Thứ Nữ Hữu Độc

Chương 85: Chương 85: Ma cao một thước




Lí Vị Ương mắt lạnh nhìn Đại phu nhân: “Mẫu thân, người tin lời của lão nô tài này sao? Bà ta hãm hại ta, bởi vì canh này tuyệt đối không có độc.”

Đại phu nhân vỗ bàn đứng bật dậy: “Còn dám nguỵ biện! Người đâu, trói Tam tiểu thư lại! Ta phải thẩm vấn cẩn thận!”

Hạ độc mưu hại mẹ cả, bây nhiêu đã đủ dùng đến gia pháp nghiêm khắc nhất, cho dù trực tiếp đánh chết người ngoài cũng không dám nói không đúng, cho nên hôm nay bà không tiếc bất cứ điều gì, phải để Lí Vị Ương không còn sống mà đi ra ngoài.

Triệu Nguyệt bước lên, sắc mặt lạnh lùng đứng chắn trước mặt Lí Vị Ương. Những người khác sửng sốt, không ai dám xông lên.

Lí Vị Ương nhìn Lí Tiêu Nhiên: “Phụ thân, người đã nói sẽ tin tưởng con.”

Lí Tiêu Nhiên đương nhiên cảm thấy Lí Vị Ương sẽ không làm loại chuyện này, nhưng hiện tại chứng cứ vô cùng bất lợi với con bé, cho nên ông nói: “Vị Ương, phụ thân tin con sẽ không làm chuyện này, nhưng con cần phải chứng minh sự trong sạch!”

Đại phu nhân cười lạnh lùng, hiện tại Lí Vị Ương muốn chứng minh mình trong sạch, quả thực là nói nhảm, Đỗ ma ma là nhân chứng, ngân phiếu là vật chứng, quan trọng nhất, bà không thể để Lí Vị Ương có cơ hội thoát tội, chỉ cần trói lại, mạnh tay đánh chết, còn không nhận sai sao?

Lí Vị Ương nhìn rõ biểu cảm của Đại phu nhân, vẻ mặt nàng từ đầu đến cuối như đang xem một vở kịch, tiếp theo nàng lớn tiếng hỏi Đỗ ma ma: “Đỗ ma ma, ngươi dám thề mọi chuyện ngươi vừa nói đều là sự thật, là ta mua chuộc ngươi, hơn nữa còn hạ độc trong canh của mẫu thân?!”

Đỗ ma ma quỳ thẳng người: “Dạ, nô tỳ dám làm dám chịu, nguyện ý để lão gia phu nhân xử trí!”

“Ngươi luôn miệng nói ta thu mua ngươi, đã thu tiền, vì sao ngươi lại đổi ý?” Lí Vị Ương ép hỏi.

Đỗ ma ma đã chuẩn bị từ trước nên nói như thế nào, cho nên bà đáp rất nhanh: “Là vì buổi sáng phu nhân kể cho nô tỳ chuyện lúc người còn ở nhà mẹ đẻ, nô tỳ là của hồi môn theo phu nhân vào phủ, nghe thấy người nhắc đến chuyện xưa, nô tỳ cảm thấy thẹn với lương tâm, nô tỳ cô phụ lời dặn dò lúc trước của lão Quốc công cùng Quốc công phu nhân, làm chuyện có lỗi với phu nhân, trước kia nô tỳ đáp ứng Huyện chủ chỉ vì nhất thời hồ đồ, hiện giờ đã tỉnh ngộ hoàn toàn, biết mình nếu còn tiếp tục sai lầm, tương lai khẳng định không dám làm người!”

Lí Vị Ương lạnh lùng nói: “Không đổi ý từ trước mà đến lúc giết người mới đổi ý, đúng là nói năng bậy bạ! Đỗ ma ma, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, ngươi nghĩ lại cẩn thận rồi trả lời! Ngươi hãy nhớ đến Lâm ma ma, hy vọng ngươi không phạm sai lần giống bà ta!”

Đỗ ma ma nghe đến tên của Lâm ma ma, nhớ tới kết cục của Lâm ma ma, cả người rét run, gần như không nói ra lời.

Đại phu nhân lạnh lùng nói: “Lí Vị Ương! Ngươi còn dám hù doạ Đỗ ma ma! Ngay trước mặt mọi người còn kiêu ngạo như vậy, sau lưng không biết đến mức nào?! Ta quá nhân từ với ngươi, ngươi còn gây tai hoạ, biết trước thì ta đã không đón trở về, hiện tại làm gia đình không yên, hằng ngày bất an! Ngươi còn không quỳ xuống!”

Lí Vị Ương cười nhẹ: “Mẫu thân, xem ra người đã tin lời lão nô tài không biết xấu hổ này!”

Đại phu nhân tức giận nói: “Vì sao ta không tin! Bà ấy đã hối cải, ngươi còn không nhận sai, ngươi ép ta lấy gia pháp ra sao? Hay là ngươi cho rằng dựa vào một nha đầu biết võ công có thể bảo vệ ngươi, cho nên mới muốn làm gì thì làm?!”

Lí Vị Ương cười, không quỳ xuống cũng không phản bác, chỉ nói với Lí Tiêu Nhiên: “Phụ thân, việc đã đến nước này, có những chuyện con không thể không nói.”

Lí Tiêu Nhiên nhíu mày: “Vị Ương, con muốn nói gì?” Đáy lòng ông vẫn không tin Lí Vị Ương sẽ làm loại chuyện này.

Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên có một mỹ nhân uyển chuyển bước vào, nàng nhìn thấy cảnh tượng giương cung bạt kiếm trong phòng, cả người ngây ra.

Đại phu nhân giật mình, miệng mở lớn gần như to bằng quả trứng gà: “Trường Nhạc! Sao con đã trở lại!”

Lí Tiêu Nhiên nói: “Là ta để con bé trở về, tối hôm qua vừa mới đến nơi.”

Lí Trường Nhạc vui mừng nhào vào lòng Đại phu nhân: “Mẫu thân, nữ nhi nhớ người muốn chết.” Đại phu nhân ôm lấy nàng, ôm thật chặt, sau đó nói: “Con chờ một chút, trước tiên để ta xử lý con tiện nhân kia rồi nói tiếp.”

