Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Chương 49: Chương 49: Cuộc sống hạnh phúc của thục nữ và xã hội đen




“Sau này con kết hôn phải có xe cực to, đưa con oai phong đi khắp thành.” Mẹ Nại Nại lau miệng cho tiểu Nại Nại đang nhồm nhoàm vừa nói vừa nhai không rõ tiếng.

“Chỉ chở mình em thôi?” Chị họ cười hỏi.

“Vậy… tính thêm cả chị nữa.” Nại Nại trả lời khá miễn cưỡng.

“Thế còn mẹ em thì sao?” Chị họ vẫn thích trêu chọc tiểu Nại Nại mũm mĩm dễ thương.

“Thêm cả mẹ nữa.” Nại Nại ôm lấy vai và thơm mẹ một cái rồi cười ha ha.

“Vậy còn tân lang nữa?” Chị họ vẫn không chịu buông tha.

“Cái này… cái này… không đủ chỗ cho anh ấy, chúng ta không tính anh ấy nữa.” Tiểu Nại Nại trả lời rất khó khăn.

Cả nhà được trận cười no bụng.

***

Nơi được lựa chọn tổ chức hôn lễ khá hẻo lánh, một nông trang nhiều cây xanh, cho dù đang mùa đông nhưng ở đó vẫn tràn ngập hương thơm xanh mướt cỏ hoa.

Từ đầu Nại Nại đã dặn dò trước với mọi người, không được mềm lòng với Lôi Kình, cả tổ trưởng, Tiểu Trần và chị họ đều phải đòi lì xì lớn của anh mới được.

Mẹ Nại Nại thấy con gái mình cùng với các bạn trong phòng cười hả hê, bà cũng bất giác nhoẻn cười. Bà đang bận rộn chuẩn bị các món đồ đáp lễ cần thiết.

Đây cũng là một trong những điều bà yêu cầu Lôi Kình phải làm, mọi thứ cử hành trong hôn lễ đều phải tuân theo nguyên tắc nhà họ Tần, nên lấy thế nào thì phải lấy như thế.

Nhìn thấy dáng vẻ anh mang thịt lợn, hành củ, bột mỳ và củi đến nhà, mẹ Nại Nại lại cảm thấy tâm trạng bình ổn, anh không hề oán thán phàn nàn gì cũng khiến bà thật sự cảm thấy, có lẽ lần này Nại Nại đã chọn đúng người rồi.

Chuông cửa vừa vang lên, miệng Nại Nại cười tươi rói: “Mọi người đi xem náo nhiệt thôi, mẹ bắt anh ấy mang thịt lợn đến đấy.”

Tổ trưởng nhảy tưng tưng: “Bác gái thật cool, không ngờ lại trị xã hội đen đến mức này.”

“Lần sau tổ trưởng kết hôn cũng phải trị Hồng tử như thế nhé.” Nại Nại cười tươi rói dặn dò.

“Em… thực ra luôn muốn nói tiếng xin lỗi với chị, lúc đó không phải em cố tình chống đối chị đâu, chủ yếu là…” Tổ trưởng ngại ngùng đứng bên cạnh giường, nắm tay Nại Nại.

Chưa nói xong thì Tiểu Trần đứng ngoài ban công đã hét lớn: “Trời ơi, bọn họ vác cả một con lợn luôn.”

Nại Nại ngắt đoạn thành ý xin lỗi của Tổ trưởng, cười rồi vỗ nhẹ lên vai cô: “Đừng ngốc nữa! Chị biết em là người khẩu xà tâm phật, lúc đó nếu không có em, chị cũng chẳng có được công việc này, càng không thể nào đi thêm bước nữa. Thôi ra ngoài xem náo nhiệt thôi, đây là cơ hội ngàn năm hiếm thấy đấy.”

Thực ra chuyện thế gian ai có thể phân rõ ràng? Nếu lúc đó tổ trưởng không thu nhận cô, cô cũng không bán được biệt thự, mà nếu như vậy thì không thể nào quen biết được Lôi Kình. Thế nhưng nếu như không có Nại Nại thì tổ trưởng và Hồng tử cũng không phải lòng nhau. Cho nên đều là cả nhà được lợi, không cần phải phân định rõ ai phụ ai, ai có ơn với ai, cứ để lòng bình thường thanh thản thôi.

