Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 328: Chương 328: Đến cục dân chính đăng ký kết hôn (1)




Hạ Đại Bạch uất ức che đầu: “Mẹ xem mẹ xem, từ trước đến nay có bao giờ mẹ hung dữ với con đâu. Quả nhiên là “gần mực thì đen” mà, bị Tiểu Bạch làm hư mất rồi!”

“Nếu như con không thích mẹ và Tiểu Bạch ở gần như vậy, thế mẹ sẽ không kết hôn với ba con nữa là được.”

“Em nói gì?” Hạ Đại Bạch còn chưa kịp mở miệng nói gì, thì một giọng nói kèm theo sự nguy hiểm từ phía sau truyền đến. Nhịp thở của người đàn ông vang lên sau lưng, anh cúi người nhìn đỉnh đầu của cô: “Nói lại lần nữa cho anh nghe.”

Hạ Tinh Thần cảm thấy lạnh sống lưng, cô biết rõ tính tình của Bạch Dạ Kình thế nào, cô không cần quay đầu cũng biết được sắc mặt của anh lúc này, sao cô dám nói lại lời vừa nãy?

Bên cạnh, Hạ Đại Bạch nhìn cô, xong lại nhìn gương mặt căng cứng của người nào đó, thằng bé làm bộ mặt cười trên sự đau khổ của người khác, vừa rửa sạch bàn chải đánh răng, vừa cất giọng nói: “Tiểu Bạch, Đại Bảo nói ba quá hung dữ, căn bản không muốn lấy ba.”

Thằng nhóc thúi!

Hạ Tinh Thần trừng mắt nhìn thằng bé.

Bạch Dạ Kình cũng trừng mắt nhìn thằng bé.

Hạ Đại Bạch vẫn xem như không có gì, thằng bé tiếp tục lải nhải: “Cho nên, con nói này, bình thường ba phải dịu dàng một chút mới được. Nếu không cũng sẽ có ngày con và Đại Bảo không thương ba nữa, lúc đó ba sẽ phải khóc thôi!”

Bạch Dạ Kình quét mắt qua, khiến cho thân thể bé nhỏ của Hạ Đại Bạch run lên, thằng bé bị dọa phải chạy đến ôm bắp đùi Hạ Tinh Thần: “Đại Bảo, Tiểu Bạch thật là dữ.”

“Được rồi, anh đừng dọa con nữa.” Lúc này Hạ Tinh Thần mới quay đầu liếc nhìn người đàn ông này.

Bạch Dạ Kình nghe cô nói vậy, sắc mặt của anh đã hòa hoãn đi rất nhiều, anh nói: “Anh đã sắp xếp người đi đón bác Thẩm.”

“Hai chúng ta không cần đi sao?”

“Không có nhiều thời gian, không cần đi, trực tiếp gặp ở cục dân chính là được.”

Hạ Tinh Thần gật đầu.

“Ồ, con muốn đi xem Tiểu Bạch và Đại Bảo kết hôn.” Hạ Đại Bạch vui vẻ không ngừng nhảy nhót, thằng bé cầm chiếc khăn lông nhỏ có in hình hoạt hình của mình vẫy vẫy.

Sau lưng, hai người lớn chứng kiến cảnh này thì lập tức nhìn nhau cười.

Qua hôm nay, ba người bọn họ đã chân chính là một gia đình rồi. Chỉ cần nghĩ đến đây, đã cảm thấy trong lòng vô cùng thỏa mãn.

“Anh đi sửa soạn chút đi.” Hạ Tinh Thần xoay người lại, sờ sờ cằm dưới của anh, cô nói: “Nên cạo cả râu đó, em đi mặc quần áo cho Đại Bạch.”

Bạch Dạ Kình gật đầu, lại nhìn thằng bé trong phòng vệ sinh, sau đó mới đi ra ngoài.

Hôm nay, Hạ Đại Bạch ăn mặc vô cùng đẹp trai. Mặc áo bông thật dày cho thằng bé thì thằng bé không chịu, kiên quyết phải ăn mặc cho lịch thiệp, áo sơ mi cộng thêm âu phục, trên cổ còn đeo một chiếc nơ nho nhỏ.

Hạ Tinh Thần bế thằng bé đi xuống, lúc đi đến phòng ăn, Bạch Dạ Kình đã ngồi trước bàn.

Thấy thằng bé ăn mặc mỏng manh như vậy, lông mày anh khẽ nhíu lại: “Sao lại mặc ít như thế?”

“Nghe nói hôm nay sẽ có tuyết đầu mùa, nếu cậu chủ muốn ra khỏi nhà, tôi thấy vẫn nên mặc ấm một chút.” Quản gia ở bên cạnh mở miệng nói, tự mình bài trí bữa ăn sáng.

Bạch Dạ Kình quay lại ra lệnh cho người giúp việc bên cạnh: “Đi lên lầu lấy cho cậu chủ cái áo bông dày một chút.”

“Nhưng mà...” Hạ Đại Bạch vểnh cái miệng nhỏ, ra vẻ không vui: “Áo bông dày mặc lên người trông mập mạp như trái banh nhỏ, ba và mẹ đều mặc đẹp như vậy!”

“Ba mẹ kết hôn hay con kết hôn?”

