Tối Chân Tâm

Chương 31: Q.1 - Chương 31: Sắp tới lễ Vạn Thọ




Vài ngày sau, Đại a ca Dận Đề mặc dù đã sai người đến phục ở Lan Quế phường, nhưng cũng không nhìn thấy Bạch La. Nàng giống như bạch hồ ly vậy, biến mất không để lại dấu vết. Thập tam a ca lòng thầm mong được xem trò náo nhiệt đã phải thất vọng, có lẽ đại a ca hắn còn thất vọng hơn.

“Tứ ca, huynh nếm thử xem, đây là bánh điểm tâm của Lan Quế phường, quả thật danh bất hư truyền!”, Dận Tường cắn một miếng bánh ngọt rồi nói.

“Hôm nay đệ đặc biệt tới để ăn cái này à?” Dận Chân nhìn lá thư trong tay, chau mày lại.

“Đương nhiên rồi, Thập tam đệ đây đã phải đặc biệt sai người đi mua về để cùng Tứ ca thưởng thức”, Dận Tường nghiêng người dựa vào ghế vừa uống trà vừa nói.

“Đặc biệt? Đặc biệt tới xem chuyện vui của Đại a ca nhỉ?” Dận Chân ngẩng đầu nhìn nhìn lão Thập tam, tên nhóc này từ nhỏ tới lớn đâu có hứng thú với đồ ăn vặt bao giờ.

“Trò vui chẳng có mà xem, chỉ thấy bộ mặt thất vọng của Đại a ca thôi! Cũng khó nói, Bạch La cô nương đó có khi lại là một con bạch hồ ly thật, làm bao người đau lòng rồi theo gió mà đi”, Dận Tường chẳng nghiêm túc chút nào.

“Cũng có thể.” Dận Chân ném lá thư vào lửa đốt, “Xem ra Đại a ca thật sự phải thất vọng rồi”.

“Đệ cũng muốn tìm cô nương ấy để xem xem, chắc chắn là thú vị lắm”, Dận Tường uể oải nói.

“Ừm, đệ có thể thương lượng với Đại a ca”, Dận Chân vẫn cái giọng đều đều không lên không xuống.

“Có thể suy nghĩ thêm mà.” Có thể suy nghĩ tìm cách gây rối loạn thêm cho Đại a ca, thực ra hắn lại thấy cô gái đó may mắn. Với tính cách của Đại a ca, sau khi có được cô ta rồi e là cũng sẽ không trân trọng.

“Ngày mừng thọ Hoàng a ma sắp đến rồi”, Dận Chân nhắc nhở.

“Đúng là sắp rồi. Mười mấy ngày nữa thôi, đề nghị của Thái tử gia thế nào?” Hai hôm trước Thái tử gia lại đến Lan Quế phường một lần nữa, đề nghị My Liễm Diễm cô nương tới biểu diễn chúc thọ cho Hoàng a ma. “Chỉ có hắn ta mới nghĩ ra được chiêu đó! Đúng là khúc ruột đầu của Hoàng a ma có khác, thật chẳng giống với chúng ta!”, Dận Tường cảm thán nói.

“Một đề nghị tuyệt vời.” Dận Chân quay đầu nhìn ra cửa sổ, có thể Đại a ca sốt sắng tìm cô nương có tên Bạch La kia cũng là vì mục đích này chăng? Có điều, Đại a ca cũng thật là chẳng biết lượng sức mình, mẫu thân của hắn là Huệ phi xuất thân thấp kém, dù thế nào thì cũng không đến lượt hắn lên ngôi thái tử. Huống hồ với tình hình trước mắt, Thái tử gia đang thịnh sủng, ý đồ của Đại a ca lại quá rõ ràng, thực là hành động bất minh.

“Đúng là rất tuyệt, đợi mà xem. Nếu tìm được cô nương bạch hồ ly kia, thì càng thú vị”, Dận Tường cười nói, “Hoàng a ma e là sẽ tuyên bố việc chỉ hôn trong lễ vạn thọ của mình, không biết kết quả thế nào”.

“Nghe nói Hoàng a ma đặc biệt ra lệnh cho bọn Hạm Chỉ chuẩn bị thọ lễ”, Dận Chân đáp.

