Tình Yêu Cấp 2

Chương 124: Chương 124: Kiêu Ngạo




Trên giường , một cô gái đang cuộn tròn trong chiếc chăn , tóc che khuất đi một bên mặt nhưng vẫn thấy được nét cười trên môi . Với nó , những ngày không bị gọi dậy , ngủ đến trưa , đến chiều là tuyệt vời nhất . Nhưng thường thì anh sẽ gọi nó dậy , nếu không sẽ là Key . Nhưng hôm nay , đâu có họ ở đây vì vậy nó đã thẳng cẳng ngủ từ tối hôm qua mà không lo chuyện gì xảy ra !

Mặt trời đã lên tới đỉnh và qua khỏi đỉnh :)) , nhưng vì căn phòng lúc nào cũng kéo rèm kèm theo luôn bật máy điều hoà nên không khí mát mẻ , rất phù hợp với một con sâu ngủ . Sau khi uống sạch ly cacao hôm qua , nó đã định hôm nay sẽ ngủ hết ngày để bù cho những đêm trước mất ngủ liên tục . Và dường như thuốc của Yun có tác dụng rất nhanh khiến những vết thương kia cũng bớt rát , lại thêm một điều tuyệt vời để nó tận hưởng giấc ngủ…

Ở dưới nhà ăn , hắn vì đêm qua thức đến sáng nên dậy hơi trễ , hơi trễ là đã qua cả bữa trưa ! Ngồi xuống bàn ăn , thức ăn được dọn lên và Yun bình thản dùng bữa . Hắn nghĩ nó đã ăn và đi luyện tập như hằng ngày , nhưng bỗng hắn cảm thấy hôm nay người làm khá nhàn nhã , kể cả đầu bếp cũng vậy . Hắn nhớ đến lời của nó hôm qua , về việc mùi vị liền hỏi :

– Hạ Băng đâu ?!

Đó là tên của nó , nhưng hắn vẫn thích gọi Như hơn , chỉ là khi nói chuyện với người ngoài ai cũng dùng cái tên Bạch Hạ Băng . Nó không phản đối , cả hai cái tên nó đều thích cả nên những người thân thiết vẫn giữ cách gọi cũ là Như , khi giao tiếp mới dùng Hạ Băng !

– Thưa thiếu gia , tiểu thư từ sáng đến giờ vẫn chưa thấy ra khỏi phòng . Vì Trương thiếu gia dặn là nếu thấy tiểu thư mệt thì đừng kêu dậy nên chúng tôi không dám làm trái ! – Ông quản gia nói

– Vậy là vẫn còn ngủ ?! – Hắn đứng lên

– Vâng !

Hắn đi lên thẳng phòng nó , con nhóc này quả thật gan lớn lắm rồi ! Hắn còn nghĩ hôm nay nó sẽ nhanh chóng ăn sáng xong tránh mặt hắn chứ ? Ai dè lại dính chặt cái giường , nửa ngày không bước xuống nửa bước ! Mở cửa bước vào , ánh sáng bên ngoài chiếu vào dù đã bị rèm che mất nhưng vẫn đủ để hắn thấy một thân hình nhỏ đang yên giấc trên giường . Và có lẽ , dù trời có sập người đó cũng chẳng biết..

Bước tới đứng cạnh , Yun quan sát nét mặt nó khi ngủ , rất đáng yêu . Cái bộ dạng ôm con gấu to đùng , môi hơi mỉm cùng với đôi mắt nhắm nghiền đem lại cho người ta cảm giác muốn bảo vệ , nuông chiều . Hắn vừa có cảm giác này , vừa muốn bắt nạt nó . Môi hơi nhếch lên , bộ dạng đại ma vương lại trở về :

– Em còn định ngủ đến chừng nào nữa ?

Giọng nói trầm khàn vang lên , rất quen thuộc hiện lên trong giấc mơ của nó . Nó đang mơ thấy mình bị một con sói to màu xanh đen đuổi theo , khuôn mặt vô cùng dữ tợn . Trong lúc đó con sói đó lại kêu lên , khiến nó chạy bán sống bán chết ! Lúc này con sói lên hét gầm lên :

– Ta sẽ ăn thịt mi !