Lí Trường Nhạc quay đầu nhìn thoáng qua Lí Vị Ương, nghĩ thầm không biết lần này mẫu thân dùng biện pháp gì xử lý Lí Vị Ương, đáng tiếc vừa rồi mình không ở đây, không được nhìn thấy toàn cảnh. Theo nàng thấy, cho dù thiên đao vạn quả Lí Vị Ương cũng không đủ, nha đầu đáng chết luôn đối địch với mẹ con nàng, tuyệt đối không thể buông tha!

Lí Vị Ương nhìn vở diễn mẹ con gặp lại này, thản nhiên nói: “Con vốn định tặng mẫu thân một bất ngờ lớn, cho nên mới đi cầu xin phụ thân để Đại tỷ trở về, không ngờ mẫu thân lại hiểu lầm con như vậy, trong lòng con thật sự khổ sở. Đã vậy, con không thể không nói rõ ràng, canh này căn bản không phải con làm, cũng không phải nha đầu bên người con làm, người thật sự nấu chính là Đại tỷ!”

Mọi người trong phòng đều giật mình nhìn Lí Vị Ương, không thể tin nổi, Đỗ ma ma ngây người hoàn toàn, sau đó hét lên một tiếng: “Không, không có khả năng!”

Lí Vị Ương không cho bà ta có nhiều thời gian để phản ứng, chỉ lạnh lùng nói: “Vốn định tặng mẫu thân một bất ngờ, mới cố ý giấu tin tức Đại tỷ trở về, có lẽ Đại tỷ nghe được tin mẫu thân sinh bệnh ở chỗ phụ thân, cho nên nói muốn tự tay nấu một chén canh ẫu thân, nhưng mà, canh vừa mới nấu xong thì Đại tỷ bị lão phu nhân gọi đi, cho nên con mới hảo tâm đưa canh hộ.”

“Trường Nhạc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!” Đại phu nhân hoàn toàn khiếp sợ, sau đó lạnh lùng nói.

Lí Trường Nhạc cũng lơ mơ, nàng không biết mình đã làm sai điều gì, phụ thân nói tốt nhất là ẫu thân một bất ngờ, để nàng đột nhiên xuất hiện ở bữa cơm chiều, sau đó tuỳ tùng bên người mẫu thân lại cố ý nói gần đây mẫu thân sinh bệnh, Tứ tiểu thư ngày nào cũng nấu canh Nhũ Cáp ẫu thân ăn, cho nên nàng mới đặc biệt đến phòng bếp nấu canh Nhũ Cáp, nàng muốn để cho tất cả mọi người biết, nàng đã trở lại, không cần đám thứ nữ giả mù sa sương ở bên cạnh mẫu thân! Nhưng vừa mới nấu canh xong, nàng bị người của lão phu nhân mời đi, nàng giao canh ột nha đầu trong phòng bếp để nàng ta đưa sang, sao có thể rơi vào tay Lí Vị Ương! Sao có thể!

Lí Trường Nhạc tuyệt đối không thể ngờ rằng, đầu tiên Lí Vị Ương lấy cớ Đại phu nhân bệnh nặng cần có người hầu hạ, thuận lợi khuyên nhủ Lí Tiêu Nhiên đón nàng ta trở về, sau đó bố trí người lừa Lí Trường Nhạc vào phòng bếp nấu canh, mượn tay lão phu nhân lập kế điệu hổ ly sơn với Lí Trường Nhạc... Toàn bộ kế hoạch hỗ trợ liên kết lẫn nhau, một chút sơ sẩy toàn bộ sẽ đổ bể, Lí Vị Ương lại làm hoàn hảo không tỳ vết, đủ để khiến người khác kinh ngạc ca thán.

“Canh này rõ ràng là Huyện chủ làm! Nô tỳ đã hỏi thăm từ trước –” Đỗ ma ma không nhịn được bật thốt.

Lí Vị Ương cười như hoa mùa hè: “Đỗ ma ma, có phải ngươi nghe nói ta ngồi trong phòng bếp hai canh giờ? Ai da, quên không nói ngươi biết, khả năng nấu nướng của ta quá kém, nghĩ mẫu thân chắc chắn sẽ không thích, cho nên đổ canh đó vào chậu rác rồi, nếu ngươi không tin, có thể đi xem!”

Đúng lúc này, người Lí Tiêu Nhiên phái đi điều tra phòng ngủ của Đỗ ma ma đã trở lại: “Lão gia, chúng nô tỳ đã kiểm tra phòng từ trong ra ngoài một lượt, căn bản không thấy ngân phiếu Đỗ ma ma nói.”

Đỗ ma ma gào lên: “Không có khả năng, nô tỳ giấu rất kỹ, sao có thể đột nhiên không thấy!”

Lí Vị Ương nhếch khoé môi: “Đỗ ma ma, có chính là có, không có chính là không có! Thường ngày ta thấy ngươi chăm sóc mẫu thân cẩn thận đối xử với ngươi khách khí một chút, không ngờ ngươi hếch mũi lên tận trời, dám nói ta dùng ngân phiếu mua chuộc ngươi mưu hại mẫu thân! Tuy ta chỉ là thứ xuất, nhưng vẫn là tiểu thư Lí gia, là nữ nhi của phụ thân, lại còn là Huyện chủ bệ hạ tự mình sắc phong, vu cáo chủ tử, ngươi biết là tội danh gì chứ!”

Lí Tiêu Nhiên giận tím mặt: “Đỗ ma ma, canh là do Trường Nhạc nấu, ngươi lại đổ tội lên người Vị Ương, rốt cuộc là có ý gì!”

Sau khi hiểu ra, sắc mặt Đại phu nhân biến hoá, rồi bỗng dưng cười ha ha: “Hiểu lầm, hoá ra tất cả chỉ là hiểu lầm, Đỗ ma ma, còn không mau xin lỗi Tam tiểu thư!”

Lí Vị Ương cười lạnh một tiếng, nói: “Mẫu thân, đây là hiểu lầm sao? Nhưng độc dược trong bát là thật, đã không phải là canh ta làm, như vậy người hạ độc, tất nhiên chính là Đại tỷ! Hoặc là Đỗ ma ma đang nói dối! Độc dược là do bà ta hạ!”

