Tối Cường Phản Phái Hệ Thống

Chương 293: Chương 293: Luận võ (1)




Luận võ liên hợp tại võ lâm Lăng Châu phủ sắp bắt đầu, Lâm gia tự nhiên cũng phải tham gia.

Nhưng mà nhân khẩu Lâm gia thật sự là quá ít, thế hệ trẻ tuổi cũng chỉ có năm người mà thôi, so với những thế gia và võ quán khác có hơn mười người cũng không tránh khỏi quá tàn lụi một ít.

Huống hồ thời điểm luận võ thời điểm, yêu cầu tất cả đệ tử các nhà là số chẵn, nếu không tất nhiên sẽ xuất hiện một trận không có đối thủ, đề phòng tình huống như thé cho nên lúc ban đầu bọn họ mới chế định ra yêu cầu số chẵn.

Nhân số Lâm gia vốn ít đi, chẳng lẽ còn muốn giảm xuống một mới được?

Lâm Vạn Thành cũng hơi phát sầu, một gã hạ nhân đề nghị: “Lão gia, nếu không cho Lâm Thanh thiếu gia cũng gia nhập vào đi thôi, vừa vặn thêm một mình hắn là sáu người.”

Lâm Vạn Thành vô ý thức chau mày muốn cự tuyệt, hắn suy ngĩ Lâm Thanh đi theo lão sư hồ đồ kia học võ hơn nửa năm nhưng không học được cái gì, nếu như cho hắn tham dự góp cho đủ số cũng được, dù sao cũng không lật nổi sóng gió gì.

Nghĩ như vậy Lâm Vạn Thành liền bảo hạ nhân thông tri Lâm Thanh cũng tham gia vào luận võ lần này.

Phương Xảo Hoa nhận được tin tức này nội tâm khó nén vui sướng, nàng chỉ là phu nhân bình thường mà thôi, trong nội tâm không có nhiều tính toán như vậy, nàng xem ra thế lực võ lâm Lăng Châu phủ tổ chức võ đài như thế, nếu Lâm Thanh xuất hiện chính là việc rất vinh quang.

“A Thanh, ngươi nói tin tức cho lão sư biết đi, hắn sẽ chỉ điểm ngươi thời điểm lâm trận sẽ làm thế nào.”

Phương Xảo Hoa dặn dò.

Lâm Thanh ngơ ngác gật gật đầu, sau đó lại lắc đầu nói: “Không được, lão sư hiện tại đang bế quan, không thể quấy rầy hắn, không có sao, lão sư không có mặt nhưng ta vẫn sẽ thắng.”

Phương Xảo Hoa yêu thương sờ sờ đầu Lâm Thanh, nàng không cầu Lâm Thanh có thể đạt được thứ tự tốt, chỉ cần không làm Lâm gia mất mặt là được.

Nếu như hơi lộ mặt một ít, thời gian mẫu tử bọn họ ở Lâm gia sẽ tốt hơn một ít.

Chờ tới ngày hôm sau, thế lực võ lâm Lăng Châu phủ liên hợp tổ chức võ đài cũng bắt đầu, cho dù là tổ chưc luận võ của một châu phủ nhưng phô trương cũng không nhỏ, có tới năm sáu ngàn người xem, đệ tử trẻ tuổi của các thế lực nhiều hơn trăm..

Lôi đài được dựng tại khu vực trung tâm Lăng Châu phủ, chung quanh là võ giả vây xem.

Tại vị trí cao nhất có ba người, trong đó một người là Chấn Uy võ quán, võ giả Tiên Thiên ‘ Bôn Lôi Kiếm ’ Niếp Viễn.

Hai người khác là đương gia Thắng Viễn tiêu cục Khâu Minh, một người là gia chủ Lý gia Lý Hạc Thanh.

Ba người này là võ giả Tiên Thiên duy nhất trong phạm vi Lăng Châu phủ, tự nhiên có tư cách ngồi lên vị trí cao nhất.

