Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 313: Chương 313: Người ở tầng trên là một tên thần kinh




“Hay là bây giờ chúng ta quay về?”

“Đợi một chút, mình còn muốn mua một món đồ này.” Nói xong, Trần Tử Huyên bước đến khu bán đồ dùng vận động của siêu thị.

Chu Tiểu Duy đi theo sau cô, thần sắc có chút căng thẳng nhìn xung quanh, sau đó nhìn Trần Tử Huyên mặt vô cảm lấy một cây gậy bóng chày lớn, cô cầm trên tay ước lượng một chút, hình như rất hài lòng, rồi trực tiếp đi tính tiền.

Mang hai bao thực phẩm tươi với một cây gậy bóng chày quay về, bọn họ ngồi vào taxi. Chu Tiểu Duy đã không còn cảm thấy hứng thú với việc tối nay nấu cái gì, cứ thỉnh thoảng lại nhìn trộm ra ngoài cửa sổ.

Cô ấy hạ thấp giọng, thần bí hỏi Trần Tử Huyên ngồi bên cạnh: “Người kia còn đi theo chúng ta không?”

Trần Tử Huyên ngả người vào lưng ghế, ngược lại rất bình tĩnh: “Không cần phải lo lắng.”

Chu Tiểu Duy vẫn rất căng thẳng, cô ấy có thể không lo lắng sao.

Vừa nãy ở siêu thị, Trần Tử Huyên nói có một người đàn ông theo dõi bọn họ, bây giờ cô ấy đang nắm chặt điện thoại, sẵn sàng gọi điện cho cảnh sát bất cứ lúc nào.

Chiếc xe nhanh chóng chạy đến nơi Trần Tử Huyên ở.

Xuống xe, giống như thường lệ, bọn họ xách lấy từng túi đồ, cùng nhau đi vào.

“Cậu trốn ở đây, đừng có ra ngoài.” Khi bọn họ đi đến lối đi cầu thang rẽ vào tầng một, Trần Tử Huyên đẩy Chu Tiểu Duy vào góc tường.

Chu Tiểu Duy lo lắng nhìn cô: “Chúng ta nên báo cảnh sát là được rồi, hay là tìm bảo vệ của chung cư. Chúng ta đều không biết đối phương là người như thế nào, rất nguy hiểm.”

Tay phải của Trần Tử Huyên nắm chặt gậy bóng chày vừa mới mua, trốn vào bên trái bức tường của lối đi, quay đầu nhìn Chu Tiểu Duy ở phía sau.

“Người nhà, mình đích thân đi tiếp đãi anh ta là được rồi.” Vẻ mặt của Trần Tử Huyên rất ảm đạm, đồng thời cũng nắm chặt cây gậy bóng chày trong tay hơn, trực tiếp muốn đánh người.

Khi bước chân lén lút kia đến gần, sắc mặt Trần Tử Huyên trầm xuống, cô nâng cây gậy bóng chày trong tay lên, hung dữ đập nó xuống.

“Aaa…”

Có tiếng hét lên, kèm theo giọng nói quen thuộc, tràn đầy tức giận: “Con mẹ nó, ai đập tao?”

Đích thật là người nhà.

Có điều Trần Tử Huyên đoán sai rồi.

Cô ngạc nhiên: “Lê Hướng Bắc?”

“Trần Tử Huyên chết tiệt này, tôi có thù oán gì với cô hay sao mà cô dùng gậy đập tôi!” Lê Hướng Bắc tức giận.

Thực tế sau khi gậy bóng chày đập xuống, Lê Hướng Bắc đã lập tức tránh đi, nhưng vai phải của anh ta vẫn bị đập vào, khiến anh ta đau đớn.

“Tôi không biết là anh.”

Trần Tử Huyên quay mặt đi, chột dạ thu cây gậy bóng chày lại.

“Không thì cô nghĩ là ai, người qua đường có thể tùy ý đập được sao? Có phải cô bị tâm thần biến thái không?”

Lê Hướng Bắc ôm vết thương trên vai phải của anh ta, sắc mặt đen sì, suýt chút nữa thì phun ra lửa.

“Tôi tưởng là người bị bệnh thần kinh trên tầng.” Trần Tử Huyên nhỏ giọng lầm bầm.

Cô đánh nhầm người, có chút xấu hổ cúi thấp đầu không dám nhìn anh ta.

“Lê Hướng Bắc, sao anh lại đến đây vậy?” Chu Tiểu Duy trốn ở phía sau cũng phản ứng lại, nhìn thấy người quen thì lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Trần Tử Huyên nghe vậy, lập tức phản ứng lại, ngẩng đầu lên hỏi: “Anh vô duyên vô cớ đến đây làm cái gì?” Lương tâm cắn rứt vừa nãy lập tức đã biến mất.

Thù mới cộng với hận cũ! Lần trước anh ta giúp cô vào được nhóm quảng cáo của IP&G, kết quả người phụ nữ này lại nói với anh ta ‘Cách xa tôi một chút.”

Lê Hướng Bắc càng nhìn cô, tâm tình lại càng bốc hỏa, vai vẫn còn đau nhức, nhất thời có chút thần chí không tỉnh.

Tức giận, anh ta mắng Trần Tử Huyên: “Cô nghĩ rằng chung cư này là của cô sao? Sao tôi lại không thể đến được? Pháp luật nào quy định tôi không thể đến? Trở về tôi sẽ yêu cầu thu mua cái chung cư này, tôi sẽ đuổi cô ra ngoài, Trần Tử Huyên cô chờ đợi những ngày sống dưới gầm cầu đi.”

Chu Tiểu Duy ngẩn ra, cô ấy cảm thấy cách trả thù của cậu chủ Lê này quá hao tài tốn của rồi.