Sắc mặt Đại phu nhân bỗng chốc trở nên trắng bệch, bà thật sự không ngờ người nấu canh lại biến thành Lí Trường Nhạc, càng không thể ngờ rằng mưu kế mình nghĩ ra để hãm hại Lí Vị Ương lại bị nó gậy ông đập lưng ông! Hiện tại bà giải thích thế nào cũng không đúng, nếu bà thừa nhận Đỗ ma ma nói thật, chẳng khác nào nói có người hạ độc trong bát, hơn nữa người này chính là Lí Trường Nhạc, còn nếu khăng khăng một mực nói là vu cáo, thì tương đuơng nói người hạ độc là Đỗ ma ma, như vậy Lí Trường Nhạc mới có thể thoát thân! Mà nếu đặt tội danh lên người Đỗ ma ma, lão nô tỳ này để bảo vệ bản thân nhất định sẽ khai ra chuyện mình xui khiến bà ta hại Lí Vị Ương! Đúng là cục diện tiến thoái lưỡng nan!

Đỗ ma ma sao không nhìn ra cục diện trước mắt, bà lớn tiếng nói: “Nô tỳ không hạ độc! Lão gia, nô tỳ không hạ độc!”

Không phải Đỗ ma ma, thì chính là Lí Trường Nhạc – ánh mắt của Lí Tiêu Nhiên dừng ở chỗ Đại nữ nhi.

Giọng nói của Lí Trường Nhạc vô cùng sắc bén, hiển nhiên là đang kích động: “Nói năng bậy bạ! Sao ta có thể hạ độc mưu hại mẹ ruột của mình?”

Lí Vị Ương mỉm cười, nói: “Ai bảo Đại tỷ hạ độc để mưu hại mẫu thân, hôm nay người ăn cơm không chỉ có mẫu thân.”

Sắc mặt Lí Tiêu Nhiên bỗng chốc biến đổi, ông đã nhận ra Đỗ ma ma vu cáo hãm hại Lí Vị Ương, bởi vì bà ta nhất định đã biết trước trong canh có độc dược, bằng không bà ta sẽ không lao tới ngăn cản Đại phu nhân. Nhưng mà Lí Trường Nhạc sao lại bị liên luỵ đến chuyện này? Tầm mắt của ông dao động giữa hai nữ nhi, ông không nghĩ rằng Lí Vị Ương thông minh đến mức biết trước canh đã bị hạ độc, như vậy rốt cuộc Lí Trường Nhạc có hạ độc trong canh hay không?! Nếu con bé hạ độc, tất nhiên sẽ không phải mưu hại Đại phu nhân, chỉ còn lại...

Con người đều là như vậy, nếu chuyện này không liên luỵ đến mình, Lí Tiêu Nhiên nhất định sẽ tỉnh táo nhận ra Lí Trường Nhạc chỉ là bia đỡ Lí Vị Ương lôi ra dùng mà thôi, nhưng hiện tại ông đang phẫn nộ vô cùng vì suy nghĩ người khác muốn mưu hại ông, căn bản không nghĩ được những chuyện khác, cho nên lập tức nhận định người hạ độc là Lí Trường Nhạc! Lí Vị Ương mỉm cười, đây là điểm mù trong nhân tính. Ban đầu Đại phu nhân mời Lí Tiêu Nhiên đến là để xác thực tội danh mưu hại mình, mà không ngờ rằng đã bê tảng đá tự đập vào chân mình.

Lí Vị Ương lạnh lùng nhìn Lí Trường Nhạc: “Đại tỷ, phụ thân đưa tỷ đến am ni cô là để tỷ đóng cửa suy nghĩ, tỷ không biết hối cải lại dám hạ độc trong canh, vừa rồi nếu Đỗ ma ma không ngăn cản, không chỉ phụ thân mất mạng, ngay cả mẫu thân cũng bị liên luỵ! Đỗ ma ma nhất định biết chân tướng, bà ấy là tâm phúc bên người mẫu thân, từ nhỏ nhìn tỷ lớn lên, để không liên luỵ đến tỷ lại không liên luỵ đến Đại phu nhân, cho nên nhân cơ hội này vu oan mọi thứ lên đầu muội! Dù sao chuyện xảy ra bất ngờ, bà ấy không kịp nghĩ ra kế hoạch vẹn toàn, cho nên mới nói dối đầy chỗ hở như vậy!”

Lời nói của Lí Vị Ương, có vẻ rất hợp tình hợp lý. Lí Trường Nhạc ghi hận Lí Tiêu Nhiên đưa nàng ta đến am ni cô, cho nên muốn hạ độc mưu hại phụ thân, ai ngờ bị Đỗ ma ma biết được, lão nô này nhìn thấy Đại phu nhân định ăn canh trước, nhất thời sốt ruột, vội vàng cất lời ngăn cản, nhưng vì chuyện phát sinh bất ngờ không nghĩ được chu toàn, vì vậy mới bịa ra lời nói dối Lí Vị Ương thu mua bà, điều này đủ để giải thích tại sao người đi điều tra không lục soát được bất cứ thứ gì, bởi vì đây vốn là chuyện hư cấu, nhưng nếu vừa rồi Lí Trường Nhạc không đột nhiên xuất hiện, nếu Lí Tiêu Nhiên lập tức tin lời Đỗ ma ma, Lí Vị Ương nhất định chỉ có đường chết, căn bản không có người đi kiểm chứng!

Đỗ ma ma trợn mắt há mồm: “Không! Đây không phải là sự thật! Người hạ độc là Huyện chủ, không phải Đại tiểu thư!”

Vẫn còn dám nguỵ biện, đúng là không biết sống chết! Lí Vị Ương quay đầu, lạnh lùng nói: “Đỗ ma ma, ngươi luôn miệng nói người hạ độc là ta, nhưng canh này căn bản không phải ta nấu, dọc đường đi tuy là nha đầu của ta cầm hộp thức ăn, mà từ trong phòng bếp đi ra có nhiều nha đầu ma ma bên cạnh, chẳng lẽ ta hạ độc ngay trước mặt người khác sao? Người duy nhất có cơ hội hạ độc chỉ có Đại tỷ!”

