Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 327: Chương 327: Tinh thần cô ấy hơi rối loạn




“Nhà họ Trần xảy ra chuyện, bây giờ cô ấy đang ở thành phố C.”

Người đàn ông đứng trước cửa căn hộ 502 bỗng nhiên hét lớn: “Lê Hướng Bắc, tôi muốn nhờ cậu một việc, coi như là tôi nợ cậu, tôi muốn cậu đến thành phố C trông chừng cô ấy ngay bây giờ.”

Sắc mặt Lê Hướng Bắc vô cùng dữ tợn, bỗng nhiên quay người lại.

Nói chuyện cũng không thèm để ý: “Sao vậy? Không phải cậu lo lắng tôi và cô ấy sẽ xảy ra quan hệ mập mờ sao? Không phải lần trước cậu còn cố ý bảo cô ấy cách xa tôi ra à?”

Nguyễn Chi Vũ rất bình tĩnh khi đối mặt với dáng vẻ tức giận của Lê Hướng Bắc, anh nhắc đến một chuyện cũ khác: “Lúc cô ấy mang thai thì liên tục bị tấn công, không phải tôi sai người làm, cũng không phải là Đường Duật làm… Tôi không tra được đối phương là ai.”

Ban đầu Lê Hướng Bắc rất tức giận nhưng rồi anh ta rất ngạc nhiên khi nghe thấy chính miệng Nguyễn Chi Vũ nói rằng có chuyện anh điều tra không ra, thật là kỳ lạ.

“Là phụ nữ, nhắm vào Trần Tử Huyên sao?”

“Vậy thật là dễ đoán, chẳng qua là mấy người phụ nữ yêu mến cậu mà thôi. Chắc hẳn là cậu không hiểu rõ phụ nữ rồi. Một khi phụ nữ bắt đầu ghen tị thì họ như người điên vậy, chuyện mà bọn họ muốn làm khẳng định là muốn Trần Tử Huyên một xác ba mạng. Nếu như Trần Tử Huyên xảy ra chuyện gì bất trắc thì tất cả đều là do cậu ban tặng cả mà thôi.” Lê Hướng Bắc cố ý nói chậm dần, dáng vẻ tức giận và mỉa mai anh.

Trần Tử Huyên kết hôn với anh là vì mang thai, chuyện này không biết đã khiến bao nhiêu cô gái yêu mến anh muốn cô phải chết.

Lê Hướng Bắc cho rằng anh sẽ phản bác lại, nhưng anh không làm thế, anh chỉ im lặng một cách đột ngột.

Dường như Nguyễn Chi Vũ cũng đồng ý với anh ta, nếu như Trần Tử Huyên xảy ra chuyện gì xấu thì đều là do anh.

Từ nhỏ Lê Hướng Bắc đã rất kính trọng anh, rất ít khi tranh chấp với anh. Đây là lần đầu tiên anh ta chế nhạo đối phương một cách ngạo mạn như vậy, thế nhưng khi thấy Nguyễn Chi Vũ im lặng thì anh ta lại mất tự tin.

Lê Hướng Bắc biết rằng anh ta nên thừa nhận một chuyện, đám người trong giới giải trí luôn lén lút nói rằng anh ta chơi thân với Nguyễn Chi Vũ là vì lợi ích của gia đình nhà họ Nguyễn.

Anh ta không quan tâm lắm, cho dù một người có mạnh mẽ đến đâu thì cũng sẽ luôn có đúng và sai.

Mà ở nhà họ Lê, phía trên anh ta còn có ba người anh trai ruột, nghe nói Hoàng Thái Hậu nhà anh ta luôn mơ ước có một cô con gái, nhưng thai thứ tư vẫn là con trai nên trong lòng vô oán giận, rất thích bắt nạt đứa con thứ tư là anh ta.

Lê Hướng Bắc nào dám phản kháng lại mẹ mình.

Nhưng lần này Nguyễn Chi Vũ lại nghi ngờ anh ta có quan hệ mập mờ với Trần Tử Huyên, điều này khiến anh ta vô cùng tức giận.

“Nguyễn Chi Vũ, đúng là tôi thích Trần Tử Huyên, tôi cũng sẵn lòng giúp cô ấy, nhưng tiền đề đều là vì cô ấy là vợ của cậu.”

