Tổng Tài, Anh Quá Bá Đạo Rồi!

Chương 66: Chương 66: Đừng thử thách giới hạn của tôi




“Có vẻ bạn gái cũ của anh không nói cho anh biết cô ta đến tìm tôi.” Tô Lam lạnh lùng nói.

“Phương Ngọc Hoan đến tìm cô sao?” Vẻ mặt Quan Triều Viễn của chút ngoài ý muốn, anh vươn tay nắm ấy cổ tay Tô Lam.

“Đừng động vào tôi!” Tô Lam muốn hất tay anh ra.

Tuy nhiên tay của Quan Triều Viễn giống như cái kềm sắt nắm chặt lấy tay cô không buông, nhưng cũng không dùng lực khiến xương cô đau như ngày hôm qua.

Ngay lúc đó, đột nhiên Quan Triều Viễn nhếch mép cười: “Haha…”

“Anh cười cái gì?” Tô Lam cảm thấy con người anh vui buồn thất thường, vừa rồi còn đang cãi nhau muốn dỡ nóc nhờ, bây giờ lại đột nhiên cười phá lên.

“Thì ra là cô đang ghen!” Ánh mắt Quan Triều Viễn nhìn chằm chằm Tô Lam.

“Anh…đang hói bậy bạ gì đó? Ai ghen chứ?” Lời của anh khiến trái tim Tô Lam bối rối nhưng không thể giải thích được.

Vì vậy, cô nhanh chóng phủ nhận, nhưng giờ đây cô lại không dám nhìn vào mắt anh. Bởi vì anh nói đúng, phản ứng của cô mấy ngày hôm nay là đang ghen, nhưng ngoài danh phận tồn tại trên danh nghĩa thì cô có tư cách gì mà ghen chứ? Người anh yêu không phải cô!

Hôm nay, phản ứng của Tô Lam khiến Quan Triều Viễn có chút vui mừng, anh vươn tay kéo cằm cô lên, nâng mặt cô ép cô nhìn anh.

“Cô thích tôi à?” Mặc dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu của anh rất chắc chắn.

Câu hỏi này làm Tô Lam vội vàng đẩy cánh tay anh ra, xoay người đi đến sô pha trước mặt, tay vịn vào sô pha, nói năng lộn xộn phủ định lời anh nói: “Sao tôi có thể thích anh được? Đừng đùa thế chứ.”

“Tô Lam, cô không lừa được tôi đâu.” Anh bước tới đến sau lưng cô, cúi xuống nhìn mặt cô.

“Trong lòng tôi, chẳng qua anh chỉ là ba của con tôi.” Anh đến sát gần cô khiến trái tim cô run lên, hơi thở của anh bao phủ lấy cô, nhưng cô vẫn nói lời trái với lòng mình.

“Chỉ đơn giản như vậy sao?” Quan Triều Viễn vươn tay nắm lấy vai cô, kéo cả người cô quay lại.

Tô Lam bị ép nhìn thẳng vào mắt anh, lúc này ánh mắt anh thâm sâu nhìn chằm chằm cô. Từ trong mắt của anh, Tô Lam chỉ nhìn thấy chính mình.

Tại sao anh lại phải hỏi cô như vậy? Cứ bắt ép bản thân cô thừa nhận rằng đã thích anh sao? Chẳng lẽ trong lòng anh cũng có chút thích cô à?

Không! Người anh yêu là Phương Ngọc Hoan, nhiều năm như vậy rồi anh vẫn chưa quên cô ta. Sao có thể có tình cảm với cô khi chỉ ở với nhau vài tháng ngắn ngủi chứ? Có lẽ anh cảm thấy có lỗi với cô chăng?

Nhưng trong mắt anh, cô rõ ràng thấy có gì đó nóng bỏng, cô cũng từng có tình yêu nam nữ nên cô cũng không có gì làm lạ đối với tình cảm này.

Hiện tại Tô Lam cảm thấy hoang mang, cô phải làm gì đây? Thừa nhận tình cảm dành cho anh, mạnh tay đặt cược tranh giành anh với Phương Ngọc Hoan một lần? Hay là không bao giờ thừa nhận tình cảm của mình dành cho anh, lựa chọn quay đầu rời đi, sau này không vướng bận tình cảm này?

Trong lúc Quan Triều Viễn đang chờ câu trả lời của Tô Lam, đột nhiên chuông cửa vang lên, mẹ Trần đi mở cửa, còn hai người ngoảnh mặt làm ngơ, vẫn đang nhìn nhau.

Sau một lúc, đột nhiên mẹ Trần đưa một cô gái mặc đồng phục đen bước vào nói: “Mợ chủ, cô gái này muốn tìm mợ.”

Mẹ Trần thật sự là có ý tốt, nhìn thấy cậu chủ và mợ chủ đang cãi nhau, đúng lúc lại có người đến tìm mợ chủ nên bà ấy đã vội vàng dẫn người vào, chuyển hướng chú ý.

Lúc này, Quan Triều Viễn đã thả tay mình ra khỏi vai Tô Lam.

