Tôi Cùng Sáu Alpha Trùng Khớp 100%

Chương 26: Chương 26: Đến mặt còn chưa kịp gặp




Tóm tắt

Mà đã dùng vận tốc ánh sáng mang thai rồi?!

==================================

Không lâu sau người của Chu Dịch Kình đã phát hiện ra nhóm hải tặc.

Thuộc hạ của 'Bịt một mắt' cũng đồng thời phát hiện ra đám người kia.

Bọn họ quay trở lại phi thuyền, vội đi tìm Trịnh Nhất An, khẩn trương nói: “ Phi thuyền phía trước có người canh gác. Bọn chúng chắc là binh lính của Mục đế quốc? Chúng ta phải làm sao đây? “

Mấy tên lính đứng gác có diện mạo tương tự như bọn họ, hoàn toàn không phải là diện mạo của người bản địa ở Mục đế quốc. Mà nhóm người kia cũng thường xuyên nhìn thấy người của nước mình rất nhiều, ở nước ngoài lâu lâu cũng nhìn thấy người có diện mạo hao hao người nước mình, nên nhất thời cũng không cảm thấy kỳ quái gì.

“ Không ngờ đến nhanh thế. “ Trịnh Nhất An nói, nghiêng người nhìn lướt qua.

Bên cạnh hắn là Tần Ý.

Hắn hầu như không có ý định trốn tránh Tần Ý, thậm chí còn đặc biệt muốn cậu nhìn xem mỏ quặng này rơi vào tay hắn như thế nào.

“ Kỳ Lợi Á, nghe xong ắt hẳn là cậu cảm thấy vui lắm nhỉ? Có thể cậu sẽ gặp lại Gladstone. “ Trịnh Nhất An nhẹ giọng nói.

Hắn không có vạch trần thân phận Hoàng thái tử của Halls.

Dù sao nếu hắn vạch trần ra, thì nó cũng chẳng có lợi gì, có khi còn có hại với hắn.

Tần Ý không trả lời câu hỏi của hắn, ngược lại quay đầu hỏi: “ Anh ghen à? “

Trịnh Nhất An: “... “

Tần Ý vẫn kiên trì: “ Lại định giết hắn? “

“Lại” là sao?

Bọn hải tặc nghe vậy mí mắt đều giật mạnh lên, bọn chúng thầm hô to 'Ôi mẹ ơi' trong lòng!

Hoàn toàn nhìn không ra a! Một người ôn tồn lễ độ như vị tiên sinh đây mà lại vì tình giết người! Thật không biết đã có bao nhiêu người bị giết trước đây rồi?

Trịnh Nhất An không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của đám hải tặc, hắn buồn cười nhìn chằm chằm thiếu niên Omega trước mặt.

Đúng là hắn thực sự muốn giết chết Halls.

Nên lời nói của thiếu niên không có gì sai cả.

Nhưng đồng thời, câu nói này lọt vào tai người khác, nó sẽ lại được phủ thêm một hàm ý khác.

“ Ừm, tôi sẽ giết hắn. “ Trịnh Nhất An ung dung cười đáp.

Hắn vẫn bước vào hố do Tần Ý đào sẵn.

Tần Ý đột nhiên loạng choạng chống đỡ bàn điều khiển, cắn chặt môi dưới nói nhỏ: “ Anh thật độc ác... “

Trịnh Nhất An nhướng mày.

Lẳng lặng chờ đợi những lời tiếp theo của cậu.

Tần Ý: “ Ui da, bụng tôi đau quá. “

Trịnh Nhất An nói: “ Hử, cậu thấy đau sao? Kia muốn làm sao bây giờ? “

Bọn hải tặc còn chưa lấy được vợ, nên đã chăm người mang thai bao giờ đâu? Nhưng họ biết rằng Omega khi mang thai xác thực là rất mỏng manh. Cho nên nếu đã kêu đau thì chắn chắn là đau thật!

Hơn nữa nó còn là một vấn đề lớn!

“ Làm sao đây? Giờ đưa đến khoang y tế có ổn không? “ Tên hải tặc hỏi.

“ Có cần nhanh chóng đến gặp bác sĩ không? “ Bọn họ lao nhao nói.

Trịnh Nhất An trong lòng biết rõ, hơn 50% là Kỳ Lợi Á đang muốn chạy trốn.