Giọng con sói quả thật rất quen thuộc , nó mơ thấy mình cứ chạy mãi chạy mãi . Mà hắn thì vẫn đứng cạnh , dường như biết nó đang mơ nên cứ liên tục kêu . Hắn không có tính kiên nhẫn nên lúc này đành lớn tiếng :

– Em còn không chịu dậy tôi sẽ đem em ném xuống biển , có dậy không ?

– A a a a a a a a a , tránh xa ra !

Bị hắn lớn tiếng làm tỉnh giấc , nó quơ tay loạn xạ vào không trung . Yun bắt lấy tay nó , được đà nó liền ôm chầm lấy hắn trong vô thức , vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán . Hắn bất ngờ rồi quay về vẻ lạnh lùng thường ngày :

– Có tôi rồi , không cần sợ nữa !

Thấy nó vẫn thở hồng hộc , hắn liền vỗ nhẹ lưng nó , giọng có chút dịu lại . Nó lúc này mới nhận thức liền buông hắn ra , ngơ khoảng vài giây rồi mới chui tọt vào chăn :

– Tại sao mi từ trong mơ lại đi theo ta ra tới ngoài đời vậy ? Ta sẽ không để mi ăn thịt ta đâu ! Đồ sói điên !

Hắn , quả thực rất giống con sói trong mơ to lớn kèm theo mái tóc xanh đen . Yun nhíu mày nhìn nó rồi giật cái chăn ra :

– Được , em mà không dậy tôi sẽ cho em biết sói điên là thế nào !

Vừa nói xong hắn đã thấy một cái bóng vụt qua mặt mình trong tích tắc kèm theo tiếng đóng cửa nhà tắm lại , trên giường đã trống không ! Yun khẽ nhếch mép , rồi bước ra ngoài không quên bỏ lại một câu :

– Tôi cho em 15 phút để xuống !

– Làm sao có thể tắm trong 15 phút hả ? – Nó trong phòng tắm hét lên

– Đó là việc của em !

Không để nó nói thêm câu nào , hắn nhanh chóng xuống nhà bếp , tự tay mình nấu một nồi cháo mặc cho đầu bếp can ngăn :

– Thiếu gia , việc này chúng tôi làm được rồi cậu cứ lên trên nghỉ ngơi đi ạ ! – đầu bếp bối rối

– Ông chỉ tôi cách nấu món cháo nào tốt cho sức khoẻ , dễ ăn nữa ! – Hắn nói

– Nhưng….nhưng mà – Người đầu bếp lắp bắp

– Ông còn 14 phút !

Người đầu bếp đành bó tay , tận tình chỉ dẫn hắn chứ không đụng vào bất cứ thứ gì . Yun bỏ hình tượng sang một bên , chăm chú nghe từng lời của đầu bếp . Đương nhiên với hình ảnh này , những cô giúp việc đứng nhìn không rời mắt , với họ người đàn ông vào bếp thật sự rất hấp dẫn ! Loay hoay trong bếp , cuối cùng nồi cháo cũng xong , hắn nêm nếm sao cho vừa ăn rồi quay lại bàn ăn với vẻ mặt bình thản , mồ hôi trên trán cũng được lau đi . Khi vừa ngồi xuống , nó cũng vừa xuống tới với vẻ mặt khó chịu :

– Dọn thức ăn lên đi !

Tô cháo bốc khói nghi ngút được đặt trước mặt nó , mùi thơm ngào ngạt . Nó nhìn hắn rồi bắt đầu ăn , quả thực là mùi vị trước đó . Nghĩ đến đây nó bỗng rùng mình , không tự chủ được đưa mắt lên nhìn hắn . Cả hai đều biết ai làm , và đối phương đang nghĩ gì nhưng đều không nói ra . Bữa ăn cũng nhanh chóng kết thúc , vừa uống sạch ly nước ép nó định nhanh chóng rút quân trở về phòng và nói lời yêu thương với cái giường . Nhưng vừa chạy được mấy bước đã bị kéo ngược lại :

– Em định đi đâu ?

Nó nhanh nhưng hắn nhanh hơn , đoán được hành động của nó nên đã đi nhanh hơn một bước !

– Đương nhiên là đi lên phòng !

Nó xoay người lại , hất mặt lên nói chuyện với hắn . Ăn cũng đã xong , giờ thì muốn nó làm gì nữa chớ ?!

