Tiếu Cảnh Niên Lưu Quang

Chương 28: Chương 28




CHƯƠNG 28

Beta – reader: Lazy Linh, Kumiko

Cuộc sống tại Phong viên cứ thế trôi đi.

Mỗi ngày đều nhìn thấy thư tín từ mẫu thân, ngôn ngữ của người trong thư thì vẫn cứ đạm đạm như thế, liền khiến ta thật không tin tưởng cùng bất an.

Ba ngày sau, theo như đã bàn bạc trước, chúng ta chuẩn bị đưa người rời khỏi Tô phủ.

Ngày đó, Tô lão gia tự dưng lên cơn đánh đập mẫu thân cũng chỉ vì lý do ta ở trước mặt Hoàng Thượng không có nói tốt cho hắn mấy câu, khiến những vụ làm ăn của hắn không được suôn sẻ.

Cùng ngày đó, Khuynh Vương một thân cẩm y hiên ngang xuất hiện tại Tô phủ. Theo sau còn có cỗ kiệu tám người rước cung kính đón mẫu thân ta ly khai Tô phủ.

Theo như lời Khuynh Vương nói thì lúc nhỏ, mẫu thân ta đã từng có ân với hắn, nên bây giờ muốn đón người về phủ Vương gia báo đáp ân tình.

Mọi người Tô gia nghe thấy đều đen mặt lại.

Bọn họ cũng chỉ dám sau lưng xì xầm xầm xì mà thôi.

Giúp mẫu thân tạo thể diện lại chính là khiến cho mặt mũi Tô lão gia còn đen hơn đáy nồi.

Nghe Tiểu Lý Tử kể lể sự tình, lại nhìn bức thư của mẫu thân sáng nay mới gửi đến, ta không nhịn được lộ ra một nụ cười.

Tiểu Lý Tử nói: “Công tử, Khuynh Vương thỉnh người tới uống một chén.”

Ta gật gật đầu, thay y phục thái giám rồi chạy ra khỏi Mặc các, tới trước cửa lớn Phong viên.

Khuynh Vương đã đứng sẵn ở đó, trên tay còn cầm theo một vò rượu.

Trong cung vốn rất lớn nên nếu có chỗ nào đó bị người ta lãng quên cũng là bình thường.

Khuynh Vương dẫn ta đi qua hoa viên, lại xuyên qua chỗ nhà thủy tạ, qua rất nhiều lâu các để đi đến một con đường nhỏ bụi bặm. Phía cuối con đường là một tòa lâu bị bỏ hoang.

Cỏ dại mọc dày xít, cao ngất ngưởng.

Khuynh Vương nói nơi này từng là lãnh cung.

Hắn dẫn ta vào trong sân. Bên trong so với bên ngoài còn nhiều cây dại mọc xiên xẹo hơn. Mọi thứ trong tòa nhà này đều bao phủ một tầng bụi dày.

Nơi này từng là lãnh cung, những người trong này đại bộ phận đều đã được chôn cùng Tiên Hoàng. Còn hiện tại, cung phi, nam sủng đều rất an phận thủ thường, biết thân biết phận không làm gì quá trớn nên chưa có ai bị biếm đến lãnh cung tồi tàn này.

Chuyện lớn thì không có nhưng chuyện nhỏ như tranh giành sự sủng ái của Hoàng Thượng thì không phải thiếu. Hoàng Thượng tựa hồ cũng biết nhưng vì không thái quá nên cũng nhắm mắt làm ngơ.

Khuynh Vương cùng ta ngồi trên bậc thang, mở bình rượu đưa cho ta nói: “Đến, cùng ta uống rượu.”

Sau này ta mới biết được, loại rượu này là một trong những loại mà hắn thích nhất.

Không có chén cũng không có bát, ta trực tiếp nâng bình rượu lên ghé miệng vào uống một ngụm.

Là rượu trái cây, nồng độ cồn không quá cao nên vẫn giữ nguyên được hương vị ngọt ngào của hoa quả. Nhưng ta biết bản thân mình sau khi say rượu có phần không ngoan nên không dám uống nhiều.

Ta thì chỉ nhấp từng tí còn Khuynh Vương thì cứ nốc từng ngụm lớn một.