Có điều cô ấy cũng rất thông cảm cho anh ta, may mà Lê Hướng Bắc phản ứng nhanh hơn người bình thường, không thì sẽ bị thương nặng hơn. Có lẽ dạo này cậu chủ Lê gặp phải vận rủi, ai mà ngờ được đột nhiên sẽ có người đập mình chứ.

“Dì, dì Chu, cháu thay bố xin lỗi dì, dì đừng giận bố cháu nữa nhé.” Sau lưng đột nhiên xuất hiện một thân hình bé nhỏ, Bùi Ức nấp sau người Lê Hướng Bắc, gương mặt nhỏ bé có chút căng thẳng, giọng điệu thì thào, nghe như đang tự hổ thẹn vậy.

Không đợi Chu Tiểu Duy trả lời, Trần Tử Huyên đã tò mò hỏi trước: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Lê Hướng Bắc tức giận liếc nhìn cô: “Không liên quan gì đến cô cả!”

Đến cả trẻ con cũng biết hổ thẹn, mà yêu nữ chết tiệt này đập mình một cái còn không thèm xin lỗi lấy một câu.

“Dì không tức giận.” Đương sự Chu Tiểu Duy ngại ngùng trả lời một câu.

Tên nhóc Bùi Ức này vừa nghe vậy, sự hổ thẹn gì cũng đều biến mất hết. Tính cách cậu chủ nhỏ này kiêu ngạo lại còn mặt dày, chạy đến chân cô ấy, giương đôi mắt to đầy khao khát lên nhìn cô ấy: “Dì Chu, bữa tối dì định nấu cái gì, đã rất lâu rồi cháu không được ăn món dì nấu, tối nay cháu ở đây ăn cơm.” Tên tiểu quỷ này càng nói càng không biết xấu hổ.

Vốn dĩ Lê Hướng Bắc rất có cốt khí, định quay người rời đi, có điều anh ta nghĩ một chút, Bùi Ức là do anh ta đưa đến, nên phải tận mắt chứng kiến đứa trẻ này vào trong hang ổ của tên yêu nữ kia mới yên tâm rời đi.

Anh ta không tình nguyện đi vào thang máy với bọn họ, sau đó nhìn Chu Tiểu Duy và Bùi Ức tự nhiên bước vào trong, Trần Tử Huyên giữ cánh cửa mắt to trừng mắt nhỏ với anh ta.

“Có muốn vào không?” Cô hỏi một câu.

Sắc mặt Lê Hướng Bắc rất thối, dường như không quan tâm đến cô, định quay người rời đi, nhưng ánh mắt của anh ta vẫn không nhịn được mà nhìn trộm vào trong nhà, ngạc nhiên hét lên: “Sao cô lại ở trong cái chuồng chó này vậy?”

“Cái gì mà chuồng chó!” Trần Tử Huyên bất mãn, cao giọng nói.

Lê Hướng Bắc không quan tâm đến cô, tự mình bước vào trong, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng anh ta đứng giữa phòng khách, ghét bỏ lẩm bẩm. “Đây là nơi mà người ở sao? Còn không to bằng nhà vệ sinh nhà tôi, tôi còn chưa nhìn thấy cái ban công mini như vậy bao giờ cả.”

“Có phải anh muốn bị đập nốt vai kia không?” Trần Tử Huyên đã tìm được hộp thuốc y tế, đặt rầm một cái lên bàn trà.

Ánh mắt Lê Hướng Bắc sỡ hãi liếc nhìn cây gậy bóng chày to lớn kia, trong lòng sợ hãi, quyết định tạm thời đình chiến.

Anh ta như ông lớn đặt mông ngồi xuống ghế sô pha, miệng tiện không nhịn được mà lẩm bẩm: “Nghe nói nơi đây còn là nơi quỷ quái, không biết nửa đêm có gặp ma không nữa.”

“Tôi cũng có xem qua đoạn video trên mạng, nghe nói lúc trước có một cặp vợ chồng sống ở căn hộ số 502, có một hôm hai người cãi nhau, người đàn ông nhất thời cầm dao đâm vào bụng người phụ nữ, người phụ nữ kia chảy máu không ngừng, cửa thì bị người đàn ông chặn lại, người phụ nữ trèo qua ban công nhà 402 kêu cứu. Lúc đó ban công này có rất nhiều máu của người phụ nữ kia.“

Chu Tiểu Duy hồi tưởng lại, hơi nổi da gà.

Còn Bùi Ức ở bên cạnh cô ấy hào hứng bổ sung thêm một câu: “Cháu cũng xem video đó rồi, cuối cùng người đàn ông đó cũng trèo sang ban công nhà 402, sau đó bọn họ lại cãi nhau, xô đẩy, người phụ nữ kia bị lật lại không chống đỡ được mà ngã xuống, ngã chết luôn.”

Không sai, video là do Bùi Ức tìm được, Chu Tiểu Duy rất hối hận khi đã xem nó. Chu Tiểu Duy chạy đến ban công nơi xảy ra vụ án nhìn một chút, rụt rè ngẩng đầu nhìn lên nhà 502 bên trên, rùng mình hỏi một câu: “Trần Tử Huyên, người ở tầng trên là ai vậy?”

“Cái nơi ma quỷ này cũng dám ở, người ở tầng trên nhất định không phải loại người gì tốt.” Lê Hướng Bắc nhân cơ hội này hù dọa cô.

Biểu tình Trần Tử Huyên rất bình tĩnh. Cô đã nghe được những tin đồn này rồi, cô hơi sợ ma, có điều, người ở tầng trên kia là một tên biến thái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.