Tôi Cùng Sáu Alpha Trùng Khớp 100%

Chương 25: Chương 25: Tề tụ một đường




Tóm tắt

Cậu đang ở kỳ phát tình sao?

==================================

Trịnh Nhất An tất nhiên sẽ không dễ dàng thất thố, hắn chỉ tạm dừng vài giây.

“ Tại sao tôi lại không biết là từ khi nào mình đã có nhiều hơn một người mẹ nhỉ? “

Tần Ý cũng chỉ tạm ngưng vài giây, sau đó liền nhanh nhẹn đáp trả: “ Ai biểu tôi chỉ là một người vợ nhỏ đâu? “

Trịnh Nhất An: “... “

Trịnh Nhất An cùng Tần Ý đối mắt, mắt to trừng mắt nhỏ.

Bên trong đôi mắt thiếu niên hiện lên vẻ ngây thơ bình thản, không hề có vẻ sợ hãi gì cả.

Trịnh Nhất An lần đầu tiên sinh ra loại tư vị không biết nên khóc hay cười.

Hắn ta nhìn chằm chằm vào Tần Ý, trầm giọng nói: “ Kỳ Lợi Á, cha tôi đã chết rồi. “ Giọng điệu của hắn không hề có một tia cảm xúc nào.

Tần Ý không nói gì, hàng lông mi là khẽ run rẩy.

Tìm không ra lời nào phản bác rồi à?

Không, không phải.

Trịnh Nhất An thật nhanh phản ứng lại, nhưng lần này hắn chỉ im lặng quan sát.

Trịnh Nhất An lại quay đầu, đem biểu tình của những người khác thu vào đáy mắt ―― Đám hải tặc khiếp sợ nhìn qua hắn cùng thiếu niên ―― Trịnh Nhất An liền biết, thiếu niên đã đạt được mục đích.

Bọn người kia đã hoàn toàn không chút nghi ngờ tin tưởng vào câu chuyện đó.

Thậm chí còn tự động bổ sung thêm mạch logic cho câu chuyện.

Câu nói “Cha tôi đã chết rồi” này dường như đã trở thành một loại ép buộc thiếu niên phải phục tùng hắn.

Cha tôi đã chết rồi.

Nên giờ cậu là vật sở hữu trong tay tôi.

Diễn biến hẳn là đã phát triển thành cái dạng ý tứ này rồi đi?

Trịnh Nhất An bỗng nhiên cười khẽ, hắn nhướng mày nhìn Tần Ý, khàn giọng nói: “ Có quan hệ gì đâu? Hiện tại mặc kệ cậu là ai, đã kết hôn với ai, trong bụng có đứa con của ai, tôi đều không để bụng. “

Tần Ý:?

Đây chắc chắn là một trận diễn xuất đối kháng!

Trong chốc lát, Tần Ý cơ hồ như muốn cho rằng Trịnh Nhất An đã bị tra tấn quá nhiều, đến mức sắp có xu hướng biến thái. Nhưng ngay sau đó cậu liền bừng tỉnh đại ngộ.

Không, kia không phải gọi là xu hướng biến thái.

Kia là...

Trịnh Nhất An không có dứt khoác chỉ ra thân phận rõ ràng của cậu, hắn chỉ quay đầu nói với 'Bịt một mắt': “ Ta hẳn là nên cảm ơn ngươi, nhờ người nên mới có thể đem người ta muốn đến trước mặt ta như thế này. “

'Bịt một mắt' lúc này mới lấy lại tinh thần sau cú sốc.

Gã kích động vươn tay, muốn vỗ lên vai Trịnh Nhất An, nhưng mới duỗi tay ra được nửa đường thì bất chợt nhớ ra cái gì đó, nên liền đột ngột rút lại.

'Bịt một mắt' hưng phấn nói: “ Vậy thì, ngài có thể dẫn người đó đi, chuyện trước kia chúng ta đã nói... “

Ai quan tâm chuyện cậu ta là mẹ kế hay là cha ruột chứ!

Trịnh Nhất An nhàn nhạt nói: “ Ta đã có kế hoạch. “

'Bịt một mắt' nghe vậy liền gật đầu lia lịa, cũng không hỏi nhiều về kế hoạch là gì.

Sau đó Trịnh Nhất An lại đưa mắt nhìn về phía Tần Ý.

Tần Ý khẽ chớp mắt, bình tĩnh nhìn lại hắn.

Trịnh Nhất An tâm tư chuyển động, mở miệng phát ra âm thanh: “ Sắp xếp đưa người vào phòng của ta. “

Tần Ý:?

Ngài nghĩ kỹ rồi sao? Ngài xác định rồi???

Đám hải tặc phản ứng rất nhanh.

Bọn họ lập tức đi theo bước chân của lão đại, gật đầu lia lịa, liên tục nhấn mạnh: “ Ngài yên tâm! Chúng tôi nhất định sẽ đem người thu xếp tốt cho ngài! Nhất định! Một hồi liền đưa ngài đi qua! “

Tần Ý không nói gì, nhưng 'To con' đứng phía sau cậu lại không kìm lòng được.

