Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 338: Chương 338: Thì ra là cô 




Trần Tử Huyên không biết Lê Hướng Bắc đến Thành phố C làm gì. Sau lần gặp cuối cùng, đã một tuần cô không gặp anh ta rồi. Mà cô vốn dĩ muốn quay lại thành phố A, nhưng bà cụ Trần đã nắm tay cô, giọng nghẹn ngào khàn khàn khuyên cô ở lại thêm vài ngày, cô mềm lòng rồi trì hoãn cả tuần.

“Cháu không có hành lý, gọi taxi đi thẳng đến sân bay là được, dì không cần tiễn đâu.”

Cô thu dọn rồi nhanh chóng đi ra khỏi phòng, đúng lúc nhìn thấy Cố Như Yên bưng một bát nước đường hoa huệ: “Còn ba tiếng nữa. Đừng đi sớm như vậy. Uống cái này trước đi.”

“Cháu phải xếp hàng đăng ký, nếu không cháu sẽ bị lỡ giờ như hôm qua.”

Cố Như Yên nhớ tới chuyện hôm qua cô lao đến sân bay và dáng vẻ cô phải lăn qua lăn lại, bà ấy muốn bật cười: “Bà cháu không nỡ để cháu rời đi, cứ muốn cháu ở lại mãi.”

Kể từ khi Trần Võ Quyền đổ bệnh phải nhập viện, bà cụ Trần đã hơn tám mươi tuổi dường như đã hiểu ra rằng tiền rất quan trọng, nhưng bà không thể dựa vào bất cứ thứ gì nếu không có những người thân đáng tin cậy xung quanh mình.

Trần Tử Huyên cầm lấy bát nước đường, đi đến phòng khách uống, thỉnh thoảng nhìn lên cách trang trí xung quanh nhà họ Trần.

Đây là nhà cô ở khi cô còn nhỏ, tất cả đều quen thuộc.

Có một thời gian, cô thực sự ghét nhà họ Trần, lần này vốn là cô không có ý định vào nhà, dì nhỏ dường như đã cố tình để cô và nhà họ Trần giải quyết những ân oán trước đây nên kéo cô vào cửa. Bà nội cô liên tục nói đã thu dọn phòng cô như trước.

“Cháu vẫn không thích sống ở đây sao?” Cố Như Yên ngồi bên cạnh cô, trong nháy mắt có thể nhìn ra suy nghĩ của cô.

“Không phải.”

Trần Tử Huyên cúi đầu, cứng nhắc di chuyển chiếc thìa, múc nước đường ngọt như sáp, giọng điệu rất gượng gạo, nhưng trong miệng lại ngọt ngào.

Cố Như Yên biết cô thích uống nước đường: “Dì lấy cho cháu một bát nữa nhé.”

“Cháu no rồi.”

Cố Như Yên nghiêm túc nhìn cô: “Cháu trở về thành phố A sống một mình, muốn uống chút canh cũng không có.” Bà lại từ từ thuyết phục: “Tử Huyên, thật ra thì cháu về thành phố A không bằng ở lại Thành phố C đi.”

“Hay là cháu còn giận bố?”

“Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, dù có xa cách thế nào thì bố cháu và bà nội vẫn là người nhà. Lần này bệnh tình của bố cháu được cứu chữa kịp thời, nếu không sẽ xảy ra chuyện nghiêm trọng.”

Càng lớn lên con người càng hiểu rõ, thật ra thế giới này không có gì khác ngoài sự sống và cái chết.

Trần Tử Huyên vô thức ngẩng đầu lên nhìn về phía cầu thang.

Sau khi bố cô Trần Võ Quyền từ bệnh viện về, ông cứ ở trên tầng hai tĩnh dưỡng, hiện tại ông có thể đi lại, tài liệu của công ty do trợ lý gửi cho ông xem xét. Ông thường ngồi ở tầng dưới và cùng ăn tối với mọi người, ít nhất hai bó con đã không còn cãi nhau nữa.

Thấy cô im lặng, Cố Như Yên cúi đầu nói: “Thật ra, chuyện mẹ cháu năm đó không thể hoàn toàn trách bố cháu được.”

“Đã nhiều năm như vậy rồi, quên đi.”

Trần Tử Huyên ngắt lời bà, cô không muốn nhắc lại những chuyện cũ đó.

