Tiến Về Phía Nhau

Chương 65: Chương 65




Buổi tối, sau khi kết thúc một cảnh quay.

Chu Nghi Ninh cầm kịch bản đi tới trước mặt Quý Đông Dương, cười với anh: “Em về rồi nè.”

Quý Đông Dương liếc cô một cái, lạnh nhạt đáp: “Ừ.”

Tim Chu Nghi Ninh như bị cào nhẹ trước dáng vẻ không gần nữ sắc của anh, cô ngang nhiên xông tới, nhỏ giọng trêu chọc anh: “Em nhớ anh lắm.”

Quý Đông Dương nhìn cô, Chu Nghi Ninh nhoẻn miệng cười: “Anh nhớ em không?”

Quý Đông Dương không trả lời, Chu Nghi Ninh cũng đoán được sẽ như thế, tiếc quá, ở đây không thích hợp để tán tỉnh cho lắm.

Hơn mười một giờ, đoàn phim kết thúc công việc, Chu Nghi Ninh vẫn ở khách sạn. Hơn mười hai giờ, cô đi tới phòng Quý Đông Dương, vừa vào cửa cô liền nhảy lên người anh. Quý Đông Dương nhíu mày, vội giơ tay đỡ mông cô, Chu Nghi Ninh ôm cổ anh, hai chân quấn ngang hông anh, cúi đầu hôn anh.

Một cách tự nhiên, anh mở miệng ra để lưỡi cô đi vào.

Hai người không nói mà hôn nhau mãnh liệt. Quý Đông Dương đỡ cô đi tới giường, đè cô xuống. Mấy phút sau, anh chợt nhớ ra kỳ kinh nguyệt của cô, đưa tay lướt xuống dưới người cô, quả nhiên đúng thật.

Chu Nghi Ninh nhìn anh, thở dài, giọng nói mang đầy sự tiếc nuối: “Tối nay không được rồi.”

Quý Đông Dương cúi đầu hôn lên môi cô một lát rồi gục xuống hõm vai cô thở dốc. Chu Nghi Ninh cảm nhận được phản ứng của cơ thể anh, cô cố ý nâng người lên cọ nhẹ vào anh.

Người Quý Đông Dương cứng đờ, anh chống người cúi đầu xuống, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn cô cảnh cáo: “Nếu em còn lộn xộn thì lập tức về phòng mình.”

Chu Nghi Ninh nằm im cười với anh, đôi mắt hơi xếch ướt át chăm chú nhìn anh.

Quý Đông Dương nhìn cô thêm một lát rồi lật người nằm sang một bên, anh thở một hơi dài, giơ tay che mắt, một lát sau, anh mới kéo chăn đắp cho cả hai, “Ngủ đi.”

Chu Nghi Ninh choàng tay ôm anh, “Hôm trước em gặp Thẩm Thanh.”

Quý Đông Dương nhìn trần nhà không nói gì, Chu Nghi Ninh nói tiếp: “Em và chị ấy cùng quay quảng cáo, hình như chị ấy không thích em, cũng đúng thôi, nếu không có em, chị ấy đã là nữ chính phim Khúc mắc, được hợp tác lần nữa với anh.”

Ngay sau đó, cô dang chân ngồi lên người anh, hất tóc rồi cúi đầu nhìn anh.

“Có khi anh cũng là của chị ấy cũng nên.”

Quý Đông Dương nhíu mày nhìn cô, sau đó bật cười, “Chúng ta hẹn hò trước khi đóng phim Khúc mắc.”

Chu Nghi Ninh nhướn mày, cúi thấp người xuống, cứ như con gấu túi dán chặt lấy anh, “Chị ấy là bạn gái cũ của anh hả?”

Thì ra là muốn hỏi chuyện này, Quý Đông Dương thành thật trả lời: “Ừ.”

“Hẹn hò bao lâu?”

“Ba tháng.”

“Yêu nhau khi cùng đóng chung phim?”

