Thức Tỉnh - Sức Mạnh Hắc Ám

Chương 40: Chương 40




KHI DEREK GIƠ viên đạn lên, tim tôi ngừng đập. Hít một hơi thật sâu, tôi gạt ngay mọi ý nghĩ về Hội Edison.

“Ta đang ở trên khu đất của chú Andrew phải không?”

Derek gật.

“Nhưng đạn đó vẫn có thể là của mấy tay thợ săn.”

Lại gật. Lăn người sang một bên, Derek quan sát khu rừng. Xung quanh im lặng như tờ.

“Bò theo lối đó,” anh nói nhỏ, “chui vào nấp trong bụi cây um tùm hơn ấy. Anh sẽ ra đó xem…”

Đạn bay tới tấp đến vạt cỏ mọc cao ngay dưới chân hai đứa. Một lần nữa, Derek lại nhào lên người tôi và quát khẽ “Nằm yên!”, làm như tôi có quyền quyết định trong lúc một anh chàng nặng gần cả tạ đè sấp trên người mình không bằng.

Tiếng kêu quang quác rùng rợn chợt vang khắp khu rừng vắng. Chúng tôi nhìn xuống thì thấy con chim chết chấp chới động đậy, hai cánh đập liên hồi trên đất. Có thể nói tôi có phần hơi đắc ý vì không chỉ mình tôi vừa bị giật mình.

Derek vội nhỏm lên khỏi người tôi. “Phóng thích…”

“Em biết rồi.”

Tôi lồm cồm bò sang mé bên kia khoảng đất trống, cách con chim đủ xa để khỏi phải lo nó sẽ bất thần nhảy lên người tôi.

“Nghe gì không?” giữa tiếng kêu rít the thé của con chim, một giọng nói vang lên.

Mặc cho tiếng chim kêu thảm thiết, tôi cố bắt mình phải tập trung vào việc phóng thích linh hồn của nó. Nhưng tôi chỉ nghĩ được mỗi một câu Bắt nó im đi! Bắt nó im đi! Lại có tiếng súng nổ. Chúng tôi nằm rạp xuống đất. Một viên đạn bay vèo qua đầu chúng tôi, găm vào gốc cây phía sau khiến vỏ cây văng tứ tung.

Vẫn nằm sấp, tôi nhắm nghiền mắt. Derek nắm lấy cánh tay tôi.

“Em đang cố đây,” tôi nói. “Chỉ cần chờ em…”

“Bỏ thôi. Chạy đi đã.”

Anh đẩy mạnh tôi lên phía trước rồi chúi đầu chạy thật nhanh. Con chim phía sau vẫn kêu inh ỏi, át tiếng bước chân của chúng tôi. Lúc nó ngừng kêu, chúng tôi cũng ngừng chạy. Tôi nghe có thứ gì đó chuyển động dưới tán cây – là con chim chết hay bọn người truy đuổi, tôi không phân biệt được. Giây lát sau, con chim lại cất tiếng kêu biểu lộ cơn kinh hãi khiến tôi nổi da gà.

Nhắm mắt lại, tôi cố gắng phóng thích cho nó.

“Bây giờ chưa được đâu,” Derek bảo.

Anh dẫn tôi đi xa thêm, đến chỗ có nhiều bụi cây mọc san sát. Chúng tôi cố chui sâu vào giữa và nép mình thật thấp.

Tiếng chim kêu nhỏ dần, nhưng thoạt nghe tôi cũng biết được nó đang di chuyển.

“Cái gì…?”

Giọng đàn ông bị cắt ngang bởi tiếng “bụp”. Bất cứ ai từng xem phim hình sự đều biết đó là tiếng súng giảm thanh. Tôi dám chắc người ta không chế tạo bộ phận giảm thanh cho súng săn… còn thợ săn cũng không mang theo súng lục.

Con chim kêu ầm ĩ hơn. Tiếng đàn ông mắng chửi cũng to hơn ban nãy. Thêm hai phát giảm thanh và một tiếng “rắc”, như thể hắn cũng thử cả súng săn nữa. Tiếng chim kêu thảm thiết tắt ngấm, thay vào đó chỉ có tiếng òng ọc ghê rợn.

“Chúa ơi, con gì thế này? Tao đã bắn bay đầu nó, vậy mà nó vẫn sống.”

Một gã khác cười khùng khục. “Chà, từng ấy là đủ để giải đáp thắc mắc cho bọn mình phải không mày? Con bé nhà Saunders đã tìm thấy mấy thằng nhãi rồi đó.”

