Thanh Tâm chiếu đèn
pin men theo những dải len đỏ trên cây mà Hector đã để lại. Mỗi sợi dây
lại nối thành khoảng cách xa vô tận với người đàn ông cô yêu, cô tập
trung nhìn vào con đường để tránh làm mình bị thương. Sợi dây cuối cùng
cũng dẫn cô đến một khu dân sinh. Thanh Tâm tiến đến gần một căn nhà, cô mượn điện thoại gọi về cho chị gái:
- Thanh Hân là em đây….- Giọng nói cô cũng run rẩy khi nghe thấy tiếng chị gái.
Nhật Thiên mơ thấy một giấc mơ rất lạ. Thanh Tâm cứ đi xa mãi, anh dù có
chạy, có kêu gào, van xin cô thì cô cũng không dừng lại và anh cũng mãi
không đuổi kịp.Cuối cùng, anh đuối sức mà khuỵu xuống, thét lên tuyệt
vọng:
- Không. Thanh Tâm đừng bỏ anh.
Nhật Thiên hoảng sợ mở mắt, trời đã sáng rồi sao? Anh loạng choạng xuống giường. Thanh
Tâm em đâu rồi? Anh điên loạn chạy vào xem từng phòng. Không có trong
phòng tắm, không có trong nhà bếp, cũng không có trong phòng khách. Nhật Thiên đờ người, cửa không khóa, tại sao hôm qua anh lại bất cẩn như
vậy? Lại tự mình giải thoát cho cô, hay cô chỉ đang giận anh chuyện đêm
qua, đúng cô chỉ đang giận thôi, chắc cô trở về Bắc Kinh trước rồi. Anh
nhanh chóng lao ra xe, lái thẳng về Bắc Kinh.
Nhật Thiên phóng
như điên trên đường, vượt cả đèn đỏ. Nhật Thiên bỗng có một dự cảm không lành, anh cảm giác cô sẽ ra đi mãi mãi. Bốn tháng qua, Nhật Thiên đã
hiểu cuộc sống ra sao nếu không có Thanh Tâm. Buổi sáng mệt mỏi mở mắt,
lại một ngày sống không có cô. Buổi chiều có những thói quen không thể
nào sửa được, anh về sớm gọi tên cô trong căn hộ lạnh lẽo. Và có lẽ nỗi
đau càng thấm sâu khi trời về đêm, khi nỗi cô đơn càng hành hạ anh mỗi
giấc ngủ. Một ngày, hơi ấm của cô vẫn còn, một tuần, hơi ấm cô ấy chỉ
còn vương vấn, một tháng, anh không thấy hơi ấm của cô quanh mình, bốn
tháng, anh phát điên lên tìm kiếm. Tay anh ghì chặt lên vô lăng, cảm
giác lạc lõng ấy, anh không bao giờ muốn nếm trải nữa.
Xe dừng lại
trước Đình gia, thời gian qua vì chuyện của Thanh Tâm nên Nhật Thiên
cũng chưa lại mặt kể từ lần ra mắt. Lấy điện thoại, anh nhanh chóng gọi
cho Nghĩa Tử.
- Là mình Nhật Thiên đây. Thanh Tâm có nhà
không? – Nhật Thiên lo lắng hỏi, Thanh Tâm không giỏi nhớ đường, anh
không biết cô có đi lạc hay không. Trong lòng bất an, nếu cô chưa về thì sao? Nếu cô gặp chuyện thì sao? Những câu tự vấn cứ hiện lên trong đầu
anh.
- Nhật Thiên, Thanh Tâm giờ này chắc cũng đã ở trên máy
bay rồi. Nhật Thiên cậu buông tha cho con bé đi.- Nghĩa Tử đau lòng nói, anh biết Nhật Thiên với Thanh Tâm là thật lòng. Một bên là bạn thân
cùng khôn lớn, một bên là cô em dâu anh cưng chiều hết mực, anh không
biết phải nói sao nữa nhưng Thanh Hân đã dọa nếu anh để lộ ra tin tức gì lập tức li thân. Nhật Thiên mình cũng không giúp được cậu rồi.
- Cô ấy đi đâu? Ai cho phép cô ấy đi.- Nhật Thiên tức giận quát lớn. Anh nghĩ mình điên rồi, bị cô bức đến điên rồi.
- Mình xin lỗi, chuyện đó mình cũng không biết.- nói rồi Nghĩa Tử nhanh chóng cúp máy.
