Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 339: Chương 339: Uống một ly rượu giao bôi




“Tinh Thần, con vẫn luôn là người hiểu chuyện. Thật ra thì trong lòng con cũng hiểu rất rõ rằng… con và cậu ta sẽ không có tương lai.”

Hạ Tinh Thần cắn môi, không nói lời nào. Buông mắt thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài cửa sổ lúc này tuyết càng rơi càng dày đặc, cảnh trời trắng xóa bào chùm lên hết cả thành phố, khiến cho đêm tối vốn ảm đạm kia cũng trở nên bừng sáng.

Ánh sáng ấy chói đến mức khiến cho mắt cô đau đáu đau.

Cả trí óc cô đều là những lời mà Lý Minh đã nói trước đó văng vẳng vang bên tai, những lời ấy như dây thép kéo lấy thần kinh cô.

Một lát sau, chỉ nghe thấy Thẩm Mẫn ở bên kia tiếp tục lên tiếng: “Khi xưa, khi con chưa cưới đã mang thai, bao nhiêu năm nay trong lòng con ít nhiều gì cũng đã lĩnh hội được những lời chê cười và ánh mắt xem thường ấy. Sau này, nếu như con cứ nằng nặc muốn ở bên Dạ Kình, thì chỉ sợ rằng cái cảm giác ấy, sẽ càng khó chịu hơn gấp trăm ngàn lần so với trước kia.”

Bàn tay cầm điện thoại di động của Hạ Tinh Thần hơi run rẩy, tiếp theo đó, điện thoại di động đã bị lấy khỏi tay cô.

Cô quay người qua, chỉ thấy Bạch Dạ Kình đã cầm điện thoại ghé sát vào bên tai của mình.

“Cô Thẩm, đã không còn sớm nữa, cô nghỉ sớm đi. Lần sau, cháu và Tinh Thần sẽ đến thăm cô.”

Dứt lời, anh cũng không để ý Thẩm Mẫn bên kia có muốn nói gì thêm hay không, liền thằng thừng cúp điện thoại.

Hạ Tinh Thần gần như rúc vào trong ngực anh ngay lập tức, hai tay ôm lấy eo anh. Anh một ôm lấy cô, một tay vứt điện thoại cho Thụy Cương đang đứng ở bên cạnh, rồi phất tay ra hiệu cho anh ta lui ra ngoài.

“Bà Bạch, sau này khi nào muốn liên lạc với người bên ngoài, thì xin hãy phải xin phép anh trước đã.”

Tiếng “bà Bạch” ấy dường như anh đã gọi quen miệng, nên bây giờ nghe đã tự nhiên hơn trước rồi. nhưng vào giờ phút này, khi âm thanh ấy lọt vào tai Hạ Tinh Thần, thì dường như lại thêm đôi phần khổ sở.

“Sao anh không nằm xuống đi, vết thương còn đau không?”

“Tối nay là một buổi tối rất quan trọng, nếu đi nằm sớm như vậy, không phải là rất đáng tiếc hay sao?”

Quan trọng!

Hạ Tinh Thần cười khổ sở.

Đúng thật là quan trọng. Nhưng mà, với cô thì cả ngày hôm nay, càng giống như là một cơn ác mộng hơn. Cô thà đi ngủ sớm hơn, rồi khi tỉnh lại, thì có thể xem như là chẳng có chuyện gì xảy ra.

Bạch Dạ Kình dắt tay cô, đi vào phòng ngủ chính. Anh đi tới tủ rượu, lấy ra một chai rượu vang đỏ, thuần thục mở nắp chai, sau đó, ưu nhã rót hai ly rượu, rồi đưa một ly tới trước mặt cô.

Hạ Tinh Thần nhìn anh một cách khó hiểu.

“Tối nay, chúng ta nên ăn mừng.” Anh đưa ly rượu vào trong tay của cô.

“Ăn mừng chúng ta kết hôn không thành công sao.” Hạ Tinh Thần hơi sượng, lại khá bất lực. Thật đúng là tìm niềm vui trong sự đau khổ.

“Tối nay là đêm tân hôn của chúng ta, không đáng để chúc mừng sao” Bạch Dạ Kình cúi đầu nhìn cô, gương mặt khôi ngô ấy tiến lại gần hơn, hai mắt sáng ngời nhìn vào mắt cô: “Trận đòn ấy của ông cụ anh cũng đã nhận rồi, đâu thể nào ăn đòn uổng công thế được. Tối nay, đêm tân hôn, em phải bù đắp cho anh thật tốt nhé.”

Trong chớp mắt, hốc mắt của Hạ Tinh Thần đã bị bao phủ bởi một tầng sương mù mỏng manh. Nhưng cô lại có thấy dở khóc dở cười, cô nhẹ nhàng đẩy anh: “Anh có biết ngượng không vậy, bây giờ đã là lúc nào rồi, mà sao trong đầu anh chỉ có mỗi chuyện này thế. Vả lại, bây giờ anh bị thương thành ra thế này rồi, còn có thể động phòng được sao?”

“Dám nghi ngờ năng lực của đàn ông về phương diện này, xem ra lá gan của em cũng lớn đấy. Nếu em đã không muốn ăn mừng, vậy chúng ta dứt khoát trực tiếp động phòng là được.” Bạch Dạ Kình nhấc mày một cách nguy hiểm, dáng vẻ đó thật sự đẹp vô cùng. Vừa nói, anh vừa lấy ly rượu trong tay cô xuống.

Hạ Tinh Thần cảm thấy mình thật sự đã bị anh đầu độc mất rồi. Nhưng mà cô không dám thật sự động phòng với anh.

