Tinh Tế Vong Linh Đế Quốc

Chương 9: Q.1 - Chương 9: Đi Đường






“ A, thật tốt, ngươi là thiên tài, tuyệt đối là…” Thi Nại Đức hai mắt tỏa ánh sáng, tận hết sức lực kêu lên: “ Ngươi là thiên tài tốt nhất mà ta đã gặp qua, tuy rằng so với ta còn thiếu chút nữa, nhưng đã thực rất giỏi. Hiện tại, bước tới từng bước, từ từ, tiến lên trước…”

Thành công bước ra bước đầu tiên, Phương Minh Ngụy được ủng hộ, hắn hưng phấn hướng phía trước đi nhanh tới.

Nhưng không biết vì sao, một bước này bước ra, đột nhiên cảm thấy chân mềm nhũn, tựa hồ có một trận gió thổi qua, đem người khổng lồ sắt thép này lung lay thổi ngã.

“ Tốt, cứ như vậy, đến đây đi, bảo…nga, không…”

Thi Nại Đức đang bán mạng chỉ huy ở phía trước, đột nhiên nhìn thấy người sắt thép khổng lồ cao hơn mười thước kia hoảng động ngã xuống. Kinh nghiệm phong phú hắn lập tức biết không hay, liều mạng lăn tròn ra phía sau. Nhưng chuyện làm cho hắn cực độ buồn bực đã xảy ra.

Người sắt thép khổng lồ cao lớn kia quả nhiên trở mình ngã tới, nhưng phương hướng ngã không theo dự đoán của hắn, mà là thẳng tắp hướng hắn đập mạnh tới.

Thi Nại Đức phản ứng cực nhanh, nhưng sự phán đoán sai lầm chỉ trong nháy mắt đã tới, là một mảnh bóng ma màu đen.

“ Oanh…”

Hồi âm thật mạnh ở trong phòng huấn luyện phiêu đãng, thân thể Thi Nại Đức đã hóa thành một đống số liệu tiêu tán.

“ Ha ha ha…”

Từ ngoài cửa truyền đến một trận tiếng cười vang dội, trong lúc vô tình nhìn thấy một màn như vậy, hoặc là tiếng rên hấp dẫn trước khi lâm chung của Thi Nại Đức hấp dẫn mọi người đều phát ra tiếng cười từ thiện ý.

“ Hay thật, tiểu tử, đem tên Thi Nại Đức này xử lý xong.”

“ Ô hô…tiểu tử, không tệ, cố lên, lại chơi hắn thêm một lần.”

Trong hư không nổi lên từng trận sóng gợn, hình tượng của Thi Nại Đức một lần nữa hội tụ mà thành.

“ Đủ rồi, đừng cười.” Tiếng gầm gừ phẫn nộ quanh quẩn trong toàn bộ huấn luyện doanh.

Nhưng không như mong muốn, như xăng đổ thêm vào lửa, tiếng cười càng lớn.

Thi Nại Đức bất đắc dĩ nhún vai, không thèm để ý bọn họ đang cười nhạo, chỉ thấp giọng mắng một câu: “ Kẻ điên.”

Bước nhanh đi vào phòng huấn luyện của chính mình, Thi Nại Đức xuất ra một mũ giáp đeo lên đầu mình. Trên người đồng dạng nổi lên một đạo hào quang màu trắng, thể tích hào quang không lớn lắm, cuối cùng xuất hiện một cơ giáp huấn luyện trên người giống Phương Minh Ngụy như đúc.

“ Vừa rồi ta quên, huấn luyện tay mới, cũng phải trang bị cơ giáp, nếu không thực dễ dàng xảy ra trạng huống.” Thi Nại Đức nói.

“ Ta biết.” Đem hết thảy những việc này xem vào trong mắt, Phương Minh Ngụy xin lỗi nói: “ Thi Nại Đức, thực xin lỗi, ta không phải cố ý.”

“ Ok, việc này không cần nhắc lại, chúng ta tiếp tục.” Thi Nại Đức khoát tay chặn lại, nhanh chóng nói xong đề tài này, nói: “ Hiện tại, ngươi lại tiến lên một bước thử xem.”

Phương Minh Ngụy do dự một chút, cũng không có nhúc nhích.

“ Không có việc gì, ngươi xem ta.” Dứt lời, Thi Nại Đức sải bước ở trong phòng huấn luyện đi qua đi lại, hắn cũng không có làm ra động tác gì ngoài sức tưởng tượng, chỉ là tiêu sái đi đường cơ bản nhất mà thôi. Đồng thời, hắn không ngừng cổ vũ nói: “ Buông ra lá gan, không quan hệ, đến đây đi. Tay mới nào cũng phải ngã sấp xuống cả, không phải sợ.”

“ Được rồi, ta đi đây.”

“ Ân, qua a.”

“ Ta thực đi rồi.”

“ Đương nhiên.”

“ Ta thật sự đi rồi.”

“ Nga, trời ạ! Nhanh lên…”

Cao cao nâng chân lên, cơ giáp của Phương Minh Nguy rốt cuộc bước nhanh, hướng phía trước đi đến.