Ngày hôm ấy, Nhật Thiên đi khắp các sân bay, mắt dáo dác tìm kiếm. Bỗng nhìn thấy một hình bóng quen thuộc, anh mừng rỡ chạy đến nhưng rồi lại thất
vọng, anh nhận nhầm người. Nhật Thiên mệt mỏi về căn hộ, ngồi thụp xuống ghế sopha. Thanh Tâm, em đang ở đâu? Anh đau khổ vò tóc, tại sao lại
bất cẩn như vậy, tại sao anh lại ngủ quên để cô rời đi mà không hề hay
biết. Mắt Nhật Thiên nhìn chăm chăm vào chân mình, lúc tỉnh dậy anh vội
tìm cô nên không để ý, vết thương ở chân đã được băng bó lại, là cô làm
sao? Khẽ nhướng môi cười khổ, Thanh Tâm vẫn còn lo lắng cho anh như vậy
sao? Chắc chắn chuyện này còn có uẩn khúc... Đình Thanh Tâm, anh nhất
định sẽ tìm ra em.
Điện thoại Nhật Thiên reo lên, là số của Thanh Hân, đúng lúc anh muốn gọi cho cô ấy, anh nhanh chóng nhấc máy.
- Nhật Thiên. Là tôi, Thanh Hân đây. Thủ tục li hôn em gái tôi nhờ tôi xử lí,
giấy nó cũng đã kí rồi, ngày mai sẽ gửi đến cho anh. Anh cũng nhanh kí
đi.- Thanh Hân giọng lạnh lùng. Cô vẫn nhớ cái cảm giác đầu tiên khi
nhìn thấy em mình. Mới mấy ngày sao trông con bé nhếch nhác đến thế. Khi nhận cuộc gọi cô vẫn cứ ngỡ là nó đi du lịch như lời Nghĩa Tử kể, thì
ra không phải, nó vẫn ở Trung Quốc, chưa từng rời đi đâu hết. Đôi mắt
con bé đỏ mọng, chắc chắn nó đã khóc rất nhiều. Khi con bé cử động cô vô tình nhìn những dấu hôn mờ ám trên cổ, cô đã tức giận con bé, thậm chí
còn tát nó nhưng vẫn không moi được chút tin tức gì. Con bé chỉ im lặng
khóc và đòi đi nước ngoài. Con bé còn muốn cô hứa với nó chắc chắn phải
hoàn thành thủ tục li hôn cho nó đồng thời cũng không được nói với bất
cứ ai nó sẽ đi đâu.
- Cô ấy hiện giờ đang ở đâu? Tôi cần nói chuyện trực tiếp với cô ấy.- Nhật Thiên nôn nóng trả lời
- Con bé đã không còn ở đây nữa rồi. Mọi chuyện sẽ giao cho luật sư giải
quyết. Đây là lần cuối cùng tôi nhờ cậu, xin cậu hãy thành toàn cho con
bé. Hãy để Thanh Tâm bắt đầu lại, nó cũng tìm được người trong lòng rồi…
Dù cho Thanh Tâm không nói, cô vẫn đoán được chủ mưu của tất cả mọi chuyện chính là người đàn ông này. Con bé cũng chịu đựng quá đủ rồi, cô không
muốn anh ta tiếp tục tổn thương con bé nữa. Nếu Nhật Thiên không đồng ý, có lẽ hai người sẽ phải gặp nhau ở tòa, như vậy sẽ càng rắc rối.
- Người trong lòng… là Vũ Luân sao? Cô ấy đi cùng Vũ Luân sao? Hai người họ
đang yêu nhau…- Trái tim anh quặn đau, vậy ra những gì cô nói là đúng.
Mười ngày với cô không thay đổi được gì, cô chưa từng yêu anh, cũng sẽ
không yêu anh. Quãng thời gian tươi đẹp kia thì ra là anh tự mình đa
tình.
- Đúng vậy, anh biết cũng tốt. Chuyện đã đến nước này,
tôi cũng không muốn giấu anh nữa. Nếu anh còn chút tình cảm với con bé,
hãy kí đơn li hôn đi.- Dù lôi Vũ Luân là chuyện ngoài ý muốn nhưng có lẽ làm vậy sẽ khiến Nhật Thiên từ bỏ, Thanh Hân cũng đành hùa theo.