“ Không được! Các người làm sao có thể... “

Dù sao thì đây cũng là người đã bỏ tiền thuê anh ta, nên bây giờ anh ta cũng được tính là bán công nhân (*).

(*) Bán công nhân: công nhân nhưng không hoàn toàn là một công nhân.

Nếu giờ xảy ra xung đột và bị thương, cố chủ (*) của anh ta chẳng phải là còn phải đưa bồi thường chi phí thuốc men sao?

(*) Cố chủ: người chủ thuê mướn.

Tần Ý lập tức nghiên đầu, cậu nhìn 'To con': “ Đừng làm những chuyện vô ích, đừng đổ máu khi không cần thiết, bảo toàn sức lực, anh ở lại chờ tôi. “

Vốn dĩ 'To con' đã siết chặt nắm tay, nhưng khi nghe thấy lời cậu nói, anh ta từ từ buông lỏng hai tay ra.

Sau khi nói xong, Tần Ý nhìn về phía tên hải tặc bên cạnh, hỏi: “ Phòng của hắn ở đâu? Mau đưa tôi tới đó. “

Hải tặc:?

Trịnh Nhất An: “... “

Sao tự nhiên phối hợp tích cực vậy? Không tiếp tục diễn nữa à?

“ Ở bên này, tôi sẽ đưa cậu đến đó trước? “ Tên hải tặc buột miệng, rồi cảm thấy lời này có gì đó không đúng lắm.

Chúng tôi là hải tặc a!

Sao không có chút uy hiếp nào đối với cậu ta vậy?

Hôm nay đã rơi vào tay chúng ta, ngươi sẽ không thể chạy trốn, ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn... Đến câu thoại này bọn họ còn chưa được nói ra đâu!

Như thế nào gã lại biến thành một người phục vụ rồi?

Tên hải tặc mờ mịt đưa Tần Ý vào phòng của Trịnh Nhất An.

Tần Ý: “ Cảm ơn, phiền anh giúp tôi đóng cửa. “

Tên hải tặc ngơ ngác đóng cửa giùm cho cậu.

Lúc này người không thoải mái lại bị thay đổi thành Trịnh Nhất An.

Hắn là một người nhạy bén và đa nghi, mặc dù hắn vẫn bình tĩnh đứng trước 'Bịt một mắt', nhưng trong đầu hắn đã bắt đầu suy đoán lung tung rằng thiếu niên sẽ giở trò gì trong phòng của hắn.

“ Tiên sinh... “

“ Tiên sinh? “

Trịnh Nhất An quay đầu lại: “ Hửm? “

“ Tiên sinh, ngài có nghĩ rằng chúng ta có thể đánh bại quân đội chính quy của Mục đế quốc không? “ Âm thanh 'Bịt một mắt' có chút kích động.

Trịnh Nhất An tạm thời đè xuống suy nghĩ của mình, liếc nhìn 'Bịt một mắt'.

Hắn chậm rãi nói: “ Chỉ một hành tinh nhỏ như Tata tinh thì làm gì có quân chính quy chứ? “

“ Cũng đúng! Có ngài hỗ trợ bày mưu tính kế và chỉ huy từ phía sau. Chúng ta có khi còn muốn hơn trình độ của quân đội chính quy! “ 'Bịt một mắt' càng thêm kích động, gã chà xát hai tay.

'Bịt một mắt' chợt nghĩ đến thiếu niên bị bắt đưa đến phòng hắn.

'Bịt một mắt' suy nghĩ, tuy rằng nói cuồng-dâm thì có chút kỳ quái, nhưng quân sư nhân loại có bộ não cường đại như vậy, về phương diện này hẳn là cũng khác với người thường đi!

Vì vậy 'Bịt một mắt' hỏi: “ Ngài có cần chúng tôi chuẩn bị cho ngài cái gì không? “

Trịnh Nhất An: “ Chuẩn bị cái gì? “

'Bịt một mắt': “ Là, là...ách! Là vật dụng dùng khi lăn giường! “

Trịnh Nhất An: “... “

Hắn đưa tay ấn trán: “ Không cần. “

Mặc dù Trịnh Nhất An hoàn thành mọi khóa học sinh lý đúng hạn, nhưng hắn đã độc thân trong nhiều năm, nên không có nhiều kinh nghiệm thực tế cho lắm.

Ánh mắt ám chỉ cùng lời nói đầy mờ ám của tên thuyền trưởng hải tặc khiến hắn cảm thấy vô cùng cạn lời, phảng phất như một phạm trù xa lạ thuộc về thế giới khác vậy.

Trịnh Nhất An: “ Việc còn lại ngươi hãy tự mình sắp xếp. Ta về phòng trước. “

'Bịt một mắt': “ Vâng vâng, không thành vấn đề! Ngài cứ đi đi... “

Gã tỏ vẻ: Tôi hiểu mà:)

Trịnh Nhất An đang trên đường đi đến phòng mình và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hắn đã nghĩ rằng mới nãy mình không nên dung túng diễn theo Kỳ Lợi Á.

