Tối Chân Tâm

Chương 49: Q.2 - Chương 49: Chảy nước miếng! Tiên nữ




Ngày hôm sau, dùng bữa sáng xong Nhan Tử La đi thỉnh an Đức phi nương nương. Đức phi cũng vừa dùng xong bữa, thấy mũi nàng hơi khụt khịt, liền dặn dò, “Trời lạnh rồi, phải cẩn thận một chút, đừng để bị ốm. Trong mấy người vợ của lão Tứ chỉ có Nữu Hỗ Lộc thị là còn khỏe mạnh một chút, ngươi đừng có giống như Niên Băng Ngọc, ốm suốt ngày, nhìn chẳng vui vẻ gì cả”.

Nhan Tử La vội vàng vâng dạ, xem ra Đức phi thật sự không thích Niên Băng Ngọc, nhưng chẳng có lý nào? Niên Băng Ngọc cả năm cũng chỉ có vài cái tết vào cung thỉnh an, sao có thể khiến người ta không thích đến thế. Nhìn nhìn Đức phi, đột nhiên hiểu ra, thì ra mĩ nữ nhìn mĩ nữ… đương nhiên càng nhìn càng ghét.

Trên đường về, Tiểu Kim Tử đột nhiên bị Thái giám phó tổng quản gọi đi mất, nói là vào phủ nội vụ lấy ít đồ. Tiểu Kim Tử dặn dò kĩ lưỡng và chỉ đường cho nàng, chỉ vì sợ nàng đi lạc mất. Nhan Tử La lại chẳng lo lắng gì, giờ là nàng phụng chỉ vào cung, dù lạc cũng có thể đàng hoàng mà hỏi đường.

Kết quả, đúng là Nhan Tử La đi lạc thật, nhìn bức tường rất quen mắt và đám cây cỏ cũng quen mắt trước mặt, Nhan Tử La chỉ muốn đập đầu vào tường. Cả Tử Cấm Thành lớn thế này mà làm cái biển chỉ dẫn cũng không được sao? Nếu không có biển chỉ dẫn thì cũng đừng cung nào cung nấy xây giống hệt nhau như vậy chứ? Nàng đã đi lạc tới lần thứ ba rồi!

Đi đại vậy! Chẳng có một ai. Muốn hỏi cũng chẳng biết phải làm thế nào. Tiểu viện phía trước hình như có người ra vào, tới đó hỏi xem vậy. Nhan Tử La đi nhanh, chạy đến gần tiểu viện, cẩn thận thò đầu vào, khẽ hỏi: “Xin hỏi, có ai không?”.

Khi tấm lưng đang xoay về phía nàng từ từ quay lại, mắt Nhan Tử La và miệng đều mở to tới cực độ. Trời ơi, đây là người hay là tiên nữ? Vốn tưởng Niên Băng Ngọc đã đẹp nhất rồi, nhưng so với vị này, rõ ràng là còn kém vài phần.

“Vào đi”, mĩ nhân đó khẽ máy môi. Thực ra đôi môi con người đó không phải là màu đỏ, màu sắc hơi trầm, có lẽ tim không được khỏe. Đáng tiếc đáng tiếc, ông Trời đố kị với hồng nhan mà! Nhan Tử La vừa đi vừa nghĩ. Đại mĩ nhân này có lẽ là một trong những phi tử của Hoàng thượng?

“Nương nương cát tường!” Dù gì cũng không biết là nương nương nào, cứ gọi nương nương chắc chắn không sai.

“Đứng dậy đi, ngươi đến đây là…?” Đại mĩ nhân vừa nói vừa tỉa cành hoa.

“Bẩm nương nương, nô tỳ không biết đường, thấy bên này có người, vì vậy… làm phiền nương nương, xin nương nương trách tội”, Nhan Tử La giải thích. Nhìn vị nương nương này có khuôn mặt hiền từ, có lẽ sẽ không trách tội nàng đâu nhỉ?

“Không biết đường?” Cái kéo trên tay mĩ nhân dừng lại, sau đó bà thở dài buồn buồn nói, “Tử Cấm Thành này đúng là lớn thật”.

Nhan Tử La không dám đáp lời, khi mĩ nhân đang thương cảm thì tốt nhất là không nên làm phiền.

“Thế ngươi định đi đâu?”, mĩ nhân lại hỏi.

“Nô tỳ phải đến Đồng Thuận trai”, Nhan Tử La nhìn những cây hoa mà bà trồng, tươi tốt, đáng tiếc đều là những loại không thể ra hoa.

“Đồng Thuận trai?” Mĩ nhân đó khẽ sững lại một lát rồi bật cười, “Ngươi là Nhan Tử La có đúng không?”, sau đó quay đầu nhìn nàng thật kĩ.