Tôi liếc sang Derek nhưng anh vẫn đăm đăm nhìn về hướng phát ra giọng nói. Tôi nhắm mắt, cố tập trung vào con chim. Lát sau, âm thanh thê lương kia cũng im hẳn.

Lại có tiếng rọt rẹt. Nhắm nghiền mắt, tôi tin chắc cuối cùng mình vẫn chưa phóng thích xong linh hồn con chim nọ.

Nhưng hóa ra đó là tiếng bộ đàm. Derek căng tai lắng nghe, còn tôi cũng nghe tiếng được tiếng mất. Tuy nhiên, bấy nhiêu thông tin cũng đủ cho tôi biết bọn người kia đúng là nhân viên an ninh của Edison.

Họ tìm ra chúng tôi. Và lần này, họ không buồn dùng phi tiêu tẩm thuốc mê nữa. Sao họ phải nhọc công chứ? Chúng tôi vốn là bốn đối tượng thí nghiệm nguy hiểm đã hai lần chạy trốn. Giờ họ không cần dùng cớ để biện minh cho cái việc từ lâu họ rất muốn làm: khỏi cần phục hồi chi sất, chỉ cần “loại bỏ” chúng tôi khỏi nghiên cứu của họ là xong. Chỉ có một người luôn đấu tranh nhằm giành mạng sống cho tôi, dì Lauren, kẻ đã phản bội họ. Trừ khử và chôn xác chúng tôi ở một nơi xa Buffalo như nơi này dễ cho bọn họ hơn rất nhiều.

“Simon!” Tôi nói trong hơi thở hào hển. “Ta phải báo cho cậu ấy và…”

“Anh biết. Nhưng họ chặn đường về nhà rồi. Ta sẽ đi vòng vậy.”

“Nhưng ta không thể quay về căn nhà đó. Nếu đã ra đây có nghĩa họ phải ghé qua nhà trước rồi.”

Derek nghiến răng, tầm mắt hướng về phía khác.

“Dù thế… chắc mình vẫn phải thử xem sao chứ?” Tôi không bỏ cuộc. “Thôi được, nếu ta cẩn thận một chút…”

“Không, em nói đúng,” Derek ngăn tôi lại. “Để anh đi. Em cứ đợi ở đây.”

Thấy Derek lập tức bò đi, tôi vội túm lấy lưng áo anh. “Anh không thể…”

“Anh cần báo cho Simon hay.”

“Vậy em cũng đi…”

“Đừng, em ở lại.” Vừa định quay đi. Derek lại ngập ngừng. “Tốt hơn hết em hãy đi xa nơi này. Cách đây nữa dặm về hướng bắc có đường đi.” Anh chỉ tay. “Dễ thấy lắm. Đường dễ đi… Hồi trước anh và Simon toàn đi theo lối đó. Hễ thấy hiệu lệnh thì em chạy ngay nhé. Chạy ra đường rồi tìm chỗ trốn. Anh sẽ ra đó tìm em.”

Rồi anh quay lưng rời đi. Dù không muốn nhưng tôi biết có cãi cũng vô ích – không gì có thể cản Derek quay về tìm Simon. Còn nữa, anh không cho tôi đi cùng cũng phải. Có tôi chỉ khiến Derek phải lo bảo vệ thêm một người. Tốt nhất là ngồi đây chờ hiệu lệnh của anh…

Tiếng huýt sáo lanh lảnh của Derek xuyên thủng màn đêm. Sau đó anh huýt thêm lần nữa. Đến lần thứ ba, tôi mới hiểu “hiệu lệnh” của Derek không chỉ dành cho riêng mình mà còn cho cả Simon, anh đang đánh thức cậu ấy dậy.

m thanh ấy lớn đến độ đủ sức đánh thức tất cả mọi người – đồng thời chỉ điểm cho đội nhân viên an ninh chính xác nơi…

Đến đây tôi tá hỏa, không còn nghĩ tiếp được nữa. Rồi tôi bắt đầu mắng chửi Derek, gọi anh bằng mọi cái tên mà mình có thể nhớ ra, bao gồm cả những từ ngữ tôi còn không hiểu là gì.

Derek biết tiếng huýt sáo của mình đủ khiến cả đội an ninh của Edison chú ý tới. Chính vì thế anh mới huýt ầm ĩ chứ không kín đáo ném sỏi lên cửa phòng ngủ của Simon. Anh cố tình khiến họ chú ý đến mình để tôi và Simon tranh thủ thời cơ chạy thoát.

