Tình Yêu Cấp 2

Chương 125: Chương 125: Chương 50.5




Trên xe , cả hai đều im lặng từ khi rời khỏi cửa hàng , chiếc xe vẫn chưa di chuyển . Hắn từ khi lên xe , cứ ngồi nhìn chăm chăm vào nó , khiến nó có cảm giác khó chịu

– Anh có thể thôi nhìn chằm chằm vào người khác không ?

Không thể chịu nổi , nó liền lên tiếng phá vỡ không khí trầm mặc kia . Yun vẫn nhìn , trên môi nở nụ cười tinh quái :

– Thế em thế nào ? Không có việc gì làm , tôi đành ngắm em giết thời gian vậy !

– Chẳng phải anh bảo đi làm công việc gì đó sao ?

– Xong rồi !

– Vậy thì về !

– Nhưng chẳng phải nói rằng hôm nay sẽ theo ý em sao ? Em muốn đi đâu ?

– Tôi chưa giúp gì cho anh cả ?!

– Em đi với tôi , đã là giúp tôi rồi không cần em làm gì cả !

Nó nhìn hắn , được thôi vậy chẳng phải đỡ tốn công sao ? Suy nghĩ một lát , bỗng nó lại muốn quay về một nơi :

– Nhà..cũ !

Hơi chần chừ , nửa muốn quay về nửa thì không . Chuyện đã qua , nhưng vết thương , nỗi nhớ vẫn còn đó . Nó nói rồi nhìn ra cửa kiếng , đôi mắt hiện lên nỗi đau thương khiến người ta trĩu lòng…

Hắn nghe thế , không nói gì rồi lái xe đi . Suốt cả quãng đường , không ai nói gì vẫn giữ cho không khí trầm mặc như thế . Chiếc xe dừng lại trước cổng , nó bước bước xuống , vẫn là căn nhà đó , vẫn là khung cảnh xưa nhưng người thì không còn nữa…

Mở ổ khoá rồi bước vào trong , mọi thứ đều được lau chùi sạch sẽ , như có người ở , như lúc nó vẫn còn sống ở đây

– Mỗi tuần , Key đều kêu người đến đây dọn dẹp và bảo quản nơi này cả !

Hắn đứng đằng sau nói , mắt nhìn bao quát căn nhà rồi dừng lại ở thân hình bé nhỏ kia . Nó đang đứng nhìn khung ảnh được treo trên tường , là bức ảnh gia đình vẫn ở vị trí cũ , không hề xê dịch..

Mỗi khi đến đây , hàng loạt kí ức ùa đến , khiến cho nó không thể chống đỡ nỗi . Đưa tay lên chạm vào khung ảnh , lòng lại man mác buồn . Dường như nước mắt có thể chảy bất cứ lúc nào , nó liền ngẩng mặt lên môi nở nụ cười nhạt . Có khóc mọi chuyện cũng không thể thay đổi , thời gian cũng chẳng thể quay ngược lại . Nghĩ đến đây , nó liền dứt khoát xoay người bước đi , nếu không rời đi lúc này có lẽ nó sẽ khóc mất !

– Đi thôi !

Bước ra khỏi căn nhà , lại một lần nữa nó đem kí ức nhốt vào ngăn khoá . Yun vẫn thế , vẫn giữ cho mình sự trầm mặc và đi theo . Sau khi khoá cổng lại cẩn thận , nó mới an tâm leo lên xe nhưng mắt vẫn hướng về ngôi nhà . Chiếc lăn bánh , ngôi nhà từ từ thu nhỏ lại rồi khuất bóng sau những hàng cây , lúc này nó mới thôi nhìn . Bỗng nhìn thấy một quán ăn quen thuộc , nó liền kêu hắn dừng xe rồi đợi một lát . Tự mình xuống xe rồi đi vào quán ăn đó , hắn không đi theo ngồi trên xe và đợi nó

Quán ăn trong khá cũ , nhưng khách vẫn đông , sự ồn ào của những hành khách khiến nơi này trở nên náo nhiệt hơn . Từ bên trong nó bước ra , trên tay là một túi với những cái bánh trắng tròn tròn . Khi vừa ngồi xuống , mùi hương ngào ngạt cùng với hơi nóng bốc lên . Đây là món bánh khi còn nhỏ , mẹ nuôi hay mua cho nó , đến bây giờ mới được ăn lại khiến tâm tình nó đỡ hơn phần nào .

– Cho anh !