“Nương nương sao lại biết tên của nô tỳ?” Từ bao giờ nàng đã trở thành người ai ai cũng biết thế, sao không có kí giả ưa bới móc nào tới phỏng vấn nàng?

“Có vẻ đúng rồi.” Mĩ nhân đặt kéo xuống, đi lại gần nàng hơn, “Trong cung giờ những người không biết ngươi quả thật rất ít, bảo bối Khuynh Thành của ngươi thật đáng yêu”. Mĩ nhân cười tươi rói, Nhan Tử La cảm thấy cằm mình muốn rớt xuống đất.

“Dạ? Khuynh Thành hơi bướng bỉnh, nếu nó tới làm phiền nương nương, nương nương xin người hãy trách tội tôi”, Nhan Tử La kích động tới mức quên mất cả phải nói là “nô tỳ”.

“Con bé rất hiểu chuyện, thường đến vườn của ta ngắm hoa, chuyển chậu hoa.” Mĩ nhân nét mặt tươi vui.

“Thế thì nó nhất định là rất thích nương nương.” Xì, tiểu quỷ, không hổ là do nàng sinh, cũng biết yêu cái đẹp, thoáng nhìn đã chọn ngay được một đại mĩ nhân thế này.

“Tại sao?”, Mĩ nhân hỏi với giọng hứng thú.

“Bởi vì tiểu quỷ đó lười lắm, ngoài mục đích đặc biệt ra, chỉ có người nó thích ó mới nịnh nọt như thế.” Nhan Tử La hoàn toàn không chút do dự bán đứng con giá mình, ai bảo đứng trước mặt nàng là một mĩ nữ chứ.

“Thì ra là vậy.” Mĩ nhân nhìn nhìn nàng, “Để ta cho người đưa ngươi về Đồng Thuận trai, Công chúa có lẽ đang đợi ngươi đấy, về đi”.

“Đa tạ nương nương.” Nhan Tử La nhún nhún người, đi được hai bước, lại quay đầu, “Nương nương, sau này nô tỳ cũng có thể đến ngắm hoa, chuyển chậu hoa được không ạ?”. Nàng rất thích mĩ nữ này, có cảm giác giống như một người mẹ. Đương nhiên rồi, so với người mẹ có thiên tính bạo lực của nàng, thì mĩ nữ đây đúng là dịu dàng như nước.

Mĩ nữ rõ ràng là khẽ khựng người lại, sau đó cười: “Ngươi có thể tìm tới đây không?”. Đến Đồng Thuận trai còn không biết đường, có lẽ tiểu viện này của bà, nàng ta cũng không thể tìm được.

“Nô tỳ sẽ cố gắng. Nương nương, nói như vậy là người đồng ý rồi ạ?”, Nhan Tử La vui mừng hỏi. “Đa tạ nương nương, nô tỳ xin cáo lui.” Nói rồi, nàng nhanh chân đi ra khỏi cửa, không thể cho mĩ nhân nương nương có cơ hội từ chối.

“Tử Trúc.” Mĩ nhân nương nương gọi một nha đầu, dặn dò cô ta đi cùng Nhan Tử La, đưa nàng về Đồng Thuận trai. Thật là một đứa trẻ vô tư. Sau đó quay lại công việc tỉa cành của mình.

Khi Dận Tự đến thỉnh an, thấy người mẹ xinh đẹp của mình đang mỉm cười đầy thỏa mãn, không kìm được lên tiếng hỏi. Lương phi liền hỏi: “Thế nào, trên đường đến đây con không gặp cô nương Bạch La à?”.

“Ý ngạch nương muốn chỉ Nhan Tử La?”, Dận Tự hỏi lại.

“Ta thấy cái tên Bạch La đó rất phù hợp với tính cách và hình dáng của nàng ấy, sạch sẽ tinh tươm.” Lương phi được Dận Tự đỡ, hai mẹ con liền đi vào phòng. Dận Tự nghe bà nói thế thì không nói gì nữa.

“Đức phi nương nương thật có phúc, có được một người con dâu như thế”, Lương phi cười nói tiếp.

“Nàng ta cũng không gây ít họa”, Dận Tự đáp.

“Như thế mới khác người chứ! Có điều sao ta thấy mắt con bé lại buồn như thế nhỉ?”, Lương phi uống một hớp trà, nói. Dận Tự vẫn im lặng.

“Mấy hôm trước lão Thập đến đây có kể lại cho ta nghe, sao con bé lại cho rằng A ca các con đều là độc dược? Ai trong các con đã trêu chọc gì con bé thế?”, Lương phi cười hỏi. Độc dược? Rất thiết thực. Cứ như là nói tới con trai bà vậy.

“Con không biết.” Dận Tự lập tức phủ nhận. Có lẽ lão Thập đã kể lại không sót từ nào với mẹ chàng rồi, chàng còn giải thích gì nữa.