Trịnh Nhất An cười: “ Vậy cậu ngồi xuống đi rồi tôi xoa xoa cho? “

Mấy tên hải tặc nghe thế liền lập tức ngậm miệng.

...Được rồi, tụi tôi chịu thua.

Đã thế này rồi mà vẫn thừa cơ hội chiếm tiện nghi!

Hèn chi ngài vẫn chưa đoạt được trái tim của mẹ nhỏ!

Tần Ý: “... “

Thôi quên đi, chạy trốn không được thì mình đi nghỉ ngơi.

Tần Ý đảo mắt, nhìn thoáng qua trên màn hình giao diện điều khiển.

“ Anh không xoa được đâu, có người tới kìa. “ Tần Ý hậm hực nói.

Trịnh Nhất An không chút nào sợ hãi, cúi đầu liếc mắt nhìn.

Trên màn hình hiểu thị ở gần đây có một đội ngũ nhỏ đang tiếp cận tinh cầu này.

Có lẽ đó là binh lính của Tata tinh hoặc Beiman tinh đang đóng quân, hoặc có lẽ là khác.

Trịnh Nhất An thu hồi ánh mắt lại, hỏi: “ Cậu hiểu những tín hiệu hiển thị trên bảng điều khiển sao? “

Hắn tạm ngừng rồi nói tiếp: “ Thời điểm tôi và Gladstone động thủ ở trên phi thuyền lần trước, cậu đã học được nó, phải không? “

Vừa bất động thanh sắc tính kế hắn, lại vừa có thể vững vàng tiếp thu các hạng kiến ​​thức về cách lái phi thuyền.

Đây đúng thực là một Omega mà hắn chưa từng gặp qua.

Thoạt nhìn vô cùng ôn nhu, nhưng cũng đủ tàn nhẫn.

Tần Ý cũng biết rằng mình không thể tiếp tục gạt được một con cáo già như Trịnh Nhất An, nên rất hào phóng gật đầu: “ Ừm. “

Cậu giơ tay gõ nhẹ lên bảng điều khiển trước mặt, nhẹ nhàng nói, âm thanh mà chỉ có hai người bọn họ mới nghe được: “ Ngài xem, nếu một ngày nào đó ngài lại rơi xuống, thì tôi sẽ lái phi thuyền đến cứu ngài a. “

Trịnh Nhất An nhất thời không biết là Kỳ Lợi Á đang muốn cứu hắn hay là đang muốn trù hắn rơi khỏi phi thuyền lần nữa.

Hắn quay đầu sang chỗ khác, muốn tránh đi ánh mắt của thiếu niên, hết lần này đến lần khác, đôi mắt kia lúc nào cũng ánh lên vẻ ngây thơ vô ( số) tội.

Có lẽ là do vừa rồi diễn xuất quá nhập tâm nên sắc mặt cậu lúc này vẫn trắng bệch, trên môi vẫn còn dấu răng. Một dấu răng in trên đôi môi hồng nhạt.

Trịnh Nhất An ánh mắt không được tự nhiên dời đi, thấp giọng nói: “ Kỳ Lợi Á, đã diễn thì phải diễn cho chót. “

Hắn đưa tay đỡ lấy eo Tần Ý.

Tần Ý:?

Được, tùy ngài.

Dù sao bây giờ cậu chỉ mới vừa thành niên, vẫn chưa bắt đầu kỳ phát tình đầu tiên của mình, các pheromone của Alpha đối với cậu mà nói, còn lâu mới có được lực hấp dẫn mạnh như của cậu đối với bọn hắn được.

Tóm lại, người chịu khổ sẽ không phải là cậu.

Y như dự đoán.

Ngay khi bàn tay của Trịnh Nhất An chạm vào eo Tần Ý, hắn liền theo bản năng run rẩy một trận, sau đó mới từ từ kìm nén sự run rẩy đang dâng lên từ sâu thẳm trong tâm hồn mình.

Trịnh Nhất An mím môi, kiên cường chống lại loại bản năng của Alpha.

Gân xanh trên cánh tay hắn đều nổi lên.

Chẳng qua là bị áo sơ mi trắng che đi nên chỉ có thể nhìn thấy loáng thoáng một ít.

Hắn kéo eo Tần Ý sát lại, ôm lấy cậu bế lên.

Tần Ý:?

