Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Chương 39: Chương 39: Sao cô lại đi cùng anh ta?




Editor: Lam Lan

Xin lỗi mọi người tại hôm qua bận quá nên không có thời gian post truyện, hôm nay Lan sẽ post bù nhé ^^

“Thiếu Văn, đau....”. Giản Uyển Linh cũng không nghĩ ra có thể gặp phải Giản Uyển Linh ở bữa tiệc mỗi tháng của Mạnh gia, bị người đàn ông bên cạnh nắm chặt tay, đau đớn khiến nước mắt cô ta rưng rưng, cắn môi, bày ra bộ dạng đẹp đẽ động lòng người.

diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Một tiếng kêu mềm mại đáng thương trong nháy mắt đã khiến người Mạnh gia chú ý, bọn họ nhao nhao ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa, thấy Mạnh Thiếu Văn và Giản Uyển Như đứng đó, sắc mặt lạnh lẽo, khác hoàn toàn với hình tượng công tử ưu nhã bình thường.

Ngu Vô Song và Hoắc Cố Chi đồng loạt quay lại nhìn, Mạnh Thiếu Văn nhanh chóng buông tay Giản Uyển Linh, đáy mắt thoáng qua sự lúng túng, mím mím môi mỏng, như không có chuyện gì xảy ra giải thích, “Thật xin lỗi, mới vừa rồi không chú ý!”

Chỉ là khi nói lời này, từ đầu tới cuối anh ta cũng không liếc mắt nhìn Giản Uyển Linh, đáy mắt có chút hoảng hốt bất định.

Giản Uyên Linh cắn chặt môi, tức giận đến muốn nôn ra máu.

Lại là dạng này, rốt cuộc lại là như thế này!

Tại sao mỗi lần con tiện nhân Ngu Vô Song xuất hiện, Thiếu Văn sẽ lại luống cuống như thế? Chẳng lẽ anh ấy không biết càng như vậy thì càng giấu đầu hở đuôi sao?

diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Mạnh Trăn Tỳ bị lời nói phách lối của Ngu Vô Song làm cho sững sờ nửa ngày vẫn chưa tỉnh hồn lại, mãi sau mới phản ứng kịp, lúc này ông ta đã tức giận đến lỗ mũi cũng muốn bạnh ra, “Láo xược! Cô cũng không nhìn xem đây là đâu, Mạnh Trăn Tỳ tôi là ai, còn chưa đến lượt cô uy hiếp!”

Ông ta ở Mạnh gia là người nói một thì không ai dám nói hai, những kẻ kia đối với ông ta có bao nhiêu hiếu thuận thì có bấy nhiêu hiếu thuận,, còn chưa từng gặp qua người nào dám nói chuyện như thế với ông ta.

Mạnh Thiếu Văn và Giản Uyển Linh vào muộn nên không nghe được những lời đó, hiện tại thấy ông cụ tức giận như vậy, một tâm tình thật tốt, còn một thì hô hấp ngưng trệ.

Người khẩn trương dĩ nhiên là Mạnh Thiếu Văn, anh ta rất hiểu tính cách của ông, chỉ là còn chưa kịp nói gì thì một giọng nói nam tính cường ngạnh vang lên.

Ôm Ngu Vô Song vào trong ngực, Hoắc Cố Chi không để ý đến đám người xung quanh, lười biếng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh, “Xem ra ba thật sự không muốn con trở về, nếu vậy con và Vô Song xin cáo từ, cửa chính của Mạnh gia quá cao, chúng con không thể bước vào!”

Anh nói một hơi, không đợi người khác lên tiếng, liền kéo cô xoay người rời đi, mà Ngu Vô Song giống như còn ngại bây giờ còn chưa đủ loạn, tiếng cười trào phúng thoát ra từ đôi môi đỏ mọng, “Chú à, hẹn gặp lại!”

Một câu nói của cô khiến Mạnh Trăn Tỳ đứng ở cầu thang suýt chút nữa thì tức đến ngất xỉu, gương mặt già nua đỏ bừng vì tức giận, đáy mắt như muốn phóng ra tia lửa.

Vừa đúng lúc này, Tưởng Ngọc Trung đưa tay ngăn Hoắc Cố Chi lại, ông ta cười hiền hòa, dịu dàng, khóe môi hơi nâng lên, nhìn qua hết sức thân thiện, “Cố Chi, cũng đã đến đây rồi sao có thể cứ đi như thế?”

Lúc nói chuyện, anh ta nhìn Mạnh Trăn Tỳ đứng trên cầu thang, giống như là không nhìn thấy vẻ tức giận trên mặt ông ta, nở nụ cười tự nhiên, “Cậu ba, nếu Cố Chi đã đưa cô gái này về thì có lẽ cô gái đó rất quan trọng với anh ấy, sao chúng ta không ngồi xuống nói chuyện một lúc, rồi sau đó ra sao thì ra!”

Ngu Vô Song thấy cảnh này, đáy mắt thoáng qua ý lạnh, thì ra những kẻ này đều như thế.

Năm đó khi cô còn là Giản gia đại tiểu thư, rất hâm mộ những bữa tiệc hàng tháng của Mạnh gia, cảm thấy cả nhà thật là tương thân tương ái.

Nhưng bây giờ cô nhìn mới hiểu, những người này thật ghê tởm, vì phụ thuộc vào Mạnh Gia mà cái gì cũng có thể nói ra được.

Mà Hoắc Cố Chi và Ngu Vô Song đứng đó, ngược lại cũng không vội đi, anh nhếch môi cười khẽ với Tưởng Ngọc Trung, “Anh Đường, anh không cần nói như vậy, ba không hoan nghênh chúng em, đã như vậy chúng em cũng không còn gì để nói!”