“Hơn nữa ngươi nói ta thu mua ngươi, nhưng vì sao ngân phiếu không tìm thấy, rõ ràng ngươi vì che giấu cho Đại tỷ mới cố ý nói như vậy để lừa gạt phụ thân! Ngươi sợ phụ thân biết Đại tỷ muốn giết hại người lại giận cá chém thớt sang mẫu thân, còn lo lắng mẫu thân ăn canh trước, chết trước phụ thân! Ngươi không ngẫm lại, hành vi hồ đồ thế này của Đại tỷ sao ngươi có thể dung túng, tỷ ấy ngu dại ngươi so với tỷ ấy còn ngu xuẩn hơn, ngươi nghĩ rằng vu oan mọi chuyện lên người ta thì Đại tỷ có thể thoát tội sao, phụ thân là người thông minh sao có thể để các ngươi tuỳ tiện lừa gạt! Ngươi đúng là đồ lão nô ngu ngốc!” Nói xong, nàng đạp một cái thật mạnh vào ngực Đỗ ma ma, Đỗ ma ma kêu thảm một tiếng, ngã xuống đất không ngồi dậy được.

Lí Trường Nhạc thét chói tai: “Lí Vị Ương ngươi đừng khinh người quá đáng! Ta không hạ độc, ta chưa từng hận phụ thân, càng tuyệt đối không thể hạ độc mưu hại phụ thân, phụ thân, người phải tin tưởng con, con không làm! Con thật sự không làm, con chỉ muốn để mẫu thân vui vẻ cho nên mới nấu canh Nhũ Cáp, trước đó không hề biết phụ thân ở đây!”

Lí Vị Ương lạnh lùng nói: “Đại tỷ, muội thật sự hối hận, nếu biết trước tỷ sẽ mưu hại phụ thân, muội đã không cầu xin thay tỷ, để tỷ cả đời ở lại am ni cô, còn hơn để tỷ gánh tội danh giết cha! Tỷ đã làm phụ thân quá đau lòng rồi!”

Mặt Lí Trường Nhạc đỏ lên, nàng chỉ hận không thể cắn nát Lí Vị Ương, nhưng hiện tại nàng không cãi được lời nào, có nói thế nào cũng thành sai! Nàng quay đầu nhìn Đại phu nhân: “Mẫu thân, mẫu thân! Người nói giúp con đi, sao con có thể hạ độc phụ thân chứ! Sao con có thể làm như vậy!”

Nhưng mà, sắc mặt Đại phu nhân đại biến, phun ra một ngụm máu: Lí Vị Ương căn bản đã thiết kế sẵn bẫy chỉ chờ mẹ con mình nhảy vào! Mưu kế bản thân mình khổ tâm nghĩ ra, thực ra lại bị người khác tính kế!

Nha đầu bên cạnh vội vàng bước lên đỡ Đại phu nhân ngồi xuống, bà thở hổn hển dựa lên ghế tựa, không nói nổi một câu, cho dù có nói được cũng chẳng nói nên lời, bởi vì một ngụm máu vừa mới phun ra kia, trái tim bà như bị người khác cắt thành từng mảnh nhỏ, ngay cả yết hầu cũng giống như bị tắc, phải kiệt lực khống chế mới không để cả người run lên! Bệnh của bà lại tái phát!

Sắc mặt Lí Tiêu Nhiên càng ngày càng khó coi, ông thật sự không ngờ nữ nhi từ nhỏ nâng niu trong lòng bàn tay chỉ vì chuyện nhỏ đã oán hận đến mức muốn mưu hại mình, không cần nghĩ ngợi, ông bước nhanh lên phía trước, tát cho Lí Trường Nhạc hai cái bạt tai như phong ba bão táp: “Nghiệt tử!”

Lí Trường Nhạc bị tát lệch mặt, không tin nổi nhìn Lí Tiêu Nhiên, sao có thể như vậy, nàng cho rằng hôm nay mẫu thân sẽ xử lý Lí Vị Ương, sao có thể biến thành thế này!

Đại phu nhân giãy dụa đứng lên định đỡ Lí Trường Nhạc, nhưng Tứ di nương đột nhiên đứng chắn trước mặt bà: “Phu nhân, lão gia đang trừng phạt Đại tiểu thư, phu nhân vẫn nên đứng bên cạnh xem thì hơn, bằng không người khác sẽ nói phu nhân làm việc công tư không phân minh!”

Đại phu nhân trừng mắt hung dữ với Tứ di nương, bà không tưởng tượng được tiện nhân lúc trước trung thành tận tuỵ như một con chó trước mặt mình lại bị Lí Vị Ương xúi giục, dám bất kính với bà như thế.

Tứ di nương không chỉ không cung kính, mà trong mắt bà tràn đầy sự khinh thường cùng vui sướng khi thấy người khác gặp hoạ.

Đại phu nhân xui xẻo bà vui vẻ hơn bất kỳ ai, bởi vì Đại phu nhân đè đầu cưỡi cổ bà nhiều năm như vậy, nếu không mượn tay Lí Vị Ương, bà căn bản không thể nhìn thấy bộ dáng chật vật của Đại phu nhân, nói đi phải nói lại, bà còn phải cảm kích vị Tam tiểu thư này!

Đại phu nhân thở ra một hơi lạnh lùng nói: “Cút ngay!”

Giọng nói suy yếu mang theo sự hung ác, bà tát một cái thật mạnh vào mặt Tứ di nương: “Ngươi tính là cái gì, dám châm chọc khiêu khích trước mặt ta!”

Tứ di nương ôm mặt, quay đầu lại tủi thân nhìn Lí Tiêu Nhiên: “Lão gia! Thiếp chỉ không muốn để bệnh tình của phu nhân nặng thêm, phu nhân lại hiểu lầm thiếp có tâm tư khác —— “

Ánh mắt Lí Tiêu Nhiên lạnh lùng khốc liệt, nhìn chằm chằm Đại phu nhân. Chuyện của Cửu di nương lần trước ông đã nén giận rồi, lần này Đại phu nhân còn nuôi dưỡng nữ nhi dám mưu hại mình! Điều này làm cho cơn tức sẵn có trong người ông vọt lên tận đỉnh đầu, trong nháy mắt ông thậm chí còn có ý nghĩ bỏ vợ, nhưng rất nhanh ông đã tỉnh táo lại, quan trọng hơn ông đột nhiên nhớ tới khuôn mặt của phu nhân Tưởng Quốc công, lão bà kia còn chưa chết, thế lực phủ Tưởng Quốc công không thể khinh thường, tuy hiện tại ông đã là Thừa tướng đứng đầu trong triều, không còn là người con rể khúm núm trước mặt nhạc phụ, nhưng ông không thể hành động thiếu suy nghĩ, cho nên, vị trí vợ cả của Đại phu nhân đương nhiên phải giữ lại! Ông lạnh lùng nói: “Phu nhân vĩnh viễn là phu nhân, ngươi không được vô lễ!”