Tối nay, cô vừa không có tâm trạng, cũng lại vừa lo lắng cho vết thương sau lưng anh, mấy vết thương trầy da sứt thịt kia không phải là trò đùa. Nếu như thật sự động phòng, thì chỉ sợ cuối cùng sẽ biến thành cuộc chiến đẫm máu.

“Em tin anh, được chưa?” Hạ Tinh Thần cầm ly rượu lên, tránh né cánh tay không có ý tốt đó của anh, nói.”Chúng ta ăn mừng đi, anh đừng có giỡn...”

Bạch Dạ Kình bắt cô trở lại, bởi vì đã dùng lực nên ảnh hưởng đến vết thương ở sau lưng. Anh hơi cau mày lại.

Hạ Tinh Thần không dám né nữa, chỉ cầm ly rượu: “Đừng giỡn nữa, anh bị thương không nhẹ đâu.”

Bạch Dạ Kình không nghịch ngợm nữa, ánh mắt anh nhìn cô say đắm, giữa hàng mi lại thêm vài phần dịu dàng. Cánh tay dài cầm ly rượu, vòng qua cánh tay của cô.

Cô hơi sửng sốt, đây là…

Muốn uống rượu giao bôi sao?

Theo sự dẫn dắt của Bạch Dạ Kình, hai người đan xen tay nhau, uống rượu vào. Trong lòng Hạ Tinh Thần mùi vị vừa chát vừa ngọt đó cứ lẫn lộn với nhau. Cô nhắm mắt lại, không nghĩ gì nữa. Giây phút này, trí óc cô, chỉ có thể là anh mà thôi.

“Anh không thể uống hết được, nhấp môi được rồi.” Cô vẫn còn nhớ vết thương trên lưng của anh, nhanh chóng thu lại cảm xúc, vội vàng rút ly rượu trong tay anh ra: “Cũng đã bị thương thành như vậy rồi, anh không được phép uống rượu.”

Dáng vẻ quản anh của cô, giống như một người vợ bé nhỏ vậy, cách nói đầy chính trực.

Bạch Dạ Kình chỉ cảm thấy lòng anh như được sưởi ấm, cuối cùng cũng mặc cho cô lấy ly rượu đi, đưa tay ra đến trước mặt cô.

Tửu lượng của cô không tốt lắm, cô một ngụm uống hết ly rượu vang đỏ, say thì không say, nhưng lúc này gương mặt cô đỏ ửng, dáng vẻ yểu điệu ấy đáng yêu vô cùng. Cô có hơi khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhẹ nhàng đặt tay của mình vào trong lòng bàn tay của anh.

Anh nhẹ nhàng kéo, thân thể mềm mại yêu kiều của cô liền ngã vào ngực anh. Cô cười rộ lên, hai mắt lưu chuyển, long lanh động tình, cực kỳ quyến rũ.

“Bà Bạch, anh có thể mời em nhảy một điệu được không? “

Đôi mắt đầy phong tình của Hạ Tinh Thần híp lại, bày ra tư thái ưu nhã: “Dĩ nhiên là được.”

Bàn tay thon thả mềm mại đặt lên bả vai kiên cố của anh. Bàn tay của anh, đặt ở eo của cô.

Đêm hôm ấy, ngoài cửa sổ tuyết trắng mờ mịt.

Bên trong phòng, không có tiệc tùng, không có ăn mừng, thậm chí còn không có ai chúc phúc, bọn họ ôm nhau, chìm đắm trong vòng tay của nhau.

“Ông Bạch, anh còn nhớ lần đầu tiên em nhìn thấy anh nhảy, là lúc nào không?” thân hình nho nhã nhẹ nhàng đong đưa, cô dán cả người vào anh. Như thể, chỉ cần ở trong lòng anh, thì cô có thể không phải nghĩ gì cả, cái gì cũng có thể buông bỏ được.

Có anh là được rồi.

Anh cười, nhẹ nhàng ngửi mùi hương trên tóc cô: “Nguyện nghe em nói.”

“Đêm hôm đó, anh và cô Tống ôm nhau khiêu vũ. Tất cả mọi người trong phòng, đều nói hai người rất xứng đôi. Thật ra thì, ngay cả em cũng cảm thấy hai người rất xứng đôi.”

“Cho nên, bây giờ bà Bạch muốn tính nợ cũ với anh?”

Hạ Tinh Thần ngửa đầu nhìn anh, ánh mắt lấp lánh, nụ cười ngà ngà say: “Nếu như muốn tính, thì anh có nhiều nợ cũ để tính lắm đấy.”

Khi đó, cô còn cảm thấy mình cách xa anh nghìn bước, vạn bước. Cô đâu từng nghĩ tới rằng, ấy vậy mà đã bước qua nghìn bước, vạn bước ấy.

Chỉ là…

Sau nghìn bước, vạn bước ấy, giữa bọn họ bây giờ lại có một cây cầu gãy ngang.

Bạch Dạ Kình không sợ cô lật lại những chuyện cũ kia, chỉ nói: “Từ hôm nay trở đi, bạn nhảy của anh, sau này trừ em ra, sẽ không còn người phụ nữ nào khác nữa.”

Đây có thể xem là một lời hứa chứ?

Trong lòng Hạ Tinh Thần ngọt ngào vô cùng

Bạch Dạ Kình ôm cô: “Bây giờ rảnh rỗi, thì sao em không suy nghĩ về hôn lễ của chúng ta vào năm sau, em muốn tổ chức hôn lễ trong nhà hay là muốn tổ chức ngoài trời?”

Nhưng cô lại lo lắng vô cùng.

Năm sau, bọn họ còn có hôn lễ sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.