“Mấy ngày nay cháu sống ở nhà họ Trần, cháu cảm thấy khá ổn.” Giọng cô bình tĩnh và duỗi tay ra một cách tự nhiên. “Thật sự, dường như ở đây đã không còn khó khăn và đè nén như trước, có lẽ là vì Trương Tiểu Vi, người phụ nữ kia đã không trở lại.”

Cố Như Yên cũng cảm thấy kỳ lạ khi người phụ nữ Trương Tiểu Vi kia đã lâu không trở lại nhà họ Trần.

“Bà nội cháu cũng liên lạc với cô ta nhưng không được. Hình như Trương Tiểu Vi đang bận việc gì đó.”

Trần Tử Huyên không quan tâm đến hai chị em họ Trương, cô hơi buồn chán đứng dậy: “Cháu thật sự phải đi, tranh thủ hôm nay bà nội đi khám bệnh với bảo mẫu, cháu phải nhanh chóng ra ngoài.”

Cố Như Yên không khuyên cô nữa, xách túi đeo vai cho cô, hai người sánh bước đi về phía cổng.

“Trần Tử Huyên, cô đi đâu vậy? Không được đi.”

Ngay khi cánh cửa được mở ra đã nghe thấy một giọng nữ giận dữ và sắc bén.

Trần Tử Huyên thoáng giật mình. Trương Tiểu Vi xõa tóc, mặc đồ trắng già dặn, đeo kính râm Gucci đen, nhìn từ xa, cô ta trông như một đại minh tinh.

Tuy nhiên, tóc trên trán cô ta rối tung, nhìn kỹ sắc mặt lộ ra vẻ tiều tụy. Cô ta bước ra từ một chiếc xe Audi màu xám, vội vã tiến về phía trước và dừng lại trước cổng.

Cố Như Yên hơi ngạc nhiên khi thấy cô ta, vội vàng lo lắng.

“Trương Tiểu Vi, cô có ý gì?”

Cố Như Yên bất mãn lên tiếng, nhưng Trương Tiểu Vi lại cáu kỉnh tiến lên một bước, tiện tay đẩy bà ra: “Cút ngay, ở đây vẫn chưa có chỗ cho bà nói.”

Cố Như Yên lảo đảo lui về phía sau, Trần Tử Huyên nhanh chóng đỡ bà, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm mẹ kế trước mặt, trầm giọng nói: “Tôi không được đi? Chỉ dựa vào cô sao?”

“Trương Tiểu Vi, tôi không động đến cô thì ccoo đừng cả ngày chạy tới trước mặt tôi tìm cái chết.”

Trần Tử Huyên nói những lời này cũng là do nhất thời tức giận, nhưng Trương Tiểu Vi lại như ăn phải thuốc nổ, thô bạo chửi rủa cô: “Trần Tử Huyên, cô tìm mấy người Lê Hướng Bắc muốn hại chết chúng tôi, tôi sẽ không bỏ qua như vậy đâu.”

Mặt cô ta nham hiểm, đột nhiên cô ta vươn tay ra nắm lấy cổ tay Trần Tử Huyên, sải bước kéo cô vào nhà, siết chặt cổ tay Trần Tử Huyên, cô cau mày đau đớn: “Cô đang nói cái gì vậy? Tôi không biết cô đang nói gì.” Vậy mà cô lại không thể thoát được.

Trương Tiểu Vi hung hăng trừng mắt nhìn cô, móng tay nhọn màu vàng bấm vào da cô, như muốn chết cùng cô: “Cô không cho chúng tôi sống thì tôi cũng sẽ không để cô được yên!”

“Trương Tiểu Vi, buông Tử Huyên ra!” Cố Như Yên vội vàng đẩy cô ta ra, Trương Tiểu Vi quay đầu lại, ánh mắt hung dữ, tay còn lại ném một món đồ sứ thanh hoa cổ kính trước tủ bên trái ngay lối vào cửa xuống.

Ẩm một tiếng.

Cố Như Yên sợ đến cứng người, đồ sứ thanh hoa vỡ vụn rơi đầy đất. Trần Tử Huyên cũng rất kinh hãi, nhìn những mảnh vỡ trên sàn, tay trái cố sức đẩy móng tay Trương Tiểu Vi, móng tay sắc nhọn của cô ta cứa lên làn da trắng ngần đã hiện vết máu.

Trần Tử Huyên lo lắng, cô chưa bao giờ nghĩ rằng Trương Tiểu Vi bình thường làm như minh tinh lại khỏe đến vậy, ngón tay cô ta trắng bệch như muốn bẻ gãy tay cô.