Tửu lượng của Khuynh Vương thật tốt, hắn uống gần như cả bình mà mặt không hề biến sắc, thần thanh khí sảng rời đi.

Ta cũng theo hắn đi ra ngoài.

Kể từ ngày hôm đó, Khuynh Vương luôn dành một ít thời gian cùng ta uống rượu. Và tất nhiên, lãnh cung hoang tàn kia liền trở thành nơi chúng ta cùng nhau thư giãn đàm chuyện.

Về phần lãnh cung kia, ta ban ngày cũng hay lui tới quét dọn qua loa, bên trong còn để sẵn hai cái chén để luân dùng.

Cuộc sống hiện tại của ta thật sự tốt lắm.

Có rượu ngon, có đồ ăn ngon, bên cạnh còn có tiểu mỹ nhân, tuy rằng tiểu mỹ nhân này lại là…..

Ta đã nhiều lần xin xỏ Khuynh Vương mang ta xuất cung chơi vài vòng, nhưng hắn lại nói gần đây hắn bề bộn công việc. Thời gian uống rượu cùng ta là hắn đã cố gắng lắm mới rút ra được, huống chi là muốn xuất cung dạo chơi.

Ta phụng phịu có chút không vui.

Hắn vỗ vỗ đầu ta tựa hồ như an ủi.

Ta không nói gì.

Sau đó hồi lâu, hắn rốt cuộc cũng mang ta xuất cung một chuyến. Lần này, hắn trực tiếp kéo ta đến gian phòng lần trước.

Gian phòng này hắn vẫn thuê từ lần trước chúng ta đến. Xem chừng từ lần đó đến giờ không mười ngày thì cũng phải nửa tháng. Chừng đấy thời gian mà cũng chỉ có ở một ngày, thật là xa xỉ a.

Hắn nói: “Xóa lớp dịch dung đi.”

Ta trừng mắt liếc hắn một cái, không cam tâm mà trút bỏ lớp dịch dung xuống.

Qua hai lần, ta phát hiện được tính nhẫn nại của Khuynh Vương thật tốt.

Hắn đã nhìn khuôn mặt này của ta không chớp mắt đến một canh giờ lận.

Ta ngồi đấy cũng có chút buồn ngủ, ngáp ngáp, ta nói: “Nhìn đủ chưa?”

“Vẫn chưa.” Hắn thản nhiên thốt lên một câu.

“… Ta đây đi ngủ một giấc, người muốn xem đến bao giờ thì xem.” Nói xong, ta liền bò lên giường nằm ườn ra luôn. Mấy ngày nay ta thường xuyên đi tìm bọn Lạc Hoàn, Mộc Linh chơi mạt chược đến tận nửa đêm canh ba.

Ta phải kiếm chút tiền phòng thân mà. (Khiếp, bao nhiêu thế còn chưa đủ? Thế mà còn nói không ham hố, là định lừa ai đây?!)

Ban đêm chơi mạt chược, ban ngày sẽ ngủ bù.

Thỉnh thoảng trong Phong viên cũng có người tuần tra nhưng bọn họ cũng không quá nghiêm ngặt. Hâu hết là chỉ lướt qua và đi thẳng cho có lệ mà thôi.

Ngày nào cũng như vậy khiến ta không mệt không được… Ta dù sao cũng già rồi…

Buổi tối mặc dù không buồn ngủ nhưng thân thể lại vô cùng uể oải.

Ngáp lại ngáp, hai mắt nhắm lại mơ mơ màng màng là ngủ được ngay.

Mặc dù hắn nói hắn thích nhìn ta nhưng ta lại không thích bị người khác trực trực nhìn mình. Bất quá hắn cũng nói nếu ta không để hắn nhìn thì hắn sẽ không dẫn ta xuất cung chơi cũng như đi gặp mẫu thân nữa.

Kết quả không nói cũng biết, ta buộc phải chấp nhận.

Trong lúc ngủ, ta cảm thấy như có quỷ đè trên ngực khiến ta không thở nổi.

Từ từ mở mắt, ta thấy có cái gì đầu to thù lù đặt trên ngực ta.

Ta hoảng sợ, cố gắng bình tâm lại. Tay phải run run vươn lên muốn nhắc cái đầu kia qua một bên.

