Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 340: Chương 340: Có quyền giở trò lưu manh




Năm sau, bọn họ còn có hôn lễ sao?

Chỉ mới đăng ký kết hôn thôi, mà đã xảy ra một mớ hỗn độn như vậy rồi. Bây giờ, cô có thể tưởng tượng ra được, nếu thật sự tổ chức hôn lễ, thì sẽ ghê gớm đến mức nào. Đến lúc đó, với cương vị là Tổng thống của một nước, thì anh phải xử lý như thế nào?

Trong đầu của Hạ Tinh Thần xuất hiện hàng loạt những suy nghĩ này.

Bạch Dạ Kình nắm nhẹ cằm của cô, nâng mặt cô lên, trong đôi mắt sâu thẳm của anh, mang theo một chút ảm đạm: “Bà Bạch, anh để em suy nghĩ thật kỹ về hôn lễ, dường như em rất không nghe lời.”

Hạ Tinh Thần cố gượng cười với anh, nằm dài trên vai anh: “Em chỉ là…rất lo lắng cho anh…”

Bờ môi mỏng của anh mím chặt, không lên tiếng. Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô.

“Em không sợ những lời chê cười phỉ nhổ ở ngoài kia, đối với bọn họ mà nói, em chỉ là một người bình thường không đáng quan tâm…” Hơn nữa, những điều phải chịu đựng cũng đã chịu đựng rồi. Chỉ là: “Em sợ bọn họ sẽ viết vớ vẩn về anh, sợ bọn họ sẽ vấy bẩn danh tiếng của anh, sợ bọn họ sẽ dùng những lời lẽ cay nghiệt và ác độc để làm tổn thương anh.”

Bạch Dạ Kình nghe xong, cảm giác ấm áp lướt nhẹ qua tim.

Anh không có lo lắng như cô, trái lại anh còn bật cười ra tiếng.

Hạ Tinh Thần tức giận đến mức từ trong lòng anh ngẩng đầu lên trừng anh: “Anh còn cười nổi sao?”

Điều quan trọng là lúc người đàn ông này cười lên, thì đúng là đẹp chết người mà.

“Nếu như không xảy ra chuyện này, thì anh còn không biết, thì ra bà Bạch quan tâm anh đến như vậy. Hửm?”

Hạ Tinh Thần phát cáu, đánh anh một cái: “Ai quan tâm anh! ai muốn quan tâm anh chứ! Đúng là uổng công em lo lắng cho anh, lửa đã cháy tới nơi rồi, mà anh còn bình chân như vại.”

“Sợ cái gì, bây giờ mới chỉ có các trưởng bối biết mà thôi, đâu phải là cả thế giới đều biết.” Bạch Dạ Kình nắm chặt tay cô, đặt lên trên bờ vai: “Chỉ dựa vào ba người kia, mà có thể ăn thịt chúng ta không bằng?”

“Có thể chứ! Anh không thấy dáng vẻ của lão gia ngày hôm nay sao, thật sự có thể xé anh ra ăn đó.” Nhớ tới vẻ mặt hung tợn của lão gia, đến bây giờ cô vẫn còn sợ.

Bạch Dạ Kình cười ác ý: “Bọn họ không thể nào ăn được chúng ta, nhưng mà…anh lại có thể ăn em đấy.”

Người đàn ông này thật là!

Hạ Tinh Thần vừa xấu hổ lại vừa giận. Còn muốn nói điều gì đó, thì đôi môi mềm mại đã bị anh che lấp. Cô muốn cựa quậy, hai tay đã bị anh giữ chặt rồi bắt chéo ra sau lưng, anh khẽ híp mắt, ánh mắt đầy mê hoặc nhìn cô: “Bà Bạch, đêm xuân một khắc giá ngàn vàng, thời khắc này, chúng ta nên nói ít, làm nhiều...”

“Anh…giở trò lưu manh.” Cô hờn dỗi, mặt ửng đỏ lên.

“Là giở trò lưu manh hợp pháp.”

“Hợp pháp ở chỗ nào?” Hạ Tinh Thần thở hổn hển nói: “Chúng ta còn chưa ký tên đâu, điều này đồng nghĩa việc…em chưa gả cho anh...”

“Vậy anh cũng chỉ có thể biểu hiện thật tốt để em chấp nhận gả cho anh mới được, em cảm thấy thế nào, bà Bạch.”

Cả người Hạ Tinh Thần bị bế lên, ném lên giường. Cô vừa mới nhổm dậy, thì đã bị thân hình thon dài hoàn mỹ của anh đè xuống lần nữa. Lúc anh “giở trò lưu manh”, thì Hạ Tinh Thần hoàn toàn chịu không nổi, thông thường cũng chỉ có thể để mặc cho anh càn rỡ.

Chẳng qua là…

“Trên lưng của anh đang bị thương, không được phép quá sức. “

“Vậy chỉ đành làm ơn bà Bạch, đừng nên quá quyến rũ.”

“…”

Hạ Tinh Thần dứt khoát không thèm dài dòng với anh nữa. Dù sao, bất kể lúc nào thì cô cũng đều nói không lại anh.

“Đại Bảo, Tiểu Bạch, bài tập của con đã làm xong rồi.”

Ngay tại lúc hai người đang dầu sôi lửa bỏng, thì đột nhiên có một giọng nói non nớt của trẻ con từ bên ngoài truyền tới.

Hạ Tinh Thần kinh ngạc, kéo lý trí trở về, đầu óc đã trở nên tỉnh táo hơn, nhìn người đàn ông đang tình loạn ý mê ở trên người, cô thở hổn hển hỏi: “Anh đã khóa cửa chưa?”