Tôi muốn gào lên mắng anh cho hả. Bọn người kia có đầy đủ súng ống. Súng bắn ra đạn thật đàng hoàng. Và họ không chùn tay khi bóp cò. Nếu họ mắc mưu Derek…

Anh ấy sẽ bình an vô sự. Derek cho mày cơ hội sống. Tận dụng ngay đi chứ. Chạy đi!

Tôi ép mình phải lao ra khỏi bụi cây và chạy trong tư thế cúi lom khom. Cứ thế, tôi nhắm chỗ đường quang mà tiến tới, tránh xa nơi có tiếng xì xào dưới tán cây. Chợt nghe tiếng bước chân rầm rập, tôi dao dác nhìn quanh tìm chỗ nấp nhưng không có. Tôi đành nằm bẹp xuống đất.

Cách tôi chừng ba mét có hai bóng người vừa vụt qua. Từ đầu đến chân hai người này vận trang phục dã chiến, trông như lính bắn tỉa trong quân đội vậy. Ngay cả mũ đội cũng có lưới rủ xuống che kín mặt.

Có tiếng bộ đàm xè xè trước khi một giọng đàn ông truyền đến. “Đội Bravo đâu?”

Một trong hai người – là phụ nữ – trả lời.

Gã kia nói tiếp. “Thằng nhãi đằng này. Định đi về hướng đông. Chúng tôi sẽ đón lõng…”

Thình lình từ máy bộ đàm có tiếng súng nổ vang khiến tôi đứng tim. Cả tiếng cành cây gãy răng rắc cũng được truyền qua sóng radio.

“Hạ được nó chưa?” người phụ nữ hỏi.

“Chưa biết. Đội Charlie vừa bắn. Tắt bộ đàm đi. Còn hai người quay về đây ngay.”

Súng lại nổ giòn. Lần này tiếng nổ nghe xa hơn ban nãy. Tôi dám chắc tim mình đập mạnh đến nỗi hai người kia cũng nghe thấy, nhưng họ vẫn cắm cúi đi về hướng có tiếng súng. Hướng có Derek.

Bravo, Charlie… Tôi xem nhiều phim chiến tranh rồi, chỉ cần nghe thấy bấy nhiêu cũng đủ hiểu họ có ít nhất ba cặp. Sáu nhân viên an ninh trang bị tận răng. Đủ để bao vây Derek và…

Cứ đi tiếp đi. Anh ấy sẽ tìm được đường thoát thôi. Derek mạnh lắm, nhớ chưa nào?

Không có sức mạnh nào trong số đó có thể giúp Derek đánh lại sáu tên đặc vụ. Không có khả năng nào có thể ngăn một viên đạn.

Chờ bóng hai tên đặc vụ khuất hẳn, tôi ngó qua những ngọn cây một lượt. Nhờ mấy mùa hè cắm trại cùng đội kịch, chúng tôi đã học được “Kỹ năng sống sót khi gặp nguy hiểm”. Trong các cuộc thi thể thao, hầu hết tôi là đứa về bét, nhưng có một cuộc thi cho thấy đôi khi nhỏ con cũng là một lợi thế… thế là trên kệ nhà tôi có thêm vài chiếc cúp thể dục dụng cụ.

Phóng như bay đến gốc cây gần nhất có nhiều cành thấp la đà, tôi thử kéo một cành. Nếu Derek đu lên đó, cành sẽ gãy và anh sẽ ngả ngửa xuống đất ngay lập tức. Nhưng tôi trèo lên dễ dàng và chuyền ngay sang cành khác chắc hơn. Cành cây kia không hề hấn gì, chỉ khe khẽ kêu lên “phàn nàn”.

Tôi trèo lên cao mãi cho đến khi tin chắc rằng xung quanh mình là tầng lá non. Sau đó, tôi lẩn vào một vị trí an toàn và huýt sáo – tiếng huýt sáo của tôi nhỏ nhí, thể nào cũng làm Derek trợn mắt cho xem.

Sao mày nghĩ họ có thể nghe thấy tiếng mày?

Tôi lại huýt sáo thêm lần nữa.

Và nếu có nghe được chăng nữa, sao họ phải bận tâm đến mày? Họ đã biết chỗ Derek. Họ sẽ không tha cho anh ấy đâu.

Tiếng bốt nặng trịch của hai tên vừa đi khỏi chợt dừng lại. Có tiếng người thì thào bàn tính. Sau đó là tiếng bước chân quay về chỗ tôi.

