Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 259: Chương 259: Trần Tử Huyên, cô muốn trốn ở bên trong bao lâu nữa




Đã đến tám giờ tối, đám người Chu Tiểu Duy vẫn không tìm được người, trong lòng bọn họ vô cùng lo lắng.

“Cháu nói xem con bé có thể chạy đi đâu được chứ?”

Cố Như Yên lo lắng nhìn bầu trời tối đen bên ngoài, trên tay vẫn cầm di động, gọi từng cuộc cho Trần Tử Huyên nhưng điện thoại vẫn luôn ở trong trạng thái tắt máy.

Đám người Chu Tiểu Duy đã tìm hai lần ở khu vực xung quanh, sau cùng quay trở lại vườn hoa của tiểu khu, cũng lật tung các góc rồi, nhưng lại không thấy bóng người đâu.

Cuối cùng bọn họ đành trở lại nhà, Đường Duật bảo Mạc Cao phái một số người cao lớn to khỏe đến giúp, dọa cho mẹ Chu thích bắt nạt kẻ yếu phải chạy mất dép.

“Cháu xin lỗi, đều tại mẹ cháu đáng.” Chu Tiểu Duy xấu hổ không thôi, hiện tại cô ấy bất an ngồi trên ghế sofa, tay cầm di động cực kỳ lo lắng.

Cố Như Yên cũng không nhắc lại chuyện mẹ cô ấy, chiếc đèn nhỏ trên trần nhà phòng khách nhỏ sáng như ban ngày, hai người đều ngồi ở trên ghế sofa lo lắng bất an, hiện tại muốn đi tìm người, cũng không biết phải đi hướng nào để tìm.

Cố Như Yên nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức trên vách tường, thở dài một hơi: “Tử Huyên từ nhỏ đã vậy, con bé không làm nũng thích khóc như những cô gái khác, lại còn chê bai cánh nam sinh quá vô dụng, nhưng thực tế nó không quá kiên cường, những lúc gặp chuyện mất hứng, nó sẽ trốn đi.” Cho tới bây giờ vẫn chưa từng chủ động nói với người khác.

Nghĩ một hồi, Cố Như Yên lại yên tâm nói với Chu Tiểu Duy một câu: “Có lẽ con bé muốn yên tĩnh một mình, không cần quá lo lắng cho nó, đói bụng cả rồi, dì đến phòng bếp nấu chút mì ăn.”

Chu Tiểu Duy nhìn Cố Như Yên đi tới nhà bếp, nói thì nói vậy nhưng bọn họ đều hiểu tính tình của Trần Tử Huyên, lúc này chẳng ai muốn ăn.

Nếu là bình thường, cô ấy sẽ mặc kệ không quản Trần Tử Huyên muốn trốn đi một mình bao lâu, nhưng gần đây những chuyện xảy ra quá khó chấp nhận, chỉ sợ cô sẽ luẩn quẩn trong lòng.

“Dì Cố, hay là chúng ta lại đi tìm thêm một vòng...” Chu Tiểu Duy đứng lên, cầm chìa khóa xe chuẩn bị đi ra cửa.

Lúc này, cửa đột nhiên bị người ta mở ra từ bên ngoài.

Một bóng dáng quen thuộc đi đến.

Chu Tiểu Duy thấy người tới, lập tức kích động nhào lên, túm lấy cánh tay đối phương: “Đường Duật, có phải anh có tin tức của Tử Huyên rồi không?”

Đường Duật không có thói quen tiếp xúc chân tay với người khác, anh ta vô thức rút tay về, giọng điệu lạnh nhạt đáp lại hai chữ: “Không có.”

Cố Như Yên trong phòng bếp vừa nghe thấy tiếng mở cửa thì lập tức chạy tới, đồng thời cũng nghe được hai chữ ‘không có’ của Đường Duật, sắc mặt bỗng chốc nhiều hơn vài phần ưu sầu.

Đường Duật phái rất nhiều người đi tìm nhưng vẫn không tìm được, cô còn có thể đi đâu chứ.