Tổ trưởng cảm kích trước trái tim hiền lành, bao dung của Nại Nại, vỗ nhẹ lên tay Nại Nại rồi cúi đầu đi ra ngoài, để lại một mình Nại Nại đối diện với chiếc đồng hồ tích tắc trên tường chờ đợi giây phút trọng đại sắp tới.

Lại một lần lấy chồng, sau mười năm cô lại khoác lên mình chiếc áo cưới.

Sau bao thời gian giờ mới phát hiện mình đã trưởng thành. Ai bảo tình yêu đã tuyệt duyên với cô chứ? Nếu lúc đó cô cứ sống mãi trong đau khổ vì bị phản bội, không tự thoát khỏi thì sẽ mãi mãi không biết được ở một nơi nào đó có một người đàn ông tốt đang chờ đợi mình.

Tình yêu có thể không kéo dài mãi mãi, nhưng ít nhất cô muốn cho tình yêu và cả chính mình một cơ hội.

Anh nói anh sẽ kiên trì lâu hơn 10 năm, cô nhớ, cô vẫn luôn ghi nhớ.

10 năm, 20 năm, 30 năm của anh và cô đều nằm phía trước, phải có hai người bên nhau thì mới đi qua những mốc đó.

Cho dù tương lai thế nào, cô nhất định sẽ cố gắng tận lực, nhất định sẽ sống vui vẻ. Dù thế nào cũng sẽ chung sống hạnh phúc.

Cứ như vậy chờ đợi anh đi đến cạnh mình, rồi hai người cùng nhau đi đến hạnh phúc.

***

Ai có thể tưởng tượng xã hội đen cuối cùng lại thành ra bộ dạng này? Hứa Thụy Dương xin ít lửa chỗ Hồng Cao Viễn ở dưới lầu, châm lửa xong liền dựa vào chiếc xe hôn lễ R8 nghỉ ngơi.

Lão Ngũ và Lão Thất mặt mũi lương thiện hơn nên được phái đi đón dâu. Hồng Cao Viễn thì do có quan hệ yêu đương với tổ trưởng, sợ sẽ trao và nhận riêng với nhau nên bị cấm vào, còn anh ấy mà, anh phụ trách ở bên dưới điều động tất cả các anh em có mặt khiêng lợn lên lầu.

Đây là quy định gì? Con gái xuất giá, con rể phải mang thịt heo, hành củ và bột mỳ đến gặp mẹ vợ, thể diện cả đời này của mấy anh em đúng là mất sạch ở đây rồi!

Cả một con heo, e rằng tất cả mọi người ở tòa nhà này từ trên xuống dưới đều có thể được thưởng thức nhỉ? Đúng là không thể nào hiểu nổi trên đời này sao người ta có thể gả con gái đi đơn giản như vậy chứ?

Anh đang định quay đầu sang cằn nhằn cùng Hồng tử thì bỗng nghe thấy một tiếng nói rành rọt: “Nhờ anh nhích xe ra nhường đường được không, xe tôi không qua được.”

Anh không ngần ngại lườm người cất tiếng nhờ vả một cái, cũng không xem xem đây là hoàn cảnh gì, đây là chuyện có thể nhích qua được sao? Có chuyện trọng đại gì cũng phải để sau.

“Anh có nghe thấy không?” Tiếng nói không hề khó chịu, nhưng gặp lúc Hứa Thụy Dương đang bực tức thì cho dù MC truyền hình nổi tiếng đến cũng bằng không.

Anh lười nhác quay lại nói: “Ở đây đang đón dâu, cô có thấy băng đỏ dây hồng không? Tôi nhích qua nhà khác thì đón ai?”

Cô gái đó biết mình đuối lý, nhưng vẫn cố năn nỉ: “Thế nhưng tôi có chuyện gấp thật, anh có thể nhích qua một lát, đợi tôi đi rồi anh lại lái xe về?”