Giờ thì mày làm gì đây? Nghĩ nhanh đi kẻo…

Tôi “suỵt” thầm, bắt tiếng nói nội tâm phải im. Rồi tôi huýt sáo thêm lần nữa, lần này nhỏ hơn, cốt để biết chắc họ có nghe thấy tôi.

Tiếng máy bộ đàm rọt rẹt kích hoạt.

“Alpha đâu? Bravo đây. Hình như chúng tôi nghe tiếng con bé nhà Saunders. Con bé đang cố liên lạc với Souza. Các anh bắt được thằng nhóc chưa vậy?”

Tôi căng tai nghe tiếp phản hồi nhưng không tài nào nghe được bên kia nói gì.

“Nếu bắt được con bé, chúng tôi sẽ lập tức sang đó chi viện cho các anh.”

Thế có nghĩa họ vẫn chưa bắt được Derek.

Hoặc anh đã bị bắt; họ chỉ cần người hỗ trợ để trấn áp anh thôi.

Có tiếng nói phát ra từ bộ đàm, nhưng khó nghe quá. Người phụ nữ tắt máy và quay sang đồng bọn, “Họ muốn anh quay về hỗ trợ xử lý thằng bé. Đối phó với con bé nhà Saunders chỉ cần mình tôi là đủ.”

Chà, trò nghi binh của mày không mấy hiệu quả nhỉ?

Gã đặc vụ bỏ đi. Tôi ngồi im thin thít cho đến khi mụ kia rảo quanh tìm kiếm. Mụ đi qua gốc cây có tôi ngồi trên chừng gần ba bốn mét và bước tiếp. Chờ đến lúc biết chắc mụ sẽ không trở lại, tôi mới đạp mạnh vào thân cây.

Mụ xoay người lại, cứ đứng đó một lúc, tay huơ đèn pin trọn một vòng. Tôi định bụng nếu mụ bỏ đi thì sẽ đạp thêm cái nữa. Nhưng mụ đã thận trọng di chuyển rất chậm về phía tôi, đồng thời chiếu đèn khắp mặt đất. Hễ đến gần một bụi cây hay vạt cỏ mọc cao, mụ lại dừng bước ngó nghiêng.

Khi mụ bước đến dưới tán cây tôi đang nấp, tôi giữ chắc cành cây và chuyển sang tư thế nằm tì người trên ấy. Chẳng may bàn chân ban nãy tôi vừa thực hiện cú đá khẽ đạp phải thân cây. Một miếng vỏ cây tróc ra, rơi ngay chân người phụ nữ.

Mụ chĩa đèn xuống nhìn.

Đừng mà! Xin đừng…

Ánh đèn pin loang loáng vung lên rọi thẳng vào tán cây.

Tôi thả người rơi tự do. Không hề nghĩ đến việc nhảy lên đầu một người to gấp đôi mình, lại trang bị đầy đủ súng ống là ngu ngốc đến nhường nào. Tôi chỉ buông tay, từ cành cây lao xuống, trong lúc tiếng nói nội tâm gào lên Mày làm cái gì thế hả?!... bằng thứ ngôn ngữ không thể nói là lịch sự.

Tôi rơi trúng người mụ nhân viên an ninh. Cả hai cùng lăn kềnh, nhưng cũng may là mụ nằm dưới, hứng trọn lấy cú ngã của tôi. Tôi nhảy dựng lên, lờ đi chuyện mình mẩy đau như dần. Tôi rút dao và…

Mụ nằm bất động dưới gốc cây, đầu cách thân cây chỉ vài phân. Dù mặt mụ bị che bởi tấm lưới che mặt gắn với mũ đội, tôi vẫn có thể nhìn xuyên qua đó và thấy mắt mụ nhắm nghiền, miệng há hốc. Nhất định mụ đã va phải cái cây và ngất đi. Cưỡng lại thôi thúc muốn lao đến kiểm tra xem mụ ngất thật chưa, tôi chỉ nhặt máy bộ đàm rồi quay sang tìm súng. Chẳng thấy đâu cả. Súng săn không, súng lục cũng không có nốt… hoặc tôi không nhìn thấy chúng. Tôi nhìn kỹ xung quanh để xem mụ có đánh rơi không. Chẳng có gì.

Hoặc đồng bọn của mụ đã mang đi, hoặc mụ giấu dưới áo khoác. Tôi ngần ngừ, định lục tìm nhưng lại sợ làm mụ tỉnh dậy mất. Nhìn thêm một lần cuối, tôi vơ vội đèn pin văng gần đó và co cẳng chạy biến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.