Tình Yêu Cấp 2

Chương 116: Chương 116: Vết Thương Lòng




Bên trong căn phòng đầy hỗn loạn , quần áo nam nữ bị vứt lung tung dưới sàn , hắn nhìn xuống rồi người khựng lại . Anh thấy thế liền vỗ nhẹ vào vai hắn , bước vào trước . Đập vào mắt anh , hai thân thể trần như nhộng đang dính chặt lấy nhau , nhìn vào cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra…

Anh nghiến chặt răng , định kéo hắn ra ngoài nhưng hắn đã đứng ở cạnh anh , từ lúc nào . Hắn đứng im đó , không nói tiếng nào , khuôn mặt cũng chẳng có tí cảm xúc . Cặp đôi đang trên giường vì mãi ra sức ‘ vận động ‘ nên không hề để ý , cho đến khi Cen bước vào , người dựa vào tường rồi nhếch mép nói :

– Tập thể dục vào buổi tối , thật sự rất có tinh thần thể thao !

Cen vừa nói , mắt nhìn qua cặp đôi kia . Khi cặp nam nữ nghe thế liền giật mình , chàng trai liền quay lại , tách ra khỏi người cô gái . Cô gái lúc này mở mắt lên , sững sờ khi thấy 3 người con trai kia , miệng lắp bắp :

– Nhật…. Nhật…. Nhật…. – Cô ta hoảng sợ

– Các người là ai ? Sao lại tuỳ tiện xông vào phòng người khác như vậy ?

Chàng trai kia không biết sự tình liền tức giận , anh nhếch môi , nhìn anh ta , đôi mắt đánh giá tổng thể , rồi nói :

– Khuôn mặt không đẹp , thân hình cũng chẳng ra sao , nhìn có vẻ cũng là một thiếu gia ăn chơi , biết lấy tiền mua gái ! Tổng thể , không thể nào sánh bằng với Trang Hoàng Nhật của chúng ta ! Này Thu , mắt cô bị mù à ?

Anh giở giọng khinh bỉ , mắt nhìn Thu đang không một mảnh vải che thân ngồi thẫn người trên giường . Anh chàng kia bị người khác chê liền đỏ mặt , nghiến chặt răng không nói lời nào . Cen quay sang anh chàng đó rồi nói :

– Làm sao ? Bộ bọn tao nói không đúng sao ? Thấy sao nói vậy , sự thật mích lòng ! – Cen cười đểu

Hắn , từ lúc mới vào đây chẳng nói câu gì , cứ đứng im rồi nhìn Thu , khuôn mặt cũng chẳng có tí cảm xúc . Người con gái hắn yêu , nguyện lấy cô ấy làm vợ , giờ đây lại cùng một thằng đàn ông khác sung sướng trên giường . Hắn không nói lời nào , à không , phải là không còn gì để nói !

– Anh… Anh… Chuyện không như anh thấy đâu !

Thu vội giải thích , lắc đầu phủ nhận mọi chuyện . Anh và Cen nghe thế liền cười , nụ cười chứa đầy sự khinh bỉ

– Mọi thứ đều ở ngay trước mắt , cô còn trong bộ dạng không mảnh vải che thân ! Có phải cô bị tinh trùng chui vào não rồi không ? – Anh nói

Thu nghe thế liền lấy chăn đắp kín người lại , mặt đỏ bừng lên . Thu nhìn hắn , mắt ngấn nước tỏ vẻ đáng thương . Lúc này hắn khẽ nhếch mép , lần đầu tiên trong cuộc đời , hắn bị người khác chơi một vố quá đau ! Hắn quay người định bước đi thì bị Thu chạy tới ôm chặt lại , Thu nói trong nước mắt :

– Em sai rồi , em xin lỗi anh ! Vì em nông cạn , em không suy nghĩ trước khi làm ! Em không yêu anh ta , em chỉ yêu mình anh thôi , Trang Hoàng Nhật , đừng bỏ em ! Em biết lỗi của mình rồi , em chỉ yêu anh , yêu mỗi anh thôi !

Thu nói , nước mắt thấm vào áo của hắn . Hắn lúc này quay người lại gỡ tay Thu ra , nâng cằm Thu lên rồi nói :

– Thật chứ ? – Hắn hỏi

– Thật , trước giờ em chỉ yêu anh , mỗi mình anh thôi ! – Thu gật đầu lia lịa

– Yêu mỗi tôi ? Đến tận giờ phút này , cô có thể nói ra câu đó ? Cô đừng biến việc yêu tôi trở nên rẻ tiền như vậy chứ ?