...Người này hóa ra lại là một kẻ hung hãn.

Trịnh Nhất An trực tiếp ôm lấy Tần Ý đặt ở trên sô pha.

Tần Ý mặt không đỏ, tâm cũng chẳng có gì sợ hãi.

Cậu ngẩng đầu lên nói: “ Cảm ơn anh, tôi đã khá hơn nhiều rồi. Giờ mà có thêm một bát nho thì còn gì tuyệt bằng đúng không? “

Trịnh Nhất An bị chọc giận tới cười ra tiếng.

Trịnh Nhất An vẫy tay ra hiệu, hắn vậy mà lại thực sự kêu bọn hải tặc mang nho ra cho cậu.

Tần Ý không nghĩ rằng điều đó cũng không tệ, có lẽ cậu nên quét sạch tủ lạnh của bọn hải tặc trước khi rời đi a.

Sau khi Trịnh Nhất An đặt Tần Ý xuống, hắn đứng bên cạnh cậu vài phút.

Hắn ta xem kỹ Tần Ý một hồi, rồi càng khẳng định hơn về ý định muốn mang cậu trở về liên minh.

Ít nhất, hắn sẽ sử dụng cậu để thực hiện một khóa huấn luyện giải mẫn cảm(*) với pheromone Omega...

(*) Giải mẫn cảm: Kiểu như là huấn luyện để thoát khỏi sự nhạy cảm với pheromone của Omega.

“ Tiên sinh! “ Tên hải tặc bên cạnh không nhịn được hỏi: “ Còn, còn bọn binh lính của Mục đế quốc thì làm sao bây giờ? Làm sao để đối phó đây? “

Trịnh Nhất An lúc này mới nói cho bọn họ một chữ: “ Chờ. “

Hắn muốn xác nhận xem có Halls trong chiến đội đến tiếp theo hay không.

Tên hải tặc chỉ có thể nghẹn khuất đáp lại: “ Ô, được, nghe theo tiên sinh. “

Ai bảo thời điểm Trịnh Nhất An vừa mới gặp bọn họ, hắn liền hung hăng dạy cho bọn họ một bài học nhớ đời đâu?

Sau đó, hắn lại trợ giúp bọn họ đánh lui một băng đảng hải tặc khác.

Nó kiểu như là vừa mới đập bọn họ một trận xong thì liền phát kẹo táo cho ăn vậy.

Bọn hải tặc có không phục thì cũng bắt buộc phải phục.

Bây giờ tất cả bọn họ đều đang trông cậy vào IQ đỉnh cao của Trịnh Nhất An, sẽ dẫn bọn họ đến một đài vinh quang mới! Tiêu diệt hạm đội của Lục Tế!

Không mất quá nhiều thời gian.

Ba giờ sau, đội ngũ kia mới đến được tinh cầu này. Bọn họ ngang nhiên xông vào, không giống như Trịnh Nhất An và nhóm hải tặc, nhóm người này có ngụy trang thêm.

Lúc này trên phi thuyền của bọn hải tặc, bọn chúng đã dâng kính rất nhiều vật phẩm cho “người mẹ nhỏ” mảnh mai của Dịch tiên sinh.

Chỉ trong một khoảnh khắc, bọn chúng không khỏi chân thành hy vọng rằng trong tương lai, Dịch tiên sinh sẽ có thể bớt cường thủ hào đoạt (*) hơn.

(*) Cường thủ hào đoạt: dùng sức mạnh hoặc quyền thế để giành lấy thứ mình muốn, hiểu nôm na là cưỡng bức.

Ít nhất thì đừng có đi cưỡng-bức mẹ nhỏ.

Cái bối phận này quá cao.

Dịch tiên sinh là “tên gọi” của Trịnh Nhất An trong miệng của bọn họ. Trong lúc đám hải tặc mặt mày toàn để rau quai nón đang đăm chiêu với vẻ mặt rầu rĩ, bỗng dưng bọn họ nghe thấy một tiếng nổ lớn.

“ Đã xảy ra chuyện gì sao? “

“ Bọn chúng đã phát hiện chúng ta rồi à? Kia là do bọn chúng đánh tới? “

Trịnh Nhất An quét mắt liếc bọn họ một cái, nói: “ Thật rõ ràng, chính là đám người mới tới đang đánh nhau với những người đã đóng quân sẵn ở đây. “

Trịnh Nhất An nói xong cũng cảm thấy có chút kỳ quái.