Hứa Thụy Dương lần này phải quay lại nhìn rõ cái kẻ mắt đui này là dòng giống mã vương gia nào mà lại dám coi anh là mấy thằng nhóc bãi đỗ xe.

Anh chậm rãi hỏi: “Em gái, không nghe rõ tôi nói gì à? Tôi nói với cô nhé, đây là xe rước dâu, không tránh đi được.”

Cô gái nhỏ tuy khá cao, nhưng sao chỉ phát triển chiều cao chứ không phát triển não, chỗ rộng thế này mà cứ phải dằng co với anh, nếu quả thực không được thì lùi xe về rồi bắt taxi là xong, ai dám phá hoại hôn lễ của xã hội đen, đây chẳng phải không khác gì bôi nhọ thanh danh của họ sao?

Tuy rằng họ đã rửa tay gác kiếm, nhưng uy nghiêm vẫn còn! Quyết không để kẻ tiểu nhân coi thường.

“Các anh thật không biết lý lẽ, dù đang tổ chức hôn lễ thì cũng không thể để ảnh hưởng đến người khác được.” Cô gái đó hiển nhiên cũng là người không khiếp sợ trước xã hội đen, thái độ rất cứng rắn.

Cô ưỡn ngực, khí khái nói: “Nói đi, ông chủ các anh ở đâu, tôi phải đi kiện. Chẳng phải chỉ là một công ty tổ chức hôn lễ sao, anh ra oai cái gì? Ai không biết lại tưởng mấy anh là xã hội đen cơ đấy, giả bộ lang sói gì chứ?”

Lần này cơn giận của Hứa Thụy Dương suýt nữa thì khiến anh phụt máu, cái gì, dám nói mấy anh em bọn họ là công ty tổ chức hôn lễ? Tuy có phần hơi bề thế khuếch trương, nhưng khí chất vẫn còn đó, sao có thể giống công ty tổ chức hôn lễ được?

Anh không nhẫn nhịn nổi đi đến trước mặt cô gái đó, thì thầm bên tai: “Chúng tôi chính là xã hội đen, chuyện xấu xa nào cũng làm. Sao, cô biết sợ rồi đúng không?”

Cô gái này tính cách thẳng thắn, nhìn đi nhìn lại mấy người này, áo quần chỉnh tề, mặt mũi hiền lành, chỉ trừ người trước mặt có chút côn đồ ra, còn lại tất cả đều giống như nhân viên của một công ty tử tế nào đó.

“Anh mà là xã hội đen thì tôi là người đảng 3K.” Cô gái đó quyết không tỏ ra yếu thế.

Hứa Thụy Dương gọi Hồng Cao Viễn qua, mặt mày méo xệch: “Em gái này nói, nếu tao là xã hội đen thì cô ta là đảng 3K.”

Hồng Cao Viễn đang thất thần, nhìn qua một lượt, rít một hơi thuốc: “Mày thừa nhận đi, trong mấy đứa mình, mày trông không giống xã hội đen nhất, lừa người ta cũng không giống.”

Cô gái đó cười khẩy một cái đầy khinh bỉ, sau đó quay người đi leo lên xe, chiếc xe lách qua khe hở chật hẹp để thoát ra ngoài, kính phản quang còn cào cho chiếc R8 một đường trắng hớ dài khoảng 10 cm.

Thế này thì còn ra thể thống gì nữa? Hứa Thụy Dương nheo nheo mắt đầy căm phẫn, đang chuẩn bị lái xe đuổi theo thì Hồng Cao Viễn nhắc: “Kình ca xuống rồi, đừng gây sự nữa!” Hứa Thụy Dương vừa ngẩng đầu lên quả nhiên thấy Lôi Kình đang bế Nại Nại xuống lầu. Cố nén cơn giận xuống, anh ngồi lên vị trí lái xe, mắt nhìn chằm chằm biển số chiếc xe trước mặt.

K2987800 đúng không? Được, cô cứ chờ đấy!

***

Nếu như nói ai xuất hiện tại hôn lễ khiến cho mọi người bất ngờ nhất, thì chỉ có thể là Elly.