Hắn vừa nói , tay vừa bóp chặt lại , Thu cảm giác xương mặt sắp vỡ nát ra

– Cô qua tay bao nhiêu thằng rồi , tưởng tôi không biết chắc ? Cô tưởng tôi là thằng ngu à ?

Hắn buông tay ra , quay người bước được vài bước rồi lại nói :

– Mà cô lấy cái gì che đi thân hình cô đi , nhìn nó , chẳng có tí gì gọi là hứng cả !

– Đồ khốn nạn ! Nếu không phải ba mẹ tôi ép , tôi cũng chẳng qua lại với các người ! Các người , chẳng khác gì những tên sát nhân ! Và nhất là anh , Trang Nhật Hoàng , anh đừng tưởng tôi không biết anh làm gì phía sau tôi ! Tôi nghe nhiều người nói , anh còn chơi hơn cả chục con sau lưng tôi , anh có tư cách để nói tôi sao ?

Thu tức giận , tuôn một tràn , những câu chửi nặng khiến anh và Cen ngạc nhiên . Hắn đứng im , lắng nghe từng lời đó . Hắn cũng đâu ngờ có ngày , người con gái hắn yêu lại nói hắn là tên sát nhân ? Đời này , quả là có nhiều chuyện nực cười ! Hắn bỗng bật cười thành tiếng :

– Hahahaha !

– Sao ? Tôi nói đúng quá rồi chứ gì ? – Thu đắc ý

– Làm gì sau lưng cô ? Cô nghe người ngoài nói , lại vội vàng kết luận rồi kết án ? Cô bị tinh trùng lên não sao ?

Hắn quay lại nhìn Thu , lắc đầu mắt nhìn từ trên xuống dưới đánh giá người con gái này . Rồi hắn cười lạnh :

– Đừng làm tôi cảm thấy tình cảm mình dơ bẩn đến vậy chứ ? Cô , lăng loàn !

Nói xong hắn quay sang anh và Cen :

– Đi thôi ! Ở đây , tao cảm thấy buồn nôn quá !

– Ừ , tao cũng thấy vậy !

Họ bước đi , để lại Thu cùng chàng trai kia . Hắn chạy xe , trong đầu hiện lại từng kỉ niệm cùng Thu , với cả nụ cười đó . Hắn nhếch mép rồi lắc đầu như tự trách bản thân mình…

Đêm hôm đó , hắn lại về The Moon , vào phòng VIP rồi một mình trong đó mà uống rượu , anh và Cen muốn vào nhưng nghĩ rồi lại thôi . Hiện giờ nên để hắn một mình…

Hắn không biết mình đã uống bao nhiêu , trên sàn là những lon bia , chai rượu rỗng . Hắn ngồi đó , khuôn mặt vô hồn , đôi mắt xám khói có nỗi buồn sâu thẳm . Hắn đã dày vò bản thân mình hôm đó , mượn rượu xoá đi nỗi buồn , nhưng càng uống thì kí ức lại tràn về . Ngày hôm đó , hắn đã khoá lòng….

TRỞ VỀ HIỆN TẠI

Nó ngồi chăm chú nghe từng lời kể của Ngọc , lòng mang nhiều cảm xúc hỗn loạn . Thì ra hắn đã từng bị người khác lừa dối , hắn cũng mang vết thương lòng sâu đến thế . Nhưng vì là con trai , đâu thể như nó , buồn là khóc oà lên được . Nỗi buồn đó được cất sâu vào tim….

