Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 337: Chương 337: Bảo bối nhà họ Nguyễn




Lê Hướng Bắc đi cùng cô đến đồn cảnh sát.

“Chúng tôi sẽ kiện Trương Thiến Thiến tội cố ý gây thương tích. Anh Bùi cũng đã báo cáo với chúng tôi trước rồi. Chúng tôi sẽ đặc biệt chú ý đến vụ tai nạn giao thông này.”

Cảnh sát Trần nghiêm túc nói chuyện với bọn họ: “Vì Trương Thiến Thiến vẫn còn đang nằm trong bệnh viện, hơn nữa bệnh viện đã phát hiện cô ấy có bệnh tâm thần, nên nếu bên kia kháng cáo thì các anh nên chú ý một chút. Bởi vì có rất nhiều phạm nhân sẽ cố ý dùng bệnh về tâm lý để thoát khỏi luật pháp.”

“Trương Thiến Thiến thực sự mắc bệnh tâm thần sao?” Trần Tử Huyên nghe vậy hơi ngạc nhiên.

“Cô ta bệnh thật hay giả không quan trọng, việc cô ta tông xe vào người khác đã là phạm pháp rồi. Cùng lắm là thuê một đội luật sư đấu với cô ta. Ai sợ ai chứ!”

Lê Hướng Bắc không có thiện cảm với người nhà họ Trương, nhưng anh ta lại bắt gặp một điểm khác và quay lại nhìn Trần Tử Huyên đầy nghi ngờ.

“Bùi Hạo Nhiên có can thiệp vào vụ kiện này không?” Anh ta và Bùi Hạo Nhiên gần như là mặc cùng một chiếc quần dài mà lớn lên, Bùi Hạo Nhiên nham hiểm đó vậy mà cũng xen vào việc của người khác.

Cảnh sát Trần ngồi đối diện nghe họ nhắc đến Bùi Hạo Nhiên thì cũng nói nhiều thêm vài câu: “Anh Bùi đã có những đóng góp xuất sắc cho Thành phố C chúng tôi. Anh ấy tích cực tham gia vào các hoạt động công ích của Thành phố C hàng năm và liên tục quyên góp giúp đỡ vô số gia đình nghèo. Vụ việc liên quan đến người thân của anh Bùi nên cấp trên của chúng tôi sẽ xem xét nghiêm túc.”

Lê Hướng Bắc sửng sốt, sao anh ta lại không biết người anh em của mình thích âm thầm làm anh hùng.

Nhà họ Bùi cũng có thể coi là thư hương thế gia, bốn đời đều là giáo sư, viện sĩ của các trường danh tiếng. Tuy nhiên so với những gia tộc giàu có lưu truyền như nhà họ Nguyễn thì nguồn tài chính chắc chắn không bằng. Gia đình nhà họ Bùi sống cuộc sống sung túc, nhưng cũng khó để quyên góp hàng năm.

Lê Hướng Bắc đang suy nghĩ xem người anh em của mình có đang khó khăn về tài chính không, hay nên nói rằng phẩm hạnh của mình quá tệ, nên học hỏi một chút tinh thần coi tiền bạc như rác rưởi của Bùi Hạo Nhiên.

Trần Tử Huyên mặc kệ anh ta, hỏi thẳng cảnh sát Trần: “Nếu Trương Thiến Thiến lấy lí do bệnh tâm thần ra tòa, phần thắng của chúng ta là bao nhiêu?”

“Cái này rất khó nói. Thẩm phán nói chung sẽ đưa ra phán quyết dựa trên động cơ của hung thủ vào thời điểm đó có tự chủ hay không và mức độ nghiêm trọng của hậu quả vụ tai nạn giao thông.”

Cảnh sát còn cố ý nói nhỏ nhắc nhở: “Cũng tùy trình độ của luật sư mà các anh thuê.”

Những luật sư mà mấy người Lê Hướng Bắc tìm đến nhất định là những người giỏi nhất, có những luật sư ma quỷ có thể biến đen thành trắng, thậm chí có thể biến một chuyện nhỏ thành một sự kiện lớn khiến người ta không bao giờ quay đầu lại. Đây là sự thật.

