Tô Nhiễm Nhiễm Truy Phu Ký

Chương 12: Chương 12: Sói thật đến đây






07-04-2013Tô Nhiễm Nhiễm truy phu ký - Chương 12Sói thật đến đây

Ta chán muốn chết, lăn qua lăn lại trên giường, nhớ tới gương mặt bị người thiếu ba trăm lượng kia của Tần Lãng càng nổi điên. Ta không rõ, nam không muốn cưới, nữ không muốn gả, bọn họ còn trói chúng ta lại một chỗ là sao, chẳng lẽ bọn họ không sợ chúng ta mỗi ngày đánh đấm đến lưỡng bại câu thương?

Nghĩ tới nghĩ lui, ta tính chuồn đi tìm Nhạc Phong thương lượng, người này chắc chắn sẽ không mang ta bỏ trốn nhưng không có nghĩa là ta không thể tự mình bỏ trốn, à không, là đào hôn. Chó nóng nảy còn nhảy tường, nếu thực bức ta nóng nảy, cùng lắm thì ta đi Y Tiên Cốc tìm nơi nương tựa. Ta thật không tin, không lấy Tần Lãng, ta không còn đường sống.

Phụ thân đại khái sợ ta bị ép buộc sẽ xảy ra chuyện, hai ngày nay bảo Tuyết Liễu trông chừng không cho ta xuất môn. Người cũng không ngẫm lại giao tình giữa ta và Tuyết Liễu, mặc dù từ nhỏ ta bị nuôi thả ở Thục Sơn nhưng tốt xấu gì Tuyết Liễu cũng theo ta nhiều năm, tình cảm thân thiết. Ta hơi náo loạn một chút thì nàng đã để ta đi rồi.

Vừa ra cửa phòng, ta liền cảm giác thân mình lạnh lẽo, tựa hồ sau lưng có ánh mắt chằm chằm nhìn ta. Ta lắc đầu, chỉ mong là ta quá lo lắng, chỉ bằng vài miếng công phu mèo quào này của ta, phụ thân còn không kiếm được ai bắt ta sao. Ai ngờ mới bước nửa bước, có cái gì ‘vèo’ một tiếng sượt qua tai, cắm phập trên cửa.

Ta kinh hồn bạt vía, nhất thời người lạnh như băng, tim lập tức rụng rời. Quay đầu lại thấy trên cửa là một mũi tên. Thật thần kỳ, nếu người đó kỹ thuật không tốt, ta không cần tu đạo đã trực tiếp lên trời thành tiên.

Nghĩ đến đây ta lại lo sợ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Xem độ nông sâu của mũi tên, người bắn tên không tốt lành gì, ta dùng sức nhổ xuống, xem xét nửa ngày, trong bụng nổi lửa, xoay người đi về chỗ Tô Hành.

Tô Hành là ca ca anh tuấn nhất trong các ca ca của ta, Tô Nam bình thường hay ầm ỹ khoe mình anh tuấn ra sao, hắn nói thật không sai nhưng so với Tô Hành thì một điểm cũng không bằng. Tô Hành mặt sáng như ngọc, phong lưu phóng khoáng, nữ tử thầm mến hắn xếp một hàng dài. So với Lâu Huyên, cũng không thua kém là mấy.

Bất quá giờ không phải lúc thảo luận ai anh tuấn, ai không anh tuấn, mũi tên vừa rồi chắc chắn là kiệt tác của đại soái ca Tô Hành. Hắn là người duy nhất trong Tô gia thích bắn cung, hơn nữa rất hay bắn cung tiêu khiển. Các ca ca của ta từ cổ hủ đến tiêu sái đều thích luyện kiếm vì bọn họ nghĩ làm vậy có thể tăng thêm khí chất phiêu dật cho mình. Chỉ có Tô Hành cả gan phá vỡ quy tắc, từ nhỏ hắn luyện cung tên, mười tuổi đã thành thiện xạ. Mũi tên này thiếu chút nữa lấy mạng nhỏ của ta, toàn bộ Tô gia cũng chỉ có mình hắn có công lực cỡ này. Chắc hắn thấy ta chuồn ra cửa, định cảnh cáo.

Ta nổi giận đùng đùng chạy hết mấy hàng hiên, cuối cùng thấy hắn trong thư phòng, đang ngồi trước bàn học, cầm một quyển sách đọc rất nhập tâm.