Đám người đang đóng quân ở kia là những người đến từ Mục đế quốc.

Còn cái đám người mới tới này cũng đang khoác lên mình bộ trang phục binh lính, so với trang phục binh lính của Mục đế quốc cũng không có gì khác biệt lắm.

Vậy tại sao quân phe ta lại đi đánh quân phe ta?

Kể từ khi Halls bắt đầu nắm quyền điều hành đế quốc, sự xuất hiện của hắn quả thật là đã tiêm vào Mục đế quốc một liều thuốc tăng lực cực mạnh.

Hắn trở thành linh hồn của Mục đế quốc.

Dân chúng ở Mục đế quốc vì hắn mà đoàn kết một lòng.

Trịnh Nhất An không cho rằng, những kẻ phản quốc lại xuất hiện nhanh như vậy ở Mục đế quốc.

Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất...

Trịnh Nhất An bỗng nhiên quay người đi về phía Tần Ý, bỏ lại một đám hải tặc đang ngơ ngác.

“ Tin tức về khu mỏ, cậu còn nói với ai nữa không? “ Trịnh Nhất An hỏi.

Tần Ý thong thả gõ nhẹ vào đầu của tiểu người máy.

Tiểu người máy lập tức giơ cái đĩa nhỏ trong tay lên, cho Tần Ý nhả vỏ nho vào.

Ngày nay, mặc dù công nghệ ngày càng tiên tiến, nhưng nho vẫn còn vỏ.

Đại khái là vì nỗi chấp niệm của các nhà khoa học về niềm vui khi được lột vỏ nhỏ đi.

Tần Ý liếm môi, sau đó mới ngồi thẳng người.

Đôi môi cũng nhuốm màu hồng tím của nho, sắc môi dường như đậm hơn. Điều này khiến khuôn mặt đẹp như tranh của cậu càng thêm rực rỡ.

Điều này có vẻ hơi lạc điệu (*) với nét ôn nhu và ngây thơ vô tội của cậu.

(*) Lạc điệu: có biểu hiện không ăn khớp với một cái gì đó.

Tần Ý: “ Đúng thực có chuyện đấy. “

Nếu Chu Dịch Kình thực sự đến, thì bây giờ cậu có nói dối cũng vô nghĩa.

“ Cậu đã nói với ai? “

“ Chu Dịch Kình. “

Con cáo già Trịnh Nhất An nghe xong liền cảm thấy hai mắt tối sầm lại.

Lá gan Kỳ Lợi Á quá lớn.

Chu Dịch Kình, Halls và hắn, hậu quả sẽ ra sao nếu bọn hắn cùng nhau động thủ?

Trên đời này, e rằng chưa từng có người nào dám tưởng tượng ra khung cảnh này.

Xét cho cùng, cấp độ Alpha của bọn hắn về cơ bản thì đã ngang bằng với vũ khí hạng nặng của đất nước.

...Không chừng sẽ còn có thêm cả Lục Tế?

Tần Ý nhếch môi, nghĩ thầm.

Nếu Chu Dịch Kình có thể dành thời gian đến đây, thì hắn ta và Lục Tế có lẽ là đã đạt được sự hòa bình ngắn hạn, hoặc thậm chí là đã hợp tác với nhau.

Dù sao, những thứ này tạm thời đều không nằm trong tầm kiểm soát của cậu.

Giờ đây cậu chỉ là một con người yếu đuối bị giam giữ trên phi thuyền của bọn hải tặc thôi a.

Trịnh Nhất An có thể một mình chiến đấu với ba người họ!

Cậu tin tưởng vào Trịnh Nhất An!

Nhất định là có thể! Ừm!

Tần Ý đổi tư thế ngồi trên ghế, trong miệng cắn một quả nho.

“ Cậu cùng Chu Dịch Kình có giao tình gì? “

“ Chúng tôi là người chung một quốc gia. “ Tần Ý không nhìn lại.

“ Vậy là cậu đang làm vì lợi ích quốc gia của mình? “

Chỉ như vậy thôi sao?

Trịnh Nhất An cảm thấy bên trong nhất định còn có ẩn khuất gì đó, nhưng bởi vì hắn không có nhiều manh mối nên cũng rất khó để cạy miệng thiếu niên.

