Tình Mê Pháp Lan Tây

Chương 32: Chương 32




Sở Lăng khẽ cắn môi, con ngươi đen cuối cùng cũng để lộ ra vẻ do dự yếu ớt, cậu dĩ nhiên không quên cảm giác thống khổ khi bị Alex cường bạo, quả thật cũng vì vậy mà hận anh, nhưng sau đó, mỗi khi ở cùng một chỗ với mình Alex luôn cố gắng áp chế dục vọng, cùng là nam nhân, cậu có thể cảm nhận được Alex có bao nhiêu nỗ lực, mỗi khi bị anh ôm vào ngực có thể nhạy bén cảm nhận được anh đang dùng toàn lực để khống chế bản thân, mà nguyên nhân khiến Alex phải kiềm nén như vậy chỉ có một, chính là anh thật sự yêu thương cậu nên luôn quan tâm đến suy nghĩ cùng thân thể của cậu mà không hề dùng sức mạnh ép buộc, cho dù biết rõ sức lực cậu không thể phản kháng cũng tình nguyện hết lần này đến lần khác buông tha.

Sở Lăng siết chặt hai nắm tay, cho dù cậu liều mạng phủ nhận, nhưng sâu trong đáy lòng lại cảm nhận được rõ rệt tình cảm của Alex dành cho mình, cho dù hắn luôn răng đe chính mình đó là loại tình cảm không bình thường, nhưng rốt cuộc không thể đối với những nỗ lực của anh xem như không thấy không biết.

Ánh mắt Sở Lăng nhìn về phía cửa từng chút trở nên ưu thương, sắc mặt cũng dần tái nhợt, điều khiến cậu sợ hãi bây giờ không phải là sự bức bách của Alex, mà là tâm của cậu, đối với sự tấn công bền bỉ của Alex, cậu không biết còn có thể giữ vững tâm mình được bao lâu, thậm chí không dám nghĩ đến một khi tấm chắn phòng tuyến ở tâm bị phá vỡ sẽ có kết cục gì.

Sở Lăng cúi đầu, liên tục tự cảnh cáo bản thân mình phải kiên cường hơn một chút, tuyệt đối không được khuất phục, bọn họ là địch nhân lại cùng là nam nhân, giữa bọn họ không thể cũng không có khả năng có tình yêu tồn tại, chuyện đó quá hoang đường cũng quá vớ vẫn, Alex có thể mặc kệ tất cả mọi người trên thế giới cũng như những quy phạm đạo đức, nhưng cậu không thể, cậu thật sự làm không được——nhưng mà, tâm của cậu… vì cái gì lại bắt đầu xuất hiện một cảm giác đau đớn trước nay không hề có?

Sáng sớm, Ray ôm một đống văn kiện lớn lên lầu, dự định đem đặt vào phòng sách của Alex, vừa mở cửa phòng, trong lòng nhịn không được tinh quái suy đoán hiện giờ Alex còn ngủ bên cạnh tiểu tình nhân chưa muốn thức dậy.

Ray bỗng nhiên giật mình đứng ở cửa, ngoài ý muốn hỏi: “Alex ?”

Alex ngồi trên ghế hút thuốc nhìn ra cửa sổ xoay lưng về phía Ray, nhìn khỏi thuốc mờ mịt trong phòng cùng số đầu thuốc đầy ắp trong gạt tàn, Ray không dám tin Alex lại hút nhiều như vậy, nhìn đến trên bàn lại còn có một đống ly chén cùng chai rượu hỗn độn, Ray lại líu lưỡi, thượng đế ôi, đống chai rỗng kia không phải đều là Whishy chứ.

Ray đi vào phòng, đặt đống giấy tờ lên bàn, nhìn nếp nhăn trên tấm thảm trải ghế sôpha cùng quần áo, cũng không khó tưởng tượng ra tám phần Alex ở trong phòng sách cả đêm.

Ray hơi nhíu mày: “Alex, đã xảy ra chuyện gì?”

Alex vẫn im lặng đưa lưng về phía Ray, mặc cho điếu thuốc giữa hai ngón tay không ngừng tỏa ra khói thuốc.

Suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu, Ray nén cười hỏi: “Alex, không phải Jason đuổi anh tới thư phòng đi?”

Alex thở một hơi, xoay người lại dụi điếu thuốc trên tay vào gạt tàn: “Không đúng cũng không sai.”

Ray nhíu mày: “Alex, đừng nói tiếng Trung, tôi nghe không hiểu.”

Alex nhấc tay quơ quào mớ tóc đen hỗn độn, cười khổ một chút: “Lăng vẫn không chịu cho tôi chạm vào em ấy.”

Ray cười trêu nói: “Thế là anh liền ngoan ngoãn đến ngủ ở thư phòng? Tôi thật khó hiểu sao anh không dùng sức mà áp chế cậu ta, dù sao cậu ta cũng không phải đối thủ của anh a?”

Alex thở dài: “Chính là do tôi không đành lòng, tôi muốn em ấy đến phát cuồng, nhưng mà Lăng lại lấy cái chết để cự tuyệt, tôi căn bản không có biện pháp, không thể chỉ vì thỏa mãn dục vọng nhất thời mà bức tử Lăng, ta thương em ấy như vậy, sao có thể làm thế?”

Ray cười thở dài: “Xem ra mối tình này, anh hẳn là chịu thất bại a.”

Alex chán nãn ngồi vào ghế da: “Chỉ cần đến được tâm của em ấy, cúi đầu nhận thua thì có gì quan trọng?”

Ray khoanh hai tay, kinh ngạc cười nói: “Alex, nếu không phải chính tai tôi nghe được, tôi tuyệt đối không tin những lời này là từ miệng anh nói ra.”

“Tôi không thích dối trá, chỉ cần xác định rõ thì tôi tuyệt đối không do dự hay phủ nhận, sớm thẳng thắng với chính mình thì càng sớm tranh thủ được thời gian đến gần Lăng hơn không phải sao. Nếu tôi thật lòng thương em ấy thì cần gì phải trốn tránh hay che dấu, chỉ cần là chuyện tôi muốn, tôi sẽ không quản nó đúng hay sai, về phần người đời đánh giá tôi ra sao tôi không hề để trong mắt?”

Ray lắc đầu cười thở dài: “Một người luôn nhìn đời bằng nửa con mắt như anh cũng có lúc khổ sở vì tình, xem ra quyết định của tôi là đúng đắn nhất, vĩnh viễn không nên yêu người nào.”

Alex nghe Ray nói chịu không được khẽ cười: “Nhìn giao tình hơn 20 năm của chúng ta, tôi thật hi vọng anh có cơ hội nếm thử chút cảm giác yêu một người rồi có cảm giác thống khổ khi không đến được với người đó a.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.