Đầu dây bên kia yên lặng thật lâu, cuối cùng anh quả quyết nói vào trong điện thoại : “ Tôi đồng ý.Tôi sẽ li hôn”
Tắm rửa xong làm cho đầu óc Nhật Thiên như được thanh tỉnh. Anh có giận cô
không? Không, mọi chuyện đến nước này đều tự do anh làm nên, anh không
có quyền trách cô, không có quyền từ chối quyết định của cô. Mở tủ quần
áo, Nhật Thiên dừng mắt ở chiếc hộp màu đen. Tay anh run run mở nắp hộp, màu đỏ tươi đập vào mắt. Đây là chiếc khăn len cô tặng anh làm quà
giáng sinh. Cô đã đi rồi, mùi hương của cô cũng nhạt phai, hơi ấm của cô cũng lạnh dần chỉ còn kí ức nhắc nhở anh, một hồi ức tuyệt đẹp nhưng
mãi mãi chỉ còn là quá khứ. Nhật Thiên đem chiếc khăn ra ngoài, em đi
rồi, mùa đông này nếu anh đeo nó liệu còn hết ho nữa không? Anh lại cười khổ, nụ cười chua chát như chính trái tim anh vậy. Trong hộp còn có đôi găng tay cô tặng đêm giáng sinh, anh nhớ đến lời hứa không thành. Anh
luôn vậy, luôn vô tình làm thương tổn cô, níu kéo cô lại ư, anh không có tư cách.
Cô có lẽ đã quên anh rồi, vậy cũng tốt nhưng anh cả đời chắc chắn sẽ không quên được cô, không quên được mùi hương hoa hồng
nhàn nhạt cô hay dùng, không quên được hơi ấm cô đem đến cuốc đời anh
mùa đông năm ấy. Tất cả sẽ là hồi ức tươi đẹp nhất với anh, nhưng cũng
là khoảng thời gian đau khổ nhất của em, Thanh Tâm, em hãy cứ quên đi
nhé. Quên anh đi và bước tiếp cuộc sống mới…
Nhật Thiên lặng lẽ đững
trước của phòng cô. Căn phòng cô ở, thời gian cô ở một mình luôn ngủ
trong phòng cho khách. Căn phòng nhỏ hẹp vốn không đủ để cô chứa quần áo nhưng ngày ngày cô vẫn sống trong đó, ngay khi có anh hay không có anh ở nhà. Cô lặng thầm xâm nhập vào không gian của anh, dành cho mình một
góc nhỏ, lặng thầm chịu đựng nỗi cô đơn. Nhật Thiên đẩy cửa bước vào.
Tách…
Cả căn phòng bừng sáng. Đây là lần đầu tiên Nhật Thiên thực sự vào thế
giới của Thanh Tâm, căn phòng được bài trí đơn giản. Anh cười nhìn chiếc giường đơn, cô ấy đổi giường, anh không hay biết. Cô mua tủ, anh cũng
không biết. Cô dán giấy dán tường màu hồng, anh cũng không biết. Anh nhẹ nhàng bước đến bên tủ quần áo, hai chiếc tủ chật ních quần áo nhưng có
một tầng toàn đồ của tiểu bảo đủ thấy cô mong chờ đứa bé này ra sao.
Phòng cô rất ấm áp, bài trí khá đơn giản. Nhật Thiên tò mò mở ngăn kéo
ra, ngăn kéo này có khóa nhưng chìa lại cắm luôn ở đây, anh băn khoăn
không biết trong đấy cô cất giữ thứ gì. Giấy đăng kí kết hôn được xếp
ngay ngắn bên trong, cô luôn nghiêm túc với cuộc hôn nhân này còn anh
lại không biết trân trọng để giờ mất đi rồi mới hối tiếc.
Đầu thu trời chỉ mát mẻ, cái oi bức đã không còn nhưng hôm nay, ngay chính
trong căn phòng này, anh lại thấy mình rất lạnh. Quàng khăn lên cổ, đeo
găng tay lên, nằm xuống giường cô. Thanh Tâm, anh phải làm sao đây?
Mặt trời lại lên một ngày mới bắt đầu, cứ như vậy thời gian cũng chầm chậm trôi.
Ngày đầu tiên, hình bóng của cô ngập tràn trong tâm trí.
Ngày thứ hai, anh dường như đã quên rồi nhưng chỉ bất giác nhìn thấy đôi dép đi trong nhà của cô, hình ảnh cô nấu cơm, cô xem ti vi, cô lau nhà hiện về. Nhật Thiên lại nhốt mình trong phòng của cô.
Ngày thứ ba,
bận rộn làm việc để không còn thời gian suy nghĩ vậy mà mới về đến nhà,
nghe thấy tiếng ti vi lại tưởng cô về. Anh mừng rỡ mở cửa, cả nhà tối
đen. Có lẽ anh điên rồi, anh nghe nhầm hay tự mình tưởng tượng ra thôi.
Một tuần, hai tuần, một tháng, một năm, bốn năm. Thời gian trôi đi, Nhật
Thiên càng cảm nhận được tầm quan trọng của Thanh Tâm với mình. Nhớ cô
đã là một căn bệnh, ngắm ảnh cô đã trở thành một sở thích, nói chuyện
với cô lại trở thành một thói quen…
- Thanh Tâm à, về với anh đi. Anh mệt rồi, anh cần uống thuốc…