– Em thay đồ đi với tôi ! – Hắn nói

– Tại sao tôi phải đi với anh ? – Nó hỏi ngược lại

– Tôi có trách nhiệm lo cho em , nên tôi đi đâu em đi đó !

– Hôm nay tôi chỉ ở nhà , không đi lung tung nên anh đừng lo !

– Vậy ta làm một cuộc trao đổi , được chứ ?

– Anh muốn trao đổi thứ gì ?

– Hôm nay em chỉ cần giúp tôi một việc , còn lại em muốn đi đâu tôi sẽ đưa em đi !

Nói đến đây , nó hơi nhíu mày lại , tên này lại đang âm mưu chuyện gì thế ?! Yun đứng đối diện , nét mặt âm hiểm như ẩn như hiện càng khiến nó không an tâm . Đắn đo một lúc , nó cũng gật đầu đồng ý !

Ngồi trên xe , Yun đưa nó đi đâu đó , nó cũng không hỏi . Nếu nói nó vô tư vô lo thì không phải , chỉ là khi ở bên hắn cảm giác an toàn rất rõ ràng !

Chiếc xe dừng lại trước một cửa hàng trang sức lớn , còn cửa hàng nào nữa ngoài chi nhánh của tập đoàn Minh Phong -.- ! Nó không thường xuyên hỏi đến công việc , hay là về tập đoàn Minh Phong với anh hay người khác . Đồng thời anh cũng không muốn nó tiếp xúc với việc này , anh từng bảo nó chỉ cần sống tốt là được . Vì không phải từ lúc sinh ra đã được ở trong cuộc sống xa hoa nên khi đến tập đoàn Minh Phong , cảm giác lo lắng vẫn còn !

– Theo tôi !

Hắn bước xuống , nó đi theo vào bên trong . Những viên đá quý , trang sức khiến con người ta loá mắt . Những món đồ với cái giá không thể tưởng tượng được , đó là ước mơ với mọi cô gái . Nhưng ngược lại , với nó những thứ này đeo lên người chỉ thêm rắc rối , khó cử động ! Bên trong cửa hàng , những quý bà , hay những cô tiểu thư đang tự mua cho mình một thứ cảm thấy thuận mắt…

Khi vừa bước vào , mọi ánh nhìn đều tập trung lên nó và hắn . Những cô nhân viên , hay là những tiểu thư kia lật đật sửa soạn lại tóc và trưng cái khuôn mặt giả tạo kia ra . Họ mong mình sẽ lọt vào mắt xanh của kẻ thừa kế tập đoàn Hoàng Nhật – một kẻ kiêu ngạo và hoàn mỹ !

Cùng Yun dừng trước một tủ kiếng lớn , bên trong là những viên đá quý đủ màu sắc , và cái giá đương nhiên không phải rẻ . Nhìn xuống những bảng giá , nó khẽ thở dài , đến bây giờ nó mới hiểu tại sao những người xung quanh nó lại có thể kiêu ngạo đến vậy ! Vì địa vị , vì thành công mà họ đạt được cho họ cái quyền được kiêu ngạo !

– Xin chào thiếu gia , tôi có thể giúp gì được cho thiếu gia ?

Một cô nhân viên chào đón với nét mặt rạng rỡ , nụ cười không thể tắt trên môi khiến nó không tự chủ được mà phải nhếch môi . Trong mắt cô ta , chỉ có cậu thiếu gia họ Trang mà thôi , chứ không hề thấy nó đang đứng cạnh !

– Thứ tôi đặt , các người đã làm xong chưa ?

Yun dường như không để ý đến cô nhân viên , chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này !

– Vâng , đã xong !

Cô nhân viên nở nụ cười tươi như đêm 30

– Đem ra đây ! – Hắn nói

Nó không có hứng thú cùng hắn , nên bắt đầu đi xung quanh xem những món trang sức đắt tiền . Phong cách ăn mặc của nó rất giản dị . Có nhiều lần nó muốn thay đổi , vì phong cách này không phù hợp với vị trí mà nó đang đứng . Nhưng lần đó Key nghe thế liền bật cười và nói : ” Nhóc con , nếu em không muốn thì đừng làm . Em có thay đổi thế nào , em vẫn là em , vẫn là Kha Thảo Như , là Bạch Hạ Băng . Anh thích con người của em , thích em hiện giờ nên em đừng tự ép bản thân mình nữa ” . Vì vậy , nó vẫn giữ phong cách cũ , vẫn là cách ăn mặc bình thường ! Dù vậy , khí chất từ người nó không hề suy giảm , khiến cho người ta cũng phải dè chừng..