Trương Tiểu Vi khẩn trương như vậy chính là vì cô ta sợ những mối quan hệ này.

Trần Tử Huyên hỏi thăm xong rồi nói lời cảm ơn đối phương và rời khỏi đồn cảnh sát.

“Trần Tử Huyên, cô không cần phải lo lắng, nên làm gì thì làm đó, những chuyện khác cứ để chúng tôi xử lý.”

Lê Hướng Bắc đi ra khỏi đồn cảnh sát, cúi đầu cầm điện thoại di động, gửi tin nhắn. Trần Tử Huyên vô thức liếc nhìn màn hình điện thoại của anh ta, nhưng người này làm như cô là kẻ trộm, ngay lập tức lấy tay che màn hình.

Lê Hướng Bắc nghiêm mặt, cho rằng nên chuyển sự chú ý của cô: “Đúng rồi, nhà họ Triệu và nhà họ Trần không biết chuyện Trương Thiến Thiến sao?”

Trương Thiến Thiến vẫn chưa ly hôn với Triệu Dịch Kiệt, cô ta vẫn là con dâu của nhà họ Triệu, nhưng đến giờ nhà họ Triệu vẫn chưa có động tĩnh gì, bên phía nhà họ Trần cũng chỉ có Trương Tiểu Vi tham gia.

“Tôi không nói chuyện này với người nhà họ Trần.”

Giọng điệu của Trần Tử Huyên rất bình tĩnh, cô hơi chột dạ nói lần nữa: “Chuyện này nên được xử lý theo trình tự pháp luật, anh cũng đừng can thiệp quá nhiều.”

Lê Hướng Bắc miễn cưỡng ừ một tiếng, đúng lúc đó, điện thoại di động của anh ta vang lên.

“Tôi bận chút việc, cô tự mình bắt taxi về nhà họ Trần nhé.”

Anh ta vừa cầm điện thoại di động vừa đi nhanh về phía xe của mình, nhanh như thể đang thực sự bận rộn.

Trần Tử Huyên đứng tại chỗ, nhìn bộ dạng đang vội vàng của anh ta, cảm thấy tên này đang lén lút giấu cô làm chuyện gì đó.

Lê Hướng Bắc nhanh chóng lên xe, đóng sầm cửa lại.

Anh ta chột dạ liếc nhìn Trần Tử Huyên bên ngoài cửa kính xe, thở dài, rồi nhấn nút trả lời điện thoại.

“Chi Vũ, lúc trước cậu nói có người ghi hận Trần Tử Huyên đã tấn công cô ấy, bây giờ tôi đã có manh mối, tôi đoán đó có thể là Lưu Oánh Oánh.”

Anh ta cầm điện thoại giải thích cho đối phương một cách logic nhất có thể: “Cô ta che giấu rất kỹ. Chuyện Trương Thiến Thiến đâm người lần này cũng là do Lưu Oánh Oánh khiêu khích sau lưng. Cô ta sẽ không tự mình ra tay, thủ đoạn mượn đao giết người này cũng khá hay, tôi định cho người điều tra cô ta thật kỹ.”

“Cậu đã cho người điều tra chưa?”

Lê Hướng Bắc cầm điện thoại, giọng điệu có chút kinh ngạc, sau đó có chút thương tiếc, ngây ngốc hỏi: “Vậy bây giờ tôi cần làm gì?”

Giọng người đàn ông ở đầu bên kia trầm xuống, do dự một hồi, mới hỏi: “Cô ấy thế nào?”

Cô ấy là Trần Tử Huyên.

Lê Hướng Bắc khi nghe anh hỏi vậy, đột nhiên trở nên thích thú: “Trương Thiến Thiến lái xe đâm vào cô ấy, Trần Tử Huyên may mắn không bị thương. Nhưng bạn của cô ấy Chu Tiểu Duy bị thương một chút, điều này còn rắc rối hơn. Trần Tử Huyên nghĩ thà rằng mình bị thương còn hơn, hình như Bùi Hạo Nhiên còn mắng cô ấy.”