“ Tốt, tốt, thật tốt, cứ như vậy, không cần nổi giận, không cần thả lỏng, không…Sai lầm rồi, thả lỏng, thả lỏng, đem hết thảy giao cho cảm giác của mình, đúng, cứ như vậy, tốt lắm…”

“ Phanh…”

Cơ giáp chiến sĩ cao lớn khom thắt lưng, một bên bắt tay vào làm, một bên rút lui về phía sau. Toàn bộ tinh thần của Thi Nại Đức đều đặt vào sự chỉ đạo trên người Phương Minh Ngụy. Cho nên thẳng đến khi lưng hắn đụng thật mạnh vào vách tường giả thuyết quang, mới biết đã thối lui tới tận cuối căn phòng huấn luyện nhìn qua như là rất lớn kia.

Hắn quay đầu nhìn vách tường quang phía sau, lại quay đầu nhìn cơ giáp huấn luyện trước mắt. Sau đó, hắn phi thường không có phong độ hỏi lên: “ Ngươi…ngươi là ai?”

Ở trong cơ giáp Phương Minh Ngụy ngẩn ra, cũng bắt chước quay đầu nhìn xem bốn phía, nói: “ Ngươi hỏi ai?”

“ Phương Minh Nguy, thật là ngươi sao?” Thi Nại Đức như là phát hiện ra một đại lục mới, phát ra tiếng kêu sợ hãi.

“ Đương nhiên là ta, ngươi cho là ai?”

“ Lại là…” Thi Nại Đức nuốt nước bọt vừa rồi hắn mơ hồ cảm thấy chỗ nào không đúng, cho tới bây giờ, hắn mới hiểu được. Phương Minh Ngụy biểu hiện rất bình thường, hắn thao túng cơ giáp đi đường, phi thường ổn định, tuyệt không giống một người vừa mới tiếp xúc cơ giáp.

Tà rồi, nhìn vị bằng hữu mới quen biết này, Thi Nại Đức thì thào nói: “ Sao ngươi lại biết đi đường chứ?”

Phương Minh Ngụy giận dữ, thiếu chút nữa đạp ra một cước. Nhưng niệm tình hắn dẫn mình đi thể nghiệm và chi trả tín dụng điểm, một cước này tạm thời ghi tạc trong lòng a.

Có lẽ phát giác mình đã nói sai, Thi Nại Đức vội vàng giải thích: “ Không, bằng hữu, ta là nói, ngươi vừa mới tiếp xúc cơ giáp, làm sao có thể lập tức nắm giữ cách đi đường?”

Trong lòng Phương Minh Ngụy cả kinh, sau một lúc lâu, mới tùy ý cười nói: “ Có lẽ, ta là một thiên tài a…”

Kinh ngạc nhìn cơ giáp cao lớn cùng loại với mình ngay trước mắt, Thi Nại Đức thì thào nói: “ Có lẽ, ngươi thật là thiên tài.” Dừng một chút, lại nói: “ Đương nhiên, so với ta phải kém hơn…Ân, là thiên tài không sai biệt mấy với ta.”

Thi Nại Đức có phải thiên tài hay không Phương Minh Ngụy cũng không biết, nhưng hắn rõ ràng, mình cũng không phải là thiên tài gì.

Có thể trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà nắm giữ được cách đi đường, cũng không phải nói hắn có năng lực trời sinh nắm giữ cơ giáp trong tay, mà là bởi vì giờ phút này thao túng cơ giáp cũng không phải là ý thức của bản thân hắn.

Ngay tại nháy mắt ngã sấp xuống lần đầu tiên, ý thức của hắn bối rối, đã hoàn toàn mất đi cảm ứng và khống chế đối với cơ giáp. Mà lúc này, máy truyền cảm hình thành ý thức yếu ớt vẫn ẩn nấp trong đầu kia lại nhanh chóng điền vào chỗ trống này.

Thi Nại Đức cũng không có phán đoán sai lầm, Phương Minh Nguy lúc đầu là tự mình bước đi.

Nhưng sau khi ý thức thần bí xuất hiện trong nháy mắt đã cải biến phương hướng của cơ giáp, ở dưới sự thao túng của nó, cơ giáp kia vừa lảo đảo ngã sấp xuống, thì lại lần nữa đứng thẳng lên.

Bất quá trong nháy mắt thất thần Phương Minh Ngụy lại lần nữa nhanh chóng khôi phục trấn tĩnh, một khi khôi phục lại, ý thức của hắn tự nhiên vậy mà tiếp nhận ý thức thần bí kia mà bắt đầu khống chế cơ giáp.

Nếu là do ý thức máy truyền cảm thao túng, cơ giáp này nhất định là có thể đứng thẳng lên, nhưng sau khi thay đổi lại ý thức điều khiển thì hậu quả chính là cơ giáp do Phương Minh Ngụy thao túng sau 0.1 giây tạm dừng giữa không trung lại thay đổi phương hướng, ngã sấp xuống thật mạnh.

Sau khi Thi Nại Đức khôi phục lại hình tượng lần nữa, thì Phương Minh Ngụy đã hoàn toàn nghĩ thông suốt, đã to gan đem quyền lực khống chế cơ giáp giao cho ý thức của máy truyền cảm.

Giống như là trời sinh khống chế cơ giáp, ý thức của máy truyền cảm khống chế cơ giáp với tư thế không nhanh không chậm như người thường đi theo Thi Nại Đức, không có một chút miễn cưỡng, cũng không có một chút mới lạ, kết quả đương nhiên là như thế làm cho Thi Nại Đức hoàn toàn không hiểu được chút nào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.