Trên mặt Tứ di nương xuất hiện một tia thất vọng, nhưng Lí Vị Ương lại nở nụ cười, nàng quá rõ ràng Lí Tiêu Nhiên sẽ không bỏ vợ, mặc kệ Đại phu nhân làm gì, vị trí vợ cả của bà sẽ không thay đổi, nhưng mà... không thể bỏ vợ, không có nghĩa là về sau Đại phu nhân sẽ sống yên ổn qua ngày. Đương nhiên, nếu bà ta còn ngại hôm nay không đủ thảm, có ý định trêu chọc nàng lần nữa thì nàng sẽ để bà ta thăng thiên sớm!

Đại phu nhân hừ lạnh một tiếng, thẳng lưng đi được vài bước, hiện giờ người bà hận nhất là Lí Vị Ương, không có Lí Vị Ương bà tuyệt đối không rơi vào tình trạng này!

Trong logic của Đại phu nhân, bà tính kế Lí Vị Ương là đúng, nhưng Lí Vị Ương dám lợi dụng để tính kế bà, không ngoan ngoãn bị bà hại chết chính là phạm vào tội lỗi lớn nhất! Bà muốn xả giận, cho nên bước lên giơ tay định tát Lí Vị Ương!

“Tiểu tiện nhân, mọi chuyện do ngươi gia đình mới không yên!” Đại phu nhân lạnh lùng nói, tay vung thật mạnh xuống.

Lí Vị Ương mỉm cười, vừa xoay người đã tránh được, hiện giờ Đại phu nhân là người có bệnh, căn bản không thể đánh nhanh, bà dùng hết sức lực toàn thân đánh, bà cho rằng Lí Vị Ương không dám né tránh, bởi vì bà là mẹ cả, đáng tiếc bà đã nhìn sai sự lớn gan của Lí Vị Ương, cho nên chẳng những bà đánh vào không khí mà cả người còn lao đến ghế ngồi bằng gỗ lim ở bên cạnh, mất cân bằng, ngã thật mạnh xuống đất! Đám nha đầu ma ma vội vàng chạy lên đỡ, nhưng khoé miệng Đại phu nhân lại có máu chảy ra, nằm trên đất hừ hừ như lợn chết, không ngồi dậy nổi.

Đại phu nhân như vậy, ngay cả Lí Tiêu Nhiên cũng chưa từng nhìn thấy, giống như một con dã thú hoàn toàn mất đi lý trí!

Lí Tiêu Nhiên nhíu mày thật chặt, không thể che giấu được sự chán ghét trong lòng.

Lí Vị Ương ra vẻ giật mình: “Ai da mẫu thân làm sao vậy? Nhanh đứng lên đi, nữ nhi không nhận nổi đại lễ thế này của người đâu!”

Bạch Chỉ cùng Triệu Nguyệt bên cạnh đều cúi thấp đầu xuống để cười.

Tứ di nương giả mù sa sương cũng chạy qua đỡ Đại phu nhân, Đại phu nhân đẩy tay bà ấy ra, khuôn mặt Tứ di nương lại tràn đầy tủi thân.

Đúng lúc này, rèm được vén lên, Lí Mẫn Phong vội vàng bước vào, hắn liếc mắt đã nhìn thấy Tứ di nương đứng bên cạnh, còn Đại phu nhân đang nằm trên mặt đất hấp hối: “Mẫu thân người làm sao thế!”

Tứ di nương nói: “Đại thiếu gia, mọi người cũng không biết phu nhân sao lại như vậy? Không ngờ bệnh nặng đến thế!” Nói xong, bà còn định tiếp tục đến đỡ Đại phu nhân.

Nhìn thấy Đại phu nhân một câu cũng không nói nên lời, mặt xanh mét há mồm thở dốc, Lí Mẫn Phong bỗng chốc nổi giận, không nghĩ ngợi đã đá mạnh vào người Tứ di nương: “Đừng có chạm vào mẹ ta, cút ra xa!”

Tứ di nương bị đạp một cái, cả người ngã lăn ra đất, gương mặt trắng bệch mồ hôi lạnh chảy xuống liên tiếp. Lí Thường Tiếu chạy nhanh qua đỡ bà, thấy bà bị thương nặng, quay đầu lại nhìn Lí Tiêu Nhiên phân bua: “Phụ thân, mẹ của con là thiếp, nhưng người là thiếp của phụ thân, là vãn bối của Đại ca, sao có thể đánh giết mẹ của con ngay trước mặt mọi người như vậy? !”

Một cái đá này, không phải đá Tứ di nương, mà là thể diện của Lí Tiêu Nhiên, Lí Vị Ương nhìn thấy khoé miệng của Tứ di nương xuất hiện một nụ cười kỳ quái, rất hiển nhiên, bà cố ý thiết kế bẫy cho Lí Mẫn Phong, muốn nháo loạn chuyện này lớn hơn nữa.

Quả nhiên, Lí Tiêu Nhiên giận đến mức trên trán nổi gân xanh: “Nghiệt tử, ngươi đang làm cái gì!”

Lí Trường Nhạc vội vàng ôm lấy Lí Mẫn Phong: “Đại ca, đại ca! Bọn họ liên thủ hại chúng ta! Lí Vị Ương hãm hại muội nói muội mưu hại mẫu thân, đại ca mau cứu muội!”

Lí Mẫn Phong nghe xong, hai mắt trợn tròn: “Phụ thân, sao người có thể tin lời tiện nhân này!”

Lí Vị Ương thản nhiên nói: “Đại ca, đại ca không phân tốt xấu, vừa vào đã đá Tứ di nương, hiện giờ lại không hỏi ngọn nguồn, luôn miệng nói ta là tiện nhân, những lời này rốt cuộc là ai dạy đại ca, ta là muội muội của đại ca, nếu ta là tiện nhân, vậy đại ca là cái gì, đại ca coi phụ thân là loại người nào?!”

