Thực Tập Sinh Vô Hạn

Chương 76: Chương 76




“Kỳ thi sát hạch kinh hoàng”



Nhìn nụ cười của Người không mặt, mọi người không khỏi sởn gai ốc.

Bọn họ không có mặt, nhưng vẫn khiến người ta cảm nhận được nụ cười nồng hậu mà méo mó.

Ngoài cười nhưng trong không cười.

Cùng lúc đó, giáo viên thông báo với nhóm phụ huynh rằng họ sẽ cùng ăn cùng ở, cùng tiến cùng lùi với học sinh trong 120 ngày tiếp theo, vượt qua từng kỳ thi sắp tới.

“Phụ huynh không được vào, vui lòng để con em lại trước cổng trường, các bác không thể đồng hành với con em mình trong đoạn đường sắp tới, nhất định phải để các em tự đối mặt.”

Chờ mọi người ký tên xong, giáo viên lần lượt phát thẻ đen trắng, phụ huynh không có mắt mũi miệng tiễn con đến cổng trường.

Bọn họ cúi xuống chỉnh vạt áo cho con, thớ thịt trên mặt nhếch lên cao, dặn dò chúng nhất định phải trở thành người có ích cho xã hội.

“Ba mẹ đưa con đến đây, chỉ vì muốn tốt cho con. Con biết suất học ở đây khó giành, và học phí một năm đắt đỏ thế nào không? Ráng học cho giỏi, đừng phụ sự kỳ vọng của ba mẹ, thi điểm cao, trở thành người có ích cho xã hội, chứ không phải trở thành cặn bã xã hội.”

“Các con đều là thịt trên mu bàn tay ba mẹ, xã hội này không chứa chấp kẻ vô dụng, con phải để ba mẹ ngẩng cao đầu trước mặt họ hàng!”

“Bây giờ chịu khổ thì sao? Ba mẹ chỉ muốn tốt cho con!”



Nhóm phụ huynh hết lời truyền lửa cho con, luôn mồm nói yêu thương, chẳng mảy may nhắc đến việc mình vừa tự tay ký vào bản thỏa thuận chết chóc.

“Két két két…”

Cánh cửa sắt cao của trường đóng chặt, xích sắt to bằng cánh tay bị vắt trên song sắt, khóa vào ổ khóa đúc từ xi măng.

Học sinh mặc đồng phục xanh trắng ngẩng đầu, nhìn nhóm phụ huynh không mặt đang vẫy tay với mình, sau đó bị dẫn vào trường như những con rối gỗ.

Cảnh tượng xung quanh thay đổi, từ cổng trường thành sân tập màu xám đậm.

Xung quanh là những dãy nhà dạy học thấp bé đổ nát, trước mặt là bục kéo cờ đầy vết ố, bốn phía trường học được bao bọc bởi những bức tường cao, trên tường giăng lưới thép gai đấu điện cao thế, như thể nhốt vùng trời lại trong khu vực này.

Khác với sân tập trống không trong phần tiền truyện, khu vực nhỏ này đang được lấp đầy bằng những bộ bàn ghế vuông vắn, như những khúc gỗ lụp xụp đậm vẻ cũ kỹ.

Từng hàng giáo viên mặc áo sơ mi trắng quần công nhân đứng không xa phía trước, khuôn mặt phẳng lì đáng sợ, y hệt các bức tượng được đúc cùng một khuôn.

Quốc kỳ tung bay trên trời, đó không phải là kiểu quốc kỳ mà các thực tập sinh quen thuộc, chứng tỏ đây không phải hiện thực mà là một thế giới phó bản đầy biến dạng.

Rốt cuộc cảnh tượng cũng dừng lại.

[Tiền truyện đã kết thúc, hệ thống chủ kết nối thành công.]

[Vòng thứ ba của thực tập sinh kinh dị đã mở ra, hiện tại đang ở phó bản tập thể thực tập sinh cấp B: Trường trung học Số 1.]

[Hình thức qua màn là sống sót, không cần nhận nhiệm vụ chính.]

Nghe vậy, vẻ mặt các thực tập sinh trên sân tập đều căng thẳng.