Quý Đông Dương nhìn cô: “Không phải.”

Anh chưa từng mập mờ với diễn viên nữ cùng đoàn phim, chưa từng có chuyện phim giả tình thật, anh rất rạch ròi giữa công việc và cuộc sống.

Trừ Chu Nghi Ninh. Cô là ngoại lệ. Cuộc đời này của anh, cô là ngoại lệ duy nhất.

“Trước khi hợp tác, anh và cô ấy cũng có quen biết, đến khi quay chung phim thì chỉ coi như là thân thiết hơn một chút thôi, bọn anh không yêu nhau. Đến khi tuyên truyền, cô ấy tỏ tình, bọn anh mới hẹn hò, sau đó anh ra nước ngoài thì chia tay.”

Sự nghiệp của Thẩm Thanh lúc đó lên như diều gặp gió, còn sự nghiệp của anh lại rơi xuống đáy vực, chỉ cần ai thân thiết với anh một chút thôi cũng bị liên lụy, huống chi là bạn gái. Lúc Thẩm Thanh nói lời chia tay, Quý Đông Dương rất bình tĩnh, cũng rất thông cảm cho Thẩm Thanh, thậm chí còn cảm thấy như thế cũng tốt.

Suy cho cùng là do tình cảm không đủ sâu đậm, tình yêu chưa đủ lớn nên chia tay rất dễ dàng.

Quý Đông Dương không nói nhiều về chuyện cũ, nhưng Chu Nghi Ninh hiểu, cô hỏi: “Vậy sau Thẩm Thanh, anh có bạn gái không?”

Cô nằm trên người anh, khiến anh muốn phát điên. Quý Đông Dương không chịu nổi nữa nên đẩy cô xuống khỏi người mình, Chu Nghi Ninh muốn nghe câu trả lời của anh nên cũng ngoan ngoãn nằm im. Hai người nhìn nhau, anh nói: “Không có.”

Năm, sáu năm độc thân với một người đàn ông trưởng thành cũng coi như khá lâu, Chu Nghi Ninh bỗng nhiên nghĩ ra một chuyện, cô nắm áo anh, hỏi với vẻ mong đợi: “Vậy anh có ấn tượng với ai đó không? Ví dụ như hồi ở Anh...”

Quý Đông Dương thoáng sửng sốt, buồn cười nhìn cô: “Em hả?”

Chu Nghi Ninh không nói gì mà chỉ nhìn anh, Quý Đông Dương: “Không có.”

Cô đang định nổi giận thì anh nói tiếp: “Nhưng anh nhớ được em, trong buổi tiệc sinh nhật.”

Trong một năm ở nước ngoài, anh đi rất nhiều nơi, cũng gặp nhiều tình huống giống đêm đó, nếu giúp được thì anh sẽ giúp, quả thật anh có ấn tượng vào buổi tối gặp Chu Nghi Ninh, nhưng anh cũng chỉ nhớ đó là một cô gái kỳ lạ bướng bỉnh mà thôi, sau khi về nước, biết bao nhiêu việc cần anh giải quyết, nên những chuyện đó đều bị anh cho vào quên lãng.

Nhưng tại buổi tiệc sinh nhật của Chu Giai Huệ, cô chị gái hư hỏng ăn mặc gợi cảm đã tạo cho anh ấn tượng sâu sắc.

Vậy là đủ, Chu Nghi Ninh cười: “Cuối cùng anh vẫn nhớ đến em thôi.”

Hai người họ không ai quên ai cả.

Quý Đông Dương nhìn cô đầy bất lực, anh ôm đầu cô ấn vào lồng ngực mình, “Được rồi, ngủ đi, mai phải dậy sớm.”

Nhưng chỉ an phận được một lát, Quý Đông Dương cảm nhận được cô không biết cố ý hay vô tình mà cọ đùi vào chân anh, đúng lúc định nhấc chân ngăn cô lại thì cô đã nhanh nhẹn lật người ngồi trên người anh. Cô dần dần trượt xuống đùi anh, đưa tay lần vào quần lót của anh, sau đó vuốt dọc nơi ấy của anh. Anh vội vàng đè tay cô lại.