Sau khi hắn đẩy cánh cửa ra, cảm giác liền vô cùng khó tả.

Tần Ý không hề đối với phòng hắn động tay động chân

Tại vì việc này không có ý nghĩa cũng chẳng có lợi gì cho cậu cả.

Nếu cậu nhớ không lầm, trong dữ liệu do liên minh công bố, Trịnh Nhất An là một Alpha cấp S. Còn về việc hắn ta sở hữu bao nhiêu cấp S thì không rõ. ( Kiểu là: cấp S, cấp SS, cấp SSS,...)

Nhưng điều có thể khẳng định ở đây là sức mạnh tự nhiên giữa Omega và Alpha có độ chênh lệch vô cùng lớn, nếu đối đầu trực diện với hắn thì đảm bảo 100% là Tần Ý sẽ không có cửa thắng.

Tần Ý cũng không có ý định làm bất cứ chuyện gì để chọc giận Trịnh Dịch An, chẳng hạn như động tay động chân trong phòng hắn.

Vậy thì Tần Ý phải làm gì đây?

Đương nhiên là muốn khiêu vũ bên cạnh bãi mìn của hắn rồi! (*)

(*) Khiêu vũ bên cạnh bãi mìn của hắn: bãi mìn ở đây được xem như là sự giới hạn của Trịnh Nhất An. Câu này đại khái là Tần Ý sẽ hành Trịnh Nhất An bằng cách chọc ghẹo, khiêu khích hắn nhưng sẽ không chạm đến giới hạn cuối cùng của hắn. Nói chung là đem Trịnh Nhất An hố đến xoay vòng vòng ấy. ( Đây là theo ý mình hiểu á, chứ tác giả không có giải thích câu này, với lại mình lên diễn đàn kiếm thì cũng không có ai giải thích hết luôn:()

Khi Trịnh Nhất An bước vào cửa, những gì hắn nhìn thấy là Tần Ý đang ngủ trên chiếc giường của hắn.

Ngoài ra còn có nước và thức ăn mà bọn cướp biển vừa đưa đến.

Người máy bảo mẫu giơ cao hai tay đưa thức ăn tới cạnh mép giường. Đó là một số món ăn vặt đang thịnh hành ở tinh tế.

Thiếu niên vô tư nhắm mắt ngủ một giấc thoái mải hưởng thụ.

Ngay cả khi nghe thấy tiếng mở cửa, cậu cũng không có tỉnh dậy liền. Chỉ có hàng mi khẽ run động, gợi người liên tưởng đến cánh bướm đang vỗ.

“ Kỳ Lợi Á. “

“ Hửm? “ Tần Ý đáp, nhưng lại không có mở mắt.

Trịnh Nhất An đến gần một chút, lúc này mới nhìn rõ được là thiếu niên đã đổi mới hết toàn bộ đồ vật ( nệm, gối) trên giường.

Có lẽ là để xóa đi hương vị của Alpha ám trên đó.

Trịnh Nhất An càng cảm thấy khó chịu.

Thiếu niên trước mặt đã từng lợi dụng hắn, lừa gạt hắn, cuối cùng lại còn chán ghét pheromone Alpha trên người hắn nữa?!

“ Xem ra cậu ngủ rất an ổn? “ Trịnh Nhất An từ trên cao nhìn xuống Tần Ý, trầm giọng nói.

Tần Ý: “ Ừm, giường ngủ bọn họ chuẩn bị cho anh rất tốt. Lại còn chu đáo gửi đồ ăn tới nữa... Ở đây rất thích hợp để nghỉ ngơi. “

Trịnh Nhất An ánh mắt lóe lên, hắn hỏi: “ Cậu đã ăn hết rồi? “

Tần Ý: “ Ừm đã ăn, nó rất ngon. “ Cậu còn nghiêm túc bình luận: “ Tôi chưa từng ăn đặc sản từ Phong Tượng tinh bao giờ. Nó có vị hơi ngòn ngọt. Tôi rất thích. “

Trịnh Nhất An: “... “

Xem ra hoàn toàn không dọa được cậu ấy.

Cậu ấy không sợ rằng trong thức ăn có độc sao.

Rốt cuộc Trịnh Nhất An không nhịn được thấp giọng hỏi: “ Cậu không thắc mắc, tại sao tôi có thể sống sót trở về à? “ Tần Ý lười biếng trả lời: “ Bởi vì anh lợi hại? “

Trịnh Nhất An cứng họng.

Nhất thời cũng không biết là mình có nên vui vì lời khen này của thiếu niên hay không.

Mà khi đối mặt với lời khen (?) vừa rồi của thiếu niên, Trịnh Nhất An cũng không dám nói ra sự thật, rằng chính mình bị cậu hại rơi xuống và mắc kẹt ở một nơi lạ lẫm nào đó, trên người còn phải chịu biết bao nhiêu thương tổn.

