Tiên Võ Truyền Kỳ

Chương 930: Chương 930




“Nếu hấp thu chắc sẽ tuyệt lắm”, Diệp Thành liếm môi, sau đó nhìn lên người mặc áo choàng đen, khoảng cách giữa hai người là khoảng trăm trượng.

Khí tức của người đó rất kỳ dị, lạnh lẽo chết chóc giống như một người đã chết, cách rất xa nhưng Diệp Thành vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc than của lệ quỷ, và cả khí ác oán dâng trào.

Khi Diệp Thành đang nhìn người mặc áo choàng đen thì ông ta bất giác quay đầu nhìn Diệp Thành, có thể thấy đôi mắt lạnh lùng chết chóc kia phát ra ánh sáng âm u đáng sợ.

“Là ông ta”, Diệp Thành rùng mình, vẻ mặt lập tức trở nên cực kỳ nghiêm trọng.

“Là ông ta”, nhìn thấy ánh mắt của người mặc áo choàng đen, vẻ mặt Diệp Thành thoáng chốc trở nên cực kỳ nghiêm túc.

“Không ngờ ông ta thật sự tới hố thần”, Diệp Thành nheo mắt, người mặc áo choàng đen cách hắn một trăm trượng phía trước chẳng phải chính là tà vật bị phong ấn trong đá ở Địa Cung thành cổ Thiên Long sao?

Khi ở Thập Vạn Đại Sơn, Diệp Thành đã nghe Nam Minh Ngọc Thu nói tà vật trong đá nên mới muốn tới hố thần.

Bây giờ xem ra quả đúng là như vậy.

“Có thể khiến Độc Cô Ngạo bị thương, rốt cuộc người này mạnh nhường nào!”, hai tay Diệp Thành bất giác siết chặt, vẻ mặt cũng trở nên khó coi, bởi vì tiếp theo đây hắn sẽ phải đối mặt với người mặc áo choàng đen đã đánh Độc Cô Ngạo bị thương.

“Sao? Ngươi biết ông ta à?”, tiểu tử trong đại đỉnh dựa vào thành đỉnh, nhìn người áo đen rồi lại nhìn Diệp Thành.

Diệp Thành khẽ gật đầu, nhìn tiểu tử ấy rồi hỏi: “Trước khi ngươi vào, ông ta đã vào hố thần rồi à?”

“Ta nhìn thấy ông ta đi vào nên mới vào theo”.

“Người đầu tiên đi vào hố thần, không ngờ đến Tiên Luân Nhãn của ta cũng không nhìn thấu được”, ánh mắt Diệp Thành loé lên: “Xem ra khi chúng ta đi tìm bảo bối, đánh nhau khí thế ngất trời thì ông ta đã tới rồi. Mục tiêu của ông ta rất rõ ràng, đó là căn nguyên của Hoang Cổ Thánh Thể”.

Nghĩ đến đây, Diệp Thành lại nhìn tiểu tử trong đại đỉnh, hỏi với ý tứ sâu xa: “Tiểu tử, ngươi đã biết trong hố thần có căn nguyên của Hoang Cổ Thánh Thể từ lâu rồi đúng không?”

Nghe Diệp Thành hỏi vậy, tên tí hon kia lắc đầu như không nghe thấy gì.

“Ta đã đến đây rồi, ngươi giấu nữa cũng có ích gì?”, Diệp Thành nhìn tên tí hon.

Lúc này tên nhóc mới gãi đầu bảo: “Là tổ tiên chúng ta truyền lại”.

“Tổ tiên các ngươi?”, Diệp Thành nhướng mày: “Vậy ngươi thì sao? Rốt cuộc ngươi có lai lịch gì?”

“Điều này thật sự không thể nói”.

Thấy tên tí hon như vậy, Diệp Thành cũng không hỏi nữa, hắn lại tập trung ánh mắt vào người mặc áo choàng đen phía trước: “Có lẽ ta đã biết mối quan hệ của người mặc áo choàng đen kia với tổ tiên của ngươi và chủ nhân hố thần rồi”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.