Chu Nghi Ninh không nói gì mà chỉ chăm chú nhìn người đàn ông đeo bịt mắt, cô cởi quần lót của anh ra, cúi đầu xuống.

Quý Đông Dương giật mạnh miếng bịt mắt ra, toàn thân căng cứng, anh khó chịu rên lên một tiếng, nửa chống người dậy, hơi thở dồn dập: “Chu Nghi Ninh...”

Anh nắm lấy vai cô, định kéo cô ngồi thẳng dậy.

Chu Nghi Ninh ngẩng đầu nhìn anh, trong màn đêm tĩnh lặng, đôi mắt của anh đen như mực.

Chu Nghi Ninh chỉ vào nơi dựng đứng của anh, “Anh muốn.”

Dứt lời, cô lại chôn đầu xuống.

Hoàn toàn không có kỹ thuật, chỉ làm theo bản năng.

Mái tóc mềm mại của cô tản ra xung quanh tạo nên cảm giác vừa cấm kỵ vừa quyến rũ, Quý Đông Dương nhíu mày, trán lấm tấm mồ hôi, môi mím chặt, toàn thân như bốc hỏa. Dần dần, anh đưa tay vuốt tóc cô, rên thành tiếng.

Kết thúc, vẻ mặt của Quý Đông Dương rất nghiêm nghị. Anh bế cô vào phòng tắm để rửa ráy.

Lúc nằm lại trên giường, anh không nói tiếng nào mà chỉ ôm cô, bàn tay anh trùm lên mắt cô. Chu Nghi Ninh biết anh muốn cô ngoan ngoãn đi ngủ.

Cô xoay người lại đối mặt với anh, đưa tay ôm lấy hông anh, cọ đầu, “Quý Đông Dương, chưa có ai làm vậy với anh đúng không?”

Tay anh cứng đờ.

Chu Nghi Ninh cong môi cười, cô ôm chặt hơn, “Tối nay em rất vui, nên đó là phần thưởng dành cho anh.”

Trong bóng tối, Quý Đông Dương gọi cô: “Chu Nghi Ninh.”

“Dạ?”

“Ngủ đi.”

“Ồ, vâng.”

***

Triều đại thái bình kết thúc, thu về tỷ suất người xem rất cao.

Diễn xuất của Chu Nghi Ninh ở cảnh cuối hoàn toàn thuyết phục khán giả, Ninh phi là một người đàn bà vừa đáng hận vừa đáng thương, suy cho cùng, những người phụ nữ chốn hậu cung đều rất đáng xót xa. Cái chết của Ninh phi có khiến mọi người hả hê? Không có, nhưng cũng không làm người ta tiếc nuối. Tóm lại, kết cục của nàng ta phải là như vậy.

Các diễn viên chính của phim là Quý Đông Dương, Chu Duy, Cảnh Tâm, Chu Nghi Ninh, Dư Viễn Hàng đều đang rất hot. Tuy Quý Đông Dương và Chu Duy là những tên tuổi lớn trong làng giải trí, nhưng mấy năm qua cả hai đều tập trung đóng phim điện ảnh, nhất là Quý Đông Dương, mỗi năm anh chỉ đóng hai phim điện ảnh, thậm chí có năm chỉ có một phim.

Nhờ dịp này, fans xem mấy chục tập phim truyền hình, nên độ hot rất cao.

Chu Nghi Ninh càng lúc càng giống nghệ sĩ, ra đường sẽ có người nhận ra cô, gọi tên cô, dĩ nhiên đa phần đều gọi cô là Ninh phi.

Ngay cả A Minh cũng phải nhắc cô: “Cô Chu à, cô ý thức mình là nghệ sĩ một chút có được không hả?”