...Cái mặt mũi (*) đáng chết của Alpha.

(*) Mặt mũi: Kiểu như là lòng tự trọng, cái tôi á.

Trịnh Nhất An không nói gì, Tần Ý lúc này mới chủ động hỏi.

“ Tôi có thể xem cơ giáp của anh không? “

Xem rồi định đâm cho nó một nhát kiếm nữa à?

Trịnh Nhất An nhướng mày, sau đó cụp mắt xuống, che giấu sắc thái không rõ nơi đáy mắt, khàn giọng nói: “ Bộ dạng nó bây giờ trông không được đẹp lắm. Sẽ hù chết cậu, giống như đám người trước kia bị nó hù chết... “

Tần Ý nghe xong, giọng điệu vẫn không hề dao động.

Cậu nói: “ Hể vậy sao? Tôi không tin đâu. “

Thái độ quá đỗi bình tĩnh kia bỗng khiến tâm tình Trịnh Nhất An vô cớ tốt lên một chút.

Trịnh Nhất An tùy ý kéo lấy một cái ghế ngồi xuống, nói: “ Chờ tôi. “

Rồi hắn chậm rãi rút từ trong tay áo ra.

Một con rắn cơ giáp với cơ thể đen tuyền phát ra ánh sáng ảm đạm, nó nằm gọn trong tay hắn.

Nhìn qua trông nó lại càng nhỏ hơn.

So với cái đuôi nhỏ dài ngoằn ngoèo, cái đầu to tròn của nó dường như bị mất trọng tâm. Ngay khi nó cố rướn người ngước đầu lên, thì cái đầu của nó lại lắc lư loạng choạng và sau đó ngã nhào trở về.

Tần Ý từ trên giường ngồi dậy, vươn đầu ngón tay sờ lên đầu rắn nhỏ.

Một giây tiếp theo, lưỡi rắn liền thè ra.

Trịnh Nhất An cau mày.

Hắn cứ tưởng thiếu niên sẽ rút tay lại...

Nhưng Tần Ý vẫn không có động đậy.

Mặc kệ lưỡi rắn liềm một vòng ngón tay cậu.

Con rắn nhỏ dường như cảm nhận được sự cổ vũ, nó lại cố gắng vươn đầu về phía trước, muốn liếm cổ tay Tần Ý.

Nhưng đầu của nó quá nặng.

Chỉ mới vươn người về phía trước một chút liền bị ngã xuống một cái 'bụp'.

Tần Ý nheo mắt, nâng lấy đầu của nó, sau đó ấn vào giữa trán, nhẹ nhàng xoa hai lần.

Trịnh Nhất An lúc này đã không còn thời gian để tự hỏi rằng thiếu niên trước mặt này có sợ con rắn của mình hay không.

Theo từng động tác của Tần Ý, hắn toàn thân giờ đang đắm chìm trong pheromone của Omega. Phảng phất như thứ mà bàn tay thiếu niên đang xoa xoa lấy không phải là con rắn, mà là hắn.

Hắn thậm chí có thể mơ hồ cảm nhận được hơi ấm từ đầu ngón tay của thiếu niên.

Cả người giống như rơi vào biển ấm.

Lênh đênh ba chìm bảy nổi.

Tần Ý xoa trán rắn nhỏ hai lần, sau đó nhẹ nhàng nhấc nó lên lật lại.

Sau khi lật qua.

Mặt còn lại của thân rắn hiện ra trong tầm mắt.

Chỉ thấy những mảng vảy lớn rớt ra.

Để lộ phần máu thịt và khung xương máy móc bên trong.

Vết thương tuy dữ tợn, nhưng có một loại hình gì đó mà Tần Ý chưa từng thấy qua, máy móc lạnh lẽo kết hợp cùng máu thịt ấm áp tạo thành mỹ cảnh.

Tần Ý hoàn toàn đặt rắn nhỏ nằm vào lòng bàn tay mình.

Trịnh Nhất An đột nhiên nhất mắt, nhìn chằm chằm Tần Ý.

Khí chất ôn hòa và tao nhã của hắn như bị khóa chặt lại trong tích tắc, chỉ còn hương vị âm lãnh thâm trầm toát ra ngoài.

Đôi mắt hắn dường như cũng đỏ lên một ít

Tần Ý lật con rắn nhỏ. Thân rắn đen tuyền nằm trên những đốt ngón tay trắng nõn thon dài của cậu tạo nên một vẻ đẹp khó tả.

Trịnh Nhất An bỗng nhiên nảy ra một ý niệm hoang đường.

Tựa như Omega mỹ lệ mỏng manh trước mắt này không phải là đang chơi với rắn.

Mà là với hắn.

“ Ngươi trông thật đẹp. “ Tần Ý vừa nói vừa lấy ra một khối năng lượng.

