Tiếu Cảnh Niên Lưu Quang

Chương 20: Chương 20




CHƯƠNG 20

Beta – reader: Lazy Linh, Kumiko

Ta không thể tin rằng một người khi không có râu và có râu trông lại khác biệt đến thế này.

Trước đấy khi gặp tương du quân ta cảm thấy tuy hắn trông ít tuổi nhưng lại rất trưởng thành, già dặn. Còn giờ đây, người đứng trước mặt ta lúc này trông thật là non nớt, trẻ hơn tuổi rất nhiều.

Ta cứ ngồi trên giường, tay chống cắm ngắm hắn mãi không thôi.

Ta hỏi: “Tương du quân, ngươi tên gì?”

“… Ngươi không phải vẫn gọi ta là tương du quân sao?” Đôi mắt của hắn bỗng chốc hồng hồng.

Ta trừng mắt nhìn hắn, nói: “Ta muốn gọi tên thật của ngươi.”

“… Lăng Tiêu.”

“Nghe rất thuận tai nha. Tên với người thật tương xứng, hảo đáng yêu nha.”

“Tô Nhiên, có thật ngươi không phải là người cạo râu của ta?”

 

Ta nháy mắt mấy cái, hùng hổ nói: “Trời đất chứng giám, ta dám thề rằng râu ngươi tuyệt đối không phải ta cạo.”

Lăng Tiêu bán tín bán nghi nhìn ta. Ta lại bồi thêm: “Ta là người dám làm dám chịu.”

Hắn hừ lạnh một tiếng rồi ngồi xuống ghế tự mình châm một chén trà. Hắn vừa uống vừa lườm ta. Ta đâu chịu kém cạnh chứ, ta cũng trừng hắn.

Tròng mắt hắn từ phớt hồng chuyển sang đỏ đỏ. Ta thấy đem ra so với mắt thỏ cũng không khác nhau là mấy. Sau đó, từ trong hốc mắt hắn lại dâng lên một tầng nước, trông thật đáng thương a.

Ta miễn cưỡng nói, xem như là an ủi đi: “À… ừ… râu thì… ừm… còn có thể mọc ra.”

Ánh mắt hắn mở lớn trừng ta càng hận thù hơn.

Ta ho khan một tiếng mau chóng đổi đề tài: “Ta đói rồi.”

 

Hắn trầm mặc một lúc rồi ai oán nói: “Ta cũng đói.”

Ta nói: “Đi, cùng đi ăn cơm.”

“Ngươi mời ta.”

Từ trên giường đứng dậy, ta cùng Lăng Tiêu tẩy rửa qua mặt mũi cùng nhau xuống lầu gọi đồ ăn.

Mới ngồi xuống ghế ta liền nghe được mọi người đang bàn tán rất sôi nổi.

“Uy uy, ngươi biết không, vị công tử toàn thân vận tử y hôm qua mới đến đó, nghe nói đó chính là trang chủ Ám Tử sơn trang.”

“Nha, không chỉ có vậy, người vận cẩm y bào xuất hiện cùng ngày hôm qua đó, hắn chính là cung chủ Thủy Nguyệt cung a.”

“Nghe nói, bọn họ cùng nhau tới nơi này chính là tìm thiếu hiệp Vô Nguyệt đó.”

“Như vậy là đã tìm được chưa?”

“Nghe nói là đã thấy.”

“Sau đó thì sao? Bọn họ đâu cả rồi?”

“Hình như hai bọn họ đêm qua đã giáp mặt giao đấu một trận.”

“Kia, thế hiện tại ai thắng ai thua?”

“…Cái này ta cũng không rõ, đại khái là lưỡng bại câu thương đi.”

Ta nháy mắt mấy cái nhìn Lăng Tiêu.

Hắn quay lại nhìn ta chăm chú.

Ta đứng dậy, không chờ đồ ăn được dọn ra liền lôi tay hắn tới quầy tính tiền. Sau đó vội vàng lên đường rời đi.