“Chết tiệt!”

Bạch Dạ Kình chửi thầm một tiếng, Hạ Tinh Thần lập tức hiểu ra. Cả người chợt lạnh, định rời khỏi người anh, thế nhưng anh lại không chịu buông tay.

Kết thúc vào lúc này, sẽ chết người đó!

Giọng nói non nớt của Hạ Đại Bạch vang lên ở bên ngoài: “Con đi vào nha!”

Thằng nhóc thối này!

Đúng là khắc tinh mà!

“Dạ Kình, anh mau buông em ra.” Hạ Tinh Thần cầu xin, giọng nói cũng trở nên nức nở.

Nhưng mà, trong khoảnh khắc tiếp theo…

Anh chẳng những không buông cô ra, mà còn bế lên, đá văng cửa phòng tắm ra, sải bước đi vào.

Ở một cánh cửa khác, tiếng ken két vang lên, cửa được mở ra, thân thể bé nhỏ của Hạ Đại Bạch chui vào.

Trong phòng tắm.

Tiếng nước rào rào vang lên, âm thanh rất lớn, cửa đóng rất chặt. Mới đầu, Hạ Tinh Thần còn có thể miễn cưỡng giữ lại một ít lý trí, nhưng mà, đến lúc sau, thì cô đã hoàn toàn chìm đắm. Cũng may, tiếng nước chảy đã che đi những âm thanh xấu hổ kia.

Ngoài cửa, Hạ Đại Bạch cũng hoàn toàn không vào được.

Thứ nhất là trên người anh đang bị thương; thứ hai, tên nhóc đang ở bên ngoài; cho nên, lần này Bạch Dạ Kình không quá càn rỡ.

Chờ đến khi buông cô ra, thì không chỉ mặt, mà thậm chí cả người cô đều đã đỏ bừng.

“Anh đi ra ngoài trước đi, em tắm đã.” Cô đẩy anh ra. Muốn cô lúc này ra đối mặt với con, da mặt cô chưa đầy đến nỗi vậy. Anh thì khác vậy.

Bạch Dạ Kình không nói gì, khoác áo choàng tắm rồi đi thẳng ra ngoài.

Hạ Tinh Thần đóng vòi nước đang chảy rào rào lại, giương lỗ tai lên thì nghe thấy bên ngoài vọng đến giọng nói của hai cha con.

“Tiểu Bạch, ba mẹ đang làm chuyện xấu gì ở bên trong, mà con gọi mãi ba mẹ cũng không thèm trả lời con!” Giọng nói của Hạ Đại Bạch tức giận kèm theo uất ức.

“Chuyện của người lớn, nói với con nít như con cũng không hiểu.”

Cậu đá văng dép lông đi, leo lên trên giường ngồi khoanh chân: “Không nói thì không nói, dù sao con cũng biết ba mẹ đang làm gì.”

Bạch Dạ Kình nheo mắt lại: “Con biết?”

“Ba mẹ đang tắm chung với nhau!” Hai tay nhỏ của Hạ Đại Bạch ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của mình: “Xấu hổ lắm, cô giáo nói, con trai và con gái không thể tắm chung với nhau. Đó là giở trò lưu manh.”

“Ba và mẹ là đàn ông và phụ nữ, không ở trong phạm vi quy định của cô giáo con.” Anh nói một cách đanh thép, sau đó nói tiếp: “Con chui trên giường làm gì?”

Anh nhìn cái cục tròn tròn đang nhô lên ở trên giường. Thằng nhóc này, tuyệt đối là người thứ ba xen giữa hai người bọn họ.

“Đương nhiên là ngủ rồi.” Hạ Đại Bạch lấy chăn che mặt, rồi sau đó, lộ ra một đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn anh: “Sáng sớm hôm nay, Đại Bảo đã hứa với con, sau này đều sẽ ngủ cùng con!”

Ngây thơ!

Bạch Dạ Kình không muốn vạch trần ảo tưởng đẹp đẽ này của con trai, anh trèo lên phía còn lại của giường và nằm xuống, uể oải hỏi: “Cô giáo của con không dạy con, con trai không thể ngủ cùng con gái à?”

“Có dạy chứ, nhưng mà, Đại Bảo là phụ nữ, không phải con gái, Tiểu Bạch, ba là đàn ông, ba không thể ngủ cùng Đại Bảo của chúng ta.” Lúc Hạ Đại Bạch nói chuyện, chân nhỏ còn đẩy đẩy cái đùi anh, giống như là muốn đẩy anh xuống giường vậy.

Bạch Dạ Kình nắm lấy chân nhỏ của cậu, một tay khác thì làm bộ làm tịch đánh nhẹ vào cái bàn chân nhỏ đó: “Cô ấy là vợ của ba, ba thích ngủ lúc nào cũng được. Nhưng còn con, sau này có bản lãnh, thì đi ngủ với vợ con đi, đừng có ở đây làm kỳ đà cản mũi.”

Hạ Đại Bạch không quan tâm, còn làm ra vẻ đắc ý nói: “Không còn cách nào khác, ai bảo bây giờ con còn chưa có vợ, nên chỉ đành ngủ với vợ của Tiểu Bạch mà thôi.”

“…”

Thằng nhóc thối này!

Bạch Dạ Kình thậm chí có suy nghĩ tóm cổ cậu ném ra ngoài. Quả nhiên ông bà hay nói, con trai là oan gia của kiếp trước mà, lời này đúng là không sai chút nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.