Trịnh Nhất An trầm giọng nói: “ Kia cũng không thành vấn đề. Nếu những người đóng quân ở đây là người của Chu Dịch Kình Thượng tướng, còn cái đám mới tới là người của Mục đế quốc, thì theo tôi nghĩ là nên chờ cho tới khi bọn họ đánh đến lưỡng bại câu thương (*), lúc đó chúng ta hãy đi ra ngoài giành lấy quặng mỏ, như vậy sẽ tiết kiệm được nhiều nhân lực của bên ta hơn không phải sao? “

(*) Lưỡng bại câu thương: đánh đến cả hai bên đều bị thiệt hại, con què con cụt.

“ Có lẽ tôi nên cảm ơn cậu, Kỳ Lợi Á. “ Trịnh Nhất An cười cười.

Nếu hắn chỉ đưa ra một nhóm hải tặc để đối đầu với quân đội chính quy của Mục đế quốc thì vẫn sẽ gặp khá nhiều bất lợi.

Những tên hải tặc nghe mấy lời hắn nói cứ như bị lọt vô mê cung. Nhưng bọn họ vẫn hiểu đại khái được ý của tiên sinh là tranh chấp rồi để ngư ông đắc lợi (*) gì đó, đúng không?

(*) Ngư ông đắc lợi: hiểu theo nghĩa đen là hai bên kéo dài tranh chấp thì chỉ khiến cho bên thứ ba được hưởng lợi.

Nhưng nếu vậy thì xác thực quá tốt rồi!

Nhưng việc này...có liên quan gì đến Omega trước mặt bọn họ sao?

Bọn họ nhịn không được lén lún đưa mắt đáng giá Tần Ý lần nữa.

...Chẳng nhìn ra gì cả, ngoài việc là Omega này lớn lên thực sự quá đẹp.

Nghĩ đến đây, bọn họ bỗng nhiên giật mình một cái, gấp gáp dời ánh mắt sang chỗ khác.

Bọn họ vẫn nhớ rằng mỗi khi Dịch tiên sinh ăn giấm chua là muốn giết người a.

Mà Tần Ý đang bị đám hải tặc đánh giá kia, đối với lời nói của Trịnh Nhất An, cậu không có gật đầu, cũng chẳng lắc đầu.

Cậu chỉ rũ mắt thầm nghĩ.

A.

Mặc dù kế hoạch nghe có vẻ ổn đấy, nhưng nó sẽ không hiệu quả đâu, bởi vì cái này không còn phải là vấn đề của mỗi quặng mỏ thôi... Hãy đợi cho đến khi tiếng súng dần lắng xuống.

Trịnh Nhất An cảm thấy thời gian cũng không có chênh lệch lắm, thừa dịp đội quân tiếp viện từ Mục đế quốc còn chưa kịp đến, hắn cũng muốn nhân cơ hội này lập tức tiến vào.

'Bịt một mắt' tỏ vẻ tán đồng với ý kiến này, gã phấn khích đứng dậy, mang theo đội hải tặc nhảy xuống khỏi phi thuyền.

Và Trịnh Nhất An cũng mang theo Tần Ý đi cùng hắn.

Chỉ chừa một vài người ở lại để bảo vệ phi thuyền và canh chừng 'To con'.

Tần Ý chậm chạp đi trên đường.

Trong chốc nữa cậu có thể sẽ bị cả bốn tên Alpha vây quanh... Loại cảnh tượng này quá mức kích thích, cậu thật sự không muốn nó tới quá nhanh.

Trịnh Nhất An nhận thấy sự im lặng của cậu, hắn quay đầu nhìn thoáng qua.

“ Nếu mệt thì tôi sẽ lấy cơ giáp ra chở cậu. “

Tần Ý thầm tưởng tượng ra cảnh tượng đấy.

Cảm ơn, anh chàng lịch thiệp.

Toàn bộ nơi này đều được bao phủ bởi những ngọn cây, ngọn cỏ cao chót vót.

Nếu cơ giáp của anh đặt tôi lên trên đỉnh đầu.

Thì sẽ liền lọt thẳng vào vào tầm mắt của những tên Alpha khác đấy.

Tần Ý: “ Không cần đâu. “

Trịnh Nhất An nhéo nhéo đầu ngón tay.

