Thức Tỉnh - Sức Mạnh Hắc Ám

Chương 25: Chương 25




MÙI XÚC XÍCH VÀ TRỨNG làm tôi thức giấc nhưng tôi vẫn nhắm nghiền mắt, tận hưởng giấc mơ. Bởi tôi biết nếu mở mắt, may lắm tôi chỉ được ăn trái cây dập và lương khô là cùng.

“Dậy và vui lên đi,” có tiếng thủ thỉ sát bên tai tôi.

Tiếng túi giấy sột soạt. Rồi xúc xích nóng tỏa khói thơm bay đến mặt tôi. Mở mắt, tôi nhìn thấy Simon đang giơ một túi đựng thức ăn quen thuộc trước mặt mình.

“McDonald’s à?”

“Suỵt.”

Chỉ vào Tori đang ngáy vang bên cạnh, Simon lặng lẽ từ kho chuyển hàng lùi ra, đồng thời ra hiệu cho tôi đi theo.

Dẫn tôi đến cầu thang thoát hiểm trong một con hẻm, Simon đỡ tôi bước lên. Hai đứa cùng trèo lên nóc một tòa nhà ba tầng.

Bước đến rìa mái nhà, tôi ngắm cảnh vật buổi sáng sớm. Phía đông có một công viên lấp lánh những giọt sương mai. Đằng sau nó, mặt trời đang lên khiến sắc trời chuyển màu hồng rực.

“Đẹp quá phải không?” Simon lên tiếng. “Đêm qua công viên chẳng vắng như bây giờ, nếu không ta đã ra đó ngủ rồi.” Cậu đặt túi và đồ uống xuống nóc nhà. “Dùng bữa sáng ở đây được đấy nhỉ? Cậu thấy trên này thế nào?”

Tôi chiêm ngưỡng bức tranh phong cảnh đang trải ra trước mắt một lần nữa. Sau chuyện đêm qua, bữa sáng hôm nay ngon hơn mọi bữa điểm tâm sành điệu nhất, trong một nhà hàng sang trọng nhất. Có lẽ chưa từng có ai đối xử với tôi ân cần và chu đáo như thế.

“Tuyệt vời,” tôi cảm kích. “Cảm ơn cậu.”

“Tốt. Bởi nếu cậu không thích, tớ sẽ đổ lỗi cho Derek.”

“Derek ư?”

“Anh ấy bảo bọn mình nên lên đây, còn giúp tớ kéo thang xuống. Nhưng bữa sáng là ý tưởng của tớ. Đêm qua, lúc trông thấy biểu tượng McDonald’s, tớ chợt nghĩ chắc cậu sẽ thích thưởng thức một bữa điểm tâm vắng tiếng chí chóe cãi nhau.”

Derek chọn chỗ này ư? Phải chăng anh mong tôi bị nắng sớm làm cho lóa mắt rồi ngã lộn cổ từ trên này xuống?

“Cậu ăn bánh kếp hay bánh nướng xốp nhân xúc xích?” thấy tôi ngồi xuống, Simon hỏi.

“Cậu thích ăn gì?”

“Của tớ đây.” Simon giơ cao bọc sandwich. “Tớ tính mua cả hai cho cậu chọn. Món cậu không thích thì để Derek ăn. Ở với Derek, không có món gì là bỏ đi cả.”

Tôi chọn bánh nướng xốp nhân xúc xích.

Simon chìa hai cốc nước. “Nước cam hay sữa lắc dâu tây nào?”

“Hình như mới sáng ra cậu không được uống sữa lắc đâu.”

Cậu ấy cười toe toét. “Tớ uống được.”

Thấy tôi chọn sữa, Simon cười hơn hớn. “Tớ cũng đoán cậu thích sữa.”

“Cảm ơn cậu. Những thứ này” – tôi khoát tay chỉ thức ăn và khung cảnh ban mai – “thật tuyệt vời.”

“Sau cái đêm kinh khủng tối qua, cậu đáng được thư giãn. Mà này, má cậu có vết thương kìa. Lát nữa mình nên rửa và băng cẩn thận. Tớ biết đêm qua Derek vừa rầy la cậu, không chỉ một lần.”

“Không sao đâu.”

“Nhưng không thế được. Mắng cậu vụ dựng xác chết dậy ư? Thế là quá đáng, ngay cả Derek cũng không được làm thế. Anh ấy đang…”

“Khó chịu hơn bình thường?”

“Ừ. Chắc tại vụ Biến Hình, hoặc vì không thể Biến Hình được. Dù thế, anh ấy cũng không được trút giận lên cậu, nhất là sau những gì cậu đã làm cho anh ấy.”

Tôi nhún vai, hút một ngụm sữa lớn.