Là vì Nguyễn Chi Vũ nên anh ta mới tin tưởng cô. Anh ta nói xong thì bước vào thang máy.

Lê Hướng Bắc cảm thấy có thể là do ảo giác của mình, hình như anh nghe được sau lưng mình vang lên câu “Xin lỗi”, sau đó cửa thang máy vừa lúc đóng lại, lúc này anh ta rất ngạc nhiên.

Nguyễn Chi Vũ cũng biết nói “Xin lỗi” à?

Quen biết nhau gần 20 năm, Nguyễn Chi Vũ xấu tính như thế cũng đã học được cách nhượng bộ rồi.

Lê Hướng Bắc đi ra khỏi chung cư thì lập tức gọi điện bảo thư ký đặt vé máy bay cho mình: “Nhân tiện tôi muốn tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với nhà họ Trần ở thành phố C.”

“Cậu chủ Lê, có phải anh muốn tìm hiểu xem cô Trần đi đâu không?” Trợ lý đã đoán ra tất cả.

“Bây giờ cô Trần đang ở bệnh viện trung tâm của thành phố C.”

Lê Hướng Bắc do dự một chút: “Chắc không phải là cô ấy bị thương hay tàn tật gì đâu?”

“Là bố của cô, sáng hôm qua ông ấy bị tai nạn giao thông.”

Lê Hướng Bắc thả lỏng tâm trạng, chỉ cần Trần Tử Huyên không có việc gì là được, còn người khác có xảy ra việc gì cũng không liên quan đến anh ta. Nhưng mà mỗi lần Trần Tử Huyên về thành phố C thì đều xảy ra chuyện, cũng không phải là do cô tìm rắc rối, mà là những người phụ nữ kia thích gây rắc rối cho cô.

Đối với Trần Tử Huyên mà nói thì thành phố C thực sự là một nơi nhiều tai nạn. Chu Tiểu Duy đứng ở chỗ hẻo lánh gọi điện thoại, Trần Tử Huyên thành thật đứng bên thang máy chờ cô ấy.

Nhưng thang máy còn chưa đến thì một người phụ nữ lao như điên đến sau lưng, túm lấy mái tóc dài của cô một cách thô bạo, móng tay sắc nhọn cào xuống mặt cô, để lại vài vết thương không sâu.

Trần Tử Huyên kịp thời phản ứng lại, trở tay đẩy đối phương ra. ngôn tình sủng

Nhưng đối phương lại giống như muốn liều mạng với cô, nhéo cổ tay cô đến chảy máu, sống chết không chịu buông tay ra.

Trần Tử Huyên lập tức không thèm khách sáo với cô ta, hất thẳng phần cháo nóng hổi trên tay vào mặt của đối phương.

Chu Tiểu Duy nghe thấy âm thanh ồn ào thì lập tức chạy đến, kêu lên: “Trương Thiến Thiến, cô muốn làm cái gì hả?”

Trần Tử Huyên dùng một tay đẩy đối phương ra, nhưng sàn đá cẩm thạch của bệnh viện rất nhẵn, vì thế Trương Thiến Thiến lảo đảo rồi té xuống.

Khi thấy rõ người phụ nữ trước mặt thì Trần Tử Huyên vô cùng ngạc nhiên. Cô tưởng rằng mình gặp phải người điên, không ngờ lại là người quen. Một ít cháo từ bữa sáng dính vào mái tóc của cô ta, lúc này Trương Thiến Thiến thật sự xứng với danh hiệu người điên.

Trương Thiến Thiến bò dậy định lao về phía Trần Tử Huyên, trong miệng cứ lẩm bẩm mắng chửi: “Con tiện nhân Lưu Oánh Oánh này, mày dám cướp chồng của tao, mày là con hồ ly tinh vô liêm sỉ! Mày đi chết đi, đi chết đi!”

“Cô điên đủ chưa?”

Lúc này, một bóng người cao lớn ở đằng xa giận dữ chạy đến, lúc Trương Thiến Thiến nghe thấy giọng nói này thì lập tức trở nên sợ sệt, cô ta chỉ đứng yên tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Trần Tử Huyên và Chu Tiểu Duy đứng cạnh nhau, hai người cảnh giác nhìn người đang đi đến, là Triệu Dịch Kiệt.