"Nhiễm Nhiễm?" Tô Hành ngẩng đầu thấy ta, hắn hơi kinh ngạc, mày vừa nhíu sau đó lập tức giãn ra.

Cho tới bây giờ, hắn vẫn là người nho nhã bình thản, từ nhỏ vừa không phóng đãng như bọn Tô Kiên, Tô Quýnh cũng không giống Tô Nam, Tô Duyên cả ngày chọc ta với Lương Gia. Phần lớn thời gian hắn đều một mình ở thư phòng hoặc luyện cung ở hậu viện. Theo lời Lương Gia, Tô Hành chính là đầu gỗ, còn ngốc hơn thằng ngốc.

Lương Gia nói vậy không phải hoàn toàn vô lý, ta với nàng cùng nhau lớn lên, tâm tư của nàng sao ta không hiểu. Ý trung nhân của nàng không phải Lâu Huyên mà là Tô Hành. Không ngại Tô ngốc tử hồn nhiên không biết, mỗi lần nàng đều nhiệt tình như lửa nhưng hắn vẫn lạnh lùng như băng, hệt như Lương Gia đào phần mộ tổ tiên của hắn.

Lương Gia luôn nhắc tới Lâu Huyên trước mặt ta, bất quá là tâm lý khoe khoang của tiểu nữ nhân thôi. Ta từ nhỏ đặc biệt thích so đo với nàng, nếu ta có hôn phu là thiên hạ đệ nhất soái ca, chắc chắn ta cũng sẽ khoe khoang. Lấy hay không lấy hắn là chuyện sau này hẵng tính, trước tiên cứ lợi dụng một chút đã.

Ta đưa mũi tên giấu sau lưng ra cho Tô Hành: "Đây là gì? Khi không ngươi dọa ta làm chi!"

"Đây không phải của ta."

"Không phải của ngươi, chẳng lẽ của ta."

Tô Hành hé miệng cười: "Ta không ra ngoài."

"Ca ca tốt của ta, xin ngươi đừng đùa giỡn ta được không, ta từ Thục Sơn bị người bức hôn sắp chết, ngươi còn giúp phụ thân hại ta, ngươi hãy tha cho ta đi."

Tô Hành cầm mũi tên nhìn nửa ngày, không nói gì. Ta còn nghĩ hắn cam chịu, đang tính mắng hắn vài câu xả giận, hắn đi đến giá sách, lấy trong ngăn tủ một mũi tên đưa cho ta.

"Sao?" Ta tức giận.

Tô Hành thản nhiên: "Đây mới là của ta."

Nhìn kỹ, mũi tên hắn đưa với mũi tên vừa rồi tuy dài như nhau nhưng quả thật có điểm khác. Mũi tên của Tô Hành có khắc hình đầu ngựa ở mặt trên. Tâm ta thật lạnh, thật lạnh, nếu tên không phải của Tô Hành, vậy thì nguy rồi, không phải có người muốn giết ta chứ. Ta run lên, cả người đổ mồ hôi lạnh.

"Không phải đâu, ta không đắc tội với người nào, ai muốn giết ta?" Răng ta đánh lập cập.

Tô Hành cầm mũi tên để trên bàn quan sát tỉ mỉ, hắn nói: "Nếu người bắn thật sự muốn giết muội, muội không còn mạng đứng đây nói chuyện với ta đâu."

Vừa nói xong, chỉ thấy hắn rút một tờ giấy nhỏ từ trong mũi tên ra.Ta mở to hai mắt nhìn: "Trên đó viết gì?"

"Muốn cứu Lương Gia, không lấy Tần Lãng." Tô Hành nhẹ nhàng đọc, mở tờ giấy mở để trước mặt ta.

Ta trợn tròn mắt, lắp bắp hỏi: "Lương Lương Lương... Biểu tỷ nàng..."

"Gia Gia có thể đang ở trong tay người xấu."

Sao Lương Gia lại ngu xuẩn như vậy, thăm người thân còn để lọt vào hang sói. Hiện tại lại thành con tin để người khác uy hiếp ta, đây là chuyện gì.

Ta nóng nảy: "Làm sao bây giờ, bọn họ có thể giết Lương Gia không?"

"Tạm thời sẽ không."