“ Nhưng thoạt nhìn cũng có chút đáng thương. “ Tần Ý nói xong liền đưa khối năng lượng vào miệng rắn nhỏ.

Chiếc lưỡi nhỏ lạnh băng của con rắn đầu tiên liếm lòng bàn tay của Tần Ý, sau đó đột ngột mở miệng ra.

Bao nhiêu vẻ dữ tợn của con rắn đều hiện rõ.

Miệng rắn có thể mở rộng đến mức nào?

Một người bình thường chỉ có thể mở tối đa là 30 độ.

Tuy nhiên, đối với loài rắn thì lại có thể mở rộng đến 130 độ, nhìn vào liền thấy rõ toàn bộ hàm trên, hàm dưới và xương vòm miệng, còn có bốn hàng răng sắc nhọn xếp đều nhau.

Con rắn ăn hết khối năng lượng.

Nhưng không hề phát ra tiếng nấc (*) nào.

(*) Tiếng nấc: giống tiếng ợ khi ăn no.

Tần Ý lại nhẹ nhàng sờ sờ đầu rắn nhỏ, hỏi: “ Trên tàu hải tặc không có nguồn năng lượng sao? “

“...Có. “ Trịnh Nhất An miễn cưỡng điều chỉnh lại âm thanh: “ Nhưng còn không đủ một ngụm cho nó ăn. “

Tần Ý: “ A...đám hải tặc này cũng thật nghèo. “

Trịnh Nhất An: “ Người ta sa cơ thất thế thôi. “

Rõ ràng, hắn không hề đặt đám hải tặc kia vào mắt.

“ Vậy tại sao Trịnh tiên sinh lại không trực tiếp trở lại liên minh? “ Tần Ý hỏi.

Yết hầu của Trịnh Nhất An khẽ chuyển động.

Dĩ nhiên là do tôi chưa bắt được cậu rồi.

Huống chi...

“ Tôi không hy vọng quặng mỏ kia sẽ rơi vào tay kẻ khác. “ Trịnh Nhất An nói.

Tần Ý:?

Tần Ý: “ Cho nên hiện tại chúng ta sẽ đi đến quặng mỏ à? “

Trịnh Nhất An gật đầu: “ Ừm. “ “ Chúng ta sẽ tập hợp lực lượng trung kiên đi cướp đoạt quặng mỏ trước. “

Tần Ý: “... “

Chắc hẳn là sau khi Chu Dịch Kình nhìn thấy lời nhắn của cậu, hắn ta sẽ không dễ dàng bỏ qua một quặng mỏ dồi dào nguồn năng lượng như vậy.

Mặc dù chưa từng gặp qua Chu Dịch Kình, nhưng cậu cũng có thể mơ hồ đoán được tính cách của người kia rất lôi lệ phong hành (*).

(*) Lôi lệ phong hành: sấm vang gió cuốn, tác phong nhanh nhẹn, mạnh mẽ, quyết liệt, dứt khoác.

Tóm lại...bây giờ nếu cậu đi đến đó, cậu chắn chắc sẽ gặp được thủ hạ do Chu Dịch Kình phái tới.

“ Sao vậy? Cảm thấy đau lòng giùm cho Alpha của cậu? “ Trịnh Nhất An đột nhiên ngả người về phía sau, kéo ra một chút khoảng cách với Tần Ý.

Tần Ý: “ Tôi chỉ là có chút hối hận. Nếu tôi rời khỏi cảng muộn hơn một bước hoặc sớm hơn một bước, như thế tôi sẽ không gặp được Trịnh tiên sinh. Lúc này, hẳn là tôi đang ngao du trong vũ trụ bao la, hơn nữa tôi còn có thể chọn một hành tinh lân cận và đến đấy để tiến hành một chuyến du hành dài hạn. “

Trịnh Nhất An siết chặt nắm đấm, cười nói: “ Ôi thực xin lỗi, đã khiến cậu phải vĩnh viễn hối hận rồi. “

Tần Ý uể oải ngáp một cái, đáp: “ Đúng vậy a, vậy để bù đắp cho những tiếc nuối và hối hận của tôi. Trịnh tiên sinh có thể kêu nhà bếp chuẩn bị cho tôi một bữa tối thịnh soạn vào đêm nay được không? “

Trịnh Nhất An: “... “

Trịnh Nhất An: “ Được. Nhưng cậu hãy trả lời một câu hỏi của tôi trước. “

Câu hỏi này, hắn đã luôn muốn biết kể từ khi hắn bị mắc kẹt trên hành tinh trước kia.

“ Câu hỏi gì? “

“ Cậu đang ở kỳ phát tình sao? “

Tần Ý:???

Cái câu này nghe cứ như là quấy rối tình dục vậy.