Trong lòng Tô Lam thở phào nhẹ nhõm, nghĩ: Người này đến thật đúng lúc, bởi vì cô không biết nên trả lời câu hỏi của Quan Triều Viễn như thế nào.

“Xin hỏi cô là cô Tô Lam phải không?” Cô gái mặc đồng phục đen rất lễ phép hỏi.

“Đúng vậy, cô tìm tôi có chuyện gì sao?” Tô Lam gật đầu, nhưng không nhớ đã từng gặp cô gái này.

Cô gái đó lấy từ trong túi ra một tấm thẻ căn cước, cúi đầu nhìn rồi sau đó ngẩng đầu lên nhìn Tô Lam, rồi cười nhẹ: “Là như thế này, buổi lễ lần trước ở khách sạn chúng tôi, lúc đó cô quá bận nên thẻ căn cước vẫn đang ở quầy lễ tân của chúng tôi.” Nhìn cô gái đó đưa thẻ căn cước, đột nhiên Tô Lam mới nhớ ra, ngày hôm đó sau khi Phương Ngọc Hoan đến tìm cô, cô đã bật khóc. Đúng lúc Kiều Tâm gọi điện đến nói rằng bọn họ đã lâu không đi chơi, tìm một quán cà phê gần khách sạn ở đó cả buổi chiều. Mấy ngày nay cũng không dùng đến thẻ căn cước, thậm chí cô còn không biết thẻ căn cước đang ở khách sạn.1

“Cảm ơn cô, à đúng rồi, sao cô… biết tôi đang ở đây? Tô Lam cầm lấy thẻ căn cước, tò mò hỏi.

Cô gái đó cười nhẹ, nói: “Bởi vì khách sạn của chúng tôi ở gần đây, lần trước ở bên đường tôi nhìn thấy cô đi vào khu chung cư này, nên tôi đã hỏi bảo vệ ở cửa, bảo vệ đã nói cho tôi số nhà của cô.”

“Thì ra là vậy.” Tô Lam cảm kích nói.

Phải biết là nếu như làm mất thẻ căn cước thì việc cấp lại sẽ rất phiền phức, không ngờ người ta làm việc tốt như vậy, dành cả nửa ngày trời để đưa thẻ căn cước đến tận cửa.

“Tạm biệt.” Sau đó cô gái xin phép ra về.

Sau khi tiễn cô gái đó đi, Tô Lam quay lại thì phát hiện một đôi mắt lạnh lùng đang nhìn chằm chằm cô, khiến cô bất giác ớn lạnh.

Không đợi Tô Lam nói, Quan Triều Viễn đã hỏi: “Cô đi khách sạn với ai? Lại còn khách sạn ở gần đây, có phải là với Trịnh Hạo?”

“Anh đang nói bậy bạ gì vậy?” Tô Lam không ngờ anh lại đột nhiên hỏi cô đi khách sạn với Trịnh Hạo, không khỏi tức giận.

Cho nên không muốn để ý đến anh, quay đầu muốn lên lầu. Quan Triều Viễn bước tới nắm lấy cánh tay cô, lần này, anh giống như một con sư tử đang tức giận, ngay cả đầu tóc cũng giống như đang dựng lên, cô không khỏi ớn lạnh.

“Tô Lam, cô thật sự khiến tôi không thể tin được, cô có gan lớn thật đấy, có thể đi khách sạn cùng với người đàn ông khác!” Quan Triều Viễn đã không lựa lời mà nói.

Tô Lam tức giận, không thể kiềm chế cơn giận, giơ tay tát Quan Triều Viễn một bạt tai!

Quan Triều Viễn ngạc nhiên lạnh lùng nhìn Tô Lam, hai tay Tô Lam đang phát run, không biết là tức giận hay là phản ứng mà anh cho cô.

Thật lâu sâu, Quan Triều Viễn nghiến răng nghiến lợi siết chặt cánh tay cô nói: “Cô là người phụ nữ không biết liêm sỉ nhất mà tôi từng gặp, bản thân là người có lỗi trước, còn đánh người đàn ông của cô, cô thật sự cho rằng tôi không dám làm gì cô sao?”

“Tôi biết anh dám làm, anh giết tôi là được rồi, xong xuôi hết mọi chuyện!” Tô Lam bắt đầu không lựa lời.1

“Nếu như không phải trong bụng cô có con của tôi, tôi đã muốn kết thúc mọi chuyện với cô!” Lúc này đôi mắt Quan Triều Viễn đỏ hoe.

Nghe lời anh nói, Tô Lam cười lạnh một tiếng, ủ rũ nói: “Anh tin đứa bé trong bụng tôi là con của anh sao.”

“Tô Lam, tôi cảnh cáo cô lần nữa, đừng thử thách giới hạn của tôi!” Trong mắt Quan Triều Viễn có sát ý.

Lúc này, mẹ Trần thấy hai người cãi nhau càng ngày càng dữ dội, vội vàng chạy ra khuyên can: “Cậu chủ, mợ chủ, mỗi người bớt nói một chút đi!”

“Liên quan gì đến dì!” Tô Lam và Quan Triều Viễn đều quay lại đồng thanh hét lên với mẹ Trần. Mẹ Trần nhất thời lúng túng không biết làm thế nào.1

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.