Tôi Là Bảo Bối Của Ai

Chương 1: Chương 1: Cách cách ngang ngược




Ngồi trong phòng họp rộng lớn, tôi nhìn lên bệ diễn thuyết, chậm rãi tự nhủ, bình tĩnh nhìn anh ta, một nụ cười lạnh mê man đậu trên môi.

Cả đời này, tôi đều phải vì người khác mà sống!

Cả đời này, tôi đều phải sắm vai một con búp bê mặc cho người khác thao túng.

Được cha mẹ nuôi nhận về, tôi vứt bỏ bản thân, khôn khéo, vâng lời, tám tuổi – một đứa bé mồ côi, chịu số phận một kẻ ăn nhờ ở đậu.

Để có được tình yêu của anh Lăng, tôi tìm mọi cách, hết sức vì công ty, vẫn bị anh ta quẳng đi như chiếc giày.

Là số phận của tôi? Không! Tôi không tin vào số phận! Anh ta và tôi yêu đương, sau lại tuyệt tình bỏ đi, anh ta trong ngày đính hôn của tôi và người khác hững hờ đối đáp, anh ta với chuyện tôi mất tích nửa năm hoàn toàn chẳng quan tâm. Anh ta đã sớm không còn là anh họ Lăng Lỵ coi tôi như châu như ngọc!

Anh ta có thể tuyệt tình với tôi, tôi cũng có thể vô nghĩa với anh ta! Tôi sẽ khiến anh ta phải giao ra số cổ phần của công ty bị anh ta chiếm! Tôi không sai! Tôi chỉ muốn tìm lại một thứ thuộc về mình! Tuy câu nói hôm ấy của tôi, làm sắc mặt anh ta như đất.

“Hội nghị cổ đông đến đây chấm dứt, cuối cùng, tôi có một chuyện muốn công bố.” Anh Lăng duy trì nụ cười tao nhã, nhìn một vòng quanh phòng họp, cuối cùng, nụ cười dừng lại trên mặt tôi, thành một nụ cười lạnh.

Anh ta luôn tao nhã như vậy, lịch sự và mẫu mực, thật khó mà tin được tiếng tăm vang dội, lãnh khốc vô tình của anh ta ở thương trường, thậm chí, lừng danh ở cả hải ngoại.

“Tôi sẽ chuyển nhượng 8% cổ phần của tôi ở công ty cho tiểu thư Bối Nhi.”

Giọng nói bình tĩnh của anh ta dường như đã châm ngòi cho một quả bom, trong phút chốc, phòng họp bị bao vây trong những tiếng ồn ào không ngớt.

Nụ cười lạnh lẽo trên môi tôi càng sâu, đám hồ li già này có ý gì đây, tôi chỉ lấy lại phần cổ phần của tôi, việc gì phải kinh ngạc?

“Chủ tịch Lăng, xin hỏi khi nào anh định giao quyền kinh doanh?” Lời căn vặn đến từ cha của anh Lăng, dượng tôi.

Nhiều năm qua, anh họ và người dượng quỷ kế đa đoan vì quyền kinh doanh trong công ty không ngừng đối phó lẫn nhau.

Thật buồn cười! Anh Lăng là người thừa kế duy nhất của gia tộc Lăng thị, khi anh họ giao ra cổ phần, dượng cũng chỉ có 25% cổ phần công ty, còn chưa đủ tư cách.

Nhưng…

“Sau cuộc họp lãnh đạo, luật sư riêng của tôi sẽ tới, tôi sẽ giao quyền kinh doanh.” Anh Lăng lạnh lùng, mặt không gợn sóng.

Tại sao lại như vậy? Tôi chỉ lấy lại phần mình, cái đó và quyền kinh doanh có quan hệ gì?

Trong phút chốc, chiếc mặt nạ khinh miệt trên mặt bị tháo bỏ, tôi không ngừng đưa ánh mắt bối rối và nghi ngờ nhìn về phía anh ta, đáp lại tôi là một nụ cười thản nhiên.