Trên tay là một cái bánh tròn , mập mập , trắng lại còn mềm , nó đưa sang cho Yun . Hắn nhìn cái bánh , rồi nhìn nó , rồi lại cái bánh :

– Cái gì đây ? – Hắn nhướng mày

– Lựu đạn đấy , ăn đi !

Nó hừ lạnh , nhét tay hắn , rồi tự mình ăn những cái khác . Hắn cầm cái bánh , cứ nhìn chăm chăm chẳng chịu ăn . Nó có cả một túi lớn , ăn cũng đã 3 4 cái mà hắn vẫn chưa đụng tới cái bánh trên tay . Nó ăn chẳng giữ chút hình tượng , hai má căng phồng lên như con sóc .

– Anh không ăn thì trả đây ! – Nó chìa tay ra

– Chẳng phải em nói thích thức ăn của một người nấu thôi sao ?

Hắn nhướng mày nhìn nó khiến nó ngẩn người ra , nó nhìn hắn rồi chộp lấy cái bánh kia , bỏ vào miệng

– Chẳng liên quan gì cả ! – Nó vừa ăn vừa nói

– Cái này , không phải người đó làm !

Nó bỏ bánh vào miệng , vẻ mặt thản nhiên như chẳng có chuyện gì . Biết rõ cái người đó là ai , nhưng lại chẳng muốn nói ra , khiến cho cuộc nói chuyện của cả hai chỉ thêm phần khó hiểu . Với lại , nó muốn hắn ta tự nhận ra cơ !

– Không phải người đó thì sao ? Tôi không thích đồ ăn do anh ta làm nữa !

Hắn nghe xong liền đưa tay kéo khuôn mặt của nó về phía mình , ngón tay chạm vào hai má đang đầy ắp bánh kia khiến khuôn mặt nó càng thêm mắc cười . Nó vẫn nhai nhai rồi nuốt xuống , nhìn vào là biết hắn ta đang tức rồi , chẳng lẽ nó nói gì sai nữa sao ?

– Tại sao ?

Hắn hỏi , mới sáng này còn ăn bát cháo ngon lành cơ mà , bây giờ nói không thích là thế nào ? Tâm tình hắn bỗng trở nên bất thường , nhất là khi ở cạnh con nhóc này

– Thì tại không thích !

Nó nhún vai , hắn bóp hai bên má lại khiến cho nó chu môi ra , muốn cười nhưng hắn vẫn phải giữ hình tượng chứ .

– Em phải thích , hôm qua đã nói rồi ! – Hắn nói

– Anh ừng có à ô í ! Ôi ông ích ữa , ông ích ( Anh đừng có mà vô lí ! Tôi không thích nữa , không thích )

– Em phải thích ! Em thử không thích xem , tôi đem em ra làm nhân bánh bao !

Hắn vừa nói vừa lắc lắc đầu nó , khiến nó như con thú bông . Yun phì cười , lấy một cái bánh nhét vào miệng không cho nó nói rồi quay sang lái xe rời đi . Nó không thèm đôi co với hắn chi cho mệt , nhưng lời nói vừa nãy cứ như là nó phải thích hắn ! Không thích thì hắn đem nó ra làm nhân bánh bao ?! Không hiểu sao nó lại nghĩ theo hướng này buồn cười chết đi được :)))

Đang trên đường trở về , hắn nhận được cuộc gọi đến , là video call . Hắn đặt điện thoại gần vô lăng , rồi bật loa lớn lên :

– Chuyện gì ?

Lúc này nó mới tò mò nhìn sang , miệng vẫn còn nhai bánh . Bên kia màn hình là Kino , có vẻ như Kino đang thảnh thơi nên mới gọi cho hắn

– Sao sáng giờ em vẫn chưa thấy Ngọc ?

Không có một lời chào , Kino đi thẳng vào vấn đề . Nó hơi ngạc nhiên , tên này tìm Ngọc để làm gì nhỉ ? Quay sang nhìn hắn đang tập trung lái xe , có vẻ hắn không quan tâm lắm :

– Tại sao anh phải trả lời cậu ?

Bên kia mặt Kino cau có , nó nghiêng đầu sang khiến khuôn mặt lọt vào camera . Kino vừa thấy nó , nét mặt liền sáng bừng lên :

– Sao em lại ở đây ?