Anh ta vừa nói vừa ném một xấp khẩu trang cho cô, là loại cùng kiểu với khẩu trang của Quý Đông Dương, nhưng khác size.

A Minh nói tiếp: “Cô ra ngoài phải đeo khẩu trang, đội mũ, che chắn kín vào, nếu không sau này bị chụp chung với Đông ca thì khán giả sẽ nhận ra cô ngay, cô muốn bị khui theo cách đó hả?”

Chu Nghi Ninh: “Tôi có khẩu trang mà.”

Quả thật có đôi khi cô quên mất mình là diễn viên, vì đeo khẩu trang khó chịu lắm.

Cô nhận lấy khẩu trang, “Tôi biết rồi, sau này sẽ cẩn thận.”

Ngày 3 tháng 1, cảnh quay mà Chu Nghi Ninh sợ nhất đã tới.

Cảnh này được quay ở quán bar, chính là quán bar mà Lục Duyên Châu và Bùi Diên gặp nhau lần đầu tiên.

Đã một thời gian ngắn Bùi Diên không đến gặp bác sĩ tâm lý, cũng đổi luôn số điện thoại, cô như bốc hơi, biến mất khỏi công việc và cuộc sống của Lục Duyên Châu.

Lục Duyên Châu đi tới quán bar, đứng ở góc khuất nhìn vào sàn nhảy.

Tối nay đã là tối thứ mười lăm anh đứng ở đây, đợi đến nửa đêm, rốt cuộc cũng nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn quen thuộc trong sàn nhảy, vòng eo mềm mại đung đưa dán sát vào một người đàn ông, một lát sau, hắn ta ôm eo cô đi tới quầy bar.

Hai người uống rượu cùng nhau. Bùi Diên bất ngờ trước tửu lượng của hắn ta, cô nhướn mày, uống cạn ly rượu.

Tửu lượng của hắn ta rất cao, còn Bùi Diên cũng uống giỏi, cuối cùng, cả hai đều say.

Bùi Diên chuẩn bị rút lui, xách túi đi vào nhà vệ sinh.

Hắn ta đi theo cô.

Lục Duyên Châu nhận một cú điện thoại, lúc quay trở lại thì không thấy cô đâu cả, anh vội vã hỏi người pha chế, anh ta chỉ vào nhà vệ sinh: “Đi về hướng đó.”

Ở quán bar, làm tình trong nhà vệ sinh chẳng phải là chuyện hiếm.

Bùi Diên bị kẻ kia bịt miệng kéo vào nhà vệ sinh nam, vì dùng hết sức giãy giụa nên trông cô vô cùng xốc xếch.

Túi xách rơi xuống đất, con dao gọt trái cây cũng bị văng ra ngoài.

Bùi Diên cố tránh né, tóc tai rồi bù như kẻ điên, cô bất ngờ đâm dao vào bụng hắn ta.

Máu giả bắn tung tóe dính đầy tay Chu Nghi Ninh, cô nhìn chằm chằm nửa thân trên và đôi tay đầy máu của mình, cảnh tượng hỗn loạn ùa về tâm trí cô. Năm mười tám tuổi, cô dùng hết sức chống đỡ người đàn ông đè trên người cô, lúc đẩy hắn ta ra, người hắn ta toàn là máu. Lúc ấy, cô như phát điên.

Chu Nghi Ninh nhìn chằm chằm tay mình, cô quên mất mình đang quay phim, hét lên: “Á...”

Cô ném con dao. Cũng như năm đó.

Cô nắm tóc mình, ngồi chồm hổm trên mặt đất, mặt và tay dính đầy máu, người run lẩy bẩy.

Nhưng trạng thái của cô rất giống trạng thái của Bùi Diên, nên không ai nhận ra điều bất thường, ai cũng bất ngờ trước diễn xuất của cô, đây là một cảnh quay dài, Chu Nghi Ninh đang làm rất xuất sắc.

Vệ Trung không hô cắt mà kích động nắm hai tay lại, chăm chú nhìn Chu Nghi Ninh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.