“Con bé này xem ra rất hiểu biết.” Lương phi hồi lâu mới nói. Năm đó sao bà lại không biết Hoàng thượng cũng có độc tình như thế. Đáng tiếc bà đã uống mất rồi, vì vậy mới có kết quả ngày hôm nay.

Dận Tự nhìn sắc mặt mẹ nhạt dần đi, chàng biết bà lại đau lòng rồi, vội vàng nói: “Mấy hôm nay sức khỏe của ngạch nương của ngạch nương đã khá hơn chưa ạ?”.

“Khá hơn nhiều rồi, có người con hiếu thuận như con, ngạch nương không cần uống thuốc cũng khỏe lại.” Lương phi nhìn Dận Tự đầy yêu thương, “Con cũng nên lấy thêm hai người vợ nữa, sinh cho ngạch nương thêm mấy đứa cháu để ẵm bồng. My cô nương đó mặc dù xuất thân không được tốt, nhưng đối với con…, con đừng băn khoăn nhiều làm gì”.

“Con không có tình cảm đối với nàng ta”, Dận Tự ôn hòa giải thích, “Hà tất phải làm lỡ cuộc đời một người phụ nữ?”. Đã không yêu lấy người ta về chẳng phải làm người ta lỡ dở hay sao?

“Tứ ca con hồi đầu chẳng phải cũng không quan tâm tới con bé đó sao?”, Lương phi nói. Không phải bà đi nghe ngóng hỏi thăm, mà là lão Thập những lúc rảnh rỗi thường tới chỗ bà ngồi chơi.

“Con không muốn.” Dận Tự hiếm khi phản bác lại lời của Lương phi. Lương phi nhìn chàng, thở dài, “Thôi, con làm sao thấy vui là được”.

Lại một ngày nữa trôi qua, khi Nhan Tử La tới cung Vĩnh Hòa để thỉnh an Đức phi đúng lúc gặp Dận Chân ở đó. Nhan Tử La liền nhún nhún người với chàng, hình như chàng gầy đi? Hay nàng hoa mắt? Nhan Tử La đang ngoan ngoãn ngồi yên thì Đức phi hỏi, “Tử La, hai hôm nay ở đây đã quen chưa?”. Nhan Tử La lập tức đứng dậy nói, “Đa tạ nương nương đã lo lắng, con quen rồi ạ”, rồi mới lại ngồi xuống. Vì có mặt Dận Chân, cuộc gặp mặt vốn đã không thân thiết lại càng trở nên không thân thiết, cuối cùng đến Đức phi cũng không thể chịu nổi người con gái trấn tĩnh như nàng nữa, giơ chân đá cả hai bọn họ ra ngoài.

Dận Chân đi trước, Nhan Tử La theo sau, hai người cũng không nói gì, ra khỏi cửa cung Vĩnh Hòa, Dận Chân đi về phía Nam, Nhan Tử La đi về phía Bắc. “Ở trong cung phải cẩn thận một chút”, Dận Chân nhìn nàng nói. Nhan Tử La đang chuẩn bị cảm động rối bời, thì chàng lại nói tiếp, “Đừng gây thêm rắc rối cho ta”, sau đó đi thẳng không quay đầu lại. Nhan Tử La nhìn theo bóng chàng làm mặt quỷ rồi cũng vội vàng đi ngay. Đi được mười mấy bước, đột nhiên nàng quay đầu lại, nhưng lần này chỉ nhìn thấy bóng lưng của người ấy. Thì ra cũng tồn tại thứ được gọi là tình cảm vợ chồng, trong lòng bất giác có chút buồn buồn.

Vì buồn buồn nên nàng không chú tâm trong việc đi đường, và kết quả của việc không chú tâm là lại đi lạc. Nhan Tử La ngó tới ngó lui rồi quyết định rẽ sang bên phải, kết quả là lại rẽ vào tiểu viện của Lương phi. Nhan Tử La lập tức quên ngay sự buồn bực trong lòng, chẳng phải cuối cùng nàng cũng tìm thấy nhà Lương phi rồi sao?

Rón ra rón rén đi vào, Nhan Tử La liền thấy Lương phi vẫn đang tỉa cây. Hôm trước nghe Tử Trúc kể, chủ nhân của bọn họ đặc biệt rất thích hoa, và cũng thích làm vườn, nhưng chẳng lẽ ngày nào cũng cầm kéo để cắt? Cho dù là ai cũng sẽ không chịu nổi, về bản chất có khác gì lăng trì đâu.

“Chậu hoa do nương nương tỉa rất hợp ý của nương nương, nhưng…” Nhìn sắc mặt đã rồi quyết định nói tiếp.

“Nhưng gì?” Lương phi quay đầu, dừng tay lại.