Mày Lí Tiêu Nhiên nhíu lại càng chặt.

Trong mắt Lí Mẫn Phong tràn ngập thù hận, nói với Lí Tiêu Nhiên: “Phụ thân, Trường Nhạc nhất định bị oan, muội ấy tuyệt đối không làm những chuyện mưu hại phụ thân, phụ thân nên uội ấy một lời công đạo, hơn nữa phải trách phạt Lí Vị Ương bất kính với mẫu thân!” Hắn chỉ thẳng ngón tay vào Lí Vị Ương.

Trong cổ Đại phu nhân có đờm, thở cũng thấy khó khăn, cho nên không thể ngăn cản Lí Mẫn Phong nói, bà không phái người gọi con trai đến, càng không muốn lôi con trai vào chuyện này, nhưng Lí Mẫn Phong lại xuất hiện, chứng tỏ có người cố ý thông tri, muốn nháo loạn lớn hơn nữa! Bà biết dù thế nào cũng không thể để Lí Mẫn Phong nói thêm điều gì, bằng không nhất định sẽ phát sinh chuyện nghiêm trọng hơn! Cho nên bà nỗ lực lắc đầu với Lí Mẫn Phong, lắc đầu thật mạnh, ý bảo hắn đừng mở miệng nói tiếp.

Nhưng Lí Mẫn Phong không hiểu được khổ tâm của Đại phu nhân, hắn chỉ biết mẫu thân bị Lí Vị Ương chọc tức mà phát bệnh, Lí Trường Nhạc cũng bị Lí Vị Ương hãm hại, hắn nhất định phải để cho tiểu tiện nhân kia trả giá lớn! “Phụ thân, chúng con mới là con trai con gái của người, nhưng người tình nguyện tin tưởng một con tiểu tiện nhân thứ xuất, mà không chịu tin tưởng chúng con sao? Con nói cho người biết, hôm nay bất luận có chuyện gì phát sinh, đều là do Lí Vị Ương tạo ra, không có gì là sự thật! Người không trừng phạt nó, lại còn trách mẫu thân và muội muội, phụ thân hồ đồ rồi sao?!”

Lí Tiêu Nhiên giận tím mặt: “Ngươi nói cái gì?!”

Lí Vị Ương cười nhẹ, nói: “Phụ thân bớt giận, Đại ca chỉ sốt ruột nhất thời mới nói những lời nhục mạ phụ thân, dù sao chuyện này liên quan đến Đại tỷ cùng mẫu thân, Đại ca có nói như vậy cũng là chuyện khó tránh – haizz, nhưng mà Đại ca cũng hơi quá đáng, sao có thể nói phụ thân như vậy? Đây là đại nghịch bất đạo! Chẳng lẽ Đại ca muốn bị phụ thân nhốt vào từ đường sao?” Từng câu từng chữ, rõ ràng đang chọc giận Lí Mẫn Phong.

Vừa nghe đến hai chữ từ đường, Lí Mẫn Phong quả thật không kiềm chế được cơn giận, hắn rút dao găm, không nghĩ ngợi lập tức nói: “Phụ thân, người đã không chịu xử lý nó, con đành phải giết tiểu tiện nhân này trước rồi nói!” Chỉ cần giết Lí Vị Ương, phụ thân có phẫn nộ cũng không thể xử lý mình, dù sao mình là con trai duy nhất của ông! Hăn cầm dao lao thật nhanh đến chỗ Lí Vị Ương, dùng sức lực toàn thân, một lòng muốn giết chết Lí Vị Ương để xả giận trong lòng.

Lí Vị Ương nhìn bộ dáng của hắn thì biết hắn có ý định liều chết với mình, cười lạnh một tiếng. Đúng lúc này, Triệu Nguyệt đột nhiên xuất hiện trước mặt Lí Vị Ương như ma quỷ, bay lên đá một cái làm Lí Mẫn Phong té ngã trên mặt đất.

Lí Mẫn Phong không ngờ nha đầu bên người Lí Vị Ương có võ công cao cường, nhưng hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, đứng lên lại lao về phía Lí Vị Ương, lúc này, Lí Vị Ương khẽ gật đầu với Triệu Nguyệt, trong chớp mắt Triệu Nguyệt hiểu ý!

Khi Lí Mẫn Phong lao tới, Lí Vị Ương lập tức trốn phía sau Lí Tiêu Nhiên: “Phụ thân, nữ nhi sợ hãi!”

Lí Mẫn Phong không ngờ Lí Vị Ương lại trốn sau lưng Lí Tiêu Nhiên, vừa định dừng chân, nhưng không biết là ai ngáng chân hắn, cả người hắn lao đến, Lí Tiêu Nhiên quá sợ hãi, căn bản không kịp né tránh, trong khoảnh khắc, dao găm kia đâm vào cánh tay trái của Lí Tiêu Nhiên! Lí Vị Ương quát to một tiếng: “Bảo vệ phụ thân! Người đâu mau tới!”

Trong phòng này chỉ có nha đầu ma ma, tất cả thị vệ đều thủ hộ bên ngoài, không ai ngờ được lại phát sinh loại biến cố này, Lí Mẫn Phong dùng dao găm đâm Lí Tiêu Nhiên bị thương.

Đại phu nhân tức giận công tâm, giãy dụa muốn nói, nhưng chỉ phun ra một ngụm máu tươi, bà ngất đi, chỉ có điều trong phòng đã không còn ai chú ý tới bà, bởi vì Lí Tiêu Nhiên bị thương, hơn nữa miệng vết thương chảy máu không ngừng, dao găm kia vẫn cắm bên trên.

Lí Tiêu Nhiên giận dữ, Lí Mẫn Phong dám đâm mình bị thương! Ông chỉ vào Lí Mẫn Phong quát với đám thị vệ đang vội vàng chạy vào: “Bắt trói hắn lại cho ta!”

Lí Mẫn Phong hoàn toàn ngây người, dao găm của hắn vốn hướng về Lí Vị Ương, sao có thể đột nhiên mất khống chế làm Lí Tiêu Nhiên bị thương?! Sau đó hắn nghe thấy Lí Tiêu Nhiên phân phó, đành phân trần: “Phụ thân, con không cố ý! Con chỉ muốn giết tiểu tiện nhân kia!”

