Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 165: Chương 165: Đi vào lục soát cho tôi




Cốc cốc cốc, đột nhiên cửa phòng bị người ta gõ vang một cách sốt ruột.

Trần Tử Huyên ở trong phòng sửng sốt không phản ứng kịp, chỉ thấy người đàn ông trước mặt cô khẽ cau mày lại một chút, trong con ngươi xanh biếc có vẻ hơi trầm tư.

“Cô Trần, xin hỏi cô có ở bên trong không? Bây giờ có tiện mở cửa một chút không...” Giọng người ngoài cửa nghe có chút lo âu, giống như khẩn cấp muốn xông vào.

“Tình huống hơi đặc biệt, chúng tôi cần lập tức đi vào phòng của cô lục soát...”

Toàn thân Trần Tử Huyên trở nên cảnh giác. Cô không lên tiếng trả lời, ánh mắt càng ngày càng phức tạp dò xét người đàn ông trước mặt.

Hạ giọng nói: “Nhóc Ngốc, bọn họ...”

“Làm gì đấy!”

Cô còn chưa hỏi xong thì đã bị đối phương túm ngược lại kéo vào trong phòng...

Mà khi người quản lý khách sạn bên ngoài cửa vội vàng quẹt thẻ phòng xông vào, những người phía sau nhất thời có hơi sững sờ.

“Các người nhiều người như vậy xông vào đây làm gì?”

Trên chiếc giường lớn màu trắng, người phụ nữ nằm ngửa như đã mới ngủ dậy, trên người đắp một chiếc chăn đủ lớn màu hoa oải hương, lúc này cô giận tái mặt, biểu cảm vô cùng bất mãn trừng mắt nhìn bọn họ.

“Cô Trần, tôi rất xin lỗi.”

Tổng giám đốc khách sạn trước mặt là một người đàn ông, ánh mắt của anh ta không dám nhìn thẳng về phía giường, quay đầu, giải thích với giọng nói khó xử: “Sự tình đột nhiên xảy ra, chúng tôi cần phải lục soát trong phòng cô, hy vọng cô có thể phối hợp một chút…”

Ầm...

Trần Tử Huyên vươn tay phải ra, nắm lấy một món đồ trang trí bằng sứ trên bàn cạnh giường, ném xuống.

“Đi ra ngoài, đi ra ngoài...”

Giọng nói của cô rất giận dữ, cánh tay trắng nõn và bờ vai thấp thoáng lộ ra trên tấm chăn, như thể cô đang ngủ say nhưng đột nhiên bị đánh thức, hơn nữa ngủ khỏa thân lại bị đám đông vây xem nên thẹn quá hóa giận.

Năm nhân viên phòng khách sạn đi theo vào, thấy cô nổi giận, không dễ trêu vào, lập tức đưa mắt nhìn tổng giám đốc của bọn họ.

Sắc mặt tổng giám đốc có chút phức tạp, ánh mắt hồ nghi mà nhìn xung quanh một vòng.

Anh ta lại hòa hoãn và hạ thấp giọng, đổi xưng hô: “Mợ chủ, chúng tôi cũng chỉ là được cậu Nguyễn căn dặn thôi, cô đừng làm khó dễ chúng tôi...”

Khách sạn thuộc sở hữu của nhà họ Nguyễn, tốt xấu gì đều là người một nhà.

Trần Tử Huyên nghe đến đó, trong con ngươi có chút do dự.

Tổng giám đốc giỏi đoán ý qua lời nói và sắc mặt, thấy cô do dự thì lập tức nở nụ cười lấy lòng, chậm rãi tiếp tục nói: “Mợ chủ, chúng tôi vừa phát hiện một người đàn ông khả nghi trong camera giám sát của khách sạn. Chúng tôi lo lắng anh ta vào phòng của cô. Vì an toàn của cô nên xin cô phối hợp...”

“Tôi rất an toàn, không cần.” Giọng nói trong trẻo của cô trực tiếp từ chối.

Nói rồi, cô lập tức đen mặt quát to với bọn họ: “Bạn tôi ở phòng dưới lầu bị đối xử bất công, thế mà các anh mặc kệ. Hiện giờ cả đám người chạy tới chỗ của tôi, rốt cuộc là các người quản lý khách sạn như thế nào hả? Một lát nữa tôi thay quần áo xong đi xuống thì các người phải cho tôi một lời giải thích!”

“Đi ra ngoài, đi ra ngoài có nghe chưa!!”

Đoàn người của khách sạn tỏ vẻ khó xử. Mợ chủ mới này, bọn họ cũng có nghe được đôi chút, thậm chí có một số người cũng từng nghe được tính tình của cô khi uống rượu với Lê Hướng Bắc nên đều có chút kiêng kị.

“Mợ chủ, chúng tôi đi ra ngoài trước, có gì bất thường thì xin thông báo cho chúng tôi ngay lập tức.”

Mấy người bọn họ đành phải quay đầu rời đi.

Tay trái Trần Tử Huyên lén lút siết chặt lấy tấm chăn, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Nhưng lúc này, ngoài hành lang đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập...

“Đi vào lục soát cho tôi!”

Giọng nói này, không chỉ những người ngoài phòng sửng sốt, mà ngay cả Trần Tử Huyên ở trong phòng cũng kinh ngạc đến mức trái tim nhảy dựng lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.