Trong phòng tân nương sau bục sân khấu, Elly xuất hiện với chiếc áo xường xám cách tân màu đen, khoác một chiếc áo khoác tuyệt đẹp có thêu hình phượng hoàng, tương phản tới mức khiến cho bộ tóc đỏ của cô trông vô cùng kì quái.

“Cô không ngờ tôi lại tới?” Giọng Elly vẫn vô cùng cuốn hút khiến Nại Nại gật đầu một cách không tự chủ.

“Yên tâm, không có chuyện gì hết, tôi chỉ tới xem hôn lễ thôi.” Elly nheo nheo đôi mắt sáng rực.

“Cảm ơn!” Nại Nại tìm không được lời lẽ nào khác, chỉ đành quay lại để chuyên viên trang điểm tiếp tục công việc.

Âm nhạc dịu êm trong phòng lập tức biến thành một ‘vị’ khác ngay sau khi Lôi Kình bước vào, anh đi đến bên Nại Nại, kéo cô ra phía sau: “Tôi có thể cảm ơn cô, nhưng phiền cô đừng có ý đồ gì với cô ấy.”

“Em nghĩ rằng cả đời anh sẽ chẳng bao giờ nói hai chữ cảm ơn.” Elly mỉm cười: “Thực ra em cũng chẳng làm gì!”

“Cô dùng nửa Húc Đô cứu tính mạng tôi từ Lăng Phong. Chủ thuê Lăng Phong không may bị hắn làm thịt, hắn ngư ông đắc lợi, nói cho cùng cũng là trò quỷ của cô.” Lôi Kình cười nói: “Cô giữ thể diện cho một người đã không còn cái gì, tôi sẽ không cảm kích đâu.”

Elly trầm ngâm một hồi rồi mỉm cười: “Anh nói cũng đúng, chỉ có điều cái em muốn chính là anh sẽ quy ẩn, những việc còn lại em cũng chưa từng nghĩ muốn ai phải mang ơn em.”

Mặt Lôi Kình sầm lại, nhưng chốc lát lại khôi phục trạng thái bình thường: “Elly, cô lấy một nửa Húc Đô từ tay tôi, rồi lại đem tặng cho người khác, mà không mong điều gì. Người khôn ngoan như cô sao có thể làm chuyện không hợp lẽ thường vậy? Làm sao khiến tôi tin cô?”

Elly lấy chiếc mũ tân nương mà Nại Nại vừa đặt xuống bàn nói: “Đương nhiên em có thứ mà em muốn, chỉ có điều thứ đó không liên quan gì tới anh.”

Lôi Kình cau mày, tay càng nắm chặt Nại Nại hơn: Người bên cạnh tôi, tốt nhất cô đừng có động đến.”

Elly mím môi cười, làm ra vẻ không quan tâm tới sự uy hiếp của Lôi Kình: “Em đã nói, em sẽ không nói cho anh biết em đang nghĩ gì.”

“Elly!” Lôi Kình bụng đầy nghi hoặc.

“Yên tâm, em đi trước đây. Sớm muộn gì anh cũng biết thôi.” Nói xong cô đi lướt qua Lôi Kình, vỗ nhẹ tay Nại Nại chân thành nói: “Chúc mừng cô.”

Đợi bóng dáng Elly mất hút sau cánh cửa, Lôi Kình lập tức gọi cho Hứa Thụy Dương, cho dù người đàn bà đó muốn làm gì, đề phòng cẩn thận chắc chắn không thừa.

***

Hứa Thụy Dương và Hồng tử phụ trách nghênh tiếp quan khách, Khổng Khê vừa đi, Lăng Phong lại tới, tất cả những người có máu mặt trong “ngành” đều đến tham dự, chỉ còn thiếu hai nhân vật chính xuất hiện thôi.

Cách đó khoảng hai mươi mét là một dãy những chiếc xe giả danh khả nghi, thậm chí có thể nhìn rõ từng người ngồi trong đó, hiển nhiên động tĩnh lớn thế này không thể không làm kinh động những người không rõ nội tình, nhưng chỉ cần bọn họ không ra tay, các chú cảnh sát đương nhiên cũng không đến tìm rắc rối, thế nên hướng đó tạm thời có thể phớt lờ.