Hắn nói: “ Nguồn năng lượng của rắn nhỏ vẫn chưa hồi phục hẳn. “

Hửm?

Hắn ta cho rằng cậu đang muốn ngồi trên người rắn nhỏ sao?

Suy nghĩ của Tần Ý cũng phiêu du đến đây.

“ Phát hiện ở hướng ba giờ có một tên lạ mặt không danh tính đang tiếp cận! Không thể xác định rõ danh tính thông qua quần áo, nhưng có thể loại trừ khả năng là binh lính triều đình. “

“ Bắn đi. “

Bầu trời tức khắc bùng nổ những đợt hỏa pháo.

Bước chân Trịnh Nhất An dừng lại, nhìn chiếc phi thuyền quân dụng loại nhỏ cùng bộ cơ giáp cao lớn cách đó không xa.

Có một bề mặt trên chiếc phi thuyền được in chữ “Chu” trên đó.

“ Chu Dịch Kình lại đích thân tới đây a... “

- -------------------

Đồng thời.

Halls cùng với đội thân vệ của hắn là đám người cuối cùng đến tinh cầu này.

“ Điện hạ, phía trước phát sinh xung đột, ngài có muốn tiếp tục đi tiếp không? “

“ Đi tiếp. “

“ Vâng! “

Ngay sau đó giọng nói của vệ binh lại vang lên: “ Điện hạ, hình như...phía trước còn xuất hiện hai thế lực không rõ? “

Hai thế lực?

Có lẽ một trong số đó là Chu Dịch Kình. Vậy còn một thế lực nữa là ai? Là liên minh? Vậy là Trịnh Nhất An vẫn chưa chết, hơn nữa còn nhanh chóng liên lạc với liên minh?

Thù mới chồng lên hận cũ.

Lại thêm Chu Dịch Kình cũng đang mưu toan (*) cướp đi đồ vật Kỳ Lợi Á cho hắn...

(*) Mưu toan: tính toán để thực hiện ý đồ không chính đáng.

Sắc mặt Halls sa sầm xuống.

Hắn đứng dậy: “ Lập tức tăng tốc đi tới! Trận chiến này ta sẽ tự mình chỉ huy! “

- -------------------

Ước khoảng mười phút sau.

Bốn phương đều phát ra tiếng kinh hô: “ Tại sao lại có người lại ở đây? Đội quân nào ở bên kia vậy? “

“ Hình như là người của Mục đế quốc? “

“ Kia là đội thân vệ của Halls! “

Tần Ý:???

Thực sự quá nguy hiểm.

Tần Ý quay đầu lại, chân thành thỉnh cầu Trịnh Nhất An: “ Hay là ngài dùng cơ giáp đưa tôi chạy trước như một sự tri ân đi. “

Mặt mày của Trịnh Nhất An hơi trầm xuống.

Hắn sẽ không tùy tiện lấy sinh vật cơ giáp của mình ra, chưa kể đến việc cơ giáp của hắn vẫn chưa được nạp đầy nguồn năng lượng.

So với cơ thể Alpha cường tráng của hắn.

Thì Omega thực sự rất mỏng manh.

Bất kỳ viên đạn lạc (*) nào trên chiến trường cũng có thể khiến cậu bị thương.

(*) Viên đạn lạc: là khái niệm để chỉ những viên đạn rơi vào những vị trí mà người bắn không nhắm tới, hay vị trí rơi không phải đích nhắm khi người cầm súng bóp cò.

Trịnh Nhất An lấy cơ giáp cấp B của mình ra.

Chính hắn đã ngồi vào và điều khiển cơ giáp.

Cơ giáp nhanh chóng cúi người, duỗi cánh tay kim loại ra, ôm lấy Tần Ý ở khuỷu tay, sau đó giơ tay lên cao đem cậu đặt xuống trên vai.

Đồng thời, còn đem vòng phòng hộ ở vị trị cổ cơ giáp mở ra, bao lấy Tần Ý bên trong đó.

Cũng chỉ trong chớp mắt đấy.

Halls, Chu Dịch Kình, Lục Tế, cả ba người đều thấy rõ Tần Ý khoác chiếc áo choàng trắng, đeo mặt nạ đá quý.

Thiếu niên đang ngồi trên vai của bộ cơ giáp.

Từ trên cao ngạo nghễ nhìn xuống chúng sinh, như một vị thần.

