Tinh Tế Vong Linh Đế Quốc

Chương 10: Q.1 - Chương 10: Thiên Tài






“ Tốt lắm, bằng…Nga, huynh đệ, ta là nói, ngươi đã đủ tư cách, ân, đúng vậy, ta cam đoan ngươi đã học được đi đường.” Thi Nại Đức chắc chắn nói.

Hơi hơi cười, không thể tưởng được nhanh như vậy, ngay lúc này Thi Nại Đức đã chuyển lời xưng hô từ bằng hữu biến thành huynh đệ.

Kỳ thật, lấy sự quan sát bình thường của Phương Minh Ngụy, Thi Nại Đức là một người cao ngạo, bằng hữu của hắn cũng không nhiều, trong học viện có thể cùng hắn xưng huynh gọi đệ cũng chỉ có mấy vị danh nhân được xưng là thiên tài trong học viện.

Mơ hồ, Phương Minh Nguy thế nhưng lại cảm thấy một tia đắc chí, bởi vì hắn phi thường rõ ràng, trước hôm nay, hắn căn bản không thể được sự tán thành của đối phương.

Nhưng cùng lúc này, cũng là khẩn trương nhiều hơn. Cũng may hắn che giấu rất tốt, ngay cả là Thi Nại Đức, cũng nhìn không ra sơ hở.

“ Biết đi đường, không phải là một chuyện rất bình thường sao?”

“ Bình thường? Nga, đúng vậy, thực bình thường.” Thi Nại Đức ngẩng đầu, mờ mịt nói.

Làm một thiên tài tự cho là đúng, hơn nữa được đại đa số mọi người đều gọi là thiên tài, đột nhiên gặp phải thiên tài so với hắn còn mạnh hơn mấy lần, khó tránh khỏi sẽ có một chút cảm giác mất mác.

Nếu là một người lòng dạ hẹp hòi, như vậy trong lòng nhất định tràn ngập oán hận, nhưng cũng may, Thi Nại Đức không phải, hắn nhanh chóng điều chỉnh tốt tâm tình của mình, không để cho người nhìn ra có gì không ổn.

Nhưng có thể vì lực lượng tinh thần tăng nhiều, Phương Minh Nguy mẫn tuệ đánh bắt được tâm lý biến hóa của hắn. Chính là tuy nghe ra phần lạc tịch trong thanh âm của đối phương, nhưng hắn vẫn không hề có chút cảm giác gì đắc ý. Bởi vì thai cơ giáp này cũng không phải do ý thức của hắn thao túng.

“ Hiện tại chúng ta làm gì?”

“ Hiện tại sao…”

Trước mắt Phương Minh Nguy đột nhiên hiện lên một tần số thỉnh cầu, chuyển mắt vừa thấy, vẻ mặt Thi Nại Đức dâm đãng hỏi: “ Ngươi có nuôi qua con nít chưa?”

Chẳng biết tại sao, khi chứng kiến Thi Nại Đức yên tâm bỏ đi gánh nặng kia, Phương Minh Nguy cũng cảm thấy thoải mái lên, nhưng đối với câu hỏi của hắn lại cảm thấy vạn phần khó hiểu.

Mình mới mười tám tuổi a, làm sao có thể nuôi con nít chứ? Chẳng lẽ là mình nghe nói, có lẽ hắn đang nhắc tới tiểu động vật phải không?

Nhưng nhìn biểu tình của Thi Nại Đức, Phương Minh Nguy nghĩ nghĩ, xác định là mình không có nuôi qua con nít, vì thế lắc đầu phủ định.

Chứng kiến đối phương lắc đầu, chiếm được tin tức xác thực, Thi Nại Đức hỏi: “ Ngươi có biết sau khi con nít học xong cách đi đường, kế tiếp là rất muốn làm gì?”

“ Không biết, có thể…là chạy a.”

“ No, không phải chạy, là nhảy.” Thi Nại Đức đắc ý nói.

“ Nhảy? Ngươi xác định?” Phương Minh Nguy kinh ngạc hỏi.

“ Đúng vậy, ta xác định. Cho nên, hiện tại, chúng ta phải luyện tập.”

“ Vậy được rồi.”

Thi Nại Đức đóng cửa tần số nhìn, trong lòng đắc ý, con nít sau khi học đi đường thì chạy hay là nhảy? Thiên tài biết…

Xoay người, hai tay giang ra, hơi hơi quỳ gối, hướng phía trước nhảy tới, lực nhảy của cơ giáp rất mạnh, bởi vì lòng bàn chân cơ giáp đều được trang bị một máy móc có lực phản tác dụng. Nếu không, vật ngoài sáu mươi tấn căn bản không thể rời khỏi mặt đất.