Lí Tiêu Nhiên đương nhiên phẫn nộ, nhưng đồng thời ông lại đột nhiên nghĩ tới mình chỉ có một con trai trưởng, cho nên ông không biết nên làm gì, đành phân phó thị vệ trước tiên trói Lí Mẫn Phong lại, nhưng không nói ra mệnh lệnh kế tiếp. Lí Mẫn Phong còn chưa nhìn ra ông đang do dự, hắn hoảng sợ cho rằng mình sắp bị trói, liều mạng giãy dụa: “Ai dám đụng đến ta? Ta là Đại thiếu gia của Lí gia!”

Đám thị vệ hai mặt nhìn nhau, bọn họ đương nhiên không dám đắc tội Lí Mẫn Phong, bởi vì hắn là con trai đích tôn, tương lai sẽ kế thừa gia nghiệp, mà đồng thời bọn họ lại không thể không nghe Lí Tiêu Nhiên, bởi vì người làm chủ hiện tại vẫn là lão gia, về phần Đại thiếu gia thì cũng là chuyện sau này. Nhưng Lí Mẫn Phong liều mạng giãy dụa, bọn họ không dám mạnh tay, hai bên cứ thế giằng co.

Lí Vị Ương lạnh lùng nhìn, không nói một lời, nàng nhẩm tính thời gian, tiếp viện nên đến rồi chứ. Đang suy nghĩ thì bên ngoài có người bẩm báo: “Lão phu nhân đến!”

Lão phu nhân được La ma ma đỡ, phía sau có mấy nha đầu ma ma, chậm rãi bước vào, nhìn thấy tình hình trong phòng, lắp bắp kinh hãi: “Cánh tay con bị sao thế kia?”

Nói xong, bà không để ý đến La ma ma đang đỡ tay, bước nhanh tới gần, cẩn thận xem xét vết thương của Lí Tiêu Nhiên, sau đó nói: “Nhanh đi mời đại phu, các ngươi đần độn hết cả lũ rồi sao!”

Đám nha đầu vừa rồi còn ngây người tại chỗ lúc này mới tỉnh táo lại, vội chạy ra ngoài mời đại phu.

Lí Tiêu Nhiên vội vàng an ủi lão phu nhân: “Không sao, chỉ bị thương ngoài da một chút, mẫu thân không cần lo lắng.”

Lão phu nhân vẻ mặt giận dữ: “Bị thương ngoài da cái gì, chảy nhiều máu như vậy! Sao có thể coi như bị thương ngoài da! Rốt cuộc là ai làm con bị thương?!”

Lí Tiêu Nhiên trầm mặt xuống, ông không muốn nói là con ruột của mình dùng dao găm đâm mình bị thương.

Lão phu nhân lập tức nhìn về phía Lí Vị Ương, Lí Vị Ương nói: “Chuyện là như vậy lão phu nhân, hôm nay phụ thân vốn định đến chỗ mẫu thân dùng bữa, vừa hay Đại tỷ trở về, Đại tỷ tự tay làm canh Nhũ Cáp ẫu thân, ai ngờ trong canh có độc, phụ thân tức giận, mẫu thân không chịu nổi kích thích bỗng chốc ngất đi, có lẽ Đại ca nhìn thấy tình cảnh này sốt ruột, nghĩ rằng mọi người làm chuyện gì oan uổng Đại tỷ, nhất thời tức giận, đá Tứ di nương, còn rút dao găm muốn giết con, kết quả lại làm phụ thân bị thương —— “

Nàng nói rất đơn giản, nhưng lại liệt kê rõ ràng những tội danh Lí Mẫn Phong đã làm, nhân tiện kể cho lão phu nhân biết chuyện Lí Trường Nhạc hạ độc, Lí Trường Nhạc hét lên một tiếng: “Lão phu nhân, con không làm! Con thật sự không làm!”

Lí Vị Ương xem nàng ta, nói: “Đại tỷ, canh kia có phải do tỷ nấu?”

Lí Trường Nhạc không nói gì, chỉ hận muốn phát cuồng nhìn chằm chằm nàng.

Lí Vị Ương lại nói tiếp: “Trong canh kia chẳng lẽ không có độc!”

Lí Trường Nhạc tất nhiên không thể đáp lại, mắt đỏ như nhỏ máu.

Lí Vị Ương thở dài một hơi: “Nhân chứng vật chứng đầy đủ, Đại tỷ còn luôn miệng nói mình vô tội, cho dù Đại tỷ vô tội, nhưng Đại ca cũng không nên xả giận hộ Đại tỷ mà làm phụ thân bị thương, đây chính là tội đại nghịch bất đạo.”

Lúc này Lí Mẫn Phong không khống chế nổi bản thân, xông về phía trước, kêu to: “Lão phu nhân, người đừng trúng kế! Rốt cuộc ai hạ độc trong canh, không thể nói rõ ràng được! Cho dù trong canh thật sự có độc, vậy nhất định là Lí Vị Ương thiết kế hãm hại muội muội con! Vừa rồi con cũng không muốn làm phụ thân bị thương, tất cả chỉ là sai lầm vô tình, lão phu nhân...”

Lão phu nhân hoàn toàn kinh hoảng, bà không thể tin được, một đôi nam nữ Đại phu nhân sinh ra lại làm ra loại chuyện này.

Đúng lúc này, Lí Vị Ương nói: “Đại ca, đại ca đừng nguỵ biện nữa, ta nghe nói hôm qua Đại ca vừa đến am ni cô thăm Đại tỷ... Chẳng lẽ Đại ca cho rằng phụ thân có chữ vạn nhất, thì hai người có thể nắm toàn bộ Lí gia trong tay sao? Đại ca sao có thể hồ đồ như vậy, nếu như phụ thân xảy ra chuyện gì, Lí gia chúng ta sẽ suy sụp mất!”

Lí Tiêu Nhiên chấn động, nghe Lí Vị Ương nói xong, ông đột nhiên liên tưởng đến một khả năng. Nếu lúc trước Lí Mẫn Phong đến am ni cô, như vậy lúc đó rốt cuộc hắn đã nói gì với Lí Trường Nhạc, hay là hắn luôn oán hận mình nhốt hắn vào từ đường đóng cửa suy nghĩ, cho nên mới sai Lí Trường Nhạc hạ độc... Suy đoán này, chỉ chợt loé lên trong đầu ông, nhưng làm cho ông rét run cả người.