Hạ Đại Bạch lẩm bẩm, thằng bé muốn mặc quần áo đẹp cuối cùng cũng không thành. Người giúp việc cầm áo bông xuống, Hạ Tinh Thần nhận lấy mặc lên cho thằng bé. Mặc dù vô cùng không muốn, nhưng lời của Tiểu Bạch, thằng bé không dám cãi lại.

Bây giờ Hạ Tinh Thần càng ngày càng phát hiện, trong nhà có một người đóng vai ác vẫn tốt hơn. Bằng không, cô thật sự không trị nỗi nhóc con này.

“Được rồi, đừng buồn nữa. Ba cũng chỉ sợ con bị cảm thôi.” Hạ Tinh Thần sờ lên chiếc mũi nho nhỏ của Hạ Đại Bạch.

Hạ Đại Bạch nhìn Tiểu Bạch, Bạch Dạ Kình đưa cho thằng bé cái bánh mì sừng trâu, cái miệng nhỏ nhắn của thằng bé vểnh lên, cũng không tức giận nữa. Tính tình trẻ con cũng chính là như vậy, rất dễ dụ.

“Cô Hạ, ngài Tổng thống, chúc mừng hai vị trước!” Quản gia đứng ở bên cạnh cười nói, hôm qua cậu chủ vô cùng vui mừng, hết lần này đến lần khác la hét khắp phòng chuyện hai người bọn họ muốn kết hôn, cho nên, hiện giờ toàn bộ phủ Tổng thống không ai không biết.

Ông ấy lấy từ xe thức ăn xuống ba chén chè trôi nước, đưa đến trước mặt ba người: “Hôm nay nhà bếp cố tình làm chè trôi nước. Biểu thị sự tròn trịa trôi chảy, là một điềm tốt. Ba người nếm thử xem.”

Trong chén, mấy viên chè trôi nước trắng như tuyết lại mượt mà, còn có hoa quế màu vàng ở phía trên, khiến người khác vừa nhìn đã thấy thèm.

“Cám ơn ông.” Hạ Tinh Thần lên tiếng. Vừa nghĩ đến bốn chữ tròn trịa trôi chảy, trong lòng cô cảm thấy thật mỹ mãn.

Sau khi ăn xong cô ngẩng đầu lên, thấy trong chén anh không thừa lại viên nào cả. Bình thường anh không thích ăn đồ ngọt, những có lẽ hôm nay lại đặc biệt.

“Con cũng ăn xong rồi!” Hạ Đại Bạch giơ chén lên, ra vẻ đắc ý: “Bác quản gia, như vậy có phải ba, mẹ và cháu sẽ luôn luôn ở bên nhau không ạ, không bao giờ chia cách nữa?”

Quản gia gật đầu: “Dĩ nhiên rồi.”

Hạ Tinh Thần và Bạch Dạ Kình mỉm cười nhìn nhau. Ở dưới bàn, tay anh đưa qua nắm lấy tay cô: “Đi thôi.”

Hạ Tinh Thần lấy áo khoác mặc vào, theo bản năng sờ vào túi, nhưng bên trong lại trống trơn.

Túi thơm mẹ may cho cô đã không thấy đâu nữa. Quan trọng nhất chính là miếng ngọc bội kia.

“Tìm gì vậy?” Bạch Dạ Kình hỏi.

“Trước kia mẹ có cho em đồ cầu bình an. Gần đây em vẫn luôn mang theo người. Thế nhưng hiện giờ lại không thấy.”

“Em cố gắng suy nghĩ lại xem, có phải đã cất ở đâu rồi không?”

Hạ Tinh Thần suy nghĩ lại, cuối cùng cũng không chắc chắn lắm.

“Có thể đã để trong túi xách.”

“Đến chiều khi chúng ta đến chỗ lão phu nhân, lại tìm cẩn thận xem sao. Nói không chừng là ở trong túi xách.”

“Cũng được.”

Hạ Tinh Thần gật đầu, cô để Bạch Dạ Kình nắm tay đi ra ngoài. Thế nhưng, không biết có phải vì mất ngọc bội hay không mà trong lòng cô lại có chút bất an.

Cửa lớn của Phủ Tổng thống vừa mở ra, gió rét thấu xương chợt ùa vào.

Hạ Đại Bạch vốn đang tung tăng chạy ở phía trước, bị gió thổi vào lại lui về.

“Tiểu Bạch, bên ngoài lạnh lắm!”

Thằng bé run rẩy, lỗ tai vì lạnh mà đỏ bừng.

Bạch Dạ Kình lấy khăn quàng cổ của anh xuống, quấn lên cho thằng bé, che mất hai lỗ tai nhỏ xinh. Anh đứa tay nhấc một cái, thằng bé đã ở trong ngực anh, dùng áo choàng dài bọc thằng bé lại.

Hạ Tinh Thần nhìn cảnh này, cô không kiềm được cong cong môi. Anh quay đầu, dùng tay còn lại dắt cô: “Đừng ngây người, mau lên xe đi. Coi chừng bị cảm.”

“Ừm.” Hạ Tinh Thần đáp lại, cô chầm chậm chạy theo, bởi vì đôi chân dài của anh bước rất nhanh.

“Cô Hạ, chào buổi sáng.” Lãnh Phi đứng bên cạnh xe chào hỏi cô.

Hạ Tinh Thần không chú đến sắc mặt bất thường của anh ta, cô chỉ cười đáp lại, sau đó chui vào bên trong xe.

Bạch Dạ Kình đặt thằng bé lên xe trước, anh liếc mắt nhìn Lãnh Phi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.