– Đến tận sáng hôm sau , khi mọi người trở lại căn phòng đó thì không thấy Yun đâu nữa . Yun bỏ đi , không nói ai tiếng nào , cũng chẳng ai biết anh ta đi đâu . Yun mất tích 2 năm trời , khi đó anh ta mới 16 tuổi…

Ngọc kể , môi cười nhạt , đau lòng thay cho Yun

– Vậy cũng tầm tầm tuổi của tao bây giờ ? – Nó nói

– Ừ ! Nhưng anh ta không như mày , anh ta chọn cách trốn tránh . Bỏ đi đến 2 năm trời , trong thời gian đó Ken và Key bất hoà dẫn đến việc băng nhóm bị chia rẻ . Lúc đó , tình hình cẳng thẳng lắm , kéo dài tận 2 năm , hỗn chiến , hai bên giao chiến không biết bao nhiêu lần . 2 năm sau , tao mới biết mày là em gái của 2 người họ , rồi bỗng Yun lại về ! Băng nhóm lại được hàn gắn dưới sự quản lí của Yun , anh ta thực sự rất tài giỏi ! Nhưng phải nói , người có công lớn nhất là Kha Thảo Như của chúng ta !

Ngọc quay sang nhìn nó rồi cười . Nó cốc nhẹ vào đầu Ngọc , thở hắt ra :

– Nếu tao không phải là em gái hai người đó thì tốt biết mấy ! Chỉ mới 1 năm ở với nhau , mà đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện kinh thiện động địa !

Nó lắc đầu ngán ngẩm , từ ngày gặp hai người đó , từ ngày mọi chuyện bị bại lộ , nó đã có ngày nào yên bình đâu !

– Mày không biết đâu ! Lúc mà hai người đó bất hoà , tưởng sẽ không bao giờ làm bạn được nữa ! Tính của Ken thì trầm , còn Key thì nóng tính , như băng với lửa vậy ! Lúc đó , ai cũng sợ họ ! Nhưng từ khi mày xuất hiện , họ lại thay đổi , cũng không còn giữ bộ mặt kỉ băng hà với đàn em của mình . Đối với đàn em như tụi tao , họ còn hơn cả ông trời ! Chỉ cần làm sai là mất mạng như toi ! Mày nghĩ xem , họ chỉ mới gần 19 tuổi , sao lại có thể như thế được ? Lại còn đẹp trai nữa chứ…

Ngọc tỏ vẻ tiếc nuối , nó cười

– Mày định cua anh tao sao ? – Nó trêu Ngọc

– Nói thật , nếu không phải là đàn em , tao đã cua rồi ! – Ngọc tiếc nuối

– Thì cứ tiến hành ! Đâu ai cấm cản đâu ? – Nó thản nhiên

– Không được ! Đối với họ , không cho phép bản thân mình yêu ! Họ rút ra từ chuyện của Yun , tình yêu là vật cản đường đến thành công ! – Ngọc nói

– Cũng đúng ! Nhưng không sao , tao sẽ giúp mày ! – Nó cười

– Thôi cho xin ! 2 ổng mà biết chắc tao chết chưa kịp ngáp ! – Ngọc nói

– Nhưng , còn Yun ? Tại sao lại quay về ? Trong thời gian đó , anh ta đi đâu ?

– Anh ta quay về vì nghe Cen gửi thư tới thẳng nhà của gia tộc Trang ! Lúc đó , Cen chỉ đứng giữa không biết theo ai nên kêu anh ta về ! Tính tình Yun lúc đó khác hẳn , trầm hẳn , lạnh lùng có phần kiêu ngạo , giọng nói ngang tàn ! Nhìn vào thì cực kì đẹp trai nhưng khi lại gần thì sẽ biết Bắc Cực ấm thế nào !

– Đáng sợ vậy sao ? – Nó nói

– Nhưng không hiểu sao gần đây anh ta lại dễ chịu hơn , có đôi lúc còn cười ! Là Cười đó ! Có lẽ vì gặp được mày ! – Ngọc nhìn nó bằng vẻ mặt gian tà

– Ý mày là gì ? – Nó nhìn Ngọc

– Mày là người đầu tiên chống đối anh ta !

– Ờ , tao với anh ta hay gây nhau lắm ! Tính tình anh ta khiến tao chỉ muốn đánh anh ta một cái thật mạnh ! – Nó giơ nắm đấm lên

– Hahahahaah ! Cen nói không sai mà ! – Ngọc cười

– Nói gì ?!

– Bí mật ! Nhưng nếu mày suy nghĩ , sẽ hiểu thôi !

– Lại còn tỏ vẻ thần bí , bà mày không thèm ! Không hơi đâu quan tâm chuyện tên đó !

Nó phẩy phẩy tay , trề môi . Ngọc nhìn nó , mặt đầy gian tà , nó chỉ liếc Ngọc rồi ăn hết ly kem !