Nhớ lại ánh mắt kìm nén oán giận của Lí Mẫn Phong khi nhìn về phía mình từ sau chuyện đó, Lí Tiêu Nhiên bất giác cảm thấy sợ hãi.

Con trai ruột, con gái ruột của ông, lại vì mấy trừng phạt nho nhỏ mà phản bội ông như vậy, trời chứng giám ông chỉ muốn làm cho chúng hối cải, thế mà chúng thông đồng với nhau muốn lấy đi tính mạng của ông.

Lí Mẫn Phong tức giận nói: “Ngươi tiểu tiện nhân này, nói hươu nói vượn, ta lúc nào —— “

Lí Tiêu Nhiên chỉ tay vào Lí Mẫn Phong, lớn tiếng ngắt lời: “Ngươi câm mồm cho ta! Ngươi cùng Trường Nhạc thông đồng với nhau từ đầu tới đuôi muốn mưu hại ta, hiện giờ sự việc bại lộ, còn không biết hổ thẹn dám hét lên mắng người! Phụ thân cái gì, sao ta có thể sinh ra đồ nghiệt tử như ngươi!”

Lí Trường Nhạc thấy vậy, không nhịn được nữa hô lên: “Phụ thân! Chúng con là do người sinh ra, sao phụ thân có thể tin lời người ngoài làm vấy bẩn chúng con...”

“Được rồi! Khỏi cần đóng kịch nữa!” Lão phu nhân mặt xanh mét, lớn tiếng nói: “Ta xem đủ trò diễn của các ngươi rồi! Tội lớn giết cha là tội không thể tha, vả miệng cho ta!”

Lão phu nhân hạ lệnh, nhưng đám hộ vệ vẫn đứng tại chỗ không dám đánh, La ma ma hừ lạnh một tiếng, bước lên tát cho Lí Mẫn Phong bảy tám bạt tai, Lí Mẫn Phong còn chưa kịp phản ứng lại đã bị đánh thành mặt sưng phù, chỗ đỏ chỗ tím, nhìn qua vô cùng thê thảm.

Hắn hét lên một tiếng: “Phụ thân, con là con trai duy nhất của người!”

Hắn nói không sai, Lí Tiêu Nhiên có bốn nữ nhi, nhưng con trai lại chỉ có một người. Cho nên Lí Tiêu Nhiên đã phẫn nộ vô cùng nhưng ông không thể không nhẫn nại, thậm chí không thể không biện hộ cho hắn: “Lão phu nhân —— “

“Trong mắt ngươi còn có người mẫu thân này sao?” Lão phu nhân bị Lí Mẫn Phong làm cho tức giận đến cực điểm, tất nhiên cũng ba phần khó chịu khi nhìn con trai, “Ngươi xem ngươi sinh ra loại ngỗ nghịch bất hiếu này, ngay cả thiếp của ngươi nó cũng dám đánh, ngay cả muội muội cũng dám giết, thậm chí còn đâm ngươi bị thương, nếu nó thật sự coi ngươi là phụ thân, sao lại làm như vậy? Nó mà nghĩ cho Lí phủ một chút thôi, tuyệt đối sẽ không đối nghịch với ta và ngươi như vậy!”

Thấy lão phu nhân tức giận, Lí Tiêu Nhiên vội thỉnh tội: “Dạ, lão phu nhân bớt giận, đều tại con quản giáo không nghiêm.” Lão phu nhân nói không sai, mặc kệ ông yêu thương đứa con trai này như thế nào, hiện tại nó đã là phế nhân! Ai còn tin tưởng đứa con trai dám đâm bị thương phụ thân mình đây?! Ngỗ nghịch bất hiếu như vậy, còn giữ lại làm gì!

Lí Mẫn Phong tiếp tục kêu gào: “Phụ thân, con không làm sai gì hết!”

Lí Vị Ương nhắc nhở: “Đại ca, sai chính là sai, cánh tay phụ thân còn đang chảy máu, sao Đại ca lại không biết xấu hổ nói Đại ca không sai, Đại ca không sai, chẳng lẽ là lão phu nhân sai, hay là phụ thân sai? Muội khuyên Đại ca đừng khăng khăng cố chấp như thế!”

Lí Mẫn Phong càng thêm tức giận: “Lí Vị Ương, ngươi tiểu tiện nhân! Phụ thân, lão phu nhân, hai người đừng bị nha đầu gian xảo này lừa gạt, từ lúc nó bước vào Lí phủ, nhà chúng ta chưa từng có ngày lành, hai người nhìn xem mẫu thân của con bị tức giận thành bộ dáng gì! Hai người mau xem đi!”

Lí Vị Ương lạnh lùng cười, nghiêm mặt nói: “Đại ca, mẫu thân bị Đại tỷ chọc tức đến hôn mê bất tỉnh, không liên quan gì đến ta.”

Lúc này, Lí Trường Nhạc kinh sợ hô lên một tiếng: “Mẫu thân, người tỉnh rồi!”

Đại phu nhân từ từ mở to hai mắt, lúc này mới thấy Lí Tiêu Nhiên cùng lão phu nhân mặt lạnh như sương mùa đông nhìn mình, sau đó bà nhìn thấy vết thương trên cánh tay Lí Tiêu Nhiên, trong lòng kinh hoảng, nghĩ qua là biết vết thương của Lí Tiêu Nhiên từ đâu mà có! Bà há hốc mồm, nhưng vẫn không nói ra lời, Lí Trường Nhạc vội nói: “Mẫu thân sao thế?”

Đại phu nhân lắc đầu, Đỗ ma ma luôn quỳ gối bên cạnh vội vàng nói: “Phu nhân phát bệnh, nô tỳ có mang theo thuốc.” Sau đó Đỗ ma ma vội vàng lấy thuốc, đến gần Đại phu nhân, hầu hạ bà uống thuốc, Đại phu nhân thở ra được một hơi, tầm mắt bà dừng ở chỗ Lí Mẫn Phong một lát, sau đó tràn ngập oán hận nhìn về phía Lí Vị Ương.

Lí Vị Ương lại bình tĩnh nhìn bà ta, trong mắt mang theo ý cười làm bà ta tức đến độ trái tim co rút: “Mẫu thân, người tỉnh rồi, không sao chứ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.