Nhìn võ giả trẻ tuổi của các thế lực lớn, Khâu Minh vuốt râu nói: “Niếp huynh và Lý huynh, hai vị cũng tốn nhiều sức trong lần luận võ này ah.”

“Cháu ngoại Niếp huynh ngươi mới mười ba tuổi cũng đã đột phá Hậu Thiên sơ kỳ, trong nhà Lý huynh ngươi mới mười hai tuổi đã có thể giết đạo phỉ hung hãn, đúng là khó lường ah.”

Trong ba thế lực Lăng Châu phủ, Thắng Viễn tiêu cục không tranh quyền thế nhất, bởi vì tiêu cục chỉ nhận tiêu sư trưởng thành, hắn không có hứng thú tham dự vào tranh đấu của người trẻ tuổi, lần luận võ này hắn chỉ xem náo nhiệt, căn bản không có phái người tham gia.

Nghe Khâu Minh lấy lòng, Niếp Viễn và Lý Hạc Thanh tươi cười không thôi nhưng vụng trộm đang âm thầm so sánh với nhau, chuẩn bị xem đệ tử nhà ai bồi dưỡng được người kiệt xuất nhất.

Đệ tử trẻ tuổi của phần đông thế lực lúc này rút thăm, Lâm Thanh cũng đi theo đệ tử Lâm gia khác rút thăm.

Chủ lực của Lâm gia lần này chính là nhi tử Lâm Thịnh của Lâm Vạn Thành và Niếp Hàn Mai.

Mười ba tuổi tuổi liền đột phá đến Hậu Thiên sơ kỳ, hơn nữa Niếp Viễn không con trai, hắn cũng ra sức bồi dưỡng cháu ngoại của mình, làm cho Lâm Thịnh có thể nói là thủ lĩnh thế hệ trẻ của Lâm gia hiện tại.

Những đệ tử Lâm gia khác đều là thân thuộc huynh đệ phương xa của Lâm Vạn Thành, cũng không được coi trọng thế nào, thực lực cũng thường thường, bọn họ hiện tại túm tụm quanh Lâm Thịnh và lấy lòng hắn không thôi.

Tuy tuổi bọn họ không lớn nhưng cũng biết về sau Lâm gia nhất định sẽ do Lâm Thịnh làm đương gia, hiện tại đánh tốt quan hệ với hắn sẽ không sai.

Lúc này một đệ tử Lâm gia nhìn thấy Lâm Thanh lại còn đần độn đứng sau lưng bọn họ rút thăm, hắn cười nhạo nói: “Lâm Thanh, ngươi không có học một bộ kiếm pháp nào của Lâm gia mà cũng dám lên đây tỷ thí hay sao?”

Lâm Thanh ngây ngốc nói: “Ta học rồi.”

Các đệ tử Lâm gia khác lập tức cười ha ha, trào phúng không chút lưu tình.

Hiện tại tất cả người Lâm gia đều biết Lâm gia hiện tại là Lâm Vạn Thành đương gia, mẫu tử này chính là cây đinh trong mắt hắn, ngay cả đệ tử trẻ tuổi Lâm gia cũng không biết nên dùng thái độ gì đối đãi với huynh đệ Lâm Thịnh và Lâm Thanh này.

Lâm Thịnh phất phất tay nói: “Được rồi, đừng cười, bắt đầu rút thăm đi.”

Trên mặt hắn mang theo cao ngạo, hoàn toàn không đặt Lâm Thanh vào trong mắt.

Nếu phụ thân Lâm Thanh là Lâm Vạn Trạch còn sống, vị trí gia chủ Lâm gia đời sau đoán chắc chính là của Lâm Thành.

Nhưng hiện tại nha, Lâm Thanh đã phế, không duyên cớ chiếm được thanh danh con trai trưởng Lâm gia nhưng không có chút tác dụng nào.

Đối với loại người không có uy hiếp, Lâm Thịnh đều chẳng muốn đi chèn ép.

Một đám người trẻ tuổi không ngừng rút thăm, một tên võ giả Chấn Uy võ quán đứng giữa lôi đài hét lớn.

“Hai võ giả số hai mươi ba xuất chiến.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.