Không nghĩ ra cái đầu kia đột nhiên ngọ nguậy.

May thay, cái đầu này này vẫn còn gắn với cổ. Ta thở ‘phù’ trong lòng.

 

Tay phải đang ở giữa không trung liền đặt xuống.

Híp híp mắt nhìn kỹ, ta phát hiện ra nguyên lai chủ nhân của cái đầu này là Khuynh Vương.

Ánh trăng nhợt nhạt chiếu vào khuôn mặt người trước mặt ta. Nương theo ánh sáng đó, ta có thể nhìn rõ cái khuôn mặt ấy trắng bệch, tái nhợt như…

“A a a a a a a a!” Ta sợ hãi la toáng lên.

Khuynh Vương tựa hồ cũng bị ta kinh động lập tức mở mắt.

Hắn ngồi dậy giải thoát cho cái ngực ốm yếu của ta. Hắn nhìn ta cười cười, ta cũng nhìn hắn cười dại.

Hắn nói: “Ngươi đây là cái dạng gì? Đang cười hay đang khóc?”

Ta “ha-ha-ha-ha-ha” vài tiếng, ngồi dậy nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ.

Hắn nhìn theo ánh mắt của ta liền nở ra nụ cười thứ hai hỏi: “Làm sao vậy?”

“Tối, trời tối rồi…”

Hắn nhíu mày không hiểu lời ta nói: “Đúng, trời tối rồi, trăng đã lên đến đỉnh đầu rồi.”

“Ta… ta… ta còn… ta còn chưa trở về…” Lòng ta chợt cảm thấy lo lắng.

Hắn khẽ cười thành tiếng, ngón trỏ điểm nhẹ lên trán ta mà nói: “Hoàng huynh thấy ngươi chướng mắt, nhất định sẽ không triệu ngươi thị tẩm. Nếu mà có người đi tuần tra thì đã có Tiểu Lý Tử ứng phó.”

Ta ngây ngô cười hai tiếng “ha hả”. Ta có chút não nề nói: “Đúng, đúng, còn có Tiểu Lý Tử, ta còn có Tiểu Lý Tử, hắn, hắn sẽ giúp ta ứng phó…”

Ta chỉ sợ Thiên Hương không chịu nổi cô đơn bất chợt chạy tới tìm ta. Cũng còn e ngại bọn Lạc Hoàn, Mộc Linh tới tìm ta chơi mạt chược…

… Không, sẽ không vấn đề gì, Tiểu Lý Tử sẽ giải quyết giúp ta, chuyện xuất cung sẽ không bị lộ, không bị lộ. Ta ủ rũ nghĩ.

Từ trên giường đứng dậy, ta ngây ngô rửa mặt.

Sơ tẩy xong xuôi, ăn mặc gọn gàng, ta chuẩn bị bước ra khỏi sương phòng mới chợt nhớ mình còn chưa dịch dung.

Thấy bộ dạng của ta, Khuynh Vương đứng bên không khỏi bật cười. Hắn nói: “Hôm nay dù sao cũng không thể trở về, vẫn không cần dịch dung đi. Ta mang ngươi xuống phố dạo chơi.”

Ta lủi thủi trở lại phòng.

Khuynh Vương lấy từ đầu giường ra cho ta một bộ xiêm y mới.

Ta cầm lấy.

Cặp mắt hắn mở to nhấp nháy hữu thần nhìn ta.

Ta không e dè đứng dậy cởi sạch xiêm y trên người xuống.

Hắn nói: “Ngươi không sợ ta sẽ làm gì ngươi hay sao mà dám thay đồ trước mặt ta?”

Ta lé mắt nhìn hắn, nói: “Ta với ngươi đều là nam nhân, ngươi làm gì được ta chứ?” Lời nói vừa dứt, hắn liền kéo nhẹ cổ tay ta khiến ta trong nháy mắt đã nhào vô ngực hắn.

Hắn thuận tay dùng lực đẩy ta lên giường.

Ta khờ lăng nhìn hắn nằm phía trên.

Hắn nói: “Ngươi thật sự cho rằng ta không làm gì được ngươi sao?” Hắn vừa nói vừa không ngừng vân vê các ngón tay trên mặt ta.