Giọng hớn hở như vừa tìm thấy được mỏ kim cương , nó cũng không phụ lòng Kino liền mỉm cười rồi quay sang nhìn hắn . Thấy hắn không có phản ứng gì liền trả lời :

– Em đi chung với anh ta ! – Nó cười

– Ồ ! Hai người tách riêng ra hẹn hò à ? – Bộ mặt tinh ranh của Kino hiện lên

– Nhìn em với anh ta giống như đang hẹn hò lắm à ?! – Nó cãi lại

– Giống !

Lần này là cả Yun và Kino đồng thanh trả lời , nó lườm hắn ta một cái , tên này lại thích đổ dầu vào lửa quá nhỉ ! Hắn không nhìn lại , nhưng môi nở nụ cười nhẹ .

– Hahahaha ! Mà Như , sáng giờ em có liên lạc với Ngọc không ?

Giọng Kino cười giòn rã , nó nhìn anh ta qua màn hình rồi nhíu mày vẻ đăm chiêu . Kino với Ngọc , chẳng phải là chẳng ưa gì nhau sao ?

– Anh kiếm nó làm gì ? – Nó hỏi ngược lại

– Hơ hơ… Chỉ là sáng giờ anh không gọi cho Ngọc được , cũng không thấy ở bang .

Kino vừa cười vừa gãi đầu khiến mái tóc đỏ cam rối lên , nhìn cứ như một đứa con nít

– Thế sao ? Chẳng phải nó đã đi với anh Ken rồi sao ?

Nó ngạc nhiên rồi lấy điện thoại từ túi quần ra , mở lên thì thấy tin nhắn và cuộc gọi nhỡ từ khá nhiều người . Mặt ngơ ra một lúc , khoé môi giật giật , vì nó không thường kiểm tra điện thoại với lúc nào cũng bật chế độ rung cả nên không hề biết .

– Đi với Ken ? Sao em không biết gì hết vậy ?

Kino hướng về hắn với vẻ mặt như vừa thấy người ngoài hành tinh

– Vì hồ sơ chưa đụng tới nên chưa biết !

Hắn nhàn nhã trả lời , ngón tay gõ từng nhịp trên vô lăng . Kino như đi ăn trộm bị phát hiện , liền cười gượng :

– Em em làm việc tiếp , hai người hẹn hò vui vẻ !

Nói xong cuộc gọi kết thúc ngay , không để hơn 1 giây nào cả . Nó ngồi ngơ ra lần thứ 2 , quay sang nói :

– Rốt cuộc là làm sao vậy ?

– Lo ăn bánh của em đi !

Hắn không trả lời , khiến nó càng tò mò thêm . Con gái mà , tính tò mò ai mà chẳng có . Hắn không trả lời thì thôi , nó sẽ đi nhắn tin cho Ngọc . Vừa ngậm bánh , tay vừa bấm điện thoại gửi tin nhắn cho Ngọc ! Trong lúc đợi Ngọc trả lời , nó liền kiểm tra những tin gửi đến chưa xem . Lúc này mới nhìn thấy tin nhắn từ Tuấn Anh gửi đến từ chưa lâu liền mở ra xem :

– Đang làm gì vậy ? – Tin nhắn của TA

Trong lòng lại tràn ngập nghi ngờ , những người này rảnh rỗi lắm sao ? Không chần chừ , nó liền hồi âm :

– Đang ở cùng với tài xế họ Trang !

Gửi xong nó liền phì cười , quay sang nhìn nét mặt của hắn rồi lại tiếp tục chờ tin nhắn . Lúc sau liền có tin gửi đến từ Tuấn Anh :

– Mày ở cùng anh ta làm gì ?

Cứ thế suốt quãng đường về , nó cắm mặt vào cái điện thoại mà không thèm nhìn nét mặt ngày càng tối của người kế bên . Vừa về đến , nó liền cầm túi bánh mà chạy thẳng lên lầu không thèm ngó ngàng đến ‘ tài xế Trang ‘ :)) .

Sau khi vào phòng nó liền leo lên giường , mở laptop ra thì nhận được video từ Ngọc . Vừa đồng ý kết nối đã nhìn thấy khuôn mặt phụng phịu của cô nàng , nó liền đoán được mình sẽ bị đem ra trút giận !

– Tại sao mày không trả lời tin nhắn , không bắt máy hả ?

Đấy , như dự đoán luôn là bị đem ra trút giận mà . Cảnh này với nó quá quen thuộc , nên nó nhàn nhã nằm sấp trên giường , mồm nhai bánh nhìn Ngọc !