“Đường Duật, anh có điều tra camera theo dõi khu vực quanh đây không, cô ấy nhất định phải đi ra từ cửa trước tiểu khu, ở mấy siêu thị, ngân hàng gần đây chắc chắn có camera theo dõi, chỉ cần Trần Tử Huyên đi ngang qua đều có thể tìm được bóng dáng cậu ấy, làm sao có thể không thấy người?” Chu Tiểu Duy có chút khó thở, vội vàng dạy anh ta cách truy tung.

Đường Duật không nói nhiều, đi thẳng vào trong nhà.

“Đường Duật, có phải anh không có nhân mạch ở thành phố A không? Hay là chúng ta đi tìm Bùi Hạo Nhiên giúp đỡ?”

Chu Tiểu Duy đi theo sau lưng Đường Duật, tựa như anh ta chính là hi vọng cuối cùng của cô ấy, nói xong, cô ấy bỗng nhiên nhớ tới ‘người bạn’ rất nổi tiếng ở thành phố A kia.

“Tôi biết rồi, chúng ta đi tìm Lê Hướng Bắc, cái tên Lê Hướng Bắc kia đặc biệt nhiều đám bạn xấu. Trước kia anh ta có quan hệ không tệ với Trần Tử Huyên, với tính cách của anh ta, anh ta nhất định sẽ giúp chúng ta.” Cô ấy đi sát sau lưng Đường Duật, ra sức bày mưu tính kế.

Chu Tiểu Duy cuối cùng cũng yên tĩnh lại, bực mình nhìn anh ta mò mẫm tìm tòi mỗi ngóc ngách.

Cô ấy cũng biết với năng lực của Đường Duật, kế sách mà cô ấy mới nói ra, chắc chắn anh ta đã cho người làm rồi, đại khái có lẽ con đường Trần Tử Huyên chọn đi có vẻ hẻo lánh, camera theo dõi tại các tuyến phố xung quanh không ghi lại được hình ảnh của cô nên mới có thể vẫn không có tin tức.

“Này, mọi người đều đang rất lo lắng đó, anh tìm gì ở trong này lại, không bằng ra ngoài...”

Cô ấy phiền não giục Đường Duật, nhưng vừa nói đến đây, ánh mắt Chu Tiểu Duy sáng rực lên, Đường Duật cực kỳ thô bạo bẻ một vật phẩm trang trí bằng thủy tinh hình tròn màu xanh lam trên tay nắm cửa tủ quần áo xuống.

Chu Tiểu Duy rướn cổ lên ghé sát vào nhìn thử, vẻ mặt ngạc nhiên.

“Đây là cái gì?”

“Cameras vô tuyến.” Đường Duật khẽ đáp một câu.

Cực hiển nhiên Chu Tiểu Duy cũng thấy mặt sau của vật phẩm trang trí kia có một mạch điện nhỏ, đầu óc trống rỗng trong giây lát, sau đó cô ấy nhanh chóng nói: “Trước đó tôi có thấy Mạc Cao cũng tìm thấy một mảnh nhỏ bị nát góc tủ ti vi trong phòng khách, trông không khác cái bản mạch điện này là bao, có điều trông nó giống vật trang trí như cái kết màu đỏ kiểu Trung Quốc ấy...”

“Còn nữa, mẹ tôi cũng có nói trước đó rằng bọn họ tìm thấy trong thùng rác bốn chiếc cameras vô tuyến màu đen.” Lúc Chu Tiểu Duy nói ra những lời này, ánh mắt lại nhìn xung quanh căn nhà, đáy lòng không khỏi trầm xuống.

Cô ấy thật sự không nghĩ tới, trong nhà mình lại bị người ta gài nhiều camera theo dõi như vậy, cuộc sống riêng tư của bọn họ hoàn toàn bị rình mò trắng trợn.

“Cái màu đen thì là tôi cài.”

Đường Duật mở miệng thừa nhận, anh ta nói cực kỳ thản nhiên.

Chu Tiểu Duy ngớ người ra, trừng anh ta: “Sao anh lại biến thái vậy hả.” Trước khi cài mấy thứ này dù gì cũng phải thông báo cho bọn họ một tiếng chứ.

