm ngâm một lát, rồi nghiêng đầu hỏi A Nguyên và Ngũ Công chúa.

Trần Tần quả thật sợ hãi, cả người đều run run, vẻ mặt cầu xin nhìn về hướng A Nguyên, A Nguyên chỉ im lặng một chút, nghĩ đến bà đã có tuổi lại vẫn quỳ xuống trước mặt Đức phi, cũng cảm thấy thổn thức, liền cười nói với Đức phi: “Đại để là Cửu muội không cam lòng, cảm thấy đạo lý con giáo huấn không đáng tin phục, bởi vậy sau đó có chút va chạm với con. Chỉ có điều con và Hoàng tỷ là dễ nói chuyện nhất, nếu Trần Tần nương nương đã có lời, ngày sau Cửu muội chỉ cần quản miệng mình là được, còn lại để xem sao.” Tuy rằng nàng tiếc thương Trần Tần nhưng cũng không thể để bản thân gánh ác danh được, bởi vậy đẩy hết tội lỗi lên đầu Cửu Công chúa.

Vốn muốn nói về vấn đề nhất nhất muốn làm tiểu tam của Cửu Công chúa, lại thấy A Loan lắc lắc đầu với mình, A Nguyên chần chờ một lát rồi vẫn nhịn xuống.

Dù vậy đối với Trần Tần cũng đủ rồi, trong lòng cảm kích A Nguyên đã giữ thể diện cho Cửu Công chúa.

“Cũng chỉ có vậy thì sau này ngươi để ý kỹ con là được.” Tuy Đức phi giận Cửu Công chúa nhưng vẫn trấn an Trần Tần.

Trần Tần đã ngàn ân vạn tạ.

“Ngày sau, nếu điện hạ không truyền tin vào phủ vi thần nữa thì càng tốt.” Thẩm Thác cúi đầu đùa với Nhóc mập, miệng lại nhàn nhạt mà nói.

một câu này như hòn đá rơi xuống mặt hồ im ắng, Đức phi vừa nghe liền sửng sốt, chỉ hỏi: “Thư từ cái gì?”

A Nguyên không được là lời này không phải là người làm thê tử như A Loan nói ra mà ngược lại lại là Thẩm Thác mở miệng, có chút vừa lòng với tên này, liền thấy Trần Tần hổ thẹn đến đỏ bừng cả mặt, giãy giụa đứng dậy lại muốn thỉnh tội, liền qua đi đỡ Trần Tần, nhẹ nhàng nói: “Vẫn là câu nói kia, nương nương quản Cửu Hoàng muộithật tốt đừng để phát sinh thêm gì là được rồi.” Thấy Đức phi suy nghĩ cẩn thận rồi gương mặt tức giận trắng bệch, hiển nhiên là muốn nổi giận, bèn nhẹ giọng nói: “Takhông chào đón Cửu Hoàng muội, nếu nương nương không thể cứu vãn được muội ấy, muốn gả chồng cho muội ấy, ta liền đi cầu Hoàng bá phụ tứ hôn.”

“không không không!” Trần Tần chỉ cúi đầu nói: “Tần thiếp thề, sau này nhất định Cửu công chúa sẽ không xuất hiện trước mặt chư vị nữa.”

Đức phi đã tức giận đến phát run, hiển nhiên không thể hiểu được sao trên đời lại có nữ nhi vô liêm sỉ đến vậy, chỉ là lúc này cũng không nói nhiều, chỉ nhàn nhạt mà nói: “Làm cho nó hiểu ra thật rõ đi!” Dừng một chút, liền tiếp tục nói: “Nó sỉ nhục A Loan, ta không thể làm như không thấy. Nếu đã dám làm, thì đương nhiên phải dám chịu!” Bà ngẩng cao đầu, nhìn Trần Tần nói: “Bảo nó tới nhận tội với A Loan, cái này, hẳnkhông quá phận chứ?”

“Đây là hẳn phải vậy.” Trần Tần vội vàng nói, nhưng nghĩ đến Cửu Công chúa cứng đầu, trong lòng lại thực khó xử.

Cửu công chúa không cảm thấy chính mình làm sai, nhưng trong lòng Trần Tần biết rõCửu Công chúa làm như vậy là không đúng, bằng không sao có thể không màng thể diện tới thỉnh tội với Đức phi đây?

“một ngày nó còn chưa nhận tội, thì một ngày…” Đức phi chỉ ngón tay gắn bảo thạch quý giá vào Trần Tần, lạnh lùng nói: “Đừng để Bổn cung nhìn thấy nó trong cung, biết chưa?”