– Còn ăn nữa ? Mày có còn coi tao là bạn không hả ?

Ngọc tức đến mức hét qua màn hình cũng đủ để màng nhĩ nó rách tan nát . Cô nàng đúng là số xui xẻo mới gặp trúng con bạn vô tâm này mà !

– Ai chọc ghẹo mày thế ?

Nó cười nhe răng , không để ý đến thái độ cô nàng . Bên kia Ngọc liền hừ lạnh rồi nói

– Còn ai vào đây ngoài hai ông anh quý mến của mày nữa !

– ừm hửm ! Sao , nói tao nghe ?

– Qua đây , tao bị hành xác , mấy người đó ăn hiếp tao . Như à , mày nhất định phải giành lại công bằng cho bạn mình chứ ! Mày xem , tao bị gầy mất mấy cân rồi , sắp trở thành bộ xương khô rồi !

– Nói xấu cấp trên trong giờ làm việc , trừ lương đấy nhé !

Bên kia có thêm giọng nói , Tuấn Anh xuất hiện phía sau lưng Ngọc với vẻ mặt thản nhiên . Nó liền cười , có vẻ họ đang ở chi nhánh của bang nên TA mới có mặt ở đó được . TA bên kia kéo ghế ngồi xuống cạnh Ngọc , cả hai đều lọt vào màn hình khiến nó dễ quan sát hơn .

– Không phải mày đi khảo sát với ông Key rồi sao ? – Ngọc hỏi

– Xong rồi , chậc chậc lần này mấy ổng lụm được món hời to ! – TA nói

– Này Bạch tiểu thư , chẳng phải cô nên kêu anh của cô thưởng cho tụi này thêm mới phải đạo chứ ? – Ngọc cười ranh ma

Nó vẫn bình tĩnh , ăn xong cái bánh trên tay rồi mới trả lời :

– Chuyện của hai người đó , đừng có lôi tao vào !

– Xì , mày cứ ăn rồi ngủ đi mốt thành heo cho coi ! – Ngọc nói

– Không sao , có thành heo cũng tốt , tao sẽ trú ngụ trong này suốt đời , không cần vận động , không cần ra ngoài , không bị soi mói . Quá tốt , quá tốt ! – Nó cười tươi

– Con này , mày có cảm thấy càng ngày nó càng đê tiện không ? – Ngọc quay sang TA

– Nó sắp đạt đến ngưỡng cao nhất của sự đê tiện rồi ! – TA hưởng ứng

– Cái đầu hai đứa mày !

Nó hừ lạnh một cái , bên kia truyền đến tiếng cười đê tiện…

– Chẳng phải mày nói đi với anh Yun sao ? – TA hỏi

– Ừ mới về ! – Nó xác nhận

– Chậc chậc , rất biết nắm bắt thời cơ nha . Lợi dụng lúc không có tụi này ở đó , đi hẹn hò nha ! – Ngọc nháy mắt

– Thế sao ? Lời của mày với Kino cũng giống nhau thật đấy , bộ đang chơi trò tình nhân cãi nhau hay sao đấy ? – Nó nhếch mép

– Hơ , mày nghĩ tao có để ý đến cái tên đầu quả cam đó không ? – Ngọc nói

– Ban nãy mày còn gọi hỏi tao về Kino mà ? – TA thêm vào

– Mày không nói người ta cũng không nói mày câm đâu ! – Ngọc lườm TA

– Hahahahaahahahah

Nó với TA đồng thời cười khiến cô nàng tức tối

– Cái tên quả cam đó , tao chỉ muốn bóp nát hắn ra ! – Ngọc tức giận

– Thật ra tao thấy anh ta cũng đẹp trai , không tới nỗi nào ! – Nó cười

– Mày có cần tao về đưa đi khám mắt không ? Tên đó đẹp ở chỗ nào ? – Ngọc phản đối

– Với anh ta cũng dễ gần nữa ! – Nó mặc kệ lời của Ngọc

– Nhưng lại đào hoa quá ! – TA cũng tham gia

– Này , mày cũng tham gia vào sao ? – Ngọc huých tay TA

– Sao lại không ? Tao thấy mày với Kino hợp đấy chứ ! – TA cười

– Đúng đấy đúng đấy ! – Nó đồng tình

– Dẹp hai đứa mày đi ! Chuyện đó tuyệt đối không bao giờ xảy ra ! – Ngọc nhấn mạnh

– Cuộc sống đâu lường trước điều gì… – Nó bất ngờ hát

– Lường cái đầu mày ! – Ngọc gắt lên

– Quay lại vấn đề ban đầu , rốt cuộc là mày với ‘ tài xế họ Trang ‘ đã đi đâu ?