Tần Ý: “...Không có. “ Cậu hơi ưỡn bụng lên: “ Anh có từng thấy người nào đang mang thai mà lại trong kỳ phát tình chưa? “

Trịnh Nhất An mí mắt không hề động, từ tốn nói: “ Cậu có thể lừa người khác, nhưng sẽ không lừa được tôi. Tạo ra một cái bụng bầu giả rất dễ. “

Hắn dừng lại, sau đó nhỏ giọng nói tiếp: “ Hình như tôi rất nhạy cảm với pheromone của cậu. Chỉ cần đến quá gần hay tiếp xúc một lúc, pheromone của tôi sẽ lập tức có phản ứng... Dựa theo những phán đoán về nội dung [ Đánh dấu bạn đời ] trong sách giáo khoa. Cậu hẳn là đang ở trong kỳ phát tình, thậm chí là còn đang ở kỳ phát tình mãnh liệt... Chỉ có như vậy, pheromone trên người mới có thể mạnh mẽ hấp dẫn Alpha xung quanh như vậy. “

Kia quá tốt rồi. ( Tốt vì Trịnh Nhất An chưa đoán ra vụ hắn với Tần Ý có độ trùng khớp cao.)

Có vẻ như sách giáo khoa của anh không nói cho anh biết rằng nếu độ trùng khớp quá cao, thì cũng sẽ đạt được hiệu quả tương tự.

Tần Ý chớp mắt nói: “ Có lẽ tôi biết vì sao đấy. “

Trịnh Nhất An ôn nhu đem ánh mắt đặt ở trên khuôn mặt cậu: “ Vì sao? “

Tần Ý nghiêm túc phân tích cho hắn: “ Anh xem, những Alpha khác có phản ứng gì với tôi không? “

Trịnh Nhất An: “...Không có. “

Tần Ý: “ Chỉ có mình anh thôi, Trịnh tiên sinh. “

Chỉ có...mình tôi?

Nhịp tim của Trịnh Nhất An bất giác đập nhanh hơn.

Những câu chữ được ra từ miệng của Omega trước mặt dường như được phủ lên một loại ám chỉ khác.

“ Cho nên...bởi vậy mới nói. Trịnh tiên sinh đích thị là một lão xử nam quá lâu rồi. “ Tần Ý nghiêm trang nói.

Trịnh Nhất An: “... “

Trịnh Nhất An lại lần nữa rũ mắt, giấu đi những cảm xúc đang biến đổi dưới đáy mắt.

Hắn mở miệng, không nóng không lạnh nói: “ Cậu nói mấy lời như vậy, không sợ tôi ở đây đánh dấu cậu sao? “

Tần Ý: “ Anh ngon thì tới đây. “

Trịnh Nhất An nheo mắt.

Tần Ý: “ Ngày mai tôi liền đem cái bụng bầu giả này cởi ra, nói về sự hành hung tàn bạo của nhà ngoại giao tiếng tăm lừng lẫy của liên minh, toàn tinh tế ắt hẳn là ai cũng biết. “

Cậu sẽ hướng toàn thế giới, biểu diễn một ca sẩy thai nhanh như tốc độ ánh sáng ngay tại chỗ.

Trịnh Nhất An: “... “

Trịnh Nhất An bị chọc giận đến cười ra tiếng.

Hắn chậm rãi đứng dậy, những đường gân xanh trên cổ hơi nổi lên, nhưng tất cả đều đã bị cổ áo và mái tóc che mất.

Hắn nhìn chằm chằm Tần Ý vài giây.

Thấy cơ giáp của mình vẫn nằm yên không chịu di chuyển trong lòng bàn tay thiếu niên.

Vật nhỏ xấu xí dữ tợn này, hóa ra lại có ngày nó sẽ giống như một thú cưng robot, ngoan ngoãn nằm trong lòng bàn tay của Omega.

Và Omega đó sẽ nhẹ nhàng vuốt ve lớp vảy lạnh băng của nó như là đang chải tóc cho một chú chó robot.

Trịnh Nhất An quay người bước ra ngoài.

Tần Ý: “ Trịnh tiên sinh xin hãy nhớ kỹ bữa tối của tôi đó. “

Trịnh Nhất An không có trả lời, hắn chỉ đột nhiên dừng lại, quay đầu lại hỏi: “ Tôi đang cải trang, cậu hôm nay làm sao nhận ra tôi? “

Nếu biết được chiếc áo choàng (*) mang tên “Kỳ Lợi Á” của cậu, thì chỉ có một vài vị “Khổ chủ” (*) kia thôi.

(*) Áo choàng: thân phận giả.

(*) Khổ chủ ( 苦主); Người bị tai nạn, bị hại và ở đây có thể hiểu là người bị lợi dụng hoặc bị lừa.

Đã gọi thẳng cái tên ấy ra, ngoài anh ra thì còn có thể là ai?

Nhưng Tần Ý không có nói như vậy.

Cậu dựa vào đầu giường, sợi tóc áp sát vào má khiến cậu có chút gì đó giống một đứa trẻ vị thành niên.

Thiếu niên bộ dáng nhu thuận mà xinh đẹp.

Phảng phất xây dựng lên một bức tranh tuế nguyệt tĩnh hảo (*).