Cách hóa trang của Tần Ý chủ yếu chỉ để nhắm vào những người căn bản không quen thuộc với cậu. Cái bụng bầu giả của cậu cũng chỉ là để đối phó với các điều tra viên vào mỗi lần đi qua cửa khẩu.

Còn đối với những người quen thuộc, chẳng hạn như Trịnh Nhất An, hắn chỉ cần liếc mắt một cái thôi cũng có thể nhận ra cậu.

Chu Dịch Kình: “ Mau dừng lại. “

Halls gần như đồng thanh nói: “...Khoan đã. “ Hắn khó khăn thốt ra cái tên khỏi cổ họng: “...Kỳ Lợi Á? “

Không.

“ Tần Ý...? “

Lục Tinh hoảng hốt nói: “ Sao người kia lại có chút giống chị dâu, nhưng cũng có chút không giống? “

Mấy tên hải tặc nhìn thấy tất cả đều dừng chiến.

Bọn chúng ngơ ngác đưa mắt nhìn nhau một lúc.

Chuyện gì thế?

Bầu không khí này sao lại làm người ta sợ hãi quá vậy?

Gần như trong nháy mắt.

Trên tinh cầu này, những cỗ sinh vật cơ giáp cao lớn bỗng nhiên mọc lên từ mặt đất, mang theo khí thế che khuất bầu trời.

Một, hai, ba...

Những tên cướp biển bị dọa sợ chết khiếp.

Suýt nữa cho rằng bản thân đã bị mù.

Mẹ nó, đây chính là một cảnh tượng vĩ đại chỉ có thể nhìn thấy trong sách giáo khoa a!

Lúc này, Trịnh Nhất An cũng nhận ra có gì đó không ổn.

Có vẻ như mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Thậm chí, nó dường như đang tăng mức độ phức tạp lên gấp bội lần.

Ba cỗ sinh vật cơ giáp khổng lồ đang tọa trấn, nhất thời tinh cầu trở nên cực kỳ yên tĩnh, như thể chỉ còn nghe được có mỗi tiếng gió thổi qua.

Trong khoảng thời gian yên tĩnh như muốn kéo dài vô tận này, rốt cuộc bọn hắn cũng nhìn rõ được bụng của Tần Ý.

Tròn tròn hơi nhô lên?!

Tròn và nhô lên!!!

Halls siết chặt các khớp xương ngón tay lại, tạo ra một âm thanh 'răng rắc'.

Chỉ mới hơn mười ngày không gặp mà đã...

Chu Dịch Kình nhíu chặt mày.

Đến mặt còn chưa kịp gặp mà đã...

Lục Tế tung một quyền đấm nát cánh tay của người máy bên cạnh.

Người máy nghiêng đầu biểu thị:?

Chỉ mới không gặp một thời gian ngắn mà đã...

Mà đã dùng vận tốc ánh sáng mang thai rồi?!

Trong đầu của ba vị Alpha phảng phất như có một đoàn ngựa chạy vụt qua, âm thanh như sét đánh thất thanh vang lên.

Tần Ý kiên định ngồi ở nơi đó, vẻ mặt không biến sắc, vững như lão cẩu (*).

(*) Vững như lão cẩu: ý chỉ một người vững vàng, ổn định và có dày dặn kinh nghiệm.

Cậu cụp mắt tự hỏi một lúc.

Hm, bởi vậy mới nói, không nên cùng nhau gặp mặt thì sẽ tốt hơn... Nếu các anh gặp mặt cùng một chỗ, người chịu đả kích chỉ có thể là các anh thôi.

Cùng lúc đó.

Cơ giáp cấp B do Trịnh Nhất An điều khiển, vinh quang lôi về cho mình hết thảy mọi cừu hận của mấy người nào đó.

Trịnh •có cảm giác như mình bị nhắm vào• Nhất An:?

==================================

Có ai biết cách tạo wordpress không, wattpad của tui dạo này không ổn lắm, bị lỗi nhiều cực ấy. Tui định tạo wordpress để lưu lại mấy cái bản thảo này, lỡ wattpad có bị gì thì còn bản thảo bên wordpress nên ai biết cách tạo thì xin hãy chỉ cho con editor mù mờ công nghệ này với TvT ét o ét cứu tuiii.

Translator & Editor: bwijes

Thanks for reading

Enjoy~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.