Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Chương 305: Chương 305




Mấy người Lục Khởi cũng đã thi đấu trở về, ai cũng mệt mỏi đầu đầy mồ hôi, nhưng khuôn mặt và ánh mắt họ lại đầy phấn khích, hiển nhiên là họ rất hưởng thụ cuộc chơi vừa rồi.

“Anh Lục, nước này.” Trần Thi Hàm cầm hai chai nước, ném cho Lục Khởi một chai.

Lục Khởi nhận lấy: “Cảm ơn.”

“Của tôi đâu?” Trình Minh Viễn thấy cô ấy chỉ đưa cho Lục Khởi mà không đưa mình thì không vui: “Tôi đưa cô đến, sao cô chỉ cho anh ta?”

Trần Thi Hàm lườm anh ta: “Này, cầm lấy!”

Cô lấy một chai nước khác rồi ném qua.

Lúc này Trình Minh Viễn mới hài lòng nở nụ cười, mở nắp chai uống vài ngụm, sau đó đổ nốt phần nước còn lại lên đầu lên mặt: “Đã!”

“Đúng là rất đã.” Lục Khởi lắc đầu để rũ nước, sau đó cũng nói theo.

Bên kia, Cố Tử Yên cũng đưa một chai nước cho Phó Kình Hiên: “Kình Hiên, uống chút nước đi này.”

“Ừm.” Phó Kình Hiên nhận lấy mở ra, nhưng không uống mà đưa lại cho cô ta: “Em uống đi.”

Cố Tử Yên thấy anh ân cần như vậy thì cười tươi như hoa: “Cảm ơn anh Kình Hiên.”

Phó Kình Hiên trả lời ‘không có gì’, khom người lấy một chai khác rồi mới bắt đầu uống.

Anh vừa uống vài ngụm, một tiếng kêu hoảng hốt bỗng truyền đến.

Mọi người đang nói chuyện lập tức dừng lại.

Lục Khởi nhìn theo phía phát ra âm thanh, nhìn thấy ngựa của Bạch Dương như phát điên rồi lao đi.

Bạch Dương trên lưng ngựa tái mặt vì sợ hãi, cơ thể nghiêng ngả, dù cô đã giữ chặt dây cương nhưng cứ tiếp tục thế này thì không lâu nữa cô cũng sẽ bị hất văng khỏi ngựa.

“Cưng à!” Lục Khởi vội vàng ném chai nước trong tay đi, chạy về phía ngựa của mình, chuẩn bị cứu người.

Kết quả anh ta vừa lên ngựa đã thấy một bóng người đi trước mình một bước, phi ngựa qua đó.

Là Phó Kình Hiên!

Lục Khởi nhíu mày, thúc vào bụng ngựa đuổi theo.

Chỉ còn lại Cố Tử Yên và Trình Minh Viễn ở đó.

Trần Thi Hàm vừa đi vệ sinh, Phó Kình Duy vẫn đang ở trường đua ngựa khác chưa tới.

Trình Minh Viễn nhìn thấy vẻ mặt khó coi của Cố Tử Yên thì cười: “Aiya, Kình Hiên đi cứu Bạch Dương, trong lòng cô cảm thấy rất khó chịu đúng không?”

Đương nhiên Cố Tử Yên biết anh ta đang cố ý xem trò cười của mình, cô ta bóp chặt chai nước, cố gắng nở nụ cười: “Đương nhiên không phải, cô Bạch gặp chuyện ngoài ý muốn, Kình Hiên đi cứu cô ấy là rất bình thường, tôi không hề thấy khó chịu.”

“Vậy ư? Nhưng động tác của cô nói cho tôi biết rằng cô đang nói dối.” Trình Minh Viễn nhìn chai nước bị cô ta bóp biến dạng, nụ cười trên mặt càng xấu xa hơn.

Cố Tử Yên ngớ người, vội vàng buông chai nước ra, không lên tiếng.

Trình Minh Viễn bật cười thành tiếng: “Cô Cố vẫn trong ngoài bất nhất như trước, cô như vậy mà cũng khiến Kình Hiên động lòng vì cô được, Kình Hiên đúng là mù rồi. Nhưng bây giờ xem ra, đôi mắt mù của Kình Hiên có vẻ đã từ từ sáng lên.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.