Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 325: Chương 325: Nhà họ Trần xảy ra chuyện rồi




Trần Tử Huyên đang lựa máy tính ở thành phố kỹ thuật, máy tính còn chưa mua được thì đã nhận được một cuộc điện thoại khẩn cấp.

Sau đó cô vội vàng đến sân bay, ngồi chuyến bay gần nhất bay đến bệnh viện trung tâm thành phố C.

Đã rất lâu rồi cô không có liên lạc với người nhà họ Trần, ngay cả lễ Giáng Sinh lần trước cô cũng không thèm gọi điện hỏi thăm một chút, mỗi người đều đã có cuộc sống của riêng mình, cũng đã dần quen với việc cắt đứt liên lạc với nhau.

Nhưng khi nghe tin bố mình đột ngột bị bệnh nặng thì tâm trạng của Trần Tử Huyên lại rất nặng nề.

“Ông ấy… Tình trạng của ông ấy như thế nào rồi?” Lúc Trần Tử Huyên chạy đến bệnh viện trung tâm thành phố C thì cũng đã là 11 giờ tối, bên khoa nội trú nhìn hơi vắng vẻ, lúc cô đi đến trước phòng bệnh thì vừa lúc thấy bà nội Trần đang nói chuyện với chủ nhiệm bệnh viện. Lúc bà nội Trần nhìn thấy cô đến thì đôi mắt dần đỏ lên, bà cầm lấy cánh tay cô hỏi: “Nguyễn Chi Vũ đâu, sao người nhà họ Nguyễn lại không đến?”

Cô thật sự không biết phải trả lời thế nào, bà nội vẫn luôn giữ dáng vẻ của một người thích nịnh nọt.

“Cháu thật sự ly hôn với cậu ấy sao? Sao cháu lại ngu như vậy hả? Dù sao đứa bé cũng đã mất rồi, sao cháu không đòi cậu ấy bồi thường. Bây giờ bố cháu xảy ra chuyện, cháu nói phải làm sao đây, nên đi tìm người nào bây giờ?” Bà nội Trần vừa nói xong thì khóc lên, bình thường Trần Tử Huyên luôn thích tranh cãi với họ. Nhưng sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, cô lại cảm thấy thật ra bọn họ sống cũng không dễ dàng gì, nhất là bà nội cô, bà đã già rồi.

Con người khi trưởng thành sẽ luôn thay đổi.

“Bà nội à, bà ngồi xuống đây đi, cháu nói chuyện với bác sĩ một lát.” Cô giả vờ ra vẻ không thân thiết lắm, nhỏ giọng nói rồi đỡ bà nội ngồi xuống ghế, sau đó cô mới vào phòng làm việc nói chuyện với bác sĩ chủ nhiệm.

“Sáng hôm nay lúc bố cô đi làm thì ô tô bất ngờ đâm vào rào chắn bên đường, sau đó có người đi ngang qua đã gọi điện báo cảnh sát và đưa người đến bệnh viện cấp cứu, người cũng đã được cứu rồi.” Bác sĩ kể lại sự việc một cách khái quát cho cô nghe.

“Bình thường sức khỏe của bố tôi vẫn luôn rất tốt, chưa từng nghe nói ông ấy mắc bệnh gì, có phải là do có người làm gì hay không?” Trần Tử Huyên ngay lập tức bác bỏ, những chuyện xảy ra xung quanh cô luôn có bóng dáng của âm mưu, nên chuyện gì cũng khiến cô nghỉ ngờ.

“Chuyện chiếc xe đâm vào hàng rào có phải là do có người làm hay không thì phải chờ kết quả điều tra của bên cảnh sát giao thông rồi mới biết, nhưng theo tôi thấy thì hình như cô cũng không hiểu rõ về tình trạng sức khỏe của bố mình lắm.” Bác sĩ cầm lấy ảnh chụp CT, ảnh chụp X- quang và các kết quả xét nghiệm khác đưa cho cô xem: “Chắc là bố cô là kiểu người thường có thói quen hút thuốc, uống rượu và thức khuya.”

“Ông ấy bị xơ gan, phổi cũng không tốt lắm, lần này xảy ra chuyện chủ yếu là do nhồi máu cơ tim.”

Trần Tử Huyên nghe xong thì kinh ngạc.

Cô thật sự không biết sức khỏe của bố cô, ông Trần Võ Quyền lại kém như vậy.

“Vậy, vậy tình trạng hiện tại của ông ấy thế nào?” Cô run giọng hỏi.