“Cái đêm cậu ở lại với Derek trong lúc anh ấy cố Biến Hình…” Simon lắc đầu. “Tớ không hiểu vì đâu cậu có thể giữ bình tĩnh như vậy được. Bất ngờ thấy Derek trong tình trạng đó, dù chưa hề biết anh ấy là người sói.”

“Sau tớ cũng đoán ra mà.”

Cắn miếng sandwich rồi nhai ngon lành, Simon ngắm trời mây, “Trước đó tớ đã định kể hết với cậu. Nhất là sau khi Derek cứ ép cậu phải thú nhận chuyện cậu thấy ma. Bọn tớ cãi nhau to; như mọi khi, phần thắng thuộc về Derek. Nhưng nếu lường trước sẽ có lúc cậu bắt gặp Derek trong tình trạng đó, bọn tớ đã báo trước để cậu hay. Ngay cả khi biết Derek là người sói, tớ cũng không nghĩ mình dám đến gần, đừng nói gì đến chuyện giúp đỡ. Phải can đảm lắm mới làm được thế.” Cậu ấy bắt gặp tôi đang tròn mắt nhìn. “Cực kỳ can đảm.”

Chắc chắn là mặt tôi đỏ rần. Tôi nhìn đi nơi khác, miệng trệu trạo nhai bánh.

“Chloe, những gì cậu làm cho Derek khiến tớ rất cảm kích. Derek cũng thế, nhưng chắc anh ấy chưa nói ra thôi.”

Nuốt trộng miếng bánh tướng trong miệng, tôi nói lảng. “Vậy, về chuyện cha cậu… cậu chưa kể tớ nghe chuyện cha mình mất tích.”

Simon bật cười. “Chán nghe chuyện Derek rồi phải không? Rủi thay, mọi chuyện đều bắt đầu từ Derek. Sau khi anh ấy làm gãy lưng tên nhóc đó. Lúc chuyện bị đưa lên mặt báo ở Albany, cha tớ quyết định đã đến lúc chuyển nhà. Nhất định ông đã biết Hội Edison vẫn không ngừng tìm kiếm cả nhà tớ. Gia đình tớ phải đi ngay. Nhưng…”

Simon nhặt mẩu thịt nướng cháy trong bánh ra. “Chuyện như thế vẫn thường xảy ra mà. Vừa có dấu hiệu rắc rối, cha con tớ thu xếp ngay hành trang và chuyển đi. Khi còn bé, Derek và tớ không hiểu gì hết, nên mè nheo cha dữ lắm.” Cậu ngừng lại một lát. “Không, chỉ mình tớ thôi. Bởi sinh ra và lớn lên trong khu thí nghiệm, nên miễn ba cha con được gần nhau là Derek vui rồi. Còn tớ thì ghét chuyển chỗ ở. Dường như lúc nào cũng vậy, hễ vừa quen vài thằng bạn, vừa được tụi nó nhận vào nhóm, vừa gặp được một cô gái…”

“Tớ biết tình cảnh đó rồi. À, ngoại trừ phần gặp gỡ các cô gái.”

“Ừ, nhưng tớ cá là cậu không bao giờ phàn nàn. Cậu giống Derek. Hai người lúc nào cũng hành xử sao cho sự việc tốt đẹp nhất. Còn tớ thì nhăn nhó, ỉ ôi khiến cha luôn phải tìm cách dỗ dành. Đúng hôm ông mất tích, trường tớ có một trận bóng rổ. Tớ cực kỳ thích trận bóng ấy. Đọc được bài báo lúc bọn tớ đã đi học, cha gọi vào di động của Derek. Ông dặn anh ấy đừng nói với tớ, nhưng sau khi tan học, ông sẽ đến trường đón hai đứa rồi đi luôn. Và ông đã không đến.”

“Kể từ đó cậu không gặp lại ông ư?”

Simon lắc đầu. “Bọn tớ về nhà, thấy xe đã chất hành lí, chùm chìa khóa trong bếp. Ông chỉ mang mỗi ví, hoặc cất nó trong túi đúng lúc… chuyện gì đó… xảy ra.”

“Theo cậu có phải chú ấy bị bắt cóc không?”

“Tớ không biết. Derek không phát hiện có mùi người lạ trong nhà. Như thể ông chủ động bỏ đi biệt tích. Nhưng cha tớ không bao giờ làm thế. Derek muốn đi ngay. Một lần nữa, tớ lại phá ngang. Tớ chờ một cách lý giải logic – có thể Derek hiểu nhầm ý cha lúc ông gọi điện cho anh ấy. Sáng hôm sau, tớ đanh nhượng bộ và hai anh em ra đi. Đã quá trễ. Sang hôm sau nữa thì bọn họ bắt được bọn tớ.”

“Là Hội Edison ư?”

