Tinh Giả: Luyện Linh Đến 1000 Tầng

Chương 43: Chương 43: Chạy trốn




Thảo đi tới gần tới ánh sáng đó thì thấy một cái bia đá, trên đó hình như khắc dòng chữ gì đó, nhưng mà Thảo lại không hề hiểu được loại ngôn ngữ này.

Thảo định sờ lên cái bia thì một luồng ánh sáng bay thẳng vào trong người của Thảo, cô bé hoảng hốt khi mà lại có thứ gì đó chui vào cơ thể của Thảo.

Có lần một, lần hai thì ắt phải có lần ba, Thảo nhắm mắt lại và sẵn sàng chịu đau đớn.

Một khắc, hai khắc, rồi tới ba khắc, cũng chả có gì xảy ra cả, Thảo cảm thấy kì lạ và sờ lại cơ thể của mình.

Sau khi xác định là an toàn thì Thảo thở phào nhẹ nhõm rồi bắt đầu kiếm lối ra.

Sau một hồi loay hoay xung quanh hang động thì Thảo đã thấy được một điểm kì dị trên mặt tường, Thảo nhấn vào nó và một mật ẩn hiện ra, một cái cầu thang nối lên trên.

Thảo bước từng bước lên trên, cầu thang khá dài, Thảo phải bước đi một lúc lâu mới có thể thấy được ánh sáng.

Thảo bước ra ngoài, trước mặt cô bé là một khu rừng rậm, nhưng mà chỗ này có chút khác.

Không lẽ khu rừng này rộng đến thế sao! Hay chỉ là có 2 khu rừng thôi?

Dù đặt ra nhiều câu hỏi, nhưng Thảo lại không hề có lời giải đáp, vì thế mà cô bê mặc kệ rồi đi sâu vào bên trong.

Trên đường cô bé đi thì bắt gặp một đàn người, bọn họ mặc bộ đồ xanh trắng, trên thắt lưng có một huy hiệu hình bông tuyết.

Thảo bày tỏ phép lịch sự và hành lễ.

“Bái kiến chư vị sư huynh!”

Nhìn thấy Thảo hành lễ thì những người ở đó đều hành lễ lại.

“Chào muội, bọn ta là người của Vạn Hàn tông!”

Nghe thấy chữ Vạn Hàn tông thì Thảo đột nhiên có chút cảnh giác bởi vì như trước đó Hồng Trần Thủy có dặn dò rằng nên cẩn thận tông môn này.

“Có chuyện gì sao?”

Một người trông giống như là người dẫn đầu bước ra, trông anh ta rất là trưởng thành và chững chạc.

“À không, không có gì đâu! Chỉ là nhớ lại vài chuyện mà thôi!”

Thảo nói với vẻ mặt có chút lo lắng.

“Chuyện gì vậy, có thể nói cho tôi một chút được không?”

Anh ta nói với vẻ hiền dịu, nhưng mà Thảo vẫn có chút cảnh giác.

“Cụ thể thì không nói được, nhưng mà nó có liên quan tới Hồng tâm tông!”

Thảo vừa suy nghĩ vừa nói, nhưng mà có vẻ như không hề ổn mấy.

“Ra vậy, ra vậy, động thủ đi!

Vừa dứt lời, một đường kiếm sắc bén tấn công về phía đằng sau của Thảo.

Thảo cản nhận thấy và cúi đầu xuống né đường kiếm đó.

“Nhanh đấy!”

Thảo lùi lại vài mét khi nhìn thấy nụ cười của anh ta.

“Sao các anh lại tấn công tôi, lẽ ra là tôi chưa từng đắc tội với các anh bao giờ mới đúng chứ!”

Thảo bày ra vẻ mặt khó hiểu, nhưng mà cũng không quá khó hiểu khi bọn họ thật sự muốn gì.

“Ngươi có thiêu hồn thảo đúng không?”

Thiêu hồn thảo!? Có lẽ là cái cây đỏ rực và kì dị đó!

“Đúng! Thì sao?”

Thảo bày ra vẻ mặt cảnh giác.