“Bùi Hạo Nhiên mắng cô ấy?” Người đàn ông đầu dây bên kia đột nhiên ngắt lời.

“Thực ra tôi cũng không biết rõ lắm.” Lê Hướng Bắc hào hứng nói: “Bùi Hạo Nhiên và Chu Tiểu Duy lúc trước có chút mập mờ, cậu ta cũng chủ động can thiệp vào vụ tai nạn giao thông này. Tôi đoán cậu ta đau lòng cho Chu Tiểu Duy, sau đó trong cơn tức giận đã giận chó đánh mèo lên Trần Tử Huyên.”

“Ồ.” Nguyễn Chi Vũ ồ một tiếng không rõ cảm xúc.

Giọng điệu này nghe có chút u ám, Lê Hướng Bắc sửng sốt, cảm thấy mình nói nhiều rồi. Cậu Lê thề rằng không cố ý lôi kéo Bùi Hạo Nhiên vào, chỉ muốn nói cho Nguyễn Chi Vũ một câu chuyện phiếm, kết quả không cẩn thận hại người anh em nhà mình bị ghi hận.

Lê Hướng Bắc trở nên thận trọng, hỏi một câu hỏi an toàn: “Cậu định xử lí chuyện Trương Thiến Thiến thế nào?”

“Bỏ tù.”

Bên kia điện thoại, Nguyễn Chi Vũ hờ hững đáp lại hai chữ.

Lê Hướng Bắc do dự: “Vừa rồi Trần Tử Huyên đã nói với tôi rằng xử lí theo thủ tục pháp luật, bảo tôi đừng can thiệp quá nhiều.”

Trần Tử Huyên khinh thường dùng thủ đoạn bẩn thỉu để chèn ép chị em họ Trương, bản thân cũng cảm thấy vụ tai nạn giao thông này không gây hậu quả nghiêm trọng, hơn nữa Trương Thiến Thiến là bị người khác xúi giục nên không cần làm quá mức.

“Nếu là tông xe, có lần đầu tiên sẽ có lần thứ hai. Lần đầu tiên tránh được do may mắn. Nếu lần thứ hai và lần thứ ba có xảy ra chuyện gì thì cậu có chịu trách nhiệm cho tôi không?” Giọng Nguyễn Chi Vũ lạnh lùng và quyết tuyệt.

Lê Hướng Bắc nhíu mày, anh ta không biết nên trả lời như thế nào.

Nếu lần này Trương Thiến Thiến lái xe thực sự tông vào Trần Tử Huyên thì không ai chịu nổi trách nhiệm.

Lê Hướng Bắc nói với anh một số chi tiết: “Bệnh viện xác định rằng Trương Thiến Thiến thực sự bị bệnh tâm thần. Cô ta có thể được xử nhẹ.”

“Vậy sao?” Giọng Nguyễn Chi Vũ đầu bên kia rất u ám, dường như hoàn toàn không coi đây là vấn đề, anh còn nói thêm một câu: “Đã bị tâm thần thì nên nhốt vào bệnh viện tâm thần, vĩnh viễn đừng đi ra.”

Cuộc gọi kết thúc.

Nhìn màn hình điện thoại đã bị ngắt, Lê Hướng Bắc cảm thấy có chút buồn bực không rõ, duỗi tay ra chống vào sau xe.

Lê Hướng Bắc thực sự nhân từ hơn Nguyễn Chi Vũ và những người khác. Liệu có quá cực đoan nếu giữ Trương Thiến Thiến trong bệnh viện tâm thần suốt đời?

Quên đi, những chuyện do Nguyễn Chi Vũ quyết định thì không thể thay đổi.

Lê Hướng Bắc thở dài.

“Những người phụ nữ này không nên đi trêu chọc Trần Tử Huyên.” Tự nhiên lại đi động đến bảo bối nhà họ Nguyễn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.