Nhìn Mạnh Trăn Tỳ tức giận, Tưởng Ngọc Trung không khỏi cảm thấy buồn cười, ông cụ kiêu ngạo cả một đời, đến lúc về già, lại bị con út giữ hoàn toàn trong tay.

Quả nhiên, thấy Hoắc Cố Chi lại muốn đi, Mạnh Trăn Tỳ càng thêm tức giận, ông vỗ một cái xuống tay vịn cầu thang, sắc mặt tái xanh, cắn răng hừ lạnh “Phản, phản, trong mắt con còn có người cha này không? Đi đến thư phòng với ta, ta có lời muốn nói!”

Lời này vừa nói ra, mọi người càng hoảng quay ra nhìn nhau, chẳng lẽ ông cụ thật sự rất thích Hoắc Cố Chi, đã nói đến mức này mà ông cụ còn không tức giận trở mặt, ngược lại còn bảo anh ta ở lại, chỉ sợ nếu là người khác dã sớm bị ông đã văng ra ngoài cửa từ lâu rồi.

“Những lời này là có ý gì? Là ba không hoan nghênh con và Vô Song trước, sao biến thành chúng con muốn rời khỏi rồi, ba còn tức giận gì nữa?”

Những lời nói tức giận của Mạnh Trăn Tỳ thành công khiến Hoắc Cố Chi dừng lại, anh cười cười xoay người, ý cười đầy mắt ngước mắt nhìn người trên lầu, “Trong đây còn con hiền cháu thảo của ba, Hoắc Cố Chi tôi là người ngoài, sao dám lên một nơi quan trọng như vậy?”

Lời này quả thật như một cái tát vào mặt Mạnh Thiếu Văn và Vương Cốc Tuyết, Mạnh Thiếu Văn lúc này đã không còn nhịn được nữa tức giận mở miệng nói, “Hoắc Cố Chi, đừng có ở đây dùng kế ly gián, chẳng lẽ anh đối với ông bất kính là do chúng tôi xúi giục anh sao?”

diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

“Thiếu Văn, gọi chú!”, Mạnh Trăn Tỳ khẽ cau mày, không vui nhìn Mạnh Thiếu Văn, giống như là chưa từng thấy sự khiêu khích của Hoắc Cố Chi, “Mặc dù mấy năm nay Cố Chi không tham gia bữa tiệc này, nhưng rốt cục thẳng bé vẫn có thân phận trong Mạnh gia, Mạnh gia ta coi trọng nhất là lễ nghi đạo đức, lễ phép là điều không thể thiếu!”

Bốn chữ lễ nghi đạo đức khiến Hoắc Cố Chi không khỏi nhếch miệng, khóe môi thoáng qua sự mỉa mai, Mạnh Trăn Tỳ biết đến lễ nghi đạo đức? Anh muốn biết đạo đức chính xác là gì mà đến cả con gái mình cũng có thể ra tay?

Ở Mạnh gia lời của Mạnh Trăn Tỳ là một, lời này vừa nói ra, Vương Cốc Tuyết tức giận muốn lên tiếng, nhưng bị Mạnh Kiệt Đình bên cạnh kéo tay, ông lắc đầu với bà ta một cái, trên mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Bàn tay rũ xuống của Mạnh Thiếu Văn lặng lẽ nắm thành quyền, khuôn mặt anh tuấn tràn đầy không cam lòng, nhưng rốt cuộc cũng không dám không vâng lời ông, chỉ có thể không cam lòng gọi một tiếng “Chú!”

Manh Trăn Tỳ nghe vậy, hài lòng gật đầu một cái, cuối cũng ánh mắt trở lại trên người Mạnh Thiếu Văn, cười nói, “Tốt lắm, con lên đây đi, trong nhà này không ai chèn ép con, con là con trai của ta, sau này không phải Hằng Viễn là do con và Thiếu Văn trông coi sao?”

Một lời nhiều nghĩa, khiến Mạnh Thiếu Văn trầm đi, mà những người khác càng thêm khó thở,

Lời này của ông cụ rõ ràng là muốn ám chỉ địa vị của Hoắc Cố Chi.

Tưởng Ngọc tươi cười chủ động bước đến kéo cánh tay Ngu Vô Song, trên mặt cười như nở hoa, “Cố Chi, anh nhanh lên đi, em sẽ chăm sóc cô ấy, chắc chắn không để cô ấy bị ai làm khó!”

Ngu Vô Song liếc mắt nhìn quý phu nhân làm bộ thân thiết uyển chuyển bên cạnh, cô quả thật cũng không ghét, cô cười với Hoắc Cố Chi, “Được rồi, Cố Chi, đây cũng là nhà anh, đừng căng thẳng quá, nếu chú đã muốn nói chuyện với anh một lúc thì anh cứ lên đi!”

Ở Mạnh Gia, Hoắc Cố Chi cho Ngu Vô Song đủ mặt mũi, bây giờ nghe cô nói như vậy, anh cũng không kiểu cách, giao vợ cho Tưởng Ngọc Trung sau đó đi lên tầng, ngược lại khiến Vương Cốc Tuyết tức giận muốn chết.

... ...... ...... ....

Rốt cuộc người đã đi, sắc mặt lạnh lùng của Mạnh Thiếu Văn cũng hòa hoãn đi không ít, anh ta phức tạp nhìn Ngu Vô Song, càng nhìn càng cảm thấy kinh hãi, cảm xúc rối loạn khiến anh ta khó chịu lên tiếng, “Sao cô lại đi cùng anh ta?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.