“Cháu gái, không ngờ nó lại quyết định như vậy, lúc cháu mất tích, nó bỏ bê công việc, chỉ lo đi tìm cháu, bị ba nó thừa cơ chiếm phần cổ phần của cháu, không ngờ, hôm nay nó vẫn lấy cổ phần của nó đưa lại cho cháu, bây giớ nó chỉ còn 32% cổ phần, làm sao có thể giành quyền kinh doanh với cha nó có tới 33%!”

Lời bác làm tôi như rơi xuống vực sâu.

Anh họ, sao anh lại làm chuyện ngu ngốc đến thế? Vì sao, khi tôi trách anh bỏ mặc tôi sống chết, anh không bận tâm, khi tôi trách anh chiếm đoạt di sản cha mẹ để lại cho tôi, anh không một câu giải thích?

Tôi nhất định phải hỏi cho rõ ràng! Đã quyết định cùng anh ân đoạn nghĩa tuyệt, tôi sẽ không bao giờ vì vài cử chỉ dịu dàng lơ đãng của anh ta mà trầm mê trong đó.

Quên tình cảm, quên yêu đương, đó là quyết định trong khi tôi mất tích nửa năm.

“Anh họ.” Tôi gọi anh Lăng, đang chuẩn bị ra khỏi phòng họp.

Trong căn phòng rộng chỉ còn tôi và anh ta.

“Tôi không cần phần cổ phần đó, khi luật sư còn chưa kịp làm thủ tục chuyển nhượng, dừng lại cả đi.” Cuối cùng, anh ta vẫn là mối uy hiếp của tôi, tôi không cho phép anh ta vì tôi mà lợi ích bị tổn hại.

“Không được, không có số cổ phần đó, những ngày em ở nhà họ Trần không dễ dàng gì đâu.” Anh ta dứt khoát.

Vào nhà họ Trần? Anh ta uổng công rồi. Anh ta cho rằng tôi còn có thể lại vì muốn khơi dậy sự ghen tuông của anh ta, tự ép bản thân chấp nhận vị hôn phu ngạo mạn nông cạn kia?

Tôi định châm chọc anh ta, lại bị một vị khách không mời cắt ngang.

“Lăng Lỵ! Mày muốn bức tao chết sao?” Bạn thân trước đây của anh ta, Sở Hoài.

“Đáng đời mày!” Vẻ mặt anh Lăng luôn luôn tao nhã, bây giờ lại lộ ra vẻ tàn nhẫn tôi chưa từng thấy.

“Mày làm tao phá sản! Trên thương trường, nhà họ Sở không còn đường sống mà về, đến khi nào thì mày mới chịu ngừng tay?” Sở Hoài dường như đã phát điên.

Tôi hít một hơi khí lạnh, không thể ngờ anh Lăng tuyệt tình với Sở Hoài như vậy.

“Trừ phi tao chết.” Lời nói lạnh lẽo như hàn băng đó không ngờ lại có thể thốt ra từ người luôn ôn hòa như anh Lăng! Anh ta luôn luôn như thế? Hay tôi thật sự không thể mang anh ta của bốn năm trước quay về?

Một nòng súng đen ngòm chĩa về anh Lăng, người cầm khẩu súng là Sở Hoài.

“Nổ súng đi! Tao đã sớm sống không bằng chết!” Anh Lăng cười lạnh, nhắm mắt, gương mặt kiên quyết.

Một tiếng súng vang lên, trái tim tôi nghẹn cứng trong miệng.

“Bối Bối!” Tiếng gào thê lương của anh Lăng như xé rách lớp không khí trong phòng.

Ha ha….. Cuối cùng, tôi vẫn đẩy anh ta ra, thay anh ta nhận vết thương…

Anh Lăng, ai nói anh sống không bằng chết? Kể từ bốn năm trước, từ thời khắc anh vứt bỏ tôi, kẻ sống không bằng chết là tôi.