Móng tay bén nhọn kia ánh lên sự lạnh băng sắc bén, Trần Tần sợ hãi, chỉ sợ Đức phi thực sự mất kiên nhẫn mà xử trí Cửu Công chúa, vội vàng vâng dạ, lại thỉnh tội mãi rồi mới vội vã rời đi.

Mắt thấy bà ta đi rồi, lúc này Đức phi mới nói với A Nguyên: “Mẹ ruột trước kia của nó chính là đạo đức kém, không nghĩ được là cũng sinh ra loại mầm mống hạ tiện này!” Đức phi chưa bao giờ mắng chửi ai, lúc này đây lại mắng ra lời như vậy, có thể thấy được là thực sự tức giận, mấy nữ nhi đều rũ mắt không dám nói lời nào, nghe Đức phi mắng vài câu rồi lại trấn an A Loan: “Nhà chúng ta không có đạo lý khiến chính thê chịu thiệt thòi! Ta cũng biết cháu trăn trở ta sống yên ổn trong cung nên không muốnnói với ta, cũng không để hai muội muội cháu cáo trạng với ta, chỉ là!” Bà ngẩng đầu lạnh lùng nói: “Tuy rằng ta ở trong cung không được việc, nhưng ta là trưởng bối của các con, các con chịu ấm ức, ta sẽ ra mặt vì các con! Bằng không còn muốn ta làm cái gì? Để yên sao?”

“Lúc trước, vẫn chưa quá mức để ý.” A Loan liền thấp giọng nói: “Tấm lòng người đối với cháu sao cháu không hay? Chỉ là nghĩ không phải chuyện gì lớn, càng không muốn tới làm phiền người, chuyện bé xé ra to.”

“Cửu Công chúa không để cháu vào trong mắt, chính là coi chúng ta ra gì, thứ này…”Đức phi há miệng thở dốc, vẫn nhịn xuống vế sau.

“Người yên tâm, A Loan không phải không nói mà là cảm thấy giết gà cần gì dao mổ trâu đâu? Chỉ cần con làm là được.” A Nguyên liền ở một bên cười hì hì khuyên nhủ.

“Các con trưởng thành rồi, liền không cần ta nữa, bản thân có thể xử lý.” Đức phi biết người nhà cũng không thua thiệt, vẻ mặt hòa hoãn rất nhiều, lúc này mới vuốt cằmnói: “Chỉ là, chuyện Cửu Công chúa lần này, chờ sau này, xử trí mới ổn.” Mặt mày bà chứa ý lạnh thấu xương, hiển nhiên không coi chuyện sống chết của Cửu Công chúa là đại sự gì, lúc này A Nguyên mới hiểu ra, có thể sống sót nơi hậu cung, còn có Hoàng tử Hoàng nữ được trưởng thành, thì dù tính tình nhìn khoan dung nhưng cũng khôngphải đèn cạn dầu, bèn thở dài nói: “Chỉ có Trần Tần đáng thương.”

“trên đời này, có ai không đáng thương?” Đức phi mơ hồ nói.

Nếu không phải quá để ý, Đức phi cũng lười nhiều lời đế phá hoại tâm trạng mình, chỉ hòa hoãn nói cười với con cháu, Thẩm Thác phía sau thấy quả nhiên Đức phi đã chán ghét Cửu Công chúa thì nở nụ cười nhàn nhạt, sờ sờ thịt trên mặt Ngũ Hoàng tỷ, rồi ghé đến bên tai A Loan, nhỏ giọng: “Chúng ta cũng sinh một đứa đi.” Thấy A Loan mỉm cười nhìn qua, ánh mắt sáng long lanh,lòng Thẩm Thác mềm đi, sớm ném Cửu Công chúa Vinh Thọ Công chúa gì đó lên chín tầng mây, nhẹ giọng nói: “Sinh bé con, ngày ngày ở bên nhau.”

Nhóc mập cúi đầu, liền thấy đôi bàn tay cùng có chút thô ráp đang nắm lấy nhau, nghiêng đầu nghĩ nghĩ, cũng duối móng vuốt nhỏ cũng mình tới, mặt lộ vẻ đắc ý.

Tác giả có lời muốn nói: … thì ra thẩm mỹ của Thẩm tướng quân ngài không phải chỉ là nhóc con mà còn phải là nhóc béo!

Lời của editor: Có ai biết Ngũ thành Binh mã tư là cơ quan như nào không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.