… Ta dù sao trên danh nghĩa cũng là người của Hoàng huynh ngươi. Ngươi, ngươi không nên đối với ta có cái hành động này chứ.

Ta có phần ảo não nhìn hắn.

Bàn tay của hắn bắt đầu trượt dần xuống, vuốt nhẹ qua yết hầu, mơn trớn qua xương quai xanh… một đường thẳng đi xuống phía dưới…

Ngần ấy năm qua, ta thực cô đơn, tiểu đệ đệ nhà ta càng cô đơn hơn a. Ngẫu nhiên có người ghé thăm khiến tiểu đệ đệ nhà ta… nó, nó liền có phản ứng dị thường ngay a…

Ngay sau đó, bàn tay to lớn của Khuynh Vương đã ghé thăm tiểu đệ đáng thương của ta.

Tiểu đệ đệ không chịu thua kém, vừa bị sờ một cái mà đã nghênh ngang đứng thẳng rồi. Thật sự là, thật sự là…

Ô ô ô, ta muốn khóc quá trời.

Ở phía dưới thân hình to lớn của hắn, ta giãy giụa nói: “Ngươi buông!”

Hắn nói: “Ta chỉ kiểm tra thôi, đâu có làm gì ngươi. Cho nên vì cớ gì ta phải buông?” Hắn nói xong liền nhéo một cái.

Đầu óc ta trong nháy mắt đã bị ngưng hoạt động.

 

Hít sau một hơi, cố gắng làm ngơ tiểu đệ đệ yêu quý vẫn còn trong tay hắn, ta mạnh bạo nói: “Ngươi mau buông ra, nếu không dừng trách ta không khách khí.”

Hắn gian manh lại sờ lại nhéo. Ta lập tức yếu khí ngay.

Ta nằm ẹp trên giường không còn chút khí lực nào nhúc nhích.

Chờ ta ý thức lại được bản thân, hắn liền đem phân thân của hắn cho ta xem gọi là có qua có lại mới toại lòng nhau.

Ta thật tình chưa thấy cái gọi là có qua có lại như thế này a.

Tuy nhiên ta cũng không thể phủ nhận những việc như thế này thì nhờ tay người khác vẫn có cảm giác hơn. Dù sao ta cũng không bài xích việc này.

Vậy hẳn là Khuynh Vương cũng vậy đi.

Chờ đến khi hắn phóng ra, hắn ghé sát trên người ta hỏi: “Tô Nhiên, thoải mái không?”

… Ngươi cho ta là nữ nhân sao? Còn tính toán tán tỉnh ta nữa? Lộ ra một nụ cười mãn nguyện, ta nói: “Cũng được, trước kia ta cũng thường xuyên cùng các sư huynh làm loại chuyện này.”

Hắn chợt nhăn mi, vẻ mặt âm trầm nhìn ta.

Ta cười gượng một tiếng, ra vẻ cợt nhả nhìn hắn nói: “Ngươi không phải muốn ta đi lấy chồng chứ?”

Hắn cười lạnh nói: “Sao có thể.”

Ta lấy tay đẩy vai hắn nói: “Ngươi đứng lên.”

Hắn chậm chậm đứng lên chỉnh lại y phục xộc xệch của mình.

Hắn vừa rời ta ra một cái, ta ngay tức thì bật dậy vơ lấy xiêm y mặc gọn.

Thấy động tác đó của ta, hắn lại khẽ cười, vẻ mặt đến là trào phúng.

Ta quay đầu đi, không thèm nhìn cái bản mặt đáng ghét đó.

Hắn từ phía sau ôm chặt lấy vai ta hỏi: “Tô Nhiên, ngươi thấy đủ chưa?”

Ta đẩy hai tay hắn ra nói: “Cái gì đủ hay không đủ?”

“Tô Nhiên, ta còn không đủ, ta còn muốn.” Vẻ mặt hắn đến là nghiêm chỉnh.

Ta hoảng sợ lập tức đứng cách xa hắn một thước rồi nói: “Nếu không, nếu không hai ta đi thanh lâu?” Ta sống ở cái thời đại này mười bảy năm rồi cũng chưa từng đặt chân vào chốn hồng trần đó.

“Thanh lâu?” Hắn từ tốn xỏ giày nói: “Tìm nữ nhân hay nam nhân?”