Sống có gì đáng sợ? Chết có gì đáng sợ?

Yết hầu khô nóng, đau đớn như có ai đốt lửa trong đó.

Tôi không chết? Rõ ràng viên đạn kia dường như đã xuyên sâu vào tim.

“Cách cách?” Tiếng gọi kinh hoảng.

Cách cách? Trong phòng bệnh còn bật ‘Hoàn Châu Cách cách’ sao? Làm ơn tắt đi, quê quá!

“Cách cách, người tỉnh rồi?”

Tôi cố gắng mở mắt, một cô gái nhỏ xinh đẹp mặc trang phục đời Thanh đứng trước giường của tôi.

Dạo này bệnh viện đang có phong trào y tá không mặc đồng phục? Lại mặc quần áo nha hoàn? Quá khôi hài.

Tôi cố gắng “Ha ha” cười hai tiếng, không cần biết sẽ doạ đến nha hoàn kia.

“Cách cách, mọi chuyện thương lượng sau, xin người đừng tự sát nữa.” Nha hoàn đã run rẩn quỳ trên mặt đất.

Tự sát? Anh Lăng nói thế? Thật ý tứ.

Nhưng… Hình như hơi kỳ lạ.

Khắp người tôi trừ yết hầu đau nhói, những chỗ khác hoàn toàn bình thường. Tôi nâng tay, tốt, hơi nhức, bèn sờ soạng vết thương bị súng bắn. Ông trời! Sao lại không có một chút đau đớn?

Tôi đứng bật dậy, trong phút chốc giật nảy mình.

Tôi lại mặc phục trang của tiểu thư đời Thanh, trên người không một vết thương.

Sao lại thế này? Ngay cả phòng ở cũng quá cổ kính, không có một chút hơi thở của thời đại tôi sống.

Còn nằm mơ sao? Không! Trong mơ không bao giờ chân thật như vậy.

“Gương! Lấy gương cho tôi!” Tôi hét chói tai.

Cô nha hoàn ù chạy tới vấp ngã, vội vàng đưa gương lại.

Tôi gần như không thể tin vào mắt mình, đây không phải là mặt của tôi! Nét kiều diễm trong vẻ tuấn mỹ, xinh đẹp nhưng quật cường, đây là một gương mặt rất mỹ lệ! Nhưng không phải là mặt tôi!

Không thể tin được, chiếc gương rơi khỏi tay, âm thanh rạn vỡ đập vào tai, đau nhói.

Tôi làm sao vậy? Tôi chết…

Chết không đáng sợ! Nhưng….. Sao tôi có thể ở trong thân xác một người khác?…..

Lại ở đời Thanh….

“Cách cách…..” Nha hoàn càng sợ hãi.

“Đi ra ngoài! Đi ra ngoài cho tôi!” Tôi chỉ muốn yên lặng để sắp xếp những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Phản ứng của nha hoàn hơi thái quá, dường như cô ta bỏ chạy trối chết khỏi căn phòng.

Tôi nhìn bốn phía xung quanh, cố gắng trấn tĩnh.

Đây là cách mà trời trả ơn tôi? Đền đáp tôi tình nguyện chết thay cho một người đàn ông không yêu thương mình? Đây là cách mà trời nhắn nhủ tôi? Quên anh Lăng, bắt đầu cuộc sống của tôi một lần nữa? Có lẽ… Đã không thể không quên!

Trước ngực toả ra một luồng khí nóng rực, tôi đưa tay lên cúc áo, cởi những nút thắt.

Ngọc đen khắc hình chim phượng! Nó đang loé sáng. Nó theo tôi tới thời đại này? Hay là nó mang tôi tới thời đại này?

Ngọc đen khắc chim phượng là vật đính ước anh Lăng tặng tôi năm 18 tuổi.