Đường Duật cũng không để ý đến lời quở trách của cô ấy, thả cái camera được ngụy trang thành vật trang trí bằng thủy tinh trên tay nắm cửa tủ quần áo mới tìm được vào tay cô ấy: “Điều cô nên quan tâm là ai cài thứ này vào.”

Giọng điệu anh ta bình thản lạnh nhạt, người có quen biết anh ta đều có thể nghe ra sự tức giận trong giọng nói của anh ta, sau đó anh ta xoay người đi ra ngoài.

Chu Tiểu Duy ngu ngơ tại chỗ, cúi đầu nhìn cameras cỡ nhỏ trong tay, sống lưng ớn lạnh.

Là ai?

Đến Đường Duật cũng không thể nhận ra được, là ai có bản lĩnh này.

Chu Tiểu Duy vội vàng chạy ra ngoài: “Này Đường Duật, chúng ta, chúng ta có nên lục tìm hết trong ngoài nhà không...” Bị người khác giám sát, chuyện này quả thật mang lại cảm giác cực kỳ không an toàn, cũng không biết mục đích của đối phương là gì.

Bên kia, Cố Như Yên cầm di động, bỗng nhiên mừng như điên hô to với bọn họ: “Tử Huyên gửi tin nhắn cho dì rồi!”

Chu Tiểu Duy sửng sốt một hồi, sau đó quăng chuyện trong nhà bị lắp camera theo dõi ra sau đầu, vui vẻ chạy tới: “Là Tử Huyên nhắn tin cho dì sao, cô ấy nói gì?”

[Không cần lo lắng cho con, con muốn một mình yên tĩnh ở khách sạn, ngày mai con sẽ liên lạc với mọi người==]

Quả thật là tin nhắn được gửi đến từ điện thoại của Trần Tử Huyên, nội dung cực kỳ ngắn gọn, trái tim vẫn đang treo lơ lửng của đám người Chu Tiểu Duy cuối cùng cũng hạ xuống.

“Đường Duật, anh xem thử xem liệu tin nhắn này có phải là giả không?” Chu Tiểu Duy vẫn tương đối cảnh giác, cầm di động của Cố Như Yên, chạy đến ban công tìm anh ta.

Đường Duật đứng ở trước cái ngăn tủ đựng đồ ở ban công của căn nhà, tay phải thon dài vuốt ve tấm bảng trắng, cảm xúc không rõ, như đang nghĩ đến chuyện gì đó.

Chu Tiểu Duy đặt màn hình điện thoại di động ở trước mắt anh ta, anh ta chỉ khẽ liếc nhìn một cái: “Là Bảo Bảo gửi đến.” Giọng nói lạnh nhạt, nhưng giọng điệu cực kỳ khẳng định.

“Thật sao? Anh không cần đi điều tra sao, lỡ có người giả mạo Tử Huyên thì sao, lỡ cô ấy đang trong tình cảnh nguy hiểm...”

Chu Tiểu Duy không quá tin, cô ấy bị mấy cái cameras trong nhà kích thích, hiện tại cả đầu đều là âm mưu dương mưu.

Ngón tay trắng nõn với những khớp xương rõ ràng vô cùng đẹp của Đường Duật khẽ chỉ vào một ký hiệu nhỏ trên màn hình, bình tĩnh nói: “Hai ký hiệu == này.” Đây là ký hiệu bí mật mà trước kia Trần Tử Huyên và anh ta hay dùng.

Chu Tiểu Duy không hiểu lắm, nhưng có thể khẳng định hiện tại Trần Tử Huyên đang an toàn.

Cuối cùng cô ấy cũng cảm thấy cái bụng mình đang kêu gào đói bụng, bèn cùng Cố Như Yên đi ăn mì sợi.

Vừa ăn mỳ bà vừa không quên trách cứ: “Con nói xem con bé nó tìm khách sạn ở đâu chứ, ở khách sạn nào cũng không nói rõ với chúng ta... nếu đến giữa trưa mai mà con bé còn không về, chúng ta sẽ đến từng khách sạn tìm ra nó...”

Thật ra Trần Tử Huyên cũng không ở khách sạn.

