Tiến Về Phía Nhau

Chương 83: Chương 83




Chu Nghi Ninh nhìn thẳng vào anh, cẩn thận ngẫm nghĩ lời anh nói, cô cọ vào người anh, đáp: “Vì trên đời này có người đàn ông như anh.”

Cho nên cô mới là người phụ nữ như thế.

Mắt Quý Đông Dương nóng lên, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi bỗng muốn khóc chỉ vì câu nói của cô. Anh tự cười mình, giơ tay ôm cô vào lòng, sau đó cúi đầu hôn cô, ánh mắt anh sâu thẳm, đầu lưỡi xộc vào đến tận vòm họng cô, nụ hôn của anh khiến lưỡi cô mỏi nhừ. Anh nâng mặt cô làm nụ hôn sâu thêm, nụ hôn của anh như chạm vào tim cô, khiến tim cô run rẩy.

Bên ngoài, Trương Nhiên và A Minh khó xử nhìn nhau.

A Minh đằng hắng, đi gõ cửa: “Đông ca, chúng ta phải đi thôi.”

Một lúc lâu sau, Quý Đông Dương mới rời khỏi môi cô, anh sờ má cô, giọng khàn khàn: “Về nhà chờ anh, nhé?”

Chu Nghi Ninh nhìn thẳng vào mắt anh, nói: “Em đi cùng anh.”

Quý Đông Dương nắm tay cô, “Được.”

Đoàn phim không biết Chu Nghi Ninh về, ngay cả Vạn Vi cũng chỉ mới biết thôi nên chị không sắp xếp hoạt động cho cô. Hiện tại mọi thứ cứ rối tung cả lên, có cảm giác như thiên hạ đại loạn.

Tên của hai người cùng lên hot search, đồng thời, Khúc mắc cũng được lên hot search.

Đoàn người vừa ra khỏi tòa nhà công ty liền bị phóng viên bao vây, trợ lý và vệ sĩ đi trước mở đường, Quý Đông Dương che chắn cho Chu Nghi Ninh đi ở giữa, Dương Huân nói to: “Mọi người đừng vội phỏng vấn, bây giờ chúng tôi phải đến rạp chiếu phim để làm lễ công chiếu, xin mọi người nhường đường cho.”

“Đông ca, anh và Chu Nghi Ninh bắt đầu hẹn hò từ khi nào?”

“Tối qua Chu Nghi Ninh đội tóc giả ư? Hay đó là người khác? Có phải do cô muốn giải vây cho anh ấy không?”

“Đúng vậy, đây có phải là sách lược của công ty không?”

...

Quý Đông Dương ôm Chu Nghi Ninh bỗng dừng chân lại, anh quét mắt từ trái sang phải, chọn cái micro thấy vừa mắt nhất.

Phóng viên bỗng nhiên yên tĩnh lại, giơ máy quay về phía Quý Đông Dương và Chu Nghi Ninh. Quý Đông Dương nói bằng giọng điềm tĩnh nhất có thể: “Tôi nói là cô ấy thì chính là cô ấy, gọi gái chỉ là hiểu lầm thôi.”

Chu Nghi Ninh trợn to mắt, cũng nhận lấy một cái micro: “Tối qua đúng là tôi đội tóc giả.”

Trả micro lại, cô ngẩng đầu cười với anh, Quý Đông Dương đưa micro cho Dương Huân, thừa dịp phóng viên còn đang ngơ ngẩn, anh ôm Chu Nghi Ninh bước nhanh đi.

Rất nhanh sau đó, đoạn clip này được đăng lên mạng.

Chu Nghi Ninh ngồi trên xe chuyên dụng của công ty thay quần áo, thợ trang điểm cũng nhanh chóng trang điểm cho cô.

Trương Nhiên và Vạn Vi ngồi phía trước, Trương Nhiên vô cùng kích động: “Lúc nãy Đông ca đẹp trai quá, đăng bài weibo công khai tuy đơn giản nhưng vô cùng cảm động, kiểu này thì antifans và báo chí cũng hết đường nói.”

Vạn Vi cười, quay đầu nhìn Chu Nghi Ninh: “Em đọc weibo của Quý Đông Dương chưa?”

