Tiên Võ Truyền Kỳ

Chương 779: Chương 779






“Chính là ý này, binh khí hỗn độn, hỗn độn chi đạo”, Diệp Thành mỉm cười, hắn nhắm mắt nhẩm niệm kiểm soát tiên hoả thiên lôi tôi luyện Đại La Thần Thiết, ý niệm trong đầu cứ thế diễn hoá đại đỉnh chi đạo.

Hỗn độn thái cực tới thiên địa vạn vật, thiên địa vạn vật rồi lại tới hỗn độn thái cực.

Diệp Thành cứ thế xoay vần trong vòng tuần hoàn này và chìm vào trạng thái hết sức kì diệu.

Đây là một quá trình lâu dài.

Trong quá trình này, Đại La Thần Thiết rắn chắc kia dưới sự tôi luyện của tiên hoả và thiên lôi dần dần thành hình, từ hình thái không theo quy tắc nào dần hình thành hình ảnh ban sơ của cái vạc.

Thời gian cứ thế dần trôi, một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ trôi qua…

Diệp Thành giống như cây lao đứng im tại chỗ, không biết tới bao giờ, Đại La Thần Thiết bắt đầu rung lên, khí tức huyền diệu lan ra, có âm thanh của đại đạo vang vọng, hoá ra hỗn độn vạn vật mang theo sự kì diệu, đó là long bàn xoay cuyển cửu thiên, phượng hoàng trong lửa lên tiếng hót, là bạch hổ rướn người gầm rú, là huyền võ khai mở tiên lộ…

“Tên tiểu tử này…”, Thái Hư Cổ Long ở cách đó không biết bao nhiêu dặm cũng như nhìn thấu được hiện tượng dị thường phía Diệp Thành, nó như nghe được thiên âm của đại đạo giao nhau.

“Là ta đã đánh giá ngươi thấp rồi”, Thái Hư Cổ Long lẩm bẩm: “Đến cả Đại Đế cũng không dám tiếp xúc với hỗn độn chi đạo, vậy mà tên tiểu tử này lại có được cảm ngộ như vậy, nếu hắn thành Đế thì chư thiên vô địch…”

“Đại hội đấu thạch tạm ngừng ba ngày, sau ba ngày tiếp tục”.

Vào ban đêm, một giọng nói trầm trầm vang lên ở Thiên Long Cổ Thành, kéo theo những tiếng mắng chửi liên tiếp.

“Đổi địa điểm, buộc phải đổi địa điểm, có vào trong không gian đấy lần nữa thì đến cả lòng mề ta cũng nôn ra mất”.

“Mất thời gian của ta, vô vị”.

“Chỉ ba ngày mà thôi, chớp mắt là qua ấy mà, vội cái gì”.

Trong tiếng mắng chửi liên hồi, Diệp Thành như không hề bị ảnh hưởng, hắn đứng trong tiểu viên không hề động đậy.

Lại nhìn về phía trước mặt hắn, Đại La Thần Thiết bước đầu mang hình dáng của một cái vạc.

Đại La Thần Thiết không ngừng được tôi luyện, từng luồng khí huyền ảo trên đó bay khắp tiểu viên, chuyện dị thường xuất hiện. Những cây linh thảo khắp tiểu viên lần lượt đua nở, hết sức rực rỡ.

Cứ vậy, hay ngày trôi qua.

Diệp Thành từ từ mở mắt, hắn hà ra một hơi mang theo khí đục. Đột nhiên, trong hai con mắt có luồng sáng phát ra. Mặc dù hết sức sắc bén nhưng lại nhanh chóng tiêu tan, đôi mắt hắn như có thêm đạo uẩn không thể diễn tả và đạo uẩn đó cũng hết sức thâm sâu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.