Dọc đường đi, bất kể ngoài chợ hay trong khách ***, đâu đâu ta cũng nghe thấy mọi người đàm luận về nhị sư huynh cùng cung chủ Thủy Nguyệt cung.

Kinh thành ngày càng gần, thời tiết theo đó cũng dần lạnh hơn.

Mặc dù bây giờ đã là đầu xuân nhưng khí trời vẫn còn tàn dư của cái lạnh cuối đông.

Ta cùng Lăng Tiêu đã phải mua thêm vài kiện y phục mặc thêm.

Nửa tháng sau, chúng ta tới Lộc thành.

Lăng Tiêu nói nhà hắn ở Lộc thành, e rằng phải chia tay tại nơi này.

Ta cười trừ, không nói lời nào.

Hắn níu giữ ta ở lại phủ nhà hắn mấy hôm.

Ta suy nghĩ rồi lắc đầu, tỏ vẻ phải mau chóng trở về kinh thành.

Lăng Tiêu ôm chặt tay ta nói phủ nhà hắn là một tổ chức tình báo, chuyện gì cũng biết, vụ nào cũng hay. Sau này có cần gì thì cứ tới tìm hắn.

Ta phì cười thầm nghĩ hắn giờ không phải đang quảng bá sao.

Lăng Tiêu vênh mặt lên nhìn ta nói: “Ngươi đừng xem thường ta, ta rất thông minh đó.”

Ta nhíu mày nhìn hắn.

Hắn nói: “Ta biết ngươi chính là Vô Nguyệt.”

“…” Ta trầm mặc.

Hắn vỗ vỗ bả vai ta nói: “Ngươi yên tâm, trừ phi có người trả núi vàng biển bạc để mua tin tức về ngươi bằng không thì ta vĩnh viễn không bán đứng ngươi đâu.”

… Kỳ thật ta cảm thấy lời nói của hắn không khác biệt là mấy, vẫn là có khả năng ta bị ‘bán đứng’ a…

Nghĩ lại thì ta làm sao đáng giá với cái núi vàng biển bạc kia chứ. Đã vậy ta nói: “Chúng ta xem như cũng có giao tình, nếu có người thực sự mua chút tin tức của ta, ngươi nghĩ chúng ta chia đôi số bạc đó thế nào?”

Hắn hắc hắc cười, hả hê túm tay áo ta kéo vào Lăng phủ nhất định bắt ta phải ăn một bữa.

Lúc ta rời đi, hắn lại bô lô ba la một hồi: “Nếu ngươi muốn mua tin tức của ai, nhớ phải đến chỗ ta đó. Ngươi dám đi chỗ khác ta sẽ bẻ cổ ngươi a…”

Ta mỉm cười nói một tiếng “Hảo”, lên ngựa, phóng đi.

Bảy ngày sau, ta rốt cục cũng đặt chân tới kinh thành.

Gõ cửa lớn, có một vị đại thúc tầm bốn mươi tuổi tiến đến mở cửa.

Lão hỏi: “Ngươi là ai?”

Ta nói: “Tô Nhiên.”

 

Lão đứng ngẩn một lúc sau đó mở to mắt ngạc nhiên hỏi: “Đại… đại thiếu gia?”

Ta gật gật đầu.

Lão chết đứng một lát rồi chạy loạn khắp phủ gào lên: “Đại thiếu gia đã trở lại, đại thiếu gia đã về…”

Ách, ta trở về thì cần gì la hoán lên như vậy chứ?

Dựa vào trí nhớ, ta đi vào phủ, dọc theo con đường trải đá quanh năm một màu xanh đi qua một cái chòi nghỉ liền thấy mảnh sân trong trí nhớ hiện ra trước mắt.

Vừa đặt chân vào sân, có một nha hoàn tiến tới hỏi ta: “Ngươi là ai?”

Ta nói: “Ta là Tô Nhiên.”

Nha hoàn sửng sốt rồi gọi ta lên một tiếng “Đại thiếu gia”. Rồi nàng dẫn ta vào trong lâu.