Thợ trang điểm đang kẻ mắt cho Chu Nghi Ninh, cô chớp mắt, thợ trang điểm vội nói: “Đừng chớp mắt.”

Chu Nghi Ninh ổn định tâm trạng, nói: “Đọc rồi.”

Hơn nửa tiếng trước, Quý Đông Dương đăng weibo.

Quý Đông Dương V: Là em. Cũng chỉ có em.

Đây là câu vừa đáp lại tin đồn gọi gái, đồng thời cũng là câu trả lời cho Chu Nghi Ninh. Không nằm ngoài dự đoán, tin này còn chấn động hơn cả “Bố mẹ Quý Đông Dương hút ma túy” và “Quý Đông Dương gọi gái” rất nhiều.

Đây là lần đầu tiên Quý Đông Dương công khai hẹn hò trong suốt mười tám năm hoạt động nghệ thuật, người yêu của anh hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của fans, cô ấy không những là cô gái chưa bao giờ có tin đồn với anh mà thời gian trước còn có tin mắc bệnh tâm thần và bắn người khác bị thương, cô ấy là Chu Nghi Ninh. Cô còn rất trẻ, rất hoang dã, hoàn toàn khác với hình tượng Đông tẩu mà mọi người tưởng tượng. Nhưng Quý Đông Dương thích cô, tuy anh đăng weibo ngắn gọn nhưng có thể cảm nhận được tình cảm sâu đậm của anh.

“A a a a a a, Đông ca của tao có bạn gái thật rồi! Cứ như đang nằm mơ í! Tim tao lạnh quá hu hu.”

“Đông ca thích kiểu giống tiểu yêu tinh này thật hả? Nói thật là tui cũng thích, nhưng bệnh tình của Chu Nghi Ninh có ổn không? Thấy lo quá.”

“Đông ca nói ngắn gọn nhưng cực kỳ cảm động!”

“Có vẻ như ít người hiểu sáu chữ của Đông ca nhỉ, để mị giải thích cho. Ý của Đông ca là: Tối qua người trong phòng tôi là cô ấy. Cuộc đời này cũng chỉ có cô ấy thôi.”

...

Tới rạp chiếu phim, Chu Nghi Ninh nhấc váy xuống xe, Quý Đông Dương đứng ở một bên tiến về phía cô, Chu Nghi Ninh khoác tay anh, cười với anh.

Chu Nghi Ninh xuất hiện tại buổi công chiếu phim là một bất ngờ, cộng thêm việc hai người công khai hẹn hò nên có thể nói sự xuất hiện của cô là cú nổ. Fans liên tục la hét, máy quay không ngừng đuổi theo bọn họ, cho đến khi phim chiếu xong, mọi người vẫn cực kỳ nhiệt tình.

Cùng lúc đó, video và hình ảnh được một blogger nổi tiếng đăng lên mạng, dòng trạng thái rất ẩn ý: Thì ra khi yêu, Quý Đông Dương sẽ như thế này đây.

Trong mắt cô chỉ có anh, trong mắt anh chỉ có sự dung túng.

Tiệc mừng kết thúc, Chu Nghi Ninh và Quý Đông Dương cùng lên một chiếc xe, suốt đoạn đường đều bị phóng viên bám đuôi.

Vừa vào nhà, Quý Đông Dương liền đè cô lên cửa, nghiêng người hôn cô.

Chu Nghi Ninh hất đôi giày cao gót ra, cô nhảy lên người anh, cô ôm đầu anh, cúi người đáp lại nụ hôn của anh. Hơi thở của hai người trở nên dồn dập, Quý Đông Dương cắn nhẹ môi cô, xoay người ôm cô đi về phía sofa, sau đó chống người lên nhìn cô.

Trong nhà không bật đèn, chỉ có ánh trăng chiếu rọi vào nhà.

Quý Đông Dương hỏi: “Nhìn thấy câu trả lời của anh chưa?”

Chu Nghi Ninh nhìn anh: “Thấy rồi.”

Quý Đông Dương cúi đầu đáp ừ, hôn cô lần nữa.