(*) Tuế nguyệt tĩnh hảo ( 静好岁月): năm tháng tĩnh lặng.

Tần Ý nhẹ giọng nói: “ Bởi vì tôi nhớ rõ giọng nói và ngữ điệu của Trịnh tiên sinh. “

“ Ừm. “ Trịnh Nhất An nhẹ nhàng đáp lại, trên mặt vẫn không biến sắc.

Hắn dùng một tay ấn vào cánh cửa và hỏi câu cuối cùng: “ Khi lần đầu tiên cậu bắt gặp lại ánh mắt của tôi, cậu không sợ rằng tôi sẽ giết chết cậu sao? “

Tần Ý: “ Cơ giáp của Trịnh tiên sinh đã ăn mất nguồn năng lượng của tôi rồi, hiện tại Trịnh tiên sinh không thể giết tôi. “

Hóa ra lý do cậu ấy hỏi muốn xem cơ giáp của hắn chính là vì chuyện này a.

Trịnh Nhất An không những không tức giận mà còn cười.

Hắn trả lời: “ Đúng, tôi không nên giết cậu. “

Sau đó hắn đẩy cửa bước ra ngoài.

Nhưng Trịnh Nhất An lại đồng ý dễ dàng như vậy khiến Tần Ý có phần khó hiểu.

Nhưng điều này thật không phù hợp với tính cách của Trịnh Nhất An.

Cho dù trong lòng Trịnh Nhất An có tha thứ cho cậu rồi thì hắn cũng sẽ không nói điều đấy ra ngoài miệng như thế.

Vào đêm hôm đó.

'To con' bị giam lỏng một mình trong phòng, khó chịu uống dịch dinh dưỡng, thống khổ nghĩ về cảnh cố chủ của mình đang phải chịu đựng sự tra tấn vô nhân đạo nào đấy trong lúc này.

Những lời dặn của cố chủ cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh ta.

Bảo toàn sức lực của mình.

Đừng làm một kẻ ngu xuẩn máu liều nhiều hơn máu não.

Chưa từng có ai nói những điều như vậy với anh ta.

'To con' căm giận cắn nát ống hút của ống dịch dinh dưỡng.

“Choảng” một tiếng, toàn bộ ống dịch dinh dưỡng đền vỡ vụn.

- -----------------

Mà Tần Ý thì đang được hầu hạ bởi những người máy bảo mẫu, thuận lợi hưởng thụ xong bữa tối sang trọng xa hoa của mình.

Có thịt, rau và cả trái cây.

Không chừng đã đem hết nửa cái tủ lạnh của những tên hải tặc tội nghiệp này ăn hết.

Tần Ý liếm môi, thỏa mãn tắm rửa, sau đó liền đi ngủ.

Chính vào lúc này, Trịnh Nhất An rốt cuộc cũng biết, cảm giác của mình trong nguyên ngày hôm nay không hề sai.

Thiếu niên quả thực không chút sợ hãi khi ở cùng phòng với hắn.

Ngược lại, đối với hắn mà nói, phải đắm mình trong một căn phòng tràn ngập pheromone của Omega là việc cực kỳ khó khăn.

Thậm chí ngay khi Trịnh Nhất An tách mình khỏi Tần Ý và ngủ riêng trên ghế sofa, pheromone của Omega dường như vẫn thông qua sinh vật cơ giáp mà truyền đến mũi hắn, quanh quẩn không dứt.

Thậm chí nó gần như muốn hòa tan vào cốt nhục của hắn.

Trịnh Nhất An hiếm khi có một giấc mơ dài.

Trong giấc mơ, hắn mới ngoài hai mươi tuổi.

Sau khi hoàn thành bài kiểm tra đo lường gen, Trịnh Nhất An đã có được chiếc cơ giáp đầu tiên cho mình.

Một cơ học sinh vật.

Từ đó về sau, trong những năm dài đằng đẳng ấy.

Hắn đã bước qua vô số ánh mắt căm ghét và sợ hãi của vô số người.

Vào lần đầu tiên hắn bị mất kiểm soát, hắn giết hơn phân nửa số người trong hoàng thất ở Laranco đế quốc.

Con cự mãng khổng lồ âm lãnh đứng sừng sững trước mặt mọi người, nó khoác lên mình những dòng máu đỏ tươi của những con người tội nghiệp chứ không phải là vinh quang cùng ánh nắng.

Lúc này bỗng có một bàn tay đưa đến, xuyên thủng qua không gian cùng thời gian.

Khung cảnh kia liền tan vỡ và xuất hiện một khung cảnh khác.

Bàn tay nhẹ nâng cái đầu to tròn dữ tợn của con rắn nhỏ lên.

Hắn nghe thấy một giọng nói mang theo ý cười, nhưng cũng có chút bình thản, lười biếng.

“ Ngươi trông thật xinh đẹp. “

“ Nhưng thoạt nhìn cũng có chút đáng thương. “

- -----------------

Mấy tên thủ hạ cũng giống như những tên hải tặc kia đi đến hành tinh vô danh này.