Vừa mới nhẹ nhõm được một lúc lại nhận được điện thoại của Lôi Kình, Hứa Thụy Dương ảo não quay sang nói: “Hồng tử, thế mày đi theo cô ta đi, người đàn bà này không chừng lại giở trò quỷ gì, mày với ả cũng khá quen biết.”

Hồng Cao Viễn đồng ý, sau khi liên lạc với thuộc hạ, gật đầu với Hứa Thụy Dương chuẩn bị đi theo dõi.

Nhưng Hứa Thụy Dương vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy chiếc xe mini quen thuộc trong bãi đỗ xe, biển số cũng rất quen thuộc. Hình như, hình như là cái cô đần độn coi anh là nhân viên công ty tổ chức hôn lễ.

Anh đột nhiên phát hỏa: Được! Cuối cùng cũng để tôi tóm được, xem tôi chứng minh thân phận của tôi cho cô thế nào!

Hứa Thụy Dương cướp luôn chìa khoá trên tay Hồng Cao Viễn: “Tao nghĩ rồi, mày thủ ở đây, tao đi thăm dò tình hình. Hai vợ chồng mày trên dưới hợp sức.”

Hồng Cao Viễn nhìn theo ánh mắt Hứa Thụy Dương, đương nhiên cũng nhận ra bóng người quen thuộc ấy, vừa tức tối vừa buồn cười, trêu chọc: “Tao nói này, mày mà quên chuyện Kình ca giao phó thì đợi đấy mà chịu phạt.”

“Yên tâm, tao vẫn biết phân biệt nặng nhẹ.” Hứa Thụy Dương nheo mắt, nộ khí xung thiên. Quá nửa cuộc đời rồi, chưa có ai dám nói anh là nhân viên công ty tổ chức hôn lễ! Cả đời anh vào sinh ra tử mà cuối cùng bị hiểu lầm thành nhân vật tầm thường như vậy, nỗi hận này sao nén nổi?

Anh nhất định phải dạy cho con bé nít ranh này một bài học, cảnh cáo cô ta đừng chỉ phát triển chiều cao mà còn phải tẩm bổ não nữa!

Hứa Thụy Dương nhướng mày lên xe rồi nhanh chóng đuổi theo.

Hồng Cao Viễn lắc đầu chán nản, rồi gọi điện cho thuộc hạ ra lệnh: “Mấy đứa đi theo dõi Elly, để mất tích thì tự giải thích với Kình ca đấy.”

Đầu k luôn miệng dạ vâng, Hồng Cao Viễn khóc dở mếu dở nhìn theo chiếc xe của Hứa Thụy Dương vút đi mất tung mất tích. Xem ra tên tiểu tử này đã gặp được “mùa xuân” của mình rồi!

***

Vất vả cả một ngày, Nại Nại mới có thể trút một gánh nặng, cô gắng gượng nằm vật ra giường, gần như không còn đủ sức lực để tận hưởng đêm tân hôn gì đó nữa, Lôi Kình cũng nằm xuống bên cạnh cô, không phải vì anh mệt, mà là vì bị Lăng Phong chuốc cho say khướt lướt, ngoài việc thở hổn hển ra thì toàn thân hầu như mất đi tri giác.

Cứ như vậy, cuộc sống mới của thục nữ và xã hội đen đã bắt đầu, câu chuyện cổ tích của người lớn cũng có kết cục như vậy. Chỉ có điều, thỉnh thoảng vẫn có thể nghe thấy tiếng cằn nhằn của Nại Nại phát ra từ lầu trên: “Anh nhìn anh đi, đi ngủ cũng không buồn cởi quần áo.”

“Mùi rượu nồng nặc quá, đừng có quay qua phía em mà ngủ, con sẽ học thói hư của anh đấy!”

“Lôi Kình đáng chết, anh mà dám nôn là ngày mai em về nhà mẹ.”

“Thôi được, coi như em không nhìn thấy, muốn bẩn thì cả nhà cùng bẩn, anh nôn thì em cũng nôn, ọe…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.