Chu Nghi Ninh bỗng nhiên nghiêng mặt qua một bên rồi lại nhìn thẳng vào anh, “Em cũng vậy.”

Cuộc đời này cũng chỉ có anh.

***

Ngày hôm sau, Truyền thông Thời Quang đăng một thông báo dài, nói Quý Đông Dương và Chu Nghi Ninh thực sự đang yêu nhau, đã hẹn hò được nửa năm, gọi gái chỉ là hiểu lầm, hy vọng mọi người cho họ không gian riêng tư.

Doanh thu phòng vé phim Khúc mắc trong ngày đầu tiên không được khả quan lắm, ngày thứ hai cũng vậy, đến ngày thứ ba thì bất ngờ tăng cao. Càng ngày càng có nhiều nhận xét về bộ phim, fans khen tới tấp, cư dân mạng bàn tán sôi nổi, báo chí liên tục đưa bài. Diễn viên chính yêu nhau, Chu Nghi Ninh có những nét tương đồng với nhân vật nữ chính, Quý Đông Dương là diễn viên thực lực, đây thật sự là một bộ phim rất đáng xem. Bộ phim nói về một hiện thực xã hội, trầm cảm, tự kỷ ở trẻ em, càng ngày càng có nhiều người mắc bệnh tâm lý. Tuy đề tài nặng nề, u ám nhưng vô cùng lôi cuốn, Vệ Trung đã tạo ra một kiệt tác.

Có nhiều người ban đầu tuyên bố tẩy chay phim nhưng khi thấy quá nhiều lời khen ngợi dành cho bộ phim thì cũng rối rít ra rạp.

Tài năng Quý Đông Dương không có gì để bàn cãi, diễn xuất của Chu Nghi Ninh cũng gây bất ngờ lớn.

Tóm lại, Khúc mắc đã vượt qua giai đoạn khó khăn.

“Diễn xuất của Chu Nghi Ninh rất tốt, không biết là do đồng cảm với nhân vật hay là cô ấy thực sự có tài nữa.”

“Đúng là rất bất ngờ, cô ấy diễn vai Bùi Diên không gượng gạo chút nào khiến khán giả nghĩ đó thực sự là Bùi Diên, không biết trước kia cô ấy có giống như vậy không nữa. Bùi Diên là cô gái có độc, biết rõ cô bị bệnh nhưng vẫn không thể không yêu cô ấy, tựa như Quý Đông Dương và Chu Nghi Ninh ở ngoài đời. Tui thành fan của cô ấy mất rồi.”

“Mấy người vin vào cớ bố mẹ Đông ca hút thuốc phiện mà mắng Đông ca ấy, chắc não bị vứt ra Thái Bình Dương rồi nhỉ? Đông ca là người luôn cố gắng và chính trực, bao nhiêu năm qua mấy người còn chưa nhận ra hả?”

“Đông ca chỉ muốn yên ổn đóng phim thôi, không ai có thể lựa chọn bố mẹ, xin mọi người buông tha cho anh ấy đi, hãy để anh ấy và Chu Nghi Ninh hạnh phúc bên nhau!”

...

Trong suốt nửa tháng sau đó, hầu như ngày nào Quý Đông Dương và Chu Nghi Ninh cũng chiếm tin tức đầu đề của các bản tin, hình ảnh hai người quay Triều đại thái bình bị đào mộ, chỉ chuyện này thôi cũng khiến cư dân mạng xôn xao suốt mấy ngày, không ngờ hai người lại có mờ ám sớm đến thế.

Chu Nghi Ninh thực sự cảm nhận được hẹn hò với ảnh đế là chuyện phiền phức như thế nào, dù muốn kín đáo cũng không kín đáo nổi.

Quý Đông Dương thấy cô xoay qua xoay lại trên sofa lướt weibo thì cũng đi tới ngồi xuống bên cạnh, “Chán lắm hả?”

Chu Nghi Ninh: “Bình thường.”

Cô quay đầu nhìn anh: “Đúng rồi, Vạn Vi nhận cho em một kịch bản, vai nữ chính, của đạo diễn Phùng Chinh.”

Phùng Chinh là đạo diễn lão làng, so với các đạo diễn trẻ, ông chỉ thích quay phim nghệ thuật, kịch bản phim của ông cũng rất trừu tượng.