Nàng gõ cửa, tử trong truyền ra một thanh âm dịu dàng: “Vào đi.”

Nha hoàn đẩy cửa nghiêng người mời ta đi vào.

Bước vào trong phòng, ta thấy một vị nữ nhân ngồi ở đầu giường tay cầm vải tay cầm kim.

Mười bảy năm trước mẫu thân cho ta cảm giác yên tâm dưới cánh tay của nàng. Mười bảy năm sau nàng lại làm ta cảm thấy xa lạ.

Khóe môi run run khẽ mở: “Mẫu thân.”

 

Nàng sửng sốt một chút, tấm vải cùng kim khâu đều rơi xuống.

Mẫu thân ngẩng đầu chăm chú nhìn ta.

Đôi môi mấp máy không nên lời, nàng khẽ gọi: “Nhiên… nhi?”

Ta đi đến bên cạnh chân mẫu thân, quỳ sụp xuống ôm chân người: “Là hài nhi.”

“Nhưng… ta nghe sư phụ ngươi nói… nói ngươi đã xuống núi năm năm rồi… ngươi không trở lại… ta nghĩ… ta nghĩ…”

Mẫu thân nói không nên lời, cứ nghẹn ngào vừa nói vừa khóc.

Mẫu thân ngồi sụp xuống đất, cúi đầu vào ngực ta, vừa siết vừa khóc.

Nước mắt vẫn chưa ngớt, mẫu thân ngẩng đầu lên nói: “Nhiên nhi, mau đi chào phụ thân.”

Đôi mắt người đỏ lên vì nước mắt, người kéo ta ra khỏi phòng, đi thẳng tới đại sảnh của Tô phủ.

Tại sảnh lớn, Tô lão gia cùng đại phu nhân đang ngạo nghễ trên ghế chính nhìn hai mẹ con ta đi vào.

Ta cúi người hành lễ với hai người bọn họ: “Phụ thân, đại phu nhân.”

Hai người bọn họ lạnh nhạt phất tay cho phép ta cùng mẫu thân lui xuống.

Trên đường trở về phòng, ta nói với mẫu thân: “Mẫu thân, hài nhi muốn mang người rời đi chỗ này.”

Mẫu thân giật mình bất ngờ, ánh mắt chùng xuống, không nói lời nào.

Ta chợt nhớ đến quan niệm của những người phụ nữ thời này: Giá kê tùy kê, giá cẩu tùy cẩu (xuất giá tòng phu), người phụ nữ khi xuất giá lấy chồng thì hoàn cảnh tốt hay xấu thế nào đi chăng nữa cũng luôn là người nhà chồng, chết cũng là ma nhà chồng.

Lúc trước cũng vì tính mạng của ta mà mẫu thân đã phải cắn răng chịu đựng đẩy ta ra khỏi vòng tay của người. Hiện giờ ta nghĩ, mẫu thân có lẽ cũng có thể vì ta mà xuất phủ.

Ta nhẹ lời khuyên nhủ thuyết phục mẫu thân.

Mẫu thân nói: “Rời đi nơi này thì chúng ta biết ở đâu?”

Ta nói: “Chúng ta sẽ tới Giang Nam, nơi đó bốn mùa đều là mùa hè. Chúng ta tới nơi đó định cư không phải tốt sao?” Bất quá nơi này hơi nóng một chút.

Mẫu thân nhíu mày suy nghĩ, ta biết trong lòng mẫu thân hiện giờ rất bất an. Người nói: “Nhiên nhi, ta muốn suy nghĩ một thời gian.”

Ta gật đầu nói “Hảo.”

Mẫu thân muốn nửa tháng để suy nghĩ cho chín chắn.

Một tháng sau, rốt cục người cũng quyết tâm theo ta rời Tô phủ. Tất cả cũng là vì hiện giờ Tô phủ đang náo loạn.

Người ngoài vốn chỉ biết Tô phủ có một vị thiếu gia trẻ tuổi tuấn mỹ hơn người, thông minh giảo hoạt, hành hiệp trượng nghĩa mà không mấy người biết đến sự tồn tại của đại thiếu gia rời phủ từ mười bảy năm về trước.