Ngọc đen khắc hình phượng và ngọc đen khắc hình rồng vốn là một đôi, anh Lăng nói đây là món bảo bối quý giá nhất trên đời, trong một lần đấu giá, anh ta bỏ một số tiền rất lớn mới có được.

Đêm ấy, anh ta nhờ ngọc đen khắc chim phượng thổ lộ với tôi, hứa hẹn chờ tôi tốt nghiệp đại học sẽ cưới tôi. Lời thề trong mắt, đổi thay vì tâm…

Ánh sáng của miếng ngọc đen càng ngày càng yếu, dần dần, nó từ từ chìm vào ngực tôi, chậm rãi biến mất…..

Món đồ vẫn làm bạn với tôi trong suốt bốn năm, như hình với bóng cuối cùng đã mất… Thật…. Đúng là trời đã định… Không thể không quên….

Đang là năm thứ năm đời Càn Long.

Người chủ của cơ thể này tên chữ là Diệp Hách Na Lạp Tiết Bảo Bảo. Diệp Hách Na Lạp là người trong họ tộc của thái tổ Hiếu Từ Cao hoàng hậu, cho nên tôi là cách cách nhà Cung Thân Vương gia. Tiết là họ mẹ, bởi vì mẹ đẻ Tiết Bảo Bảo tuy là người Hán, lại được sủng ái vô cùng, chẳng những Cung Thân Vương gia không để ý luật lệ tổ tông cưới Tiết thị làm phúc tấn, lại còn đặt thêm chữ Tiết trong tên gọi của cách cách, tỏ rõ sự sủng ái.

Có lẽ chính vì lý do này, Tiết Bảo Bảo trở thành một Cách cách điêu ngoa, đó là nhận định của tôi khi nhìn cách hành xử của người trên kẻ dưới trong Vương phủ với cô ta.

Nha hoàn phục dịch cho Tiết Bảo Bảo tên là Tiểu Hồng, từ nhỏ bán mình, hầu hạ Tiết Bảo Bảo, theo lý thuyết là quan hệ chủ tớ. Nhưng trên người Tiểu Hồng, vết bầm và dấu kim châm nhiều không đếm hết, xem ra đều là kiệt tác của Tiết Bảo Bảo…

Đổ mồ hôi! Đóng vai cách cách này mà tôi nơm nớp lo sợ, bảo tôi thuận tay thì đánh một roi, coi sinh mạng người dưới như cỏ rác, chuyện này, làm thế nào tôi cũng không bắt chước được.

Vài ngày sau, vì tôi “thay da đổi thịt”, Tiểu Hồng chân thật cũng buông lỏng cảnh giác, nhìn mặt đoán ý, bắt đầu nhỏ nhẹ khuyên nhủ tôi.

Ha ha, hoá ra cách cách bị người ta hủy hôn ước, giận dữ thắt cổ tự sát, nghe nói, vị hôn phu của «tôi» là một tướng quân anh tuấn vĩ đại bất phàm, “tôi” từ nhỏ đã ái mộ hắn, còn nguyên nhân huỷ hôn, Tiểu Hồng có vẻ ấp úng. Không sao, hẳn là ngại tính cách điêu ngoa của ‘tôi’.

Tình tiết thế này xưa như trái đất, tôi thích! Nếu đã quyết định ở lại thời đại này, phải cố gắng thích nghi mà sống. Tôi nghĩ, hẳn là ông trời đã sắp đặt một kịch bản tình yêu đẹp cho tôi, để vị hôn phu kia một lần nữa tìm hiểu tôi, yêu thương tôi, sau đó, trong sự che chở hoàn toàn của hắn, tôi cũng sẽ chậm rãi yêu thương hắn, chúng tôi cùng nắm tay nhau, đầu bạc răng long….

Tôi muốn gặp vị hôn phu “anh tuấn vĩ đại bất phàm”!