– À , hai ngày nữa có dạ hội ở trường , đi không ? – Ngọc búng tay nói

– Không có hứng ! Ồn ào lắm ! – Nó từ chối

– Mày đã không dự buổi họp lớp rồi , đây là lần cuối gặp tụi nó đó ! Mày không biết con Nhi nó nhớ mày cỡ nào đâu , lúc nào nó cũng nhắn tin khủng bố tao cả ! – Ngọc than thở

– Nó có thể nhắn tin cho tao mà ? – Nó nói

– Thế mày có trả lời không hả con kia ? Đến cả tao gọi mà mày còn tắt ! – Ngọc tức giận

– Tao không hay kiểm tra tin nhắn , để khi nào rảnh lên xem !

– Không cần biết ! Nhất định mày phải đi , con Nhi nó nói nếu không kéo mày đến ! Nó xẻ băm tao ra thành trăm mảnh đó ! Con đó nguy hiểm lắm , không thể không sợ ! – Ngọc khẽ rùng mình

– Hahahaha cho mày chừa !

– Cái đầu mày , với lại tụi trong lớp nhớ mày nữa ! Đi đi ! – Ngọc xuống nước năn nỉ

Nó nhìn bộ dạng của Ngọc bật cười , cô nàng này thường ngày đanh đá nhưng thật ra khá mềm yếu ! Nó chỉ biết thở dài bất lực :

– Tao thật sự không có hứng ! Với lại , không nhất thiết phải đến . Tụi trong lớp thì hẹn gặp ngày khác cũng được !

– Mày đúng là như con tự kỉ ! Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt mà . Bà mày không đưa mày đến đó không phải là Trần Đại Ngọc ! Đi !

Ngọc nói rồi kéo nó đi , cả hai tính tiền rồi xuống khu thời trang . Nó chỉ cười rồi để mặc Ngọc lôi đi , vào cửa hàng KC ! Lần trước đã xảy ra vụ việc không hay ở đây nên nhân viên thấy tụi nó liền cẩn trọng đón tiếp ! Quần áo của nó đều được mua từ KC , do Key đặt cho , nó cũng không quan tâm về việc đó cho lắm . Có đồ mặc là được rồi !

Nó đi theo Ngọc , nhìn Ngọc lựa đầm rồi ướm thử . Lâu lâu lại quay qua hỏi ý kiến nó , đúng là con gái , cứ mỗi lần shopping là ngốn cả đống thời gian !

– Ê , cái này hợp với mày nè !

Ngọc đưa nó một cái đầm màu hồng nữ tính , nó nhíu mày nhìn Ngọc :

– Mày biết thừa tao ghét màu hồng mà ! – Nó nói

– Con gái đôi lúc cũng nên nữ tính xíu chứ , mày cứ như con trai ấy ! – Ngọc bĩu môi

– Vậy cũng được , đỡ phiền phức !

– Hứ ! Mày đúng là khó nuôi khó dạy !

– Mày chọn lẹ đi , mặt trời sắp lặn rồi !

Ngọc lườm nó rồi đi thử , cô nàng thật sự không chịu nổi cái tính khó chiều của nó . Ngọc thật sự rất đẹp , nhìn có phần già dặn hơn tuổi nhưng lại thu hút người khác . Nhất là nụ cười , như ánh nắng ban mai sau đêm đông . Mái tóc nâu đỏ gợn sóng , đôi mắt đen láy hồn nhiên , nếu nó là con trai nó sẽ yêu Ngọc bán sống bán chết !

– Nè đẹp không ?

Ngọc bước ra , trên người là cái đầm màu xanh dương nhạt , trễ vai , hoạ tiết không nhiều đơn giản nhưng lại bắt mắt . Nó đánh giá sơ lược rồi đưa ngón cái lên ! Ngọc thấy vậy liền đi thay bộ cũ rồi bước ra tính tiền . Lúc nó cùng Ngọc đứng tính tiền , một cô nhân viên nói chuyện điện thoại :

– Vâng xin chào đây là cửa hàng KC ! Cho hỏi quý khách cần gì ạ ? – Cô nhân viên nói

– …… – Đầu dây bên kia nói gì đó

– Vâng tôi biết rồi thưa Trang thiếu gia , vâng tôi sẽ kêu người giao đến ngay ! Vâng , cảm ơn thiếu gia ! – Cô nhân viên nói

Nó nghe thế liền nhìn cô ta , không phải Yun đấy chớ ?