“Vô nghĩa, đương nhiên là tìm nữ nhân.”

“Ta thiết nghĩ, ngươi phải cần nam nhân.”

… Nam nhân? Ta đây là ở mặt trên hay mặt dưới? Ta nheo mắt lại nói: “Ngươi đây là đang muốn đánh nhau với ta một trận phải không?”

Hắn lắc đầu nói: “Ta chỉ lo cho ngươi khi cùng nữ nhân lại không đứng nổi dậy thôi.”

“Hôm nay ta sẽ cho ngươi đại khai nhãn giới xem ta hùng mãnh đến mức nào.” Ta vỗ ngực khí thế nói.

Nghe lời nói đó của ta, hắn đang đi giày cũng phải dừng lại, song đồng nhìn thẳng vào ta.

Sau một lúc, hắn mỉm cười nói: “Được, ta mang ngươi đi thanh lâu.”

Ta hừ lạnh một tiếng, sửa sang lại y phục hắn đưa cho ta.

Hồng, bạch hai màu chủ đạo của bộ xiêm y này phối hợp với nhan sắc kiều mị khiến toàn thân ta toát lên một vẻ phóng khoáng cũng như yêu mị, thần bí.

Không thể phủ nhận, con mắt thẩm mỹ của Khuynh Vương quả không tồi.

Đem xiêm y mặc tử tế, ta lại ngồi xuống mép giường xỏ giày.

Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, ta lại do dự có nên dịch dung nữa hay không.

Ngay lúc ấy, Khuynh Vương lên tiếng: “Cũng không cần phải dịch dung. Dù sao hôm nay ngươi cũng không phải nhập cung.”

Ta cảm thấy cũng đúng, làn da phấn mềm này của ta cũng cần hít thở không khí a. Suốt ngày bị một đống dược đắp lên quả thật cũng không tốt.

Ta gật gật đầu, quyết định không cần dịch dung nữa.

Cũng chỉ qua một sự kiện nhỏ đấy mà ta muốn hối cũng không kịp. Biết trước kết quả ta có chết cũng liều mạng đi dịch dung a. Thật là muốn tìm một sợi mỳ mà thắt cổ, tìm một khối đậu hũ mà đập đầu vào.

Cùng Khuynh Vương nhảy từ cửa sổ nhảy xuống phố dưới con mắt trầm trồ ngưỡng mộ của mọi người, hắn dẫn ta đi thẳng một đường hướng đầu chợ.

Ánh đèn ***g đỏ đã được giăng lên khắp hành lang của mấy tòa lâu rực rỡ. Trên đường, chỗ nào cũng có thể bắt gặp những nam tử áo quần lộng lẫy, tay cầm chiết phiến.

Ta quay đầu sang hỏi Khuynh Vương: “Đi đâu đây?”

Hắn nói: “Di Hương uyển.”

Di Hương uyển, đó chính là nơi sang trọng nhất kinh thành.

Nghe nói các tiểu mỹ nhân nơi này đều là tuyệt sắc giai nhân, giỏi ca múa, cầm-kỳ-thi-họa đều tinh thông.

 

Khuynh Vương dẫn ta bước vào Di Hương uyển.

Vừa đặt chân vào bục cửa, tú bà đã ngay lập tức di dời ánh mắt của mình lên người Khuynh Vương.

Hiển nhiên là có quen biết. Tú bà cẩn thận an bài cho chúng ta tới một gian phòng rất tao nhã lại liên tục giới thiệu hôm nay đệ nhất hoa khôi sẽ múa một khúc và chỗ ngồi của chúng ta cư nhiên là vị trí tốt nhất.

Nói xong, tú bà quay ra nhìn ta, ánh mắt hèn mọn cứ trực trực nhắm thẳng vào người ta.

Ánh mắt đó, cái nhìn đó đều viết rõ mấy chữ to tướng: Ta chắc chắn không phải là khách làng chơi mà là người của Khuynh Vương!

Ta thật sự là bị khinh thường mà. Ta có chút tức giận đập một cái lên mặt bàn, nói: “Đệ nhất hoa khôi là ai? Mau gọi nàng tới, hôm nay nàng sẽ bồi gia ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.