Nhưng, trời không theo ý người, tôi chưa bắt đầu hành động…

“Bảo nhi!” Người gọi tôi là người sủng “tôi” tới trời – Cung Thân Vương và Ngạch Nương.

“Bảo nhi, con cố nín nhịn, chịu đựng một chút!” Cung Thân Vương vội vã nói, mặt Ngạch Nương đầy nước mắt.

“Chịu đựng? A Mã, Bảo Nhi vì sao phải nhẫn nhục?” Tôi cẩn thận hỏi.

Vẻ mặt Cung Thân Vương phẫn nộ, ông đập tay thật mạnh xuống bàn, Ngạch Nương khóc càng dữ.

“Bất quá chỉ là một ả kỹ nữ mà thôi! Tiêu Dao Vương kia thật quá quắt! Cũng không thèm bán cho Cung Thân Vương ta nửa phần mặt mũi!”

“Thế lực Tiêu Dao Vương quá to lớn, Bảo nhi của chúng ta làm thế nào cho phải!”

Ngạch Nương khóc đến gần như tức thở.

Kỹ nữ? Đâu có gì liên quan tới tình cảm của tôi?

Nhưng tôi không dám mở miệng hỏi, hỏi ra không phải tự làm lộ mình?

“Bảo nhi của cha, con đừng làm chuyện dại dột nữa.” Cung Thân Vương đau lòng nói: “Từ xưa đàn ông ai mà không tam thê tứ thiếp, con cần gì phải chấp nhặt với kỹ nữ!”

Chắc chắn có liên quan đến vị hôn phu của Tiết Bảo Bảo!

“Lão gia, Viên Ba kia quả thật quá đáng, sắp đến ngày thành hôn với Bảo nhi nhà chúng ta, vậy mà còn hàng đêm ngủ lại ‘Túy hương lâu’, mỗi ngày tìm Phượng Ca cô nương, mặt mũi Cung Thân vương phủ của chúng ta còn gì nữa? Bảo nhi cũng vì uất ức quá thôi!”

“Nhưng…. Ai…. Bảo nhi con cũng quá….. Người ta nói thế nào cũng là kẻ trong sạch chỉ bán nghệ không bán thân…. Huống chi còn là người của Tiêu Dao Vương…. Con nói phải làm sao đây!” Cung Thân Vương tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Tiết Bảo Bảo đã làm gì? Tôi khó hiểu.

“Bảo nhi, Viên Ba mà muốn hủy hôn, chúng ta cũng đành thừa nhận, dưa hái xanh không ngọt, huống chi nếu con thật sự gả vào đó, con lại hại người trong lòng y, y cũng chẳng tử tế với con. Bảo nhi, trước tiên con hãy qua nhà di nương ở nhờ một thời gian, A Mã sẽ tuyên bố với bên ngoài giải trừ quan hệ cha con với con, tạm nguôi cơn tức giận của Tiêu Dao Vương, chờ chuyện lắng xuống, A Mã lại đón con về phủ, được không?”

Sao cũng được, Di nương hay Cung Thân vương phủ cũng không phải nhà tôi, không hề gì.

“Bảo nhi theo lời A Mã an bài.” Tôi nhu thuận gật đầu. Nghe lời người khác với tôi là việc quá dễ dàng. Tôi là con nuôi, chỉ có cách ngoan ngoãn nghe lời mới có thể khiến cha mẹ nuôi hài lòng, 8 tuổi đã về ở nhờ nhà họ Lăng, ngày ngày sống dưới những ánh mắt soi mói và khinh miệt đã hình thành thói quen nhẫn nhục chịu đựng, cho đến năm 12 tuổi, anh Lăng chưa hết tính trẻ con, lại dần dần trở nên mạnh mẽ, bảo vệ tôi.