Tuấn Anh nói , trong lòng cậu ta có cái gì đó bất an . Đã không sống chung , lại còn lúc này không ở cạnh nó nữa . Có khi quay về thì nó cùng Yun gạo nấu thành cơm rồi , cậu ta phải làm sao đây ?!

– Đi vào chi nhánh ở đường S của Minh Phong , anh ta hình như đặt cái gì đó !

Nó tỏ vẻ chẳng quan tâm , nhún vai trả lời

– Đi mua nhẫn cưới ? – Ngọc ngạc nhiên

– Thật sao ? – TA cũng ngạc nhiên

Bộ mặt ngạc nhiên của hai đứa kia hiện lên màn hình , cứ như là liên quan đến nó và còn là một chuyện quan trọng vậy !

– Thấy mặt tao giống quan tâm lắm sao ?! Cho dù anh ta có mua hết trang sức ở đó , thì tao cũng không quan tâm ! – Nó chề môi

– Thế nếu anh ta mua tập đoàn của Bạch gia thì mày mới quan tâm sao ? – Ngọc nói

– Điều đó đương nhiên là không bao giờ xảy ra ! – Nó nhếch môi

– Hình như hôm nay tâm trạng của mày không tốt ! – TA đột ngột nói

– Sao lại nói vậy ? – Nó hỏi ngược lại

– Mỗi khi có chuyện gì , mày sẽ ăn rất nhiều !

Câu trả lời của TA , quả nhiên rất chính xác . Nãy giờ nó cứ ăn bánh lúc nãy mua , cái túi lớn đầy ấp đã vơi dần đi mà nó vẫn không biết nó . Bao tử không đáy chăng ?

– Quả nhiên , chỉ có Tuấn Anh nhà ta mới hiểu tao ! – Nó cười

– Làm sao thế ? Bộ Yun đánh mày hay sao ? – Ngọc chen vào

– Không , gặp được khắc tinh ! – Nó nói

– who ? – Ngọc hỏi tiếp

– Thu !

Câu trả lời khiến nét mặt của Ngọc và TA đanh lại nhưng nó không để ý

– Kể nghe coi , đừng có ăn nữa ! – Ngọc hối nó

– Gặp ở chi nhánh chứ đâu ! Đúng là oan gia ngõ hẹp , cứ tưởng hôm nay sẽ tốt ai dè đang ngủ thì bị lôi dậy , lại còn gặp trúng cô ta . Xui xẻo ! – Nó nhớ lại lòng thêm bực

– Cô ta làm gì mày ? – TA hỏi

– Mày nghĩ cô ta có thể sao ? Bộ tao sinh ra là để cho người khác muốn làm gì thì làm hả ? Hớ , đừng có mơ ! – Nó nói

– Đấy ! Đấy mới là bạn của tao chứ ! – Ngọc cười đắc ý

– Chứ sao ! Mà tao nghĩ đi nghĩ lại , tên Yun đấy có gì hay ho chứ ? Hai đứa mày nghĩ xem , lúc nào hắn cũng trưng cái khuôn mặt như tảng băng ấy ra , lời nói thì thâm hiểm . Lại còn không biết nhẹ nhàng với con gái , không có điểm nào tốt cả ! – Nó bắt đầu chê bai hắn

– Đúng đúng , rất tàn nhẫn nữa . Mày không nên để ý đến anh ta , chỉ sợ sau này về anh ta sẽ đá mày ra khỏi cửa hoặc là đem mày ra hành hạ !

Ngọc vì bị hắn trừ lương nên tham gia vào , chê bai hắn mà không biết rằng đã bị nhân vật chính nghe được ! Hắn đã vào phòng từ lúc nào , vào kịp lúc nó bắt đầu đánh giá mình . Nó nằm ngược lại với cửa nên không thấy , lại còn đang chăm chú nói xấu người khác nữa :)) ! Hắn lúc này bước tới , xuất hình bên kia màn hình của Ngọc và TA khiến hai người đó cứng đờ lại , nhất là Ngọc . Cô nàng đơ ra , rồi nở nụ cười gượng gạo :

– Trang thiếu gia , sao anh lại ở đây ?

(Còn tiếp)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.