Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 327: Chương 327: Nhất định phải làm phu nhân Bạch




Đầu óc cô lại trở nên mơ hồ.

Bạch Dạ Kình không có ý định giải thích thêm, anh chỉ rũ mắt nhìn vết đỏ trên cổ tay cô.

Vừa rồi anh dùng lực quá mạnh. Chỉ là nghe nói cô đến nhà cũ, còn đến chỗ chú hai, anh sợ cô lỡ miệng nói trên người mình có khăn thêu hình hoa lan. Cho nên trong lúc nhất thời cảm xúc của anh dao động rất lớn.

Bạch Dạ Kình thở dài, ngón tay dài nhẹ nhàng vuốt cổ tay cô: “Còn đau không?”

Anh không hỏi cô đã rất uất ức. Vừa hỏi, trong lòng Hạ Tinh Thần càng khó chịu.

Cô hất tay anh ra, xoay mặt đi, không muốn để ý đến anh.

Bạch Dạ Kình lại nắm tay cô, nhẹ nhàng xoa cho cô: “Túi của em, ngày mai ký giấy chứng nhận kết hôn xong, anh sẽ đưa em về lấy.”

So với vừa rồi lúc này cảm xúc của anh đã hòa hoãn đi nhiều, giọng nói cũng không lạnh như băng như vừa rồi mà có thêm mấy phần ấm áp.

“Anh thật đáng ghét.” Hạ Tinh Thần nhìn động tác của anh, cô nghẹn ngào nói, hít hít mũi, sau đó siết chặt nắm đấm đánh vào anh.

Sao lại có người đàn ông như vậy? Vừa cho một cái tát, lập tức cho quả táo ngọt.

Bạch Dạ Kình không cản tay cô, anh ôm cô vào, mặc cô đánh anh.

“Tối nay ở đây, sáng mai đến cục dân chính, trước khi chúng ta lấy được giấy kết hôn, anh không cho phép em đi ra ngoài. Hiểu không?”

Hạ Tinh Thần đã hiểu, anh lo lắng hai người bọn họ có kết hôn thành công hay không, anh cũng gấp gáp muốn đăng ký.

Lửa giận trong lòng vừa rồi đều biến mất hết.

“Anh đừng nghĩ nhiều, em thấy họ không muốn ngăn cản chúng ta đâu.”

Anh gật đầu nói: “Tốt nhất là như vậy.”

“Sao anh chỉ mặc áo sơ mi đã đi ra ngoài?” Bên ngoài lạnh như vậy, Hạ Tinh Thần sợ anh bị cảm.

“Vừa rồi đi gấp quá.” Nhận được điện thoại của lão phu nhân, ngay cả văn kiện anh cũng không chú ý đến, chứ đừng nhắc đến mặc áo khoác. Trực tiếp đi tìm Lãnh Phi lấy chìa khóa xe, không dẫn theo ai đã chạy đến Chung Sơn.

“Là vì em ở chỗ lão phu nhân sao?”

“…” Anh không lên tiếng.

Hạ Tinh Thần nhìn anh, hỏi: “Anh sợ chúng ta không thể kết hôn đến vậy sao? Ngay cả áo khoác cũng không mặc.”

Rõ ràng là biết mà còn hỏi.

Bạch Dạ Kình gật đầu: “Mau vào đi, bên ngoài rất lạnh.”

“Anh vẫn chưa trả lời em.” Hạ Tinh Thần vẫn đứng ở đó, cô nắm tay anh: “Anh muốn kết hôn với em đến vậy sao?”

Đáy mắt cô có ý cười, lóe lên tia sáng mong đợi.

Bạch Dạ Kình nâng cằm cô, hôn lên môi cô. Vốn cho là anh sẽ không trả lời, lại nghe anh khàn giọng mở miệng: “Không sai. Nếu như tất cả mọi người đều không cho phép anh cưới em, không cho phép em gả cho anh, em sẽ quyết định thế nào, phu nhân Bạch?”

Mỗi một chữ đều có lực.

Giống như trống, từng chút từng chút đập vào lòng cô.

Trong lòng Hạ Tinh Thần thoáng qua cảm giác ngọt ngào. . Truyện Hệ Thống

“Mau vào đi, đừng để bị cảm.” Gương mặt ửng đỏ, cô kéo tay anh, muốn đi vào.

“Anh còn việc phải làm.”

“Còn việc sao?”

Anh lo lắng bao nhiêu mới có thể bỏ cả công việc, chạy đến chỗ cô.

“Anh sẽ về trễ, em vào trước đi.”

Hạ Tinh Thần gật đầu, cô đi được hai bước, quay đầu lại. Anh đã ngồi vào trong xe, ngón tay đang đốt điếu thuốc, vẻ mặt u sầu.

Cô chưa kịp hỏi gì, xe đã lấy tốc độ nhanh nhất chạy ra ngoài.

