Tiên Võ Truyền Kỳ

Chương 780: Chương 780




Chẳng còn cách nào vì hình ảnh cái vạc xuất hiện trong đầu Diệp Thành quá phức tạp còn vạc lại là loại khó luyện nhất trong tất cả các loại binh khí, khiến mỗi lần tôi luyện, Diệp Thành đều mất rất nhiều sức.

“Hình ảnh này trông có phần gượng gạo”, Diệp Thành ho hắng nhìn kiệt tác của mình.

“Nghĩ thì cũng phải, đó là Đại La Thần Thiết, là tiên khí nghịch thiên trong tương lai, đâu thể dễ dàng mà luyện ra được”.

“Xem ra luyện vạc không phải là việc một sớm một chiều, cần có sự tôi luyện dần dần”.

Thế nhưng dù là vậy thì cái vạc này cũng hết sức bất phàm.

Nó lơ lửng trong không trung, giản dị tự nhiên, xung quanh còn có khí tức bao quanh. Sức nặng và độ dày của cái vạc khiến không gian trở nên méo mó, thân vạc còn có từng đường vân dị thường như ẩn như hiện.

“Ta phải đặt cho mày cái tên mới được”, nhìn cái vạc, Diệp Thành lại xoa cằm trầm trồ hồi lâu, mắt hắn mới sáng lên.

“Đại La Thần Đỉnh, chính là mày”, Diệp Thành cười khúc khích: “Cái tên này nghe rất hay”.

Nói rồi, Diệp Thành lại rạch vào ngón tay để từng giọt máu nhỏ vào Đại La Thần Đỉnh, ngay sau đó, máu tươi cứ thế được Đại La Thần Đỉnh hấp thụ.

Tiếp đó, Đại La Thần Đỉnh rung lên mạnh mẽ, trong chốc lát, Diệp Thành có cảm giác thân thiết với nó bội phần.

Diệp Thành không quên đem linh hồn lạc ấn của mình khắc lên trên đó rồi mới lùi về sau một bước.

Lên!

Sau tiếng hô khẽ của Diệp Thành, hắn bắt đầu ngự động Đại La Thần Đỉnh.

Vù!

Có điều, Đại La Thần Đỉnh rung lên một tiếng nhưng lại không bay lên, nó vẫn lơ lửng trong không trung với khoảng cách cách mắt đất nửa trượng.

“Đây…ít nhất cũng phải một trăm nghìn cân”, Diệp Thành chép miệng. Đại La Thần Thiết trước đó chỉ lơ lửng trong không trung nên hắn không ước tính được sức nặng của thần thiết, hiện giờ xem ra hết sức kinh người.

“Một trăm nghìn cân, bảo bối của ta”.

“Có điều trọng lượng của ngươi khiến ca đây rất thích”, Diệp Thành cười khúc khích, lần này hắn có đủ tự tin có thể ngự động được Đại La Thần Đỉnh.

Vù!

Đại La Thần Đỉnh rung lên sau đó bay vào không trung, từng luồng khí huyền diệu cứ thế phát ra ngoài cái vạc giống như bùng phát.

Vù!

Diệp Thành lại trầm trồ. Đại La Thần Đỉnh kêu vù một tiếng, nó rơi từ trên không trung xuống, nó thật sự rất nặng. Diệp Thành có thể nhìn thấy phần mặt đất dưới chân mình nứt lìa.

“Nếu như bất thình lình tế gọi ra và để nó giáng từ trên trời xuống thì tám phần sẽ đè bẹp người ta mất”.

“Được lắm”, Diệp Thành càng nhìn càng thích thú.

Rầm! Đinh!

Đương lúc Diệp Thành vui mừng thì quang môn truyền lên âm thanh đinh đang.

“Nha đầu nhà ngươi, mở cửa”, bên ngoài, Ngô Tam Pháo đang dùng một cái búa sắt đen kịt rất to gõ vào quang môn.

“Sao không mở, lão tử dùng lôi chú đấy”, ở bên, Thái Ất Chân Nhân cũng rút ra một đạo linh phù từ trong ngực áo vả lại nghe ý của ông ta có vẻ như muốn dùng uy lực của lôi chú.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.