“Thử thách?” Dận Tường lại giải quyết một miếng bánh điểm tâm nữa, “Tứ ca, huynh thật sự không ăn sao? Rất ngon đấy”.

Dận Chân nhìn nhìn hắn, không có phản ứng gì.

Nhan Tử La đang ngủ say bỗng bị lắc cho tỉnh dậy. “Đáng ghét, kẻ đáng ghét nào thế? Không biết làm vậy là tự tìm cái chết hay sao hả?”, Nhan Tử La cằn nhằn nói, cho đến khi nhìn rõ người trước mặt, mới đổi giọng, “Á, Tiểu Mẫn Mẫn, Hoàng a ma của cô thả cô ra rồi à? Cô được giải phóng rồi à?”.

“Giờ này là mấy giờ rồi mà tỷ còn ngủ trưa hả?” Mẫn Chỉ khinh bỉ nhìn Nhan Tử La đầu bù tóc rối.

“Tôi…” Tôi vừa mới ngủ thôi, được chưa hả, buổi sáng phải làm việc rất vất vả đấy. “Tôi không khỏe lắm! Nói đi, sao cô lại chạy tới đây?” Nhan Tử La chỉnh lại y phục, vuốt vuốt tóc cho bớt rối.

“Haizz!, Mẫn Chỉ trèo lên sập, chỉ thở dài.

“Haizz cái gì, thế nào? Bị mắng à?, Nhan Tử La chớp chớp mắt hỏi.

“Bị mắng đã tốt, người làm gì có thời gian mà mắng ta? Có điều đã sai Lý Đức Toàn mang ý chỉ tới rồi”, Mẫn Chỉ chau mày đáp.

“Chỉ hôn cho cô ấy hả”, Nhan Tử La truy hỏi.

“Không phải. Hoàng a ma muốn ta chuẩn bị một phần thọ lễ, bất kể là cao quý hay rẻ mạt. Nghe nói Hạm Chỉ, Quân Chỉ, Kỳ Chân đều nhận được ý chỉ này”, Mẫn Chỉ thuật lại.

“Ồ, xem ra Hoàng a ma đang thử các cô rồi, người nào đạt điểm cao nhất sẽ chỉ hôn cho người mà Hoàng thượng vừa ý nhất. Này, cô chuẩn bị gì rồi?”, Nhan Tử La hỏi.

“Chẳng muốn chuẩn bị gì cả”, Mẫn Chỉ cáu kỉnh đáp.

“Đừng cáu kỉnh như thế, thế cô có thể cho tôi biết người mà Hoàng a ma của cô vừa ý nhất là ai không?” Nhan Tử La đầu óc bắt đầu suy tính, nàng nhất định phải giúp Mẫn Chỉ được gả cho người mà Khang Hy vừa ý nhất.

“Không biết”, Mẫn Chỉ lại đáp gỏn lọn.

“Không biết? Thế thì khó đây.” Nhan Tử La kéo một lọn tóc quấn quanh ngón tay nghịch nghịch.

“Biết hay không thì có liên quan gì.” Mẫn Chỉ cúi đầu, bộ dạng uể oải chán chường.

“Đương nhiên là có rồi. Dù sao cũng phải lấy chồng, thà để mình chủ động chọn vẫn tốt hơn. Nếu để Hoàng thượng chỉ hôn cho cô người mà ông ấy vừa ý nhất, thì tương lai của cô sẽ được đảm bảo, ngạch nương cô cũng được nở mày nở mặt.” Nhan Tử La nhìn nhìn Mẫn Chỉ, “Cô đã thích ai chưa?”.

“Chưa”, Mẫn Chỉ ngẩng đầu lên nói, ánh mắt rất thẳng thắn.

“Chưa thì chưa, hét to thế làm gì?” Nhan Tử La cố ý lấy tay ngoáy ngoáy tai, “Nếu chưa thích ai thì đúng là chỉ hôn cô cho ai cũng thế cả thôi”.

Mẫn Chỉ im lặng.

“Mấy cô em gái của cô có sở trường gì?”, Nhan Tử La lại hỏi. Nếu đã không biết tình hình về các ứng viên thì đành phải khai thác về đối thủ vậy.