Nếu nhiệm vụ bảo vệ là nhiệm vụ mà tất cả thực tập sinh không muốn nhận nhất, thì nhiệm vụ sống sót chính là nhiệm vụ nguy hiểm nhất trong vô vàn nhiệm vụ. Mục đích của nhiệm vụ này ám chỉ nhiều người sẽ bị bỏ lại đây mãi mãi, huống chi nó còn là phó bản tập thể.

Cố gắng giữ tỉnh táo, mọi người bắt đầu lặng lẽ quan sát bối cảnh xung quanh.

Đầu tiên là bàn ghế xếp kín sân tập, cỏ mọc trong khe nứt trên nền sân tập xi măng, vết nứt trên bục kéo cờ. Đương nhiên bối cảnh dù quan trọng, nhưng các thực tập sinh đều nhẩm xem có bao nhiêu cấp S tham gia phó bản này.

Quá nhiều người trên sân, dòm hoa cả mắt load không kịp. Có tất cả gần một nghìn thực tập sinh cấp B, ai cũng mặc đồng phục đứng đây, rất khó để tìm ra huy hiệu cấp S lẫn trong đám đông.

Lúc các thực tập sinh quan sát, phòng livestream cũng được mở ra.

[Camera toàn cảnh 360° đã được bật, toàn bộ hành trình trong vòng thi này chỉ phát trực tiếp với mỗi lớp học.]

[Thực tập sinh đã vào trạng thái phát sóng trực tiếp.]

So với phó bản tập thể cấp A, hiển nhiên lượng khán giả của phó bản tập thể cấp B ít hơn một chút. Nhưng lần này không có hàng nghìn địa điểm như phó bản biểu diễn cá nhân, cũng không giống phó bản thứ hai. Nó chỉ chia theo cấp, nâng tỷ lệ tập trung khán giả rất cao.

[Phòng live mở rồi, anh chị em xông lên đê!]

[Vào đây rồi, phó bản của các đồng chí cấp B… Ủa trường học hể?]

[Nhìn có vẻ thế, còn là một ngôi trường cũ mèm. Thấy tội quá vậy, méo biết này có phải phó bản linh lị không nữa, dòm cái trường khả năng cao lắm…]

[Thực tập sinh cấp A bị tống hết lên tàu du lịch, kiểu tàu du lịch sang chảnh í. Cấp D thì như trên đảo hoang, chả biết phải làm gì để sinh tồn trên đảo hoang. Cấp C ở lại núi Olympus, cấp C tội nghiệp lắm, chắc là cấp khó nhất trong các cấp.]

Nhóm khán giả bàn tán sôi nổi, cuộc trò chuyện dần chuyển hướng.

[Khu này có mấy cấp S dạ? Mấy chế zoom màn hình lên tìm chung đi.]

[Ê tui thấy Phù thủy đen No.8, đậu má Phạm Trác No.2 rồi Tsuchimikado No.10 cũng ở đây!]

[Ối zồi ván này đáng xem đấy, cơ mà từ khi phát sóng trực tiếp, cả diễn đàn chưa bao giờ thấy người đó trong phó bản nhờ, chẳng biết hắn có vào phó bản tập thể không?]

Ngay lúc khán giả bình luận liên tục, thông báo cuối cùng của hệ thống chủ lặng lẽ vang lên.

[Phó bản Trường trung học Số 1 đã chính thức mở ra.]

Theo âm thanh máy móc biến mất, cảnh tượng đang đóng băng lập tức sinh động trở lại.

Hiệu trưởng đứng chính giữa phía trước bục kéo cờ, nhận micro giáo viên đưa tới.

“Các thầy cô và các em học sinh thân mến, chào mừng mọi người đến học tại trung học Số 1 trong một trăm hai mươi ngày tới. Trước khi nhập học, chúng tôi sẽ tổ thức thi sát hạch đầu vào trên sân tập, mời các bạn học tự động ngồi vào vị trí theo số thứ tự từng lớp.”

Số thứ tự?

Nhóm thực tập sinh cúi xuống, có người sờ túi, quả nhiên tìm thấy những tấm thẻ nhỏ đã xuất hiện trong phần tiền truyện, phía trên viết rõ ai học lớp nào.

Tông Cửu cũng cúi đầu nhìn thử.

Cậu được xếp vào lớp 9.