“Nếu ngươi đưa cho bọn ta thiêu hồn thảo thì ta sẽ xí xóa cho việc này, thế nào?”

Anh ta vừa nói vừa cười đểu. Dù có chút không tin tưởng, song Thảo vẫn lấy ra và đưa cho anh ta, nhưng khi định đưa thì một tên khác đã dùng ẩn nấp và khiến cho Thảo phải thu hồi lại rồi rút kiếm đỡ.

“Có vẻ như mấy người không muốn tôi sống rồi!”

“Chỉ là giết người diệt khẩu thôi, lỡ đâu cô sẽ báo thù bọn tôi vào ngày nào đó thì sao!”

Anh ta nói như thể đó là điều chắc chắn, ngay lập tức, những người khác cũng theo đó mà nhảy vào ồ ạt tấn công Thảo.

Cô bé cố chống đỡ nhưng mà điều này là quá sức, những đường kiếm của Thảo chỉ đủ để mở ra một con đường để chạy trốn.

1 địch 10, dù có là thần thì cũng khó mà ngăn được tình huống này.

Thảo dùng minh ngọc trảm tấn công theo một hướng rồi chạy thật nhanh, những người bị đánh văng ra cũng nhanh chóng vực dậy rồi đuổi theo.

Thảo vừa chạy vừa thở dốc, những người đuổi theo Thảo hầu hết đều là những người có cảnh giới luyện linh kì tầng 8 tầng 9 trở lên, vì thế mà Thảo không thể nào có thể cắt đuôi được.

Trên đường cô bé chạy trốn, những cái xác vươn vãi đầy đường, mỗi thi thể đều có vết chém chằng chịt, điều đó chứng tỏ rằng là bọn họ đều bị giết bởi con người, còn thủ phạm, chắc chắn rồi, là Vạn Hàn tông.

Thảo cảm thấy sợ hãi và cố gắng chạy trốn, những kẻ địch theo sau cô bé đều cố gắng thi triển những tinh kĩ gây cho Thảo mất thăng bằng.

Thảo vẫn cố gắng chạy trốn, những bước chân của cô bé đều trở nên nặng nề, giống như là đeo chì trên người vậy, vì thế mà Thảo lại thở hồng hộc.

Khi cô bé chạy một hồi thì thấy một thông đạo không gian, Thảo cố chạy hết sức và nhảy vào trong đó.

“Đứng lại!!!!”

Một tiếng hét vang lên, chính là tên cầm đầu đó, hắn ta nhảy tới và dùng kiếm đâm tới phía trước.

Thảo cố gắng phản công lại nhưng mà thanh kiếm lại gãy đúng lúc và Thảo lại bị đâm vào phần vai.

Sự đau đớn phát ra, Thảo cố gắng chịu đựng rồi nhìn vào hắn ta, đột nhiên một ánh sáng lóe lên trên tay của hắn, Thảo vung thanh kiếm bị gãy vào trúng chỗ đó và khiến cho tay của hắn ta bị đánh bật ra.

Sau khi hắn ta bị đẩy ra thì ngã xuống, Thảo mỉm cười và chờ thông đạo không gian nuốt chửng cô bé.

Sau khi Thảo hoàn toàn chui vào thì thông đạo lập tức biến mất, tên đó tức giận và hét lên.

“CON ĐĨ CHẾT TIỆT!!!”

...----------------...

Trong một hang động, một thông đạo hư không mở ra, Thảo chui ra từ trong thông đạo đó và gục xuống.

Cô bé dần mất đi ý thức khi gỡ thanh kiếm ra, khi thanh kiếm được gỡ ra thì một đống máu trào ra.

Thảo cảm thấy đau đớn và không còn sức để cầm máu nữa, mắt cô bé dần mờ đi.

Chết tiệt, mất máu nhiều quá…

Thảo đã bất tỉnh, khi mà cô bé bất tỉnh thì một luồng linh từ xung quanh chui vào, vết thương dần khép lại và hoàn toàn biến mất không để lại dấu vết gì.

Đột nhiên có một cái bóng hiện ra, một người nào đó cầm một cây đèn lại gần Thảo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.