“Hạm Chỉ đàn rất hay, Quân Chỉ cưỡi ngựa giỏi, Kỳ Chân có tài may vá”, Mẫn Chỉ nói một cách không hào hứng. “Nghe nói Quân Chỉ rất thích Thái cát của Khalkha”, Mẫn Chỉ suy nghĩ rồi cuối cùng vẫn nói ra tin tức nghe lỏm được từ đám a hoàn.

“Khalkha? Thái cát? Người đó… xin hỏi một chút, những thứ đó là ý gì”, Nhan Tử La ngại ngùng hỏi. Không thể trách nàng không có học được, chế độ quan lại thời cổ đại rất phức tạp, ai biết là gì chứ, hơn nữa triều Thanh lại càng loạn, thêm cả đám người Mông Cổ vào.

“Tỷ không biết?” Mẫn Chỉ liếc nhìn nàng một cái, sau đó nói, “Không biết cũng là bình thường thôi, cả ngày tỷ chỉ biết ăn ngủ vui chơi. Khalkha là một bộ tộc của Mông Cổ, sống ở Tamil, thuộc họ Bác Nhĩ Tế Cát Đặc. Thái cát là một loại phẩm cấp, thôi, giải thích nhiều với tỷ như thế để làm gì? Thái cát đó là người thừa kế sau này của Khalkha. Hiểu chưa hả?

“Có nghĩa là, Thái cát đó sau này sẽ trở thành chủ của một bộ tộc?”, Nhan Tử La bắt đầu tính toán. Nếu được gả cho hắn thì tốt xấu gì sau này cũng trở thành nữ chủ của một bộ tộc. Dường như Khang Hy còn rất coi trọng mấy bộ tộc này, có lẽ khi ấy sẽ có cái nhìn khác đối với đứa con gái được gả cho họ chăng?

“Có lẽ thế. Hắn là cháu trai duy nhất của Đan Luật. Hoàng a ma rất coi trọng Đan Luật”, Mẫn Chỉ đáp.

“Tôi không có hứng thú với ông nội hắn, giờ người mà tôi thấy hứng thú chính là hắn kia.” Nhan Tử La nghĩ nghĩ rồi nói, “Hoàng a ma của cô có lẽ rất coi trọng quý tộc Mông Cổ phải không?”.

“Rất coi trọng.” Mẫn Chỉ suy nghĩ, “Nghe nói Đỗ Lăng Quân Vương Thương Tân của Bác Nhĩ Tề Cát Đặc thị, Ông Ngưu Đặc Bộ cũng đã phụng chỉ về kinh rồi”. Muốn không biết cũng không được, bây giờ khắp Đồng Thuận trai từ trên xuống, dưới từ nhỏ tới lớn, không ai là mắt không nhìn sáu hướng, tai không hóng tám phương để nghe ngóng tin tức cả. Ai cũng mong nàng ta được gả cho người tốt, Đồng Thuận trai mới có thể mở mày mở mặt theo.

“Ái chà, hai quý tộc Mông Cổ liền. Nếu có thể lén nhìn diện mạo người này thì tốt, ít nhất cũng có được sự so sánh trong lòng.” Nhan Tử La vừa nói vừa nghĩ: Đúng rồi, sao không nghĩ đến Lan Quế phường của hồ ly chết tiệt kia, đó sẽ là một kênh đưa tin tốt. Ngày mai phải nói nhỏ với hồ ly một tiếng, nếu hai tên đó đến, cô ta sẽ nghĩ cách để mình được nhìn mặt một lát.

“Có gì khác biệt!” Mẫn Chỉ vẫn thờ ơ, các Cách cách chẳng phải cũng đều bị chỉ hôn như vậy cả sao?

“Đương nhiên là khác rồi, một kẻ mặt đầy tàn nhang, một người mặt mày anh tuấn, cô muốn lấy kẻ nào?”, Nhan Tử La hỏi, “Không phải cô thích ăn bánh rán vừng đấy chứ?”.

“Liên quan gì tới bánh rán?” Mẫn Chỉ ngẩng đầu trừng mắt nhìn nàng, lúc nào rồi mà vẫn còn nghĩ đến ăn.

“Bởi vì trên bánh rán có vừng.” Nhan Tử La nhấn mạnh từ “vừng”, lại bị Mẫn Chỉ lườm cho một cái. “Được rồi được rồi, đừng có lườm tôi mãi thế. Cô xem người ta ai cũng có sở trường, còn sở trường của cô là gì? Sao tôi chẳng nhận thấy nhỉ?”

