Tình Yêu Của Anh ! Em Đừng Khóc Một Mình Thế !

Chương 1: Chương 1: Chương Mở Đầu !




Đôi lời của tác giả :- Xin chào mọi người , lần này mình sẽ cho ra một câu chuyện mới , liên quan đến hôn nhân gia đình . Rất mong mọi người ủng hộ và khuyến khích mình nha . Hai thể loại chính ở đây là teen kết hợp với hạt giống tâm hồn , pha chút ngôn .

- Nhân vật trong truyện vô cùng giản dị và thú vị , lần này mình sẽ xây dựng một hình ảnh làng quê sống động , mang đầy nét đẹp văn hoá của dân tộc .

*****************************************************

Trong một làng quê thôn dã , giữa trưa nắng hè oi ả , Uyên ngồi ở ngoài hiên và bổ những quả xoài chín vừa hái ở vườn nhà . Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên " Em đang cố gắng kìm nén mọi thứ lúc này , anh với cô ấy , anh nói yêu cô ấy rất nhiều , anh tệ lắm , anh biết không ? "

- Alo

Uyên bắt máy và nghe ngay , có lẽ là theo thói quen .

- Alo

Một giọng nam chắc khoẻ bên đầu dây bên kia vang lên :

-Cho hỏi ai vậy ạ ?

Uyên cười mỉm , biết người đó là Phong rồi nhưng vẫn cứ trêu vì đó là sở thích của Uyên :

- Á à , ở nhà phải lòng anh nào , quên anh rồi phải không ?

Biết Uyên trêu mình , nhưng Phong cũng không tức giận , ngược lại còn hùa theo :

- Gấu Phong , anh khoẻ không ?

- Anh rất khoẻ không ngờ ai đó vẫn còn nhớ đến anh .

Phong nói nhưng không kìm được nụ cười trên môi đang hiện ra rõ ràng .

- Em bao giờ mà chẳng nhớ .

- Thế còn được đấy , em mà không nhớ khắc biết tay anh - phong khẽ cười , bỗng Phong thấy nhớ cô bạn gái đáng yêu của mình ở Việt Nam quá !

- Rồi rồi . Khổ lắm nữa .

Uyên luôn đau đầu với tính ghen của Phong , ai cũng không ngoại trừ .

- Anh sắp về rồi .

- Um...oàm.... về nhanh lên không ba gả em đi mất .

Nghe giọng nói Uyên giống như....:

- Em đang ăn hả ? Ăn gì vậy ?

- Xoài chín anh ạ , anh ăn không ?

- Em ném sang đây cho anh vài quả .

- ok , đợi sang năm nhá .

- Thế thì miễn cần . Mà em nói ba gả đi là sao ?

Phong thấy bối rối trước câu nói của Uyên :

- Ba nói là ai mang 30 triệu đến là ba tống quái đi . Anh nhanh lên nhé , không em già mất .

- Chờ anh , anh nhất định sẽ về , sẽ lấy em .

- ừ , em đi ngủ nhé , chiều còn đi đồng .

- Mặc áo chống nắng vào không thành người châu phi đấy.

Uyên đang ăn bỗng ho sặc sụa :

- Hụ..hụ...ụ... em biết rồi .

' tút tút '

Tiếng tắt máy vang lên , khoảnh khắc đó giống như hạnh phúc đang lan toả đến mọi nơi , chỗ nào cũng thấy màu hồng .

***************************************************

1 tuần sau :

Một chiếc máy bay từ Mỹ hạ cánh xuống Việt Nam :

Phong nhìn mọi thứ xung quanh , anh thật sự đã đặt chân xuống quê hương của mình , sau bao năm xa cách nơi anh sống cũng đã thay đổi rất nhiều .

Sau vài ngày ở nhà cũ của mình phong quyết định đến thăm hỏi bố mẹ vợ tương lai

Trong căn phòng của mình , anh đi đi lại lại , đến nhà vợ chơi thì nên mua gì nhỉ ? Nghe nói ba mẹ vợ ghét những thứ xa sỉ lắm , càng đơn giản càng tốt .

Sau một hồi vắt hết óc ra , thì cuối cùng Phong cũng quyết định mua cam sành đến làm quà , ngày trước nghe Uyên kể là ba mẹ rất thích ăn cam với lại mùa này ăn cam rất mát , tốt cho sức khoẻ . Mặc hết sức giản dị , Phong cầm lủng lẳng mấy cân cam đến nhà bố mẹ vợ . Đường quê bây giờ hầu hết là đổ xi măng nên thuận tiện cho phương tiện giao thông di chuyển . Bắt một chiếc xe đến nhà bố mẹ vợ .

...............................

Đứng trước cổng nhà , Phong gọi thật to :

- Có ai ở nhà không ạ ?

Mọi người trong nhà bỏ dở hết công việc đang làm , chạy ùa ra . Nhìn chàng trai mặt mày mồ hôi , mồ kê nhễ nhại đang đứng trước cổng nhà mình , Phong thấy bố mẹ vợ ra liền cúi đầu lễ phép chào :

- Cháu chào hai bác ạ .

- Mời cháu vào nhà .

Uyên mãi mới ra ....

- Anh.........

Vừa vui mừng vừa ngạc nhiên , Uyên nghẹn lòng không nói lên lời , chỉ biết đứng nhìn bố mẹ mời Phong vào nhà . sau đó cũng lủi thủi chạy vào

Trong nhà :

Hai ông bà chưa ngồi nóng ghế , Phong đã lên tiếng :

- Cháu chào hai bác ạ .

Phong đứng lên cúi đầu chào lần hai :

- Cậu chào rồi , cậu ngồi xuống đi .

Ông Cường , bố Uyên lên tiếng , giọng trầm , nghe rất có phong thái .

- Dạ cháu cảm ơn ạ .

- Cậu đến tìm ai ?

- Dạ , cháu là người yêu em Uyên nhà mình ạ , hôm nay cháu đến để chào hỏi hai bác . Cháu có mua ít cam , mong bác nhận cho .

- Uyên ?

Bà hà , quay lại nhìn con gái mình , đồng thời cũng lên tiếng gọi .

- Dạ , mẹ , mẹ gọi con .

- Ừ con vào đây .

Giọng bà vẫn rất nhẹ nhàng , nhưng Uyên biết đằng sau giọng nói đó là sự tức giận . Mấy năm nay , cô cứ nói là con không thích ai , đột nhiên hôm nay lại có người đến tìm , kêu là người yêu . Trắng ra là Uyên nói dối rồi . Mà con cái nói dối là hư . Không nên nha.

- Mẹ .

- Giải thích đi con .

- Dạ thưa mẹ , anh ấy tên Phong , Nguyễn Nhật Phong ạ . Anh ấy sống ở Mỹ vừa mới về nước , 25 tuổi ạ .

Uyên khẽ nói sơ qua cho gia đình mình nghe . Ông Cường cười :

- Vậy là con tốt nghiệp bên Mỹ hả ?

- Dạ , vâng .

- Ừ.

Ông Cường khẽ cười nhìn bà Hà . Thầm bảo "Nó khá được đấy"

- Cháu à, nếu cháu là người yêu Uyên thì ở lại ăn một mâm cơm với gia đình bác nhé .

- Dạ cháu cảm ơn hai bác ạ , thế thì tốt quá .

Hai ông bà cười mãn nguyện , con gái lớn của họ không cần đến họ lo nữa rồi . Uyên bên cạnh nhìn Phong , mắt liếc nhìn ý bảo ' Ra đây ' . Phong nhìn bố mẹ vợ :

- Con xin phép.....

Thấy hai đứa trẻ muốn nói chuyện riêng ,nên đáp ngay :

- Hai đứa đi đi !

Ba vợ lên tiếng , Phong chạy đi luôn , nhưng cũng không quên xin phép chào . Trong nhà còn hai ông bà đang ngồi trên ghế :

-Tôi thấy nó cũng được đấy ông ạ , rất lễ phép .

- Ừ , tôi với bà lo đám cưới là việc đến nơi rồi .

Uyên kéo Phong xuống khu nhà dưới , cách nhà trên cô đang sống một mảnh vườn , nhà cũ này là nhà ngày xưa ông bà cố để lại bây giờ vì sống ở nhà trên mới xây nên nơi đây làm nơi để đồ đạc đi đồng . Trước còn có một cây xoài to , đang đầy những quả chín vàng :

- Hơ , sao anh không nói gì mà đến đây . Anh biết em suýt chết không hả ?

- Chết gì hả em ? Anh thấy bố mẹ hài lòng lắm , yên tâm của này anh qua . Em theo anh về là cái chắc .

Phong cười đắc ý , mơ mộng về tương lai xa xôi , khi hai người cùng nắm tay nhau bước vào lễ đường trước tiếng vỗ tay như sấm dậy của mọi người ..........

- Còn để xem anh qua được cửa tối nay không đã . Mà hai bác đã đồng ý chưa ?

- Không phải lo , ba mẹ anh hối về đây lấy em , sao mà không đồng ý cơ chứ ?

-....

Uyên cười nhìn Phong , Như vậy còn gì để mong hơn nữa chứ . Viên mãn , thật sự viên mãn nha .

- À.....

- Sao ?

UYên thấy thắc mắc chuyện quan trọng nhất cũng đã lo xong không lẽ lại còn chuyện khác nữa quan trọng hơn à ?

- Em hứa với anh là sẽ tặng cho anh mấy trái xoài mà , xoài của anh đâu ?

Phong đưa tay ra trước mặt Uyên , như đòi một món nợ . Trong khi Uyên thì choáng ngợp . Trời ạ, tưởng chuyện gì cơ ?

- Sẽ có .

Nhặt viên đá nhỏ dưới đất lên , em ném lên một tán trên cây . ' bụp' . Một quả xoài rơi xuống và Uyên nhanh tay đỡ được .

- Đây .

- Cám ơn

Lấy móng tay bóc vỏ quả xoài rồi cắn một miếng luôn .

- Ngon lắm , em ăn không ?

- Thôi .

- Càng còn , cho nhịn .

- Hứ...

Uyên cười trừ , đây là bộ mặt của Phong khi làm nũng . Cực kỳ trẻ con . Thẳng ra trẻ con phải gọi bằng chú .

*************

Trời bắt đầu râm , không còn nắng gay gắt nữa , rồi tối lại , những cơn gió thổi làm mấy cành cây , ' xào xạc' . Gió thổi bay mái tóc dài và đen của em về đằng sau . Phong nhìn hình ảnh đang đập vào mắt mình , dường như mọi thứ như ngừng lại . Ánh mắt vẫn không rời khỏi Uyên . Cảm nhận thấy có người đang nhìn chằm chằm mình , Uyên quay ra .........

tg: mong các bạn đón đọc chap sau :) . cho xin 1 lời nhận xét nhé . Cám ơn ạ !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.