Quý Đông Dương nhíu mày: “Đã nói ba tháng tới không làm việc rồi mà.”

Ngay ngày đầu tiên Chu Nghi Ninh về nước, anh đã gọi điện cho Mike, Mike hy vọng Chu Nghi Ninh sẽ tiếp tục điều trị, đúng lúc mấy tháng sau không quay phim nên anh có thể đi cùng cô.

Chu Nghi Ninh cắn môi dưới, “Cũng không phải quay ngay bây giờ, tháng tám mới khai máy, còn hơn hai tháng nữa lận.”

Không phải lúc nào cũng lấy được kịch bản hay, Quý Đông Dương hiểu điều đó, “Nếu em thích thì nhận đi.”

Chu Nghi Ninh: “Lúc em quay phim thì anh đi Mỹ đúng không?”

Quý Đông Dương đã lên kế hoạch đi Mỹ học vào nửa năm sau.

“Ừ.”

“Anh có về thăm em không?”

“Có.”

“Vậy thì được, em sẽ gọi điện báo với chị Vi.”

Vạn Vi nói qua điện thoại: “Chị đã xem kịch bản rồi, Phùng Chinh cũng rất hài lòng với em, đi thử vai cho có lệ thôi, nếu không có sự cố gì thì vai này chắc chắn thuộc về em.”

Chu Nghi Ninh: “Dạ, em sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng.”

Vạn Vi: “Lát nữa chị sẽ gửi kịch bản cho em, em đọc đi nhé, buổi thử vai sẽ diễn ra sau lễ trao giải. Còn một tuần nữa là tới lễ trao giải rồi, em phải chuẩn bị thật tốt đấy.”

Chu Nghi Ninh cười: “Chuẩn bị cái gì? Chị nghĩ em có thể nhận được giải thưởng ư?”

Vạn Vi cũng cười: “Trực giác báo là có thể.”

Tổng doanh thu mà Khúc mắc mang về là 1,8 tỷ tệ, đối với phim điện ảnh Hoa ngữ, đây là thành tích rất tốt, weibo của Chu Nghi Ninh tăng lên tới tám trăm vạn lượt theo dõi, có lẽ hơn một nửa là nhờ công của Quý Đông Dương.

Với tư cách là nhà đầu tư, Lục Tiêu và Thẩm Ngôn Quân lãi to, trước lễ trao giải hai ngày, Lục Tiêu và Thẩm Ngôn Quân đều tới thành phố B để tổ chức tiệc chúc mừng đoàn phim.

Lục Tiêu và Quý Đông Dương đứng ở một góc, Lục Tiêu nói: “Chuyện kia xử lý sao rồi?”

Ý anh ta là chuyện bố mẹ Quý Đông Dương nghiện ma túy.

Quý Đông Dương: “Không sao cả, vẫn có người bàn tán, không tránh được.”

Nếu không phải Chu Nghi Ninh dùng cách đó công khai quan hệ hai người, chuyện đó sẽ không dễ dàng trôi qua như vậy.

Lục Tiêu nhớ tới vụ gái gọi, bật cười: “Chu Nghi Ninh đúng là biết gây thu hút với người khác.”

Quý Đông Dương liếc Lục Tiêu, anh ta xòe tay: “Hiện tại tớ chỉ tán thưởng cô ấy thôi, cậu đừng nhìn tớ bằng ánh mắt cảnh cáo đó, góc tường nhà cậu chắc thế mà, tớ đâu ngu mà đụng vào.”

Lục Tiêu nâng cằm về phía đối diện, “Cậu nên đề phòng Thẩm Ngôn Quân thì hơn.”

Quý Đông Dương nhìn sang, nheo mắt lại. Thẩm Ngôn Quân đứng trước mặt Chu Nghi Ninh, không biết anh ta nói gì mà Chu Nghi Ninh cười rất vui vẻ, cô còn chỉ về phía bên cạnh.

Như cảm nhận được ánh nhìn của anh, cô quay đầu về phía anh, sau đó nói gì đó với Thẩm Ngôn Quân rồi đi về phía anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.