“Không có”, Mẫn Chỉ vẫn nói với giọng điệu đều đều không hứng thú ấy.

“Cô đừng có phản kháng tiêu cực như thế! Biết rõ có chống đối cũng vô ích mà vẫn cứ làm cái việc ngu xuẩn ấy. Lẽ nào cô định vào ngày mừng thọ Hoàng a ma, đứng trước mặt ông ấy nói rằng mình chẳng có gì? Mất mặt có khi chạy đến Mông Cổ cũng chẳng hết. Dù thế nào, giờ nhiệm vụ đầu tiên cũng phải tìm ra sở trường của cô. Mà sở trường đó phải không được giống mấy cô em gái kia, tốt nhất là phải bất ngờ, dễ thắng…”, Nhan Tử La lẩm bẩm, bỗng nhiên mắt sáng quắc lên, “Mẫn Mẫn, chẳng phải cô biết võ công hay sao?”.

“Tỷ bảo ta phải động thủ đánh nhau với người ta trong ngày vạn thọ của Hoàng a ma à?” Mẫn Chỉ cố ý châm chích, “Hoàng a ma sẽ xử lý ta vì tội làm nhục sự uy nghi của hoàng tộc, có khi chém đầu cũng không chừng?”.

“Hay là cô đấu võ kén rể?”, Nhan Tử La cười hi hi nói.

“Nếu Hoàng a ma biết đấy là chủ ý của tỷ, có lẽ Tứ ca cũng sẽ cầm thánh mệnh mà chém bay đầu tỷ đi mất”, Mẫn Chỉ lạnh lùng đáp.

“Này, Mẫn Mẫn, cô có biết múa không?” Nhan Tử La đột nhiên nhớ ra ở thời Đường có một vị công tôn đại nương múa kiếm, chiêu đấy có lẽ độc nhất vô nhị.

“Một chút, tỷ không phải bảo ta lên múa đấy chứ?” Mẫn Chỉ nheo mắt lại, “Tỷ bảo một Cách cách như ta phải múa trước sự chứng kiến của hàng trăm con mắt? Ta đâu phải đào hát”.

“Múa kiếm cô đã nghe bao giờ chưa? Cô biết võ công lại biết múa, múa kiếm chắc chắn sẽ rất anh hùng, hào sảng. Làm sao đào hát có thể sánh được, hơn nữa cô còn có khí chất quý tộc bẩm sinh, chắc chắn là đẹp vô cùng.” Mắt Nhan Tử La lấp lánh trăng sao, sau này quay về nàng cũng có thể nói quá lên một tí, là nàng đã tác thành tình duyên cho công chúa Đại Thanh.

“Nhưng, Nhan Tử La, múa kiếm đã thất truyền rồi. Tỷ có biết không?”, Mẫn Chỉ lại nói nhát gừng như muốn đả kích nàng.

“Chắc chắn có người biết, một đất nước rộng lớn thế này sao lại không thể tìm ra một người biết múa kiếm cơ chứ? Hơn nữa, he he…”, Nhan Tử La cười gian tà, nói tiếp: “Cho dù không tìm ra, thì chúng ta cũng có thể tự biên đạo một điệu, dù sao cũng có ai biết đâu mà lo”.

“Tỷ đúng là gan to hơn cả trời”, Mẫn Chỉ cười nói. Đây có lẽ cũng là một phương pháp khả thi. Nếu thật sự gả cho người mà Hoàng a ma yêu quý, sau này Hoàng a ma ít nhiều cũng phải niệm chút tình cũ với ngạch nương nàng ta đúng không? Cuộc sống sau này của ngạch nương cũng sẽ tốt hơn một chút.

“Tôi sẽ liều chết vì bạn bè!”, Nhan Tử La vỗ ngực nói.

“Có kế hoạch rồi, nhưng biết tìm người ở đâu đây? Chỉ còn mười mấy ngày nữa là đến lễ vạn thọ của Hoàng a ma”, Mẫn Chỉ lo lắng nói.

“Cứ giao cho tôi!”, Nhan Tử La lại vỗ ngực hứa.

Chắc chắn có thể tìm được người ở chỗ hồ ly, nếu thật sự không tìm được thì bảo hồ ly đó tự chế ra một bài múa là xong.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.