– Là Trang Nhật Hoàng ? – Ngọc lên tiếng hỏi

– Vâng ! – Cô nhân viên trả lời

– Anh ta đặt gì thế ? – Ngọc thích thú

– Thiếu gia đặt may riêng một bộ đầm , là do thiếu gia tự tay gửi bản thiết kế , cũng chính tay mình lựa chọn vải ! Hình như là cho một cô gái ! – Cô nhân viên nói trong ghen tị

– Chậc ! Mê gái ! Tiền quần áo này trừ vào tài khoản của Cen giúp tôi ! – Ngọc nói

– Vâng ! – Cô nhân viên nói

Nó cùng Ngọc rời khỏi KC , Ngọc dù chỉ thử một cái nhưng lại mua khá nhiều , kỳ này thẻ Cen sẽ âm tiền mất :)) ! Tụi nó đi mua giày , rồi mua thêm cả phụ kiện lum la ! Cả ngày bị Ngọc kéo đi khắp nơi khiến nó mỏi nhừ cả chân !

– Mày mua đủ chưa ? – Nó hỏi

– Đủ rồi ! Mà mày rủ tao đi , sao mày lại mua ít thế ?

Ngọc hỏi , nó chỉ mua có đôi giày thể thao với quần short ngắn và áo thun ! Chẳng mua cái gì liên quan đến dạ hội cả !

– Tao không hoang phí như mày ! Nhìn cái đống trên tay mày , người ta dùng tiền đó ăn cả tháng cũng được ! – Nó nói

– Tiền này là do tao được phát lương từ băng Black đấy ! Mỗi lần hoàn thành một phi vụ , đối mặt với cái chết , chậc ! Lương nhiêu đó là không đủ ! Phải đòi thêm ! – Ngọc cười

– Này , mày nghĩ mấy ổng là máy ATM à ?

– Còn hơn như thế nữa ! Mày nghĩ xem , 2 ông anh của mày đưa mày 2 cái thẻ VIP như thế là đủ hiểu rồi ! Lại còn thêm hai cái tập đoàn kia , tương lai là chủ tịch , cơ ngơi đồ sộ , tao phải mòn rút từ từ ! – Ngọc tính toán

– Có chí hướng ! Cố lên ! – Nó cổ vũ

Hai đứa nó vui vẻ ra về , vừa bước ra ngoài đã thấy mọi người xì xào nói về ai đó . Nó nhìn xung quanh phát hiện Alex đang ở gần đấy , vẻ điển trai kia thu hút sự chú ý .-. ! Tụi nó bước tới , nó nhìn Alex rồi nói :

– Anh đẹp trai , có thể cho tụi em đi nhờ xe được không ? – Nó đùa

Alex nghe thấy giọng nó liền nhìn rồi cười , đưa tay cầm lấy những túi hàng trên tay hai đứa nó :

– Xin mời hai tiểu thư ! – Alex cười

Alex đối xử với nó như một đứa em gái nhỏ , nó luôn thoải mái với Alex , không có khoảng cách giữa chủ và tôi tớ . Trên xe , cả ba đang thảo luận vui vẻ . Lúc này điện thoại Alex reo lên , anh ta gắn tai nghe không dây lên rồi trả lời :

– Thiếu gia có gì dặn dò ?

-……

– Vâng ! Tôi biết rồi , tôi sẽ đưa họ tới ngay !

Nghe Alex nói chuyện nó liền tò mò hỏi :

– Ai thế Alex ?

– Là Minh Phong ! – Alex trả lời

– Anh ta gọi chi thế ? – Ngọc thắc mắc

– Bảo đưa 2 người đến nhà hàng X – Alex cười

Hai đứa nó cũng chẳng hỏi thêm , đang trên đường đi thì điện thoại Alex lại reo lên , nó và Ngọc cũng chẳng chú ý . Đến khi Alex bắt máy :

– Trang thiếu gia , xin phân phó ! – Alex nói

-………

– Bây giờ sao ? – Alex ngạc nhiên

-…..

– Hiện giờ cậu đang ở đâu ? – Alex hỏi

-……

– Thiếu gia , xin cậu bình tĩnh ! Được rồi , tôi sẽ tới đó ! – Alex thở dài

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.