“Họ tự xưng là nhân viên xã hội, chuyên trách vấn đề về trẻ em. Bọn tớ tin họ. Họ đưa hai anh em về nhà xem cha có quay về không. Khi không thấy ông, họ bảo bọn tớ phải đến một nhà mở chờ họ tìm cách giải quyết. Vì bọn tớ sinh ở Buffalo nên họ sẽ đưa hai anh em tớ về đó. Nghe ngược đời thật, nhưng lúc đó bọn tớ không biết phải làm gì hơn. Thế nên tớ và Derek mới có mặt ở Nhà mở Lyle.”

Simon còn kể nhiều nữa, nào chuyện từ lúc trốn ra đến giờ, cậu ấy đã thử bùa tìm kiếm cha mình dạy hồi nhỏ, nhưng không tìm được dấu vết nào của ông. Derek từng nhập tên và biệt hiệu của ông ấy vào máy tính ở thư viện công cộng, nhưng cũng chẳng lần ra được gì.

“Giờ đây, khi đã biết đủ thứ chuyện về Hội Edison, sau vụ Liz, Brady rồi Amber bị thủ tiêu…” Cậu nhìn mông lung xuống bãi xe bên dưới. “Tớ bắt đầu nghĩ có tìm cũng chỉ phí thời gian. Cha tớ có ngoài đó đâu mà tìm. Họ giết ông mất rồi.”

“Nhưng dì Lauren khẳng định Hội Edison không dính líu gì đến vụ cha cậu mất tích. Dì tớ tin chắc rằng chú ấy còn sống. Liệu cha cậu có đến nơi nào khác không? Hoặc có ai biết tin gì về ông?”

“Tớ từng nghĩ đến chuyện về Albany, tìm gặp động nghiệp của cha, hỏi thăm hàng xóm, biết đâu trong ngày hôm đó, có người phát hiện dấu vết bất thường nào chăng…”

“Chúng ta làm được mà. Mình có đủ tiền.”

“Derek không muốn thế.”

“Chẳng lẽ anh ấy muốn ở đây?” Nghe không giống Derek tẹo nào.

“Không. Chỉ có điều Derek thấy quay về chẳng ích gì – và có thể còn nguy hiểm nữa. Nhưng có một người đáng tin cậy. Là bạn của cha tớ. Chú Andrew Carson. Nhà chú ấy ở ngoại ô New York. Cha tớ từng dặn nếu bọn tớ gặp chuyện trong lúc vắng ông, hãy tìm chú Andrew.”

“Cậu gọi cho chú ấy chưa? Biết đâu chú ấy có thông tin về cha cậu không chừng.”

“Rắc rối chính là ở đó đấy. Cha tớ lưu số điện thoại của chú vào điện thoại của bọn tớ. Nhưng hồi bị quăng vào Nhà mở Lyle, họ đã lấy mất điện thoại của tớ và Derek rồi. Bọn tớ biết tên và địa chỉ của chú – khối lần bọn tớ đến nhà chú chơi rồi mà. Nhưng khi lên mạng tìm thông tin về chú, bọn tớ chẳng thấy gì hết.”

“Chắc chắn chú ấy không đăng ký số điện thoại vào danh bạ. Hoặc chú ấy dùng tên khác.”

“Hoặc chú ấy không ở nhà cũ nữa. Vài năm gần đây, mấy chú cháu không gặp nhau. Cha tớ và chú ấy cớ xích mích.”

“Nếu vậy có lẽ cậu đừng nên liên lạc với chú ấy nữa.”

Simon vo tròn tờ giấy gói bánh. “Tớ không nên dùng từ ‘xích mích’. Thực ra chỉ là bất đồng chính kiến. Cha tớ vẫn giữ liên lạc với chú ấy; chỉ có điều bọn tớ không đến nhà chú ấy chơi. Chú ấy vẫn là người cần liên lạc trong tình huống cấp bách. Vậy nên, đúng như Derek nói, bọn mình nên tìm đến chú ấy. Tớ chỉ… chưa chịu từ bỏ việc tìm kiếm cha. Nhưng giờ có cả cậu và Tori, nhất là khi ảnh cậu có ở khắp nơi, Derek sẵn sàng mua ngay vé xe buýt đường dài.”

“Hay ta thử cách khác? Tớ cần đi khỏi Buffalo. Hai cậu cần tìm gặp chú Andrew. Giả sử tớ và Tori tìm đến chú Andrew, còn hai cậu đi tìm…”

“Không. Tớ không tin tưởng Tori nên không để cậu đi với cô ta được. Nhất là sau chuyện tối qua. Derek cũng chẳng đồng ý đâu.”

Tôi không chắc lắm. Nếu có cơ hội “đẩy” tôi đi, Derek sẽ đồng ý cả hai tay.

Simon nói tiếp, “Ngay cả khi không cố ý giết người, Tori cũng bất cẩn và hay nôn nóng. Còn tệ hơn cả tớ, nói thế là cậu hiểu rồi đấy. Ta sẽ tính cách khác vậy.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.