“Không cần phải lo lắng quá, hiện tại ông ấy vẫn phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt để theo dõi thêm hai ngày nữa, đợi đến khi tình trạng ổn định rồi mới đưa ra phương hướng điều trị.”.

||||| Truyện đề cử: Vệ Sĩ Bất Đắc Dĩ |||||

Trần Võ Quyền là một doanh nhân rất nổi tiếng ở thành phố C, viện trưởng cấp cao của bệnh viện cũng biết ông ấy, vì vậy đã dặn bác sĩ chủ nhiệm này khi làm kiểm tra cho ông ấy phải hết sức cẩn thận, không được qua loa.

“Tình huống của ông Trần tương đối may mắn, dù mạch máu ở tim mạch của ông ấy đột ngột vỡ, nhưng lượng máu chảy ra không nhiều, lại đưa đến bệnh viện kịp thời, nhưng mà mạch máu của ông ấy rất yếu ớt, sức khỏe cũng không tốt.” Bác sĩ dừng một chút, ánh mắt nhìn về phía cô, nhắc nhở một câu: “Đừng kích thích ông ấy.”

Trần Tử Huyên gật đầu một cách cứng nhắc.

Người trong cuộc đều biết Trần Võ Quyền, người giàu nhất thành phố C, vốn xuất thân từ một gia đình nghèo khó. Khi còn trẻ đã kết hôn với cô chủ nhà họ Cố, sau khi leo lên được cành cây cao là nhà họ Cố, được gia đình họ giúp đỡ, ông mới có được địa vị như ngày hôm nay.

Đồng thời cuộc sống đời tư của Trần Võ Quyền cũng là chuyện mà mọi người thường hay bí mật bàn tán với nhau khi rảnh rỗi, chẳng hạn như ông và con gái thường xuyên tranh cãi gay gắt, ít khi liên hệ với nhau.

Trần Tử Huyên rất ghét bố mình, ông dám vượt quá giới hạn trong hôn nhân, ngang nhiên mang tiểu tam về nhà, hại chết mẹ cô, vong ân phụ nghĩa, có lỗi với sự bồi dưỡng của ông ngoại cô.

Nhưng mà bây giờ…

Cô đi đến phòng bệnh, trên chiếc giường bệnh trắng xóa kia, bố cô đang nằm đó, hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt phờ phạc, hô hấp nhẹ nhàng chậm chạp, trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng tích tích của máy móc y tế.

“Trương Tiểu Vi và những người khác đâu?”

Cô chợt phát hiện ra, khi bố cô bị bệnh, chỉ có một mình bà nội chạy đôn chạy đáo, còn người mẹ kế khẩu phật tâm xà lại không có ở đây.

“Tử Huyên à, bây giờ bố cháu thế nào rồi?” Bóng một người phụ nữ bỗng nhiên chạy từ bên thang máy qua, nhìn dáng vẻ Cố Như Yên có lẽ là vội vã chạy đến, bước chân rất vội vàng.

Trần Tử Huyên hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy dì mình hốt hoảng chạy tới.

Bà Trần ở bên cạnh nhìn thấy Cố Như Yên đến thì vội vàng đi tới: “Như Yên à, cháu đến rồi hả, Võ Quyền xảy ra chuyện khiến dì vô cùng hoang mang lo sợ, dì không biết phải làm sao bây giờ?”

“Hiện giờ bố cháu thế nào, bác sĩ nói sao hả?” Cố Như Yên vội vàng chạy đến, thở không ra hơi nhưng vẫn nắm lấy tay Trần Tử Huyên hỏi tình hình.

“Bác sĩ nói tình trạng bây giờ đã ổn định, chờ thêm hai ngày nữa.” Trần Tử Huyên nói thật, nhưng mà bà nội Trần lại rất bất mãn với cô: “Cháu thật sự không thèm quan tâm gì đến bố cháu, những lời này của bác sĩ là phải chờ đến khi nào chứ?”

“Nó vẫn chưa tỉnh lại, cũng không biết bao giờ mới tỉnh, bọn họ đang xem thường chúng ta, cảm thấy nhà họ Trần không quen biết ai. Cháu mau đi tìm người nhà họ Nguyễn đến đây, đợi người nhà họ Nguyễn ở đây rồi, xem bọn họ còn dám lề mề như thế không, đây không phải là coi thường mạng người sao?”

Trần Tử Huyên cúi thấp đầu không trả lời, Cố Như Yên trấn an bà nội Trần: “Anh rể sẽ không sao đâu, dì đừng lo lắng quá, chúng cháu sẽ giúp đỡ.”