“Nhưng chưa chắc đã hợp tâm ý của hoa.” Nhan Tử La nói xong lén liếc nhìn Lương phi, sắc mặt vẫn chưa tối sầm lại.

“Tâm ý của hoa?”, Lương phi nhắc lại lần nữa. Bà suy nghĩ hồi lâu rồi cười cười với nàng: “Xem ra ngươi mới đúng là người hiểu về hoa”.

“Nô tỳ không hiểu, theo nô tỳ thấy, chỉ cần để nó được phát triển một cách tự nhiên là đẹp rồi. Nương nương mới là người thật sự biết trồng hoa, yêu hoa.” Nhan Tử La đi tới gần ngắm nhìn những chậu hoa đó, không biết tại sao trước mặt Lương phi, nàng lại cảm thấy rất thoải mái.

“Hôm nay xem ra, ta cũng chẳng qua là tìm về đường cũ mà thôi. Thôi, từ ngày mai trở đi, để chúng tự do vui vẻ trưởng thành theo ý chúng.” Lương phi đặt kéo xuống, “Hôm nay sao ngươi lại tới đây?”.

“Thực ra hôm qua nô tỳ cũng muốn đến, nhưng không tìm thấy đường.” Nhan Tử la lè lè lưỡi, mất mặt quá. Lương phi cười khẽ, kéo tay nàng vào phòng. Trong phòng bày biện đơn giản sạch sẽ, rất ít đồ bằng vàng bạc, mà ngược lại nhiều ngọc thạch hơn. Xem ra Nương nương đúng là một nhân vật như ngọc. Nhan Tử La thấy một chậu thủy tiên nở hoa rất đẹp liền sán lại xem. Đến gần mới biết thì ra đó là hoa được làm bằng ngọc trắng, là được làm bằng ngọc xanh. Nàng len lén lè lưỡi, thật đúng là xa xỉ, lần đầu tiên nàng nhìn thấy. Còn nhìn thấy hoa nữa, có lẽ không dám tùy tiện qua ngắt, không chừng lại làm hỏng một thứ bảo bối mà bản thân không thể đền nổi, Nhan Tử La tự cảnh cáo bản thân mình. Ngồi trò chuyện một lúc, sợ Mẫn Chỉ lo nên nàng cáo từ ra về.

Dận Tự vào vườn, không thấy ngạch nương tỉa cành cắt hoa, cảm thấy rất lạ, cho rằng ngạch nương bị ốm, nên vội vàng vào trong xem thế nào, lại thấy Lương phi đang ngồi chăm chú đọc sách. Thấy chàng đi vào, bà vội vàng lệnh cho người lấy gối tựa.

“Ngạch nương hôm nay đã tỉa hoa xong rồi ạ?”, Dận Tự hỏi.

“Chưa”, Lương phi lắc lắc đầu, “Trước kia vẫn tưởng mình mới là người hiểu hoa, hôm nay đột nhiên có người bảo ta rằng, ta cắt tỉa như thế hợp tâm ý mình nhưng chưa chắc đã hợp tâm ý hoa. Vì vậy bắt đầu từ hôm nay ta không cắt tỉa nữa, để chúng phát triển tự nhiên”.

“Là ai đã nói với ngạch nương những lời như thế?” Dận Tự có chút khựng lại. Hằng ngày chăm chút cho đám hoa cỏ, ngạch nương mới có thể sống qua ngày, giờ lại bảo ngạch nương không được cắt tỉa nữa, ngạch nương sẽ sống những ngày còn lại thế nào đây.

“Là con bé lười nhác đó. Con bé còn bảo ta rằng, ngồi ở kia nhìn đám hoa cỏ từ từ lớn lên, từ từ nở mới là việc vui nhất.” Lương phi cười, “Người có tâm sự như vậy tất là người đắc sủng chẳng quan tâm, đi ở chẳng màng. Tuổi còn nhỏ mà đã nhìn được như thế không biết là phúc hay họa”.

“Là Nhan Tử La.” Dận Tự nghịch nghịch chén trà, miệng hơi mỉm cười.

“Hôm nay sao con đến muộn thế? Thỉnh an Đức phi nương nương chưa?”, Lương phi không trả lời mà hỏi sang chuyện khác. Dận Tự nghĩ một lúc rồi đi.

Từ hôm sau ấy mỗi lần đến thỉnh an Đức phi nương nương, Nhan Tử La đều cố gắng tránh mặt Dận Chân. Không phải là giận, mà nàng cũng chẳng biết tại sao, không thể giải thích rõ ràng được. Nhưng trong lòng ngày nào cũng thầm cầu khấn kì vọng sẽ gặp chàng, đáng tiếc, “Không duyên phận” là ba từ thích hợp nhất để miêu tả về mối quan hệ của họ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.