Thổ Thần Muốn Thăng Chức

Chương 34: Chương 34




Bình Nhạc trấn là một vùng khỉ ho cò gáy, chuyện trấn nhỏ này đã có một tầng kết giới thần bí bảo hộ vốn không phải là bí mật.

Nhưng vì sao một địa phương nho nhỏ như vậy trên thế gian lại có kết giới pháp lực cao cường bảo hộ không cho yêu ma tiến vào thì không ai biết được. Lúc đó, mọi người vừa nghe lời nói của Tuấn Thúc liền nghĩ đến việc Phượng Quân đại nhân thân là ngự sử trần gian nhất định sẽ biết một biết hai, giờ phút này muốn cởi bỏ bí mật ở trước mặt mọi người nên ai nấy cũng đều nín thở lắng nghe.

Tang Chỉ tạm thời đem chuyện không vui ở trong huyệt động giữa hai người bỏ sang một bên, hỏi: “Vậy ngươi có phải biết bí mật này hay không?”

Tuấn Thúc híp đôi mắt lại thản nhiên nghiêm chỉnh liếc mắt nhìn Tang Chỉ một cái, mở miệng nói: “Không biết.”

Mọi người té cái rầm. Tuấn Thúc lại nói: “Nhưng mà có một vị đại thần nhất định biết.”

Phượng hoàng xấu xa nói vị đại thần này không phải ai khác mà chính là Thần Gà Hiền Dụ ở Bình Nhạc trấn, pháp thuật của Hiền Dụ vốn bình thường nhưng với tư cách là người sống lâu lên lão làng, có thể thông hiểu tương lai quá khứ nên được mọi người trong thiên cung lẫn bên ngoài đều kính trọng. Ngay cả Vương Mẫu cùng Ngọc Đế gặp vị này cũng phải ba phần kính nhường.

Nhưng Thần Gà đại nhân lại không thích xuất đầu lộ diện, nhân gian náo nhiệt gia đình sum vầy vui sướng lại không sống mà lại một thân một mình đến ở nơi Bình Nhạc trấn hương dã này. Mới đầu Tuấn Thúc cũng không hề đem mấy sự việc liên hệ lại với nhau, nhưng qua cảnh tượng nguy hiểm kinh hãi trong giấc mơ của Tang Chỉ, trong lòng phượng hoàng xấu xa đã có một chút tính toán.

Đầu tiên là Ma tộc rục rịch, rồi lại đến Yêu Vương của hồ yêu tiến đến, cùng lúc đó Tang Chỉ lại bị mang vào giấc mộng yểm, có thể là Ma tộc tìm được nhược điểm của kết giới Bình Nhạc trấn rồi dựa vào đó mà tấn công hay không, bởi vậy mới dẫn tới một phen sóng gió rung chuyển này? Mà trong mộng Tang Chỉ thiếu chút nữa là cởi bỏ dây thừng… Có thể chính là điểm phong ấn của Bình Nhạc trấn chăng?

Mọi người một phen thảo luận thế này thế nọ, sau đó liền quyết định đi thăm Thần Gà một lần, bất luận hắn có liên quan đến việc này hay không thì có chút phòng bị vẫn tốt hơn. Nhưng lúc đến gần cửa nhà Hiền Dụ, tiểu hồ ly lại hối hận.

Làm một hồ ly xứng đáng với lương tâm, Tang Chỉ lấy sự nghiệp bắt gà làm vinh dự của mình, lại càng quyết tâm đi trên con đường này càng đi càng xa, càng đi càng bao la mênh mông (chắc là muốn chuyên nghiệp hóa hiện đại hóa bí quyết bắt gà ). Bây giờ bởi những sự việc kia mà làm cho nàng đường đường là một con hồ ly lại đi ~ thỉnh giáo một con gà, Tang Chỉ nghĩ tới nghĩ lui như thế nào cũng đều cảm thấy không được tự nhiên.

Vì thế khi đến trước cửa nhà Hiền Dụ, nàng tìm được lí do chính đáng là mắc đi vệ sinh để trốn đi. Hai người đang đồng hành cùng nàng là Tuấn Thúc và Minh Tao ca ca thấy thế cũng biết được tính tình tiểu hồ ly nên cũng không vạch trần mà để cho nàng rời đi.

Tang Chỉ đi dạo loanh quanh ở vùng lân cận, đang chán muốn chết vì phải chờ phượng hoàng xấu xa với Minh Tao ca ca đi ra thì thấy cách đó không xa có một con vật gì không rõ mình tròn vo, lông mao nhung nhung đang kéo cái gì đó đi tới hướng này.