“Như Yên, dì biết con là người tốt, những chuyện trước đây đã qua rồi thì cứ để nó qua đi, nói sao thì chúng ta cũng là người một nhà. Tử Huyên nghe lời cháu như vậy, cháu khuyên nó một chút, thế giới này rất đen tối và phức tạp, bây giờ sức khỏe của Võ Quyền như thế này, nếu như nó xảy ra chuyện gì thì dì cũng không sống nổi.” Bà nội Trần khóc lóc vô cùng thê thảm, cuối cùng Cố Như Yên đành phải dỗ bà rồi để bảo mẫu đưa bà về nhà họ Trần.

“Tử Huyên à, cháu đừng trách sự nịnh bợ của bà nội cháu, trước đây bà ấy sợ nghèo, nên trong lòng luôn tồn tại rào cản. Bà ấy như vậy là vì sợ bị người khác xem thường.”

Sau khi Cố Như Yên tìm bác sĩ hỏi rõ tình hình thì cũng yên tâm hơn rất nhiều, hai người lại ngồi trò chuyện ngoài phòng bệnh, dường như lo rằng Trần Tử Huyên sẽ vì mối quan hệ không tốt giữa bản thân với gia đình mà tức giận bỏ đi.

Trần Tử Huyên nhìn bà, giọng nói cứng rắn: “Cháu biết.”

Mối quan hệ giữa nhà họ Trần và mẹ cô vẫn luôn không được tốt lắm, nhưng bà nội lại rất thích dì của cô. Cố Như Yên quả thật là một người tốt tính, tốt bụng và chu đáo về mọi mặt.

Đã là rạng sáng, ban đêm bệnh viện rất lạnh, Cố Như Yên hỏi xin y tá một ít tăm bông và một ly nước, sau đó thấm ướt bông tai rồi cẩn thận bôi lên đôi môi khô khốc của Trần Võ Quyền, động tác của bà rất nhẹ nhàng.

Quay đầu lại nói với cô: “Tử Huyên, bây giờ cũng đã muộn rồi, cháu đi tìm khách sạn gần đây rồi thuê phòng nghỉ ngơi đi, tối hôm nay có dì ở lại đây trông coi là được rồi.”

Dù sao đây cũng là cha cô nên Trần Tử Huyên cảm thấy hẳn là mình nên ở lại: “Dì à, dì đi nghỉ đi, để cháu ở lại cho.”

“Cháu biết chăm sóc người khác sao?” Cố Như Yên cười trêu đùa.

“Trương Tiểu Vi đâu, sao lúc quan trọng như thế này lại không thấy bóng người đâu cả.”

Trần Tử Huyên trầm mặt, người nên đến chăm sóc phải là Trương Tiểu Vi, nhưng không biết xảy ra chuyện gì mà không thấy người đâu cả.

“Bà nội cháu nói là công việc của cô ta đang rất bận. Mặc kệ cô ta, điều quan trọng bây giờ là phải chữa bệnh.” Vẻ mặt Cố Như Yên rất tức giận, nhưng vẫn biết chuyện chính quan trọng hơn, bà bình tĩnh nói: “Còn chuyện bố cháu bị bệnh phải tìm người, cháu không cần phải tìm đến người nhà họ Nguyễn, lỡ như bệnh tình bố cháu chuyển biến xấu thì dì sẽ đến tìm ông nội Nguyễn.”

“Dì à, hình như dì quen thân với ông nội Nguyễn nhỉ?”

Trần Tử Huyên chỉ là buột miệng nói, nhưng dường như Cố Như Yên phát hiện ra giọng nói của mình quá mức thản nhiên nên gương mặt hơi lúng túng, lập tức chuyển chủ đề, nhắc nhở cô: “Cháu mau đi tìm khách sạn nghỉ ngơi đi.”

Trần Tử Huyên cũng không hỏi lại.

Cô cảm thấy Cố Như Yên rất cố chấp với việc ở lại chăm sóc cho bố cô, mà cô cũng thật sự không phải là người biết chăm sóc người khác, vì vậy cô đồng ý đi tìm khách sạn gần đó thuê phòng nghỉ ngơi, sáng mai sẽ đến thay ca với dì.

Tùy tiện tìm một khách sạn nhưng cô cũng không thể ngủ được.

Quan hệ của cô và nhà họ Trần rất kém, cô chưa bao giờ nghĩ rằng người bố cố chấp của mình cũng sẽ bị bệnh, cô nhớ tới rất nhiều chuyện lúc trước, hai chị em nhà họ Trương, còn có nhà họ Nguyễn, Nguyễn Chi Vũ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.