Trên đường Bạch Dạ Kình đi về phòng làm việc, lão phu nhân gọi điện đến.

Anh vừa bắt máy bà ấy đã bắt đầu lải nhải.

“Con làm sao vậy? Vừa rồi trong điện thoại còn nói không có thời gian, vậy mà mới đó con đã nổi giận đùng đùng đến dẫn Tinh Thần đi. Con đây là thế nào?”

“Ngày mai con sẽ dẫn cô ấy về.”

“Con xem con đi, trước mặt chú con làm thành như vậy, thật mất mặt.”

Bạch Dạ Kình không trả lời: “Mẹ không còn gì nữa thì con cúp máy đây.”

Lão phu nhân hừ một tiếng, cúp điện thoại. Đúng là bà ấy càng ngày càng không hiểu đứa con trai này rồi.

Hạ Tinh Thần gọi điện thoại cho Trì Vị Ương, hỏi tình hình cô ấy.

Thật ra đến cuối cùng Trì Vị Ương vẫn không bỏ đứa nhỏ. Có lẽ là bàn mổ lạnh như băng kia làm cô ấy hối hận. Cho nên, một giây nằm trên đó, cô ấy lập tức từ bỏ ý định đó.

Hạ Tinh Thần vĩnh viễn không quên được thời khắc từ phòng phẫu thuật đi ra ngoài, cả người giống như từ trong quỷ môn quan bò ra, sắc mặt trắng như tờ giấy.

May mắn thay, cuối cùng, cô ấy vẫn không bỏ đứa nhỏ.

Cô nghĩ đến Vị Ương, lại nghĩ đến mình.

Ngày mai sẽ kết hôn, vẫn khó nén xúc động. Vốn là sau khi sinh Hạ Đại Bạch, cô cho là sau này mình rất khó tìm được người thích hợp để kết hôn, càng không nghĩ đến, có một ngày người đàn ông muốn trở thành chồng cô, lại là ba của đứa nhỏ.

Tóm lại, đây chính là duyên phận, chẳng qua không biết duyên phận của Vị Ương và bác sĩ Phó, có phải lúc này đã kết thúc rồi không?

Nghĩ vậy, Hạ Tinh Thần nằm trên giường, quấn chăn chặt hơn.

Một đêm kia, Bạch Dạ Kình bề bộn nhiều việc. Lúc anh trở lại, Hạ Tinh Thần đã ngủ.

Hôm sau.

Lúc cô thức dậy, mới phát hiện mình lại ở trong phòng anh. Cả người còn bị anh ôm chặt vào ngực.

Sợ quấy rầy đến anh, Hạ Tinh Thần thận trọng từ trên giường bước xuống đi rửa mặt.

Từ trong phòng thay đồ chọn quần áo thích hợp cho anh mới ra khỏi phòng. Hạ Đại Bạch cũng đã thức, thằng bé dụi mắt lăn lộn trên giường.

Biết hai người bọn họ hôm nay sẽ kết hôn, thằng bé còn hưng phấn hơn bọn họ, rất vui vẻ nên ngủ trễ, sáng lại thức sớm.

“Đứng lên rửa mặt, mẹ lấy quần áo cho con.” Hạ Tinh Thần ôm Hạ Đại Bạch từ trong chăn ra.

Cánh tay nho nhỏ của Hạ Đại Bạch ôm lấy cổ cô: “Đại Bảo, mẹ và Tiểu Bạch kết hôn, con rất vui. Nhưng sau khi mẹ có Tiểu Bạch, sẽ không phải không cần con nữa chứ?”

“Nói bậy. Có lúc nào mẹ không cần con?” Hạ Tinh Thần ôm thằng bé đi vào phòng tắm.

Cho Hạ Đại Bạch ngồi lên ghế nhỏ, mang dép nhỏ cho thằng bé. Thằng bé vỗ vỗ cái miệng nhỏ: “Con phát hiện, sau khi mẹ và Tiểu Bạch nói yêu đương, không ai ngủ cùng con nữa. Mẹ chỉ ngủ cùng Tiểu Bạch.”

“…” Mặt Hạ Tinh Thần đỏ rần.

Cô cầm bàn chải đánh răng và kem đánh răng đưa cho thằng bé: “Súc miệng.”

Nói xong, cô xoay người đi ra ngoài. Hạ Đại Bạch nhìn bóng lưng của cô, nói nhỏ: “Mẹ xem kìa, con không có nói oan cho mẹ mà, con vừa nói một chút mẹ đã đi.”

“Con mau đánh răng đi.”

“Hừ, con mặc kệ, dù sao tối nay con cũng muốn mẹ ngủ cùng với con.”

“Được, mẹ ngủ cùng con.”

Lúc này Hạ Đại Bạch mới hài lòng, cầm bàn chải đánh răng chà chà, đột nhiên như nhớ đến