Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Chương 332: Chương 332




Đội trưởng lắc đầu: “Không có.”

Trình Minh Viễn hơi tiếc nuối, nhưng cũng không nản chí, cười nói: “Có thể cho tôi cái này được không?”

Anh ta chỉ vào bình thủy tinh đội trưởng đang cầm trên tay.

Mặc dù đội trưởng rất tò mò không biết anh ta lấy cái này làm gì, nhưng cuối cùng cũng đưa cho anh ta.

Trình Minh Viễn cảm ơn, cầm bình thủy tinh quay về chỗ lúc nãy ngồi xuống.

Nhà kho không có camera giám sát, rất khó tìm người lấy trộm. Nhưng mà cũng không phải không còn cách nào khác, còn một cách là xét nghiệm vân tay.

Hy vọng là trên bình thủy tinh này vẫn còn lưu lại vân tay kẻ trộm.

Thật ra đối với việc kẻ trộm là ai, trong lòng Trình Minh Viễn đã có đối tượng tình nghi.

Trong cả đám người bọn họ, ngoại trừ Cố Tử Yên, anh ta không thể nghĩ ra được người thứ hai. Tuy nhiên muốn nghi ngờ cũng phải có chứng cứ. Trước khi tìm được dấu vân tay, anh ta cũng không muốn vạch trần chuyện này.

Buổi tối.

Cả đám người vẫn chia làm hai phe, ăn cơm tối ở nhà hàng.

Cố Tử Yên cũng có mặt, chắc là vì ban ngày bị kinh sợ đến giờ vẫn chưa hết, lúc này sắc mặt cô ta vẫn còn tái nhợt, dáng vẻ người đẹp ốm yếu, khiến người ta thương yêu. Nhưng ở đây lại không có một ai thương cô ta.

Nếu như lúc bình thường, thái độ của mọi người với Cố Tử Yên là không so đo không chấp nhất.

Thì bây giờ, là xem cô ta như không khí, hoàn toàn phớt lờ, ngay cả sắc mặt Phó Kình Hiên cũng lạnh lùng, không giống như mọi ngày chăm sóc cô ta ăn cơm, chú ý đến từng thay đổi trong cảm xúc của cô ta.

Điều này khiến Cố Tử Yên nhịn không được mà tủi thân, cô ta cầm chặt đôi đũa nhìn người đàn ông bên cạnh: “Kình Hiên, tâm trạng anh không tốt à?”

Ban ngày cô ta bị rắn cắn, nhưng từ lúc cô ta tỉnh lại, anh không những không quan tâm lấy một câu, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn cô ta.

Làm sao cô ta có thể chịu được việc này.

“Không có.” Phó Kình Hiên húp canh, trả lời với giọng lạnh nhạt.

Cố Tử Yên nghe giọng nói lạnh lẽo của anh, trong càng cảm thấy không đúng.

Cô ta cắn môi, miễn cưỡng nở nụ cười: “Thật sự không phải là tâm trạng không tốt ư, em thấy anh…”

“Được rồi, ăn cơm đi.” Phó Kình Hiên cắt ngang lời cô ta, trong giọng nói không kiên nhẫn lắm.

Mắt Cố Tử Yên lập tức đỏ lên.

Người ở bàn bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng như vậy, đều nhỏ giọng cười.

Cố Tử Yên biết bọn họ đang cười cô ta, tức giận đến nhăn mặt, nhưng lại không thể trút giận, cảm giác này thật không hề dễ chịu chút nào.

Rất nhanh Phó Kình Hiên đã ăn xong, nhã nhặn lau miệng, sau đó đứng dậy rời khỏi nhà hàng.

Cố Tử Yên mới chỉ ăn một nửa, thấy anh không chờ mình mà đi mất, cũng không muốn ăn nữa, buông đũa đuổi theo.

“Kình Hiên.” Cố Tử Yên chạy không kịp thở đuổi theo Phó Kình Hiên, nắm chặt cánh tay anh: “Kình Hiên, rốt cuộc là tối hôm nay anh bị sao vậy?”

Phó Kình Hiên khẽ mím đôi môi mỏng, không nói gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.