Đang đứng nhìn một sợi dây chuyền nhỏ , nhưng lại khá tinh tế và dễ thuận mắt người mua , có ai đó bước tới và cố tình đẩy nó sang một bên :

– Lấy cho tôi cái đó !

Cái giọng mà nó không muốn nghe nhất , ngước lên nhìn , đúng là oan gia ngõ hẹp . Thu đứng đó , khuôn mặt tự kiêu của cô ta khiến nó khó chịu hẳn lên !

– Ô , Bạch tiểu thư hôm nay đến quan sát thị trường sao ?

Cái giọng nói mỉa mai tràn ngập , nó chỉ hơi nhếch môi , lấy tay phủi ngay chỗ vừa bị Thu đụng trúng . Hành động tỏ vẻ khinh bỉ đối phương khiến Thu tối sầm mặt lại , người nhân viên kia cũng mím môi không để bản thân cười thành tiếng

– Anh cười cái gì ? Nhân viên các người không được dạy cách cư xử hay sao ?

Thu quay sang quát anh nhân viên , thu hút mọi ánh nhìn của mọi người trong cửa hàng . Nó chỉ nhếch môi , dường như cô ta không biết còn có sự hiện diện của một người nữa..

– Có tin là tôi nói với cấp trên của anh cho anh bị đuổi việc không hả ? – Thu hù doạ

– Xin lỗi tiểu thư , tôi sai rồi !

Anh nhân viên kia liền hốt hoảng , lập tức cuối đầu xin lỗi khiến Thu đắc ý . Cô ta nghĩ mình là nhất ở đây chắc ?! Lúc này nó lấy tay gõ gõ mấy cái lên mặt kiếng :

– Vậy sao ? Vậy tôi có thể coi là cấp trên của anh ta , có việc gì cô cứ nói ?!

Nó hơi nhếch môi , khuôn mặt lạnh băng có chút tinh quái cùng giọng nói đầy kiêu ngạo . Thu quay sang nhìn từ trên xuống dưới người nó , rồi giở cái giọng khinh bỉ ra :

– Bạch tiểu thư , chẳng lẽ Bạch gia không đủ tiền để cô mua quần áo đàng hoàng hơn chút sao ? Không phải Bạch Minh Phong rất yêu chiều cô em gái của mình sao ? Lại còn thêm Trương Quy Hoàng là anh nuôi của tiểu thư đây , sao lại để cô mặc thứ tầm thường này ?!

Vừa dứt lời , tiếng xì xào đã vang lên , mọi ánh nhìn đều tập trung lên nó . Có người biết , có người không biết nó là ai . Kể cả những nhân viên mới vào làm cũng nhìn chăm chăm , nó nhìn Thu rồi nhìn lại mình , môi nở nụ cười nhạt :

– Vậy sao ? Tôi cảm thấy mình phù hợp với những thứ này đấy chứ ?!

Ngọc đã từng nói với nó , ở nhà hay những nơi không có người ngoài thì muốn sao cũng được , có đem hết những tật xấu ra cũng được . Nhưng một khi đã bước ra xã hội , phải luôn giữ cho mình hình tượng , phải biết lợi dụng cái địa vị , thân phận của mình mà đối phó . Không được lùi bước và quan trọng nhất là không được động tay động chân , nhất là đối với một đứa con gái như nó .

– Ý của tiểu thư đây là cô hợp với những thứ tầm thường ?

Thu cố ý nhấn mạnh hai chữ cuối khiến nó hơi nhíu mày rồi giãn ra . Lúc này từ phía sau có tiếng bước chân đến , một thân hình to lớn dừng bên cạnh nó :

– Đến đây làm gì ?

Hắn nãy giờ đã xem hết mọi chuyện , khi thấy Thu buông lời mà nó vẫn nhàn nhã khiến hắn phải ra mặt . Thu vừa thấy Yun đã trở lại với vẻ dịu dàng :

– Em đến mua đồ trang sức , mua nhẫn đôi !