Cô đúng là đang chuẩn bị đến khách sạn qua đêm, nhưng hiện tại cô vẫn đang một mình ở trong công viên tại khu giải phóng cũ.

Công viên cũ này đã cực kỳ đổ nát, phần lớn cư dân gần đây đã di dời, cỏ dại mọc tràn lan, không được mấy bóng người qua lại, ngay cả đèn đường cũng tả tơi, ánh đèn u ám chớp lóe, vào ban đêm nơi này thật sự hoang vắng u ám.

Trong công viên có chiếc cầu bập bênh, vòng tròn ngựa gỗ đã rỉ sắt tróc sơn, ngoài cùng bên trái có một cái thang trượt hình hươu cao cổ khá lớn, phía dưới thang trượt có một cái ống hình chữ U, trước kia đám con nít vẫn luôn thích chui vào đây đóng kịch, mà hiện tại một mình Trần Tử Huyên ôm chân cuộn thành một cục, ánh mắt mê man, trốn ở chỗ này.

Cô co rúm ở trong này mấy tiếng, rời khỏi nhà Chu Tiểu Duy, cô không biết đi đâu, cô đã không còn chỗ để đi rồi.

Sau đó đi tới đi lui, bỗng chốc nhìn thấy cái thang trượt trong công viên bỏ hoang này, cô giống như con mồi bị truy đuổi, chạy trối chết, kinh hoàng trốn vào đây.

Cô ngồi thu lu trong một góc, cực kỳ yên tĩnh nhìn mặt trời bên ngoài dần khuất núi, sau đó trời đất tối đen như mực.

Cô biết đám người Chu Tiểu Duy nhất định sẽ lo lắng cho cô, cô không muốn mang đến phiền phức cho người khác.

Vì thế cô mở điện thoại di động phát hiện Cố Như Yên đã gọi cho mình vài cuộc điện thoại còn cả tin nhắn nữa, đáy mắt cô càng thêm u ám, cô thấy mình càng ngày càng vô dụng, không làm được chuyện gì cả, chỉ biết làm liên lụy đến người khác.

Đôi mắt cô đỏ bừng, nhìn màn hình điện thoại di động, sau đó nhanh chóng soạn một tin nhắn gửi đi.

Sau đó là như hiện tại, đầu óc cô trống rỗng, bây giờ cô nên đứng dậy rời khỏi nơi này, tìm một khách sạn qua đêm nghỉ ngơi, nhưng trong lòng cô cực kỳ kháng cự, thậm chí cô còn không muốn rời khỏi cái nơi đổ nát hoang vắng này, cô muốn cứ thế mà trốn đi, cô sợ phải tiếp xúc với người bên ngoài.

Cô không muốn gặp ai, cũng không muốn nói gì.

Bốn phía lặng ngắt như tờ, đầu óc cô mơ hồ, nhưng tinh thần cực kỳ nhạy cảm, cho nên lúc có một chiếc xe dừng lại bên này, phát ra tiếng phanh chói tai, cả người cô kinh hoảng bất lực.

Cô nghĩ, chắc chỉ là người đi ngang qua.

Nhưng cô đoán sai rồi, chỉ chốc lát sau tiếng bước chân trầm ổn từng bước đi về phía cô, sắc mặt cô trở nên trắng bệch, khẩn trương bất an...

Là ai?

Những người cài những chiếc cameras kia ở trong nhà là ai?

Những người muốn hại cô rốt cuộc là ai?

Trần Tử Huyên nín thở, thân thể không khống chế nổi mà run rẩy, tiếng bước chân kia càng ngày càng gần, sau cùng người nọ đứng ở trước cái ống trượt hình chữ U, ánh đèn đường mờ nhạt bên ngoài đem khiến đầu cái bóng kéo dài rơi vào tận chỗ cô, cô bị hoảng sợ, toàn thân cứng ngắc, sau đó cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

“Cô còn muốn trốn ở bên trong bao lâu?”

Đêm đầu mùa đông, xung quanh vắng lặng yên tĩnh, nhưng giọng nói trầm thấp trong trẻo lại lạnh lùng này cứ một mực vang vọng...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.