Chu Dịch Kình nhận được phản hồi từ cấp dưới của mình.

“ Có một thế lực không xác định được xâm nhập, tôi sợ là bọn họ cũng đang muốn tranh đoạt mỏ năng lượng. Dù sao thì chúng tôi vẫn đang ở trong thiên hà của Mục đế quốc. Xin ngài hãy dành thời gian chủ trì đại cục. “

Chu Dịch Kình không có trả lời ngay, hắn dừng vài giây nghĩ ngợi.

“ Ta sẽ lập tức tới đó. “

Nơi đó là món đồ mà Tần Ý đã đưa tới tận miệng cho hắn.

Vậy làm sao có thể để nó rơi vào tay người khác được?

Omega nhỏ sẽ đứng ở trước mặt hắn, ôn nhu chậm rãi tươi cười, nhưng lời nói thốt ra lại đầy cuồng vọng: “ “

Chu Dịch Kình đã có thể mơ hồ phác họa ra cảnh tượng đó trong đầu.

Cảm giác này thực sự rất kỳ lạ.

Chu Dịch Kình nghĩ thầm.

Trên thế giới này có rất nhiều người gặp mặt nhau mỗi ngày.

Nhưng khi quay đầu hồi tưởng, thì lại chẳng thể nhớ nổi rằng đối phương đã nói hay làm gì.

Còn có những người, chẳng hạn như Tần Ý.

Cho dù chưa bao giờ gặp mặt.

Nhưng lại có thể khiến người ta chỉ từ vài lời nói ít ỏi kia chấp vá ra được bộ dạng của thiếu niên. Thậm chí còn có thể liên tưởng ra những chi tiết nhỏ đến mức không đáng kể của cậu.

Lúc này, âm thanh của Halls vang lên, hắn nói: “ Hoàn toàn không có dấu vết của...Tần Ý. Lần này cậu ấy cải trang thành bộ dạng như thế nào? Tất cả đều tránh thoát khỏi sự truy tìm của chúng ta.

Chu Dịch Kình từ từ đứng dậy: “ Chúng ta hãy suy nghĩ một chút nữa, rồi cùng nhau vạch ra một kế hoạch hiệu quả. “

Halls không có đáp lời

Hắn nhìn theo Chu Dịch Kình và Lục Tế rời đi.

Không lâu sau, Halls nhận được báo cáo từ đội thân vệ: “ Người của chúng ta đã đến tinh cầu có chứa mỏ năng lượng mà ngài đã đề cập, nhưng bọn họ lại không thể vào được... “

Halls: “ Vào không được? “

“ Vâng, chúng tôi nghi ngờ rằng có ai đó đã đến đây trước. Có thể là hải tặc, hoặc cũng có thể... “

Halls hơi híp mắt, một lúc lâu sau mới nói: “ Có thể là Chu Dịch Kình. “

Mặc kệ là như thế nào.

Mỏ năng lượng kia là của Kỳ Lơ-...à không, của Tần Ý cung cấp cho hắn.

Hơn nữa còn được cho ngay trước mặt Trịnh Nhất An.

Dựa vào cái gì lại đến phiên Chu Dịch Kình chứ?

Dù sao đi nữa cũng không tìm được bóng dáng Tần Ý đâu, Halls lập tức hạ lệnh: “ Chuẩn bị phi thuyền, ta sẽ đích thân tới tinh cầu đó. “

- -----------------

Bên một phía khác.

Tần Ý ngồi trên phi thuyền, nhìn ra hành tinh trước mặt.

Trịnh Nhất An ở phía sau cậu, thấp giọng nói: “ Chúng ta tới rồi. “

Tần Ý: “ Ừm. “

Nếu Trịnh Nhất An và Chu Dịch Kình cùng cái tên nam nhân mà cậu không nhớ tên kia tới đánh nhau, vốn dĩ ban đầu cậu không quan tâm tới đâu, vì nó không liên quan đến cậu.

Nhưng hiện tại...

Tần Ý nghiêm túc suy nghĩ, nếu bọn họ cùng nhau tụ tập, thì tiếp theo phải làm sao bây giờ.

==================================

Tôi mới vừa cày xong bản raw, cảm xúc nó khó tả lắm mấy pà. Bộ này gồm 97 chương và 5 phiên ngoại, kết thì vẫn 1v1, nhưng riêng cái phiên ngoại cuối thì tôi thấy nó giống np kết OE sao sao á.

Vì tôi đã đọc xong bản raw rồi nên tôi sẽ cố đẩy nhanh tiến độ hoàn bộ này nhé, để còn lấp tiếp mấy bộ khác nữa. ( nói nhanh vậy thôi chứ cũng không biết khi nào mới hoàn ┐(シ)┌)

Truyện vẫn chưa được beta nên có lỗi sai ở đâu thì mọi người hãy góp ý cho mình nhé<33

Translator & Editor: bwijes

Thanks for reading

Enjoy~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.