“Trần Tử Huyên, cô cho là cô học Karate từ nhỏ giỏi lắm sao, tôi đã bò ra từ nơi người chết hôi hám và bẩn thỉu, nên tôi muốn sống. Tôi sẽ tàn nhẫn và độc ác.”

Hai mắt Trương Tiểu Vi thâm thúy, nhìn chằm chằm cô như dã thú, nghiến răng nghiến lợi, từng lời nói đều mang theo hận ý như không đội trời chung với cô, chỉ có ăn thịt cô, ăn tươi nuốt sống, hành hạ cô mới có thể trút giận.

Lúc này, Trần Tử Huyên thực sự bị đôi mắt trống rỗng của cô ta dọa sợ. Cuộc sống của cô không gặp nhiều khó khăn khổ sở, nhưng Trương Tiểu Vi dữ tợn như vậy thực sự khiến cô cảm thấy đáng sợ.

“Đủ rồi!”

Trên cầu thang có tiếng bước chân, Trần Võ Quyền vịn vào tay vịn cầu thang, ánh mắt có chút bối rối, quát lên: “Trương Tiểu Vi, nháo đủ rồi, thả con bé ra!”

“Sao thế, lo lắng con gái bảo bối của ông chết trong tay tôi à?”

Trương Tiểu Vi ngẩng đầu nhìn ông, khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ đang nở nụ cười, cô ta cười to, cười điên cuồng không ngừng.

Trần Tử Huyên sững người, cô không cử động.

Cô cảnh giác nhìn Trương Tiểu Vi, người phụ nữ này dường như bị điên rồi, tiếng cười kiêu ngạo nhưng lại có chút bi thương, cô chưa từng nghe thấy tiếng cười chói tai như vậy, nghe như đang gào thét.

Trần Võ Quyền ở trên lầu vẫn để mắt đến khuôn mặt dữ tợn của Trương Tiểu Vi, bước chân có chút vội vàng, gần như là chạy xuống cầu thang.

“Không phải ông sắp chết sao? Già rồi còn có thể sống lâu như vậy.” Trương Tiểu Vi nhìn ông và mắng chửi bới ác.

Bọn họ đang ở trong phòng ăn nhà họ Trần. Trên bàn ăn thường đặt một con dao dài. Con dao này thường được dùng để cắt bánh mì. Cố Như Yên đang đứng phía sau, bà nhận thấy ánh mắt của Trương Tiểu Vi đang hướng về phía con dao dài trên mặt bàn, thân thể lập tức phản ứng nhanh lao tới cầm lấy con dao, nhưng động tác của Trương Tiểu Vi lại nhanh đến kinh ngạc.

Trương Tiểu Vi nhanh nhẹn như một con mèo hoang, cô ta nắm lấy chuôi dao dễ như trở bàn tay, lưỡi dao xẹt qua bàn tay Cố Như Yên, một dòng máu tanh đỏ sẫm rơi xuống sàn gạch nhẵn bóng.

“Cô, cô dám…”

Trần Tử Huyên thấy vậy liền vội vàng đập mạnh tay trái vào sống mũi Trương Tiểu Vi, nhưng Trương Tiểu Vi đã nghiêng đầu tránh được, con dao dài trên tay phải của cô ta ngay lập tức đặt trên động mạch chủ trên chiếc cổ trắng ngần của cô.

Con dao dài bằng kim loại chạm vào làn da của cô, một cảm giác lạnh băng u ám xông lên đầu, Trần Tử Huyên hơi vùng vẫy, trên cổ cô liền có vết máu chảy ra.

Trương Tiểu Vi ghé sát vào tai cô, lạnh giọng nói: “Con dao dài này rất cùn, mài mạch máu của cô thì nhất định sẽ rất đau.”

Mặt Trần Tử Huyên hơi tái nhợt, cô bị Trương Tiểu Vi áp chế nhưng không có một chút cơ hội đánh trả.

“Trương Tiểu Vi, thả con bé ra ngay lập tức!”

Trần Võ Quyền lo lắng đỏ bừng mặt, chạy đến chỗ họ nhưng không dám lấy dao, sức khỏe ông không tốt, có thể quá căng thẳng nên thở gấp: “Trương Tiểu Vi, cô đã thề với tôi sẽ không làm tổn thương con bé nữa!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.