Tiểu hồ ly chăm chú nhìn thì thấy dã thú kia cái đầu cũng không lớn hơn mèo con bao nhiêu nhưng lại kéo một con gà mái béo múp míp, màu lông vằn trắng vằn đen đan xen với nhau, hai lỗ tai tròn tròn dựng đứng trên cái đầu béo ục ịt, thoạt nhìn rất là đáng yêu. Tiểu tử kia tuổi vốn nhỏ mà lại kéo lão gà mái lớn gấp hai lần so với mình, dáng vẻ bận bận rộn rộn ngã nghiêng ngã ngửa trông thật vui mắt. Tang Chỉ vốn đang nhàm chán nên gặp tình huống này tâm tình vui chơi lại nổi lên, cười gian hai tiếng hắc hắc rồi nhảy phắt đến cản đường đi của tiểu quái vật.

Tiểu công chúa Tang Chỉ chống nạnh đầy vẻ ỷ mạnh hiếp yếu bĩu môi nói: “Giỏi ha, tiểu quái vật không nên nết à? Không biết đây là địa bàn của Thần Gà đại nhân sao? Ngươi lại dám sát hại đồng loại của Hiền Dụ đại nhân trước mặt ngài, phải bị tội gì!”

Dứt lời, tiểu hồ ly cúi đầu nhìn nhưng đã chẳng còn thấy bóng dáng của tiểu quái vật, người ta đã sớm không thèm nhìn Tang Chỉ mà vẫn tiếp tục đi về phía trước. Lòng tự trọng của Tang Chỉ bị đả kích nghiêm trọng, tức giận nhảy đến trước mặt meo meo béo phì kia thị uy tóm lấy gà mái nói: “Mèo béo phì, không được đi!” Dừng một chút, tiểu hồ ly lại liếc mắt, lặng lẽ cười nói:

“Lưu lại này nọ thì bản công chúa liền cho ngươi đi.”

Dứt lời, Tang Chỉ còn chưa kịp phục hồi tinh thần lại, dưới chân liền lảo đảo một cái, đưa mắt nhìn lại thì thấy mèo béo phì đã mang theo gà mái tiếp tục đi lên phía trước rồi.

“Tức chết ta, tức chết ta!” Tang Chỉ dậm chân, “Ngay cả một tên mèo béo phì cũng dám khi dễ bản công chúa, bản công chúa cắn chết ngươi!” Dứt lời, tiểu hồ ly liền xuất chiêu năm ngón tay đánh về phía mèo béo phì, nhưng khi xông lên lại thấy dưới tay trống trơn, thì ra mèo béo phì đã nhanh chân vòng ra phía sau Tang Chỉ.

Tang Chỉ lưỡi líu lại, tốc độ quá nhanh, thậm chí ngay cả thân ảnh lúc tránh đi cũng không thấy được, rốt cuộc nó là yêu quái phương nào? Tiểu hồ ly cằm như muốn rớt xuống, chỉ vào tiểu quái vật run rẩy nói: “Mèo béo phì, ngươi…”

Nói chưa xong, đỉnh đầu tiểu quái vật bắt đầu đen đi, mắt nhìn ngược lại mắng: “Lão tử có tên có họ, gọi là Hùng Yêu (meo meo)! Ngươi mới là phì yêu (meo meo)! Phì phúc (hồ) ly!!”

Tang Chỉ: =_=

Hùng Yêu: gấu nhỏ; Phì Yêu: đồ béo nhỏ mọn; Phì phúc ly: phân bón tốt nhưng hôi thối (haha, chửi độc thật, cũng một chữ Phì, một chữ Yêu, một chữ Ly, viết y chang nhưng ráp vô lại mang nghĩa khác; nhất là chữ Ly (狸) viết riêng thì lại mang nghĩa “mùi hôi thối”)

Tiểu… tiểu… tiểu quái vật này, a không, là Hùng meo meo còn ngang nhiên xổ một tràng tiếng Tứ Xuyên chính gốc, rốt cuộc nó là giống yêu quái nào? Vì sao cho tới bây giờ mình chưa từng thấy qua? Bên này tiểu hồ ly bị Hùng meo meo tung đủ loại câu chữ hành động thần kỳ làm cho ngốc chết đứng tại chỗ, bên kia Hùng meo meo đã tìm được một vị trí thích hợp đem gà mái buông xuống, sau đó nhặt lên mấy cành cây nhỏ chắc là đang tính chuẩn bị đánh lửa, Hùng meo meo quay đầu nói:

“Phì phúc (hồ) ly, mau tới đây nướng gà cho gia gia, gia gia sẽ thưởng cho ngươi cái mông gà mà ăn!”

Tang Chỉ: >_

………

Nửa canh giờ sau, tiểu hồ ly cũng đã không còn nhớ hận thù trước đó mà đã ngồi chung một chỗ với Hùng meo meo, tương thân tương ái cắn mông gà >O

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.