Nhưng lúc này, sự ngoan ngoãn của tôi hình như làm hai vợ chồng Cung Thân Vương kinh ngạc, họ giật mình nhìn nhau, cuối cùng Cung Thân Vương và Ngạch Nương trào nước mắt, ôm lấy tôi: “Bảo nhi của chúng ta cuối cùng đã trưởng thành!”

Chuẩn bị một vài món cần thiết, dẫn theo Tiểu Hồng, chúng tôi ra cửa sau, đến nhà Di nương.

Đường cái náo nhiệt, tiếng động lớn xôn xao, tiếng thét to… Thật sự hấp dẫn tôi. Chợ ở đời Thanh! Tôi rất tò mò muốn nhìn một chút.

“Dừng xe!” Tôi gọi người đánh xe ngựa: “Tôi muốn đi bộ.”

“Cách cách! Không thể! Vương gia dặn chúng nô tài đưa người qua thẳng nhà Vinh phu nhân, trên đường không thể tạm dừng!”

“Cô là cách cách hay tôi là cách cách?” Tôi liếc mắt.

Chiêu này tuyệt đối hiệu quả.

Quả nhiên, Tiểu Hồng run rẩy: “Tiểu Hồng không dám! Xin cách cách tha thứ!”

“Cô ở trên xe ngựa đợi đi, tôi đi một vòng rồi sẽ trở lại.” Dặn lại một câu, tôi lập tức xuống xe ngựa.

Ai, trong tiểu thuyết, cảm tình giữa tỳ nữ và tiểu thư không phải đều tốt lắm sao? Còn tỳ nữ này vừa thấy tôi cứ như chuột thấy mèo, thật mất mặt! Không bằng một mình tự đi dạo còn thoải mái hơn.

Mà cớ gì người đi trên đường thấy tôi, lại biểu hiện hệt như hạ nhân trong phủ? Tôi cũng chẳng ăn thịt ai!

Tôi đứng trước một quầy hàng rong, tiện tay cầm thử vài món trang sức lên xem, người bán hàng vẻ mặt đầy kinh hãi, khiến tôi rất buồn bực.

“Bao nhiêu tiền?” Tôi cầm một cây trâm ngọc, thuận miệng hỏi.

Người bán hàng dường như đã trải qua nhiều sợ hãi, lắc đầu liên tục, đến độ sắp rơi xuống đất. “Không… Không cần.”

Tôi cứng đờ mặt. Sao có thể không cần tiền? Dù là dân chúng bình thường thì đó cũng là món lời nhỏ nhoi của người ta, mà tôi lại đang áo gấm sang giàu.

“Bao nhiêu tiền? Tôi trả anh.” Hình như giọng điệu tôi không đúng lắm, lại…

“Bảo cách cách tha mạng! Tiểu nhân còn mẹ già, vợ con cần phải nuôi dưỡng… Bảo cách cách tha mạng a!”

Người bán hàng vội vàng quỳ xuống dập đầu lia lịa, sợ hãi đến mức xương cốt cũng run rẩy.

Như tôi là một con ác thú?

Tôi đi vào một vài quán hàng rong khác, cuối cùng kết luận, không ai tình nguyện đối xử bình thường với tôi, người người nhìn tôi như nhìn thấy quỷ, chỉ mong chạy trốn mà không kịp, sợ hãi đến độ một câu trọn vẹn cũng nói không xong.

Sự ngang ngược của Tiết Bảo Bảo xem ra rất nổi tiếng?

Phút chốc mất hết hứng thú, tôi chuẩn bị về xe ngựa, đi qua một ngõ nhỏ, một cái khăn tay bỗng bịt kín miệng, tôi cố giãy dụa, lại khiến một cánh tay chụp lại, một làn hơi mê ập tới…..Tôi thiếp đi…

Sao lại gặp chuyện không may nữa? Xuyên không vào một cách cách ngang ngược, rước lấy quá nhiều kẻ thù, cuối cùng bị trả thù…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.