Cơ giáp nhảy lên độ cao chừng một thước, trên không trung xẹt qua một đạo đường cong xinh đẹp, dừng ngoài mấy thước vững vàng đứng lại. Thi Nại Đức làm ra một động tác tiêu chuẩn cơ giáp toát tay ra luyện tập, ở mặt này, khổ công của hắn cũng không uổng phí.

“ Thế nào, thấy rõ ràng không?” Thi Nại Đức đứng thẳng thân thể, tiếp tục lải nhải: “ Lần đầu tiên luyện tập, ngươi không cần nhảy cao như vậy, chỉ cần làm được hai chân cách mặt đất vậy là đủ rồi, muốn đạt tới tư thế duyên dáng như ta, không có sự luyện tập ngoài một năm là không…có thể…có thể…trời, trời ạ, ngươi làm như thế nào?”

Ở bên cạnh hắn, Phương Minh Nguy ngay thời điểm hắn còn đang nói chuyện, đã dựa theo động tác của rồi của hắn giang hai tay, khom lưng, lúc hắn còn chưa nói được ba chữ, đã từ dưới mặt đất cao cao nhảy lên.

Khi hắn nói xong ba chữ không có khả năng, thì cơ giáp cao mười thước đã vững vàng rơi xuống đất, toàn bộ động tác giống như mây bay nước chảy lưu loát sinh động, cảnh đẹp ý vui. Ở trong mắt Thi Nại Đức, một động tác này tuyệt đối là tiêu chuẩn mà hắn phải luyện tập suốt mười năm vất vả.

Nếu không phải biết người bên trong cơ giáp là Phương Minh Nguy, nếu không phải hắn đích thân mang Phương Minh Nguy đi tới nơi này, nếu không phải hắn tận mắt nhìn thấy Phương Minh Nguy từng lắc lư đứng lên trên mặt đất, hắn tuyệt đối không thể tin được người này trước ngày hôm nay cho tới bây giờ vốn không có chạm qua trò chơi Thiên Võng cơ giáp giả thuyết đang thịnh hành này.

Cùng với Thi Nại Đức đang than thở sợ hãi, Phương Minh Nguy ở một khắc vừa nhảy lên, chỉ biết là không đúng.

Cho dù chưa từng tiếp xúc qua khoa học kỹ thuật tầng cao như cơ giáp này, nhưng hắn cũng biết, biểu hiện của mình quá nổi bật. Có tâm muốn biểu hiện kém một chút, nhưng hắn bi ai phát hiện, chính mình cùng truyền cảm khí ý thức căn bản không thể tiến hành câu thông. Hoặc là nói, thứ này chỉ có thể tiếp thụ mệnh lệnh đơn giản của mình, mà “ ngụy trang” yêu cầu mệnh lệnh độ cao, nó hiển nhiên là không hiểu nổi.

“ Thiên tài…” Thao túng cơ giáp dùng bàn tay to vỗ lên trên vai huấn luyện cơ giáp, Thi Nại Đức tán thưởng tự đáy lòng: “ Ngươi tuyệt đối là một thiên tài.”

“ Thiên tài sao?” Phương Minh Nguy cười khổ không thôi.

Tuy rằng tới đây không phải bổn ý của hắn, nhưng nếu đã đến đây, hơn nữa do Thi Nại Đức giật dây bảo mặc vào cơ giáp, như vậy cũng không thể hối hận.

Giờ phút này, xảy ra trước mặt hắn chỉ có hai con đường.

Điều thứ nhất, chính là đích thân tiếp nhận, quyền khống chế cơ giáp, nhưng nếu là như vậy, đừng nói là nhảy, dù là đi đường cũng là một vấn đề khó khăn cực lớn. Như vậy biểu hiện thay đổi quá nhanh so với danh từ “ thiên tài” càng làm cho người ta khó thể tiếp thụ, chỉ sợ lúc đó không những bị người xem thường, hơn nữa càng làm cho người ta hoài nghi.

Về phần con đường còn lại, đương nhiên là tiếp tục để cho truyền cảm khí ý thức khống chế cơ giáp, vô luận Thi Nại Đức đùa nghịch như thế nào, hắn chỉ cần ở một bên nhìn, thẳng đến khi truyền cảm khí ý thức đạt đến cực hạn mới thôi.

Tuy rằng cứ như vậy, nhất định sẽ ngồi vào ghế của “ thiên tài”. Nhưng nếu như vậy thì đã sao?

Trái tim Phương Minh Nguy chuyển vòng, bỏ đi, chuyện gì đến thì đến, mặc kệ nó, mặc kệ.

Dù sao sau này chơi trò chơi này, lão tử để cho truyền cảm khí ý thức đi khống chế cơ giáp là được.

Ánh mắt dời về phía người sắt thép khổng lồ, tựa hồ có thể xuyên thấu qua nó mà nhìn thấy được biểu tình khiếp sợ cực độ của Thi Nại Đức.

Thiên tài thì thế nào, khiến cho ta cũng đảm nhiệm một lần a.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.