Loa phát thanh hướng dẫn tất cả học sinh lần lượt ngồi vào ghế trên sân tập. Sân tập rộng lớn bị chia thành mười khu vực, mỗi lớp vừa đủ một trăm học sinh, lấp kín tất cả chỗ ngồi.

Mọi người im lặng vào vị trí, không người cũ nào xốc nổi như người mới, ngốc đến mức chống lại NPC.

Sau khi vào chỗ, giáo viên và trợ giảng đứng trước bục kéo cờ cũng bước xuống, vị trí đầu, cuối, giữa mỗi hàng mỗi cột đều có một người đứng, rất áp lực.

Đến tận lúc này, nhóm thực tập sinh mới thấy rõ thứ giắc trên thắt lưng giáo viên coi thi, thầm hít ngược một hơi.

Lưng họ cài những sợi roi da đen dài ngoằng đính đầy gai ngược, trông cực kỳ dữ tợn, da gà da vịt dựng ngược lên.

[Mẹ sư chúng nó, thứ đồ chơi này mà quất vào người thì đau ói ỉ*!]

[Đồ dùng cho người đây á? Ác vãi linh hồn!]

Lần này càng không ai dám lên tiếng.

Hiệu trưởng có vẻ rất hài lòng với sự thức thời của họ.

Chủ nhiệm khoa hiểu ý lão, dõng dạc thông báo: “Bây giờ, mời tất cả giám thị phát bài thi.”

“Tổng thời gian làm bài là bốn tiếng. Nếu phát hiện gian lận trong thời gian này, sẽ bị xử lý theo nội quy trường học.”

“Sau khi thi xong, các lớp sẽ được xếp thứ tự theo thành tích, người cuối cùng trong mỗi lớp sẽ bị xử phạt, các bạn chú ý cẩn thận.”

Xử phạt?!

Nhóm thực tập sinh lặng lẽ nhìn nhau, một suy đoán đáng sợ dần hiện ra trong lòng.

Nếu là trò chơi sinh tồn, chỉ sợ ‘xử phạt’ này chính là xử phạt mà họ nghĩ. Quyết không thể rớt xuống cuối lớp trong kỳ thi này!

Giám thị bắt đầu phát bài thi.

Từng tờ bài thi trắng như tuyết rơi lên bàn, bút đen đặt ở góc bàn.

Các câu hỏi trên bài thi dài tận mười trang giấy, bao gồm tất cả chín môn toán văn anh sinh sử địa lý hóa chính trị, câu hỏi ở trang cuối khó ngang cấp độ thi Olympic.

“Ồ…”

Lần này không chỉ khán giả, các thực tập sinh cũng bùng nổ.

Bọn họ còn tưởng kỳ thi này có bí ẩn gì khác, ai ngờ đây thực sự chỉ là một cuộc thi bình thường, thậm chí đề bài cũng trong độ khó của kỳ thi tuyển sinh đại học thông thường!

Có người mắng, “Cái đéo gì thế, bọn mình tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi, ai mà nhớ kiến thức cấp ba nữa?”

Câu này rất chính xác.

Bọn họ vào vòng lặp vô hạn lâu vậy, đa số đều là dân lao động từ đủ loại ngành nghề, đến kiến thức nghề mình từng làm họ còn quên sạch huống chi là kiến thức cấp ba. Hơn nữa, còn có những thực tập sinh ở các nước khác chưa từng tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học, mặc dù khả năng ngoại ngữ qua cửa dưới sự hỗ trợ của hệ thống chủ, nhưng nhìn mớ bài thi trước mặt vẫn như đọc sách trời.

Dùng bài thi này để quyết định sống chết thì thật nực cười. Ngay cả phó bản khó hơn trước kia, cũng chưa từng xảy ra tình huống khiến người ta trở tay không kịp như vậy.

Đang lúc những người khác chuẩn bị lên tiếng, âm thanh xé gió bỗng vang lên.

Một giây sau, lưng thực tập sinh cấp B vừa mắng có thêm vết roi sâu hoắm, da tróc thịt bong.

“Áaaaaaaa…”

Cậu ta hét lên thảm thiết, lăn đùng từ ghế xuống sàn, đau quằn quại.

Giám thị lạnh lùng cất roi, “Cấm nói chuyện với nhau khi bắt đầu thi, ghi một tội, thi xong tiến hành xử phạt.”

Cả sân tập im như thóc.