Nhị thiếu gia của Tô phủ Tô Thừa Cẩm là một người chuyên bênh vực kẻ yếu nên đã gây thù hằn với rất nhiều người giàu có trong thành. Cũng may, Tô lão gia rất yêu thương y nên sẵn sàng bỏ vàng bồi thường cho mấy tên đại gia kia.

Chuyện xảy ra cách đây nửa tháng.

Nghe nói khi Tô Thừa Cẩm xuất phủ dạo chơi trong chợ. Hắn gặp một cẩm y nam tử đang đùa giỡn một cô nương. Hắn nào có chịu bỏ qua liền thúc cho nam tử đó một đấm.

Nam tử kia do không phòng bị nên bị trúng đòn, hai mắt tím bầm.

Nam tử đó trừng mắt nhìn Tô Thừa Cẩm không thèm so đo đôi lời liền phất áo đi luôn.

Nghe đồn, vị cẩm y nam tử này chính là đệ đệ yêu của đương kim thánh thượng – Khuynh Vương.

Hôm sau, Hoàng thượng bất chợt tới Khuynh Vương phủ, chợt thấy tình cảnh đệ đệ của mình. Người rất tò mò, tràn ngập hứng thú không biết kẻ nào cả gan, không biết sợ trời sợ đất lại động tới hoàng thân quốc thích.

Sáng sớm ngày hôm sau, hoàng thượng ngầm phái người đi điều tra thì được biết Tô thiếu gia Tô Thừa Cẩm là một người anh tuấn mỹ miều, hành hiệp trượng nghĩa, lại có tấm lòng lương thiện…

Lần này ngẫu nhiên xuất cung lại có duyên biết Tô Thừa Cẩm.

Hoàng thượng cảm thấy y không hề giống người trần chút nào.

Có điều đó cũng mới chỉ là lời đồn ta nghe được.

Ai ngờ sự thật đúng là như vậy. Hôm qua, Tô gia lại nhận được một thánh chỉ mệnh Thừa Cẩm vào cung làm nam sủng.

Thánh chỉ vừa đọc xong, Thừa Cẩm lăn đùng hôn mê bất tỉnh tại trận.

Quản gia vội vàng nói với thái giám tuyên chỉ rằng Thừa Cẩm là mừng quá mà ngất đi.

Thái giám vừa ý gật đầu ly khai.

Ta ở trong phủ thời gian này cũng chỉ được coi là bù nhìn, là một kẻ vô hình.

Lại nói đến chuyện vào cung làm nam sủng, Tô Thừa Cẩm thập phần chán ghét. Y một khóc, hai nháo, ba đòi thắt cổ đều chỉ vì không muốn phải trở thành nam sủng.

“Tô gia cũng không phải chỉ có một người con.” Không biết lời này là ai phát ngôn mà vừa truyền ra cả Tô phủ lớn bé đều biết cả.

Mẫu thân vừa nghe được lời đó liền quyết tâm nói: “Nhiên nhi, chúng ta hãy rời khỏi nơi đây.”

Ta mỉm cười gật đầu nói: “Được.”

Nhưng đại phu nhân nào có cho hai mẹ con ta có cơ hội đó.

Ngay ngày hôm đấy, đại phu nhân đã âm thầm nhân lúc hai mẹ con ta tách nhau ra, đã sai hạ nhân nhốt chặt ta lại trong phòng.

 

Ta cũng không để ý tới điều đó. Một khi ta đã muốn đi thì ai có thể ngăn được chứ.

Nhưng ta thật không thể lường đến cái cảnh này, đúng là người tính không bằng trời tính.

Hôm sau, lúc ta chuẩn bị mang mẫu thân rời Tô phủ, không biết ai đó đã giáng cho ta một gậy sau gáy khiến ta bất tỉnh tại chỗ.

Lúc ta tỉnh lại thì cũng là lúc bản thân đang ngồi trong kiệu trên đường nhập cung.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.