Đã lâu không gặp, đã lâu không gặp thành phố C.

Cửa thang máy vừa lúc mở ra, Chu Tiểu Duy ra hiệu bảo cô không cần phải quan tâm đến những người này.

Nhưng Trần Tử Huyên nhìn Trương Thiến Thiến ở trước mặt, cảm thấy có gì đó không ổn.

Khi Triệu Dịch Kiệt kéo Trương Thiến Thiến, cô ta giống như người làm sai chuyện, liên tục cầu xin anh ta: “Chồng à, em biết em sai rồi, anh bỏ qua cho em có được không, tối nay anh hãy về nhà đi mà được không?”

Trần Tử Huyên nhìn chằm chằm Trương Thiến Thiến, cô cảm thấy bây giờ người phụ nữ này ngay cả nói chuyện cũng hơi mê sảng bất thường.

“Trần Tử Huyên, vừa rồi thật sự xin lỗi cô, tôi đưa cô ấy đi trước.” Sắc mặt Triệu Dịch Kiệt rất khó coi, giọng nói cũng phức tạp, anh ta xin lỗi cô rồi thô bạo kéo Trương Thiến Thiến về phía cửa.

Trần Tử Huyên và Chu Tiểu Duy cũng không thèm so đo với anh ta, chỉ thu dọn bữa sáng trên sàn nhà, sau đó bước vào thang máy, nhưng cả hai đều nhận ra sự khác thường vừa rồi của Trương Thiến Thiến.

“Vừa rồi hình như Trương Thiến Thiến cho rằng cậu là Lưu Oánh Oánh?” Giọng Chu Tiểu Duy có vẻ không chắc chắn, nhíu nhíu mày: “Nhưng mà không nên như vậy nha, hai chị em nhà họ Trương nhất định có thể phân biệt cậu và Lưu Oánh Oánh chứ.”

“Cậu có cảm thấy dáng vẻ vừa rồi của Trương Thiến Thiến giống như rối loạn tinh thần không?” Trần Tử Huyên đột nhiên hỏi một câu.

“Dáng vẻ vừa rồi quả thật giống như rối loạn tinh thần.”

Thật ra Chu Tiểu Duy vẫn luôn hận hai chị em nhà họ Trương, những chuyện mà hai chị em này làm ra đều không có việc nào tốt cả: “Tử Huyên, cậu ở thành phố C chắc chắn không thể nào tránh khỏi chuyện gặp phải hai chị em bọn họ, cậu phải cẩn thận một chút.”

Trần Tử Huyên vốn tưởng rằng cô nhất định sẽ gặp được Trương Tiểu Vi và Trương Thiến Thiến, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện bất ngờ, bố cô bệnh nặng phải nhập viện đã hơn 24 tiếng đồng hồ, nhưng người mẹ kế của cô vẫn còn chưa đến.

“Trương Tiểu Vi đến cũng vô dụng thôi, gặp mặt Trần Võ Quyền là lại cãi nhau, thôi chi bằng đừng đến.”

Trước giờ bà nội Trần là kiểu người nịnh hót, nhưng bà ấy thật sự rất thương con trai, sáng sớm đã chạy đến bệnh viện, dù sao con trai cũng là chỗ dựa duy nhất của bà.

“Trương Tiểu Vi cãi nhau với bố sao? Bọn họ cãi nhau chuyện gì thế?”

Bà nội Trần cũng không thèm quan tâm đến cô, chỉ rướn cổ nhìn ra ngoài cửa: “Người nhà họ Nguyễn đâu, bà phải đi hỏi cho rõ ràng, cháu và Nguyễn Chi Vũ vẫn còn chưa ly hôn, thế nên cậu ta vẫn là con rể nhà họ Trần chúng ta. Bây giờ bố vợ xảy ra chuyện, thế mà cậu ta cũng không chịu đến thăm. Tử Huyên, cháu mau gọi điện thoại cho nhà họ Nguyễn đi.”

Vừa nhắc tới nhà họ Nguyễn, thì Trần Tử Huyên lại cúi đầu xuống, không hề lên tiếng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.