Có ví dụ giết gà dọa khỉ thế này, mặc dù vẻ mặt ai nấy vẫn tức giận nhưng chẳng dám nói gì thêm.

Tuy nhóm giám thị không có mặt, nhưng thực tập sinh có thể cảm nhận được ánh mắt như chim ưng mà họ thỉnh thoảng bắn vào mình, kích thích nổi da gà.

Bọn họ không thể trao đổi, nhưng khán giả thì trao đổi ầm ầm.

[Đùa, tui xin rút câu cấp C thảm nhất, bây giờ xem ra cấp B mới thảm nhất!!!]

[Chúc mừng bạn đã vào phó bản vô hạn lưu hình thức Địa ngục quy mô lớn: Thi đại học.]

[Dume choáng, tình huống gì vậy các ông, thả tôi ra ngoài đối mặt với quỷ còn hơn làm bài thi này, nhớ lại mấy năm bị kỳ thi tuyển sinh đại học đày đọa mà sợ.jpg]

[Nhóm thực tập sinh cấp B tội nghiệp quá, trời má ơi giờ này ai mà nhớ kiến thức cấp ba cho nổi, đoán bừa một cái thành top-10-loser xếp chót.]

Ba người cấp S lại rất tỉnh táo, thậm chí Phạm Trác và Phù thủy đen đã bình tĩnh cầm bút, bắt đầu làm bài.

Quyền của họ cao hơn cấp B. Thực tập sinh cấp B chỉ biết phải vào phó bản tập thể, cấp S thì biết phó bản này không chỉ liên quan tới trường học, mà còn liên quan tới kỳ thi đại học, bởi vậy họ đã chuẩn bị kỹ từ trước.

Ví dụ như Phạm Trác, hắn ta làm gì cũng chắc chắn, nhìn xa trông rộng. Sau khi thấy manh mối, hắn đã liệt kê ra không dưới mười phương án khả thi, một trong số đó là đóng gói một bộ 5-3 và Vương Hậu Hùng ném vào đạo cụ trữ đồ, thậm chí còn đọc trước một lần.

Tsuchimikado chống đầu, vẻ mặt uể oải.

Tên này cứ tưởng phó bản tiếp theo là sự kiện siêu nhiên xảy ra ở trường cấp ba, đâu ngờ đập vào mặt là một tờ bài thi, choáng cmn váng. Giờ thấy bài thi, biểu cảm kinh điển “Quá xu cà na!” lại come back trên mặt y.

Sau hồi khiếp sợ, các thực tập sinh khác mở nắp bút, nhìn tờ bài thi, đặt bút không được mà nhấc bút cũng không xong.

Rất nhiều người chọn bỏ qua khoa học tự nhiên, bắt đầu lao vào chiến trường khoa học xã hội.

Khoa học tự nhiên nhiều khái niệm như vậy, dù năm đó là thủ khoa đại học, vào vòng lặp vô hạn hai năm cũng quên hết mọi thứ, thành ra bọn họ chỉ dám đặt bút viết mấy bài khoa học xã hội.

Khả năng làm văn chém gió đã không còn, dù hệ thống chủ thôi làm mờ ký ức cũng chẳng mấy ai thực sự viết nổi.

Tông Cửu mở nắp bút nhưng không vội viết. Cậu giả vờ lật tờ giấy thi trắng lên, kéo bàn ra đặt tấm thẻ trong tay vào chỗ để đồ trong bàn.

Ánh mắt các giám thị lập tức bắn qua, như có gai sau lưng. Nhưng ảo thuật gia tóc trắng ngồi thẳng lưng, cất đồ xong lấy bài thi che lên, không hề có ý gian lận.

Tầm mắt giám thị đảo một hồi, lúc này mới dần quay đi.

Tông Cửu cúi đầu, ánh mắt tối dần.

Tay cậu lặng lẽ vuốt mặt bàn mỏng, cảm nhận nét chữ sâu cạn không đều từ mặt sau.

Ngay vừa rồi khi mở tấm ván bàn ra, cậu nhìn thấy vài chữ được khắc trên bàn.

Những con chữ được khắc bằng dao nhỏ nằm chi chít trên mặt sau của chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nội dung của chúng chỉ có một, tất cả chỉ có ba chữ.

… Cứu tôi với!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.