Cô ta nói với nét mặt hớn hở , nó bỗng cảm giác buồn nôn khi nhìn thấy biểu hiện này . Quả nên , cô ta nên đi đóng phim !

– Về đi ! – Hắn lạnh lùng

– Em còn chưa mua xong mà , với lại em đang nói chuyện với Bạch tiểu thư đây , đúng không ?

Cô ta quay sang nó , hắn cũng đưa mắt nhìn nó khiến nó phải nhìn lên đối mắt với hắn . Quay sang Thu , rồi nở nụ cười nhàn nhạt :

– Đúng vậy , cô ta đang nói chuyện với tôi , nói về những thứ tầm thường tôi đang mặc ! – Nó nói

Mặt Thu hơi cứng lại , cô ta biết nếu lỡ miệng nói điều gì thì sẽ bị hắn phát hiện ngay nhưng cô ta cũng đâu biết , hắn đã biết từ rất lâu !

– Cô nói đúng , những thứ tôi mặc đều rất đơn giản , không hề đắt tiền như cô . Những thứ cô mặc đều rất đắt , kể cả lớp son phấn trên khuôn mặt cô đều là mỹ phẩm đắt tiền . Về bề ngoài , cô hơn tôi . Nhưng chẳng có gì là mãi mãi , nếu không còn lớp phấn son , cô sẽ là ai ? Nếu cô mặc những thứ tầm thường này , liệu cô được như tôi ? Nhưng cũng rất may mắn , cô luôn có những thứ đắt tiền nên ai cũng có thể nhận ra cô . Tôi thua cô rồi , với lại cô có thể chỉ tôi cách trang điểm được không ?

Lời nói được mài sắt như dao , khiến Thu tức đến đỏ mặt còn những người xung quanh thì che miệng lại mà cười . Yun đứng cạnh , khuôn mặt hài lòng nhìn nó…

– Hôm nay không rảnh để đứng tiếp chuyện với cô , tôi đi trước ! À mà anh hãy gói sợi dây chuyền đó lại cho tiểu thư này đây , tôi tặng cô ấy !

– Vâng tiểu thư !

Nó quay sang nói với anh nhân viên , nụ cười thân thiện hơn hẳn . Rồi bước đi , hắn cũng nhàn nhã đi sau nhưng khi vừa tới chỗ Thu đã bị cô ta kéo lại :

– Anh , ở lại với em !

Cô ta dù thua , nhưng không thể để mất mặt như thế được . Nó quay sang nhìn Thu rồi nhìn hắn đang tỏ vẻ khó chịu với Thu . Nhìn cảnh cô ta nắm tay Yun , tâm tình đã không tốt nay lại tệ thêm . Một lần thua , đâu có nghĩa là lần thứ hai cũng vậy ? Bỗng nó muốn hắn đi cùng mình , phải là của nó !

– Thu , buông ra !

Hắn nói , mặt không hài lòng nhìn Thu . Nếu bây giờ có hành động quá đáng thì kế hoạch sẽ lộ , nên càng khiến hắn bực bội thêm !

– Anh hôm nay đi mua sắm với em , anh đã hứa rồi còn gì ?

Thu càng bám hắn hơn , khiến tiếng xì xào càng rõ hơn .

– Xin lỗi , hôm nay Trang thiếu gia là tài xế của tôi , hẹn cô ngày khác !

Nó bước tới , gạt mạnh tay Thu ra kéo hắn đứng phía sau mình . Yun cảm thấy bất ngờ rồi lại càng cảm thấy buồn cười , một người như hắn nay lại phải để nó đứng ra giải quyết tình huống sao . Nhìn thân hình nhỏ nhắn ở phía trước , trong lòng bỗng có cảm giác ngọt ngào…

– Cô… Cô lấy quyền gì ? – Thu tức giận

Nó chỉ cười rồi bước tới cạnh Thu , hạ thấp giọng xuống . Khuôn mặt thay đổi , lạnh như ở kỷ băng hà , ánh mắt ma mị kèm theo lời nói sặc mùi máu tanh :

– Những thứ của tôi , mãi là của tôi ! Đừng đụng vào , đứt tay đấy !

(Còn tiếp)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.