"Ngươi nói chuyện đừng keo kiệt được không, giải thích một chút, ta hồ đồ rồi. Ta lấy hay không lấy chồng quan hệ gì đến bọn họ, này này... Ngũ ca, ngươi nói có thể là nữ nhân thầm mến Tần Lãng làm hay không?"

Dù ôn hòa cỡ Tô Hành đều nhịn không được khinh thường ta nhưng hắn thật nhịn được, liếc ta không nói gì.

"Ai nha ngũ ca, ngươi đừng thâm trầm, có gì cứ nói, ngươi làm vậy sẽ chết ta!"

Tô Hành thần sắc nghiêm túc: "Chuyện này chỉ sợ không đơn giản như vậy, phải báo cho cha biết."

"A? Ngươi nói gì, chuyện này liên quan gì đến cha."

"Cha với Tần tướng quân đều là mệnh quan triều đình, một văn một võ, có thể nói là trụ cột quốc gia, ai lớn gan công nhiên khiêu khích vậy?"

"Hoàng thượng mới có gan, nha ——" Ta cả kinh che miệng lại, "Sẽ không phải là hoàng đế cậu đi?"

Tô Hành hết biết nói gì với ta, hắn hít sâu một hơi, nói tiếp: "Không phải hoàng thượng, người năng lực có hạn, toàn dựa vào cha và Tần tướng quân giúp người thống trị giang sơn, sao có thể vác đá đập mình?"

"Vậy có thể là ai?"

"Hiện triều đình đang chia làm hai phái vì vấn đề ở biên cương, một là phe chủ chiến do Tần tướng quân cầm đầu, hai là phe chủ hòa do Tĩnh vương cầm đầu. Cha chưa tỏ rõ lập trường, lại là trụ cột vững vàng của triều đình, một khi hắn nghiêng về bên nào, bên đó sẽ thắng, bởi vậy hai phe đều muốn mượn sức hắn. Tần Tô hai nhà đám hỏi, cho thấy cha chọn Tần tướng quân."

Ta vỗ đầu: "Ta hiểu, bọn họ muốn phá hỏng quan hệ của Tô gia và Tần gia, khiến cha không về phe Tần tướng quân. Tô Hành ngươi thật thông minh, vấn đề bí hiểm vậy ngươi cũng phân tích thấu đáo, không hổ là ca ca ta!"

Tô Hành cười cười, không nói gì.

"Khẳng định là Tĩnh vương làm, nói cho cùng, hắn tính mượn sức cha, lén lút ra tay, đường đường là vương gia, thật không biết xấu hổ."

Thấy Tô Hành nghiền ngẫm nhìn ta, ta vội vàng giải thích: "Ngươi đừng đoán mò, ta không phải muốn nhanh gả cho Tần Lãng mới nói vậy, ta đây lo lắng vì đại cục, ngươi nói cha nên làm gì đây, người ta tốt xấu gì cũng là thân vương, không dễ đụng đến. Hắn muốn lấy mạng Lương Gia đơn giản như bóp chết một con kiến, Lương Gia chẳng phải rất nguy hiểm? Trời ơi!"

Không biết vì sao, Tô Hành nghe ta nói xong sắc mặt trắng bệch, hắn vờ cứng rắn trấn định: "Cũng không nhất định là Tĩnh vương. Tĩnh vương tuy hơi ngang ngược nhưng vẫn có thể xem là một người chính trực. Sợ là có người cố ý làm vậy châm ngòi hai nhà Tô Tần với Tĩnh vương phủ để làm ngư ông đắc lợi. Nếu thực là thế thì rất phiền toái, Gia Gia nàng..."

"Cứu nàng, phải cứu nàng!" Vừa nghe Lương Gia gặp chuyện không may ta liền đỏ mắt, "Mặc kệ ai làm việc này, nhất định không thể để Lương Gia có việc, ngũ ca ta xin ngươi, ngươi cứu nàng đi, cùng lắm sau khi nàng trở về ta không để nàng phiền ngươi. Đúng rồi, khiến cha từ hôn đi, đúng như ý bọn họ, dù sao ta cũng không muốn gặp Tần Lãng kia."

"Sự tình không đơn giản vậy, nếu tùy tiện từ hôn, mặc kệ là nguyên nhân gì, mọi người khẳng định đều nghĩ cha về phe Tĩnh vương, thế lực triều đình sẽ mất cân bằng. Không chỉ thế, việc này còn đồng nghĩa chúng ta phải cầu hòa với một tiểu quốc ở nơi biên thùy đất cằn sỏi đá, biểu muội của muội, nữ nhi duy nhất của hoàng thượng là Trường Hinh công chúa sẽ gả đến tái ngoại hòa thân."

Không phải chứ, đầu ta hỏng mất thôi, không phải chỉ là chuyện ta thành thân với Tần Lãng thôi sao, tự dưng kéo theo một đống chuyện lớn như vậy. Đầu óc Tô Hành không biết trưởng thành kiểu gì mà rất bác đại tinh thâm, một vấn đề cỏn con cũng bị hắn đưa ra một đống đạo lý như vậy. Không phải làm ta khó xử sao. Ta gả đi thì Lương Gia phải chết, ta không lấy chồng thì Trường Hinh phải sung quân biên cương. Đây là chuyện gì, ta quên mình chết đi không chừng tạo phúc cho bá tánh và cậu hoàng đế còn có thể truy phong.

Ta dùng sức gõ đầu, đã đến nước này rồi ta còn suy nghĩ gì.

Tô Hành quyết định thật nhanh: "Muội mau đi nói việc này cho cha."

"Vậy còn ngươi, ngươi không đi theo ta?"

"Ta... Ngươi đi đi, thời gian cấp bách, ta còn có việc trọng yếu hơn." Nháy mắt hắn đã mất dạng, khinh công quả nhiên lợi hại.

Ta hô to: "Chuyện gì gấp hơn việc này, này, Tô Hành..."

Kêu cũng không ai để ý, ta dậm chân, cầm tờ giấy đi tìm phụ thân thương lượng.

Ai ngờ ta dốc sức kể lể sự tình chân tướng vô cùng sinh động, phụ thân thì lơ đễnh, Tô Nam e thiên hạ bất loạn xen vào: "Nhiễm Nhiễm, ngươi lừa cha. Ta biết ngươi không muốn thành thân, vừa mới đòi xuất gia, giờ lại đem chuyện không thực tế như vậy gạt chúng ta, chậc chậc, ngươi rất không thông minh!"

"Nói gì chứ," Ta phản bác, "Ngươi mới không thông minh, Lương Gia thật sự bị bắt cóc, ta mà gả cho Tần Lãng không chừng ngày mai nàng sẽ bị giết, không tin ngươi thử xem!"

"Ha ha, Gia Gia bị bắt cóc? Nàng không bắt cóc người khác chúng ta liền thắp hương bái Phật, ai dám đánh nàng, ngươi đừng kiếm chuyện."

"Ta không nói dối, không tin ngươi đi hỏi ngũ ca, hắn biết chuyện này."

"Ngũ ca sẽ không giúp ngươi gạt người."

"Vậy chúng ta đi tìm ngũ ca đối chất!"

"..."

"Được rồi, các ngươi đừng ầm ỹ!" Phụ thân tức giận ra mặt, "A Kiên, ngươi mau gọi Hành nhi tới đây."

Tô Kiên gật đầu, đang tính cất bước, ta kêu hắn lại: "Nhị ca đừng đi, ngũ ca không có ở nhà."

"Không có, không phải ngươi nói tìm hắn đối chất sao? Sao, chột dạ ?" Tô Nam một bộ xem kịch vui, ta rất muốn đánh hắn.

"Dù sao ta đều nói thật, các ngươi thích tin hay không, chờ ngũ ca trở về các ngươi sẽ biết."

Ta mếu máo, cảm giác bị nghi ngờ thực không tốt.

Vốn tưởng chờ Tô Hành về ta được minh oan, nào biết năm ngày trôi qua, ngay cả bóng dáng cũng không thấy. Tô Nam hay tới cửa tra hỏi, ta hết đường chối cãi, chỉ có thể sập cửa vào mặt hắn.

Chuyện Tô Hành xưa nay thích ra ngoài ngao du, không nói tiếng nào đã đi mất cũng không phải chưa từng phát sinh, mọi người chỉ nghĩ hắn đi chơi. Tô Nam nhất mực chắc chắn ta giở trò, phụ thân đương nhiên sẽ không tin ta. Ai bảo ta bị ép buộc, chốc lát muốn xuất gia, chốc lát nói bị bắt cóc, đổi lại là ta cũng sẽ không tin. Nói dối nhiều lần sẽ không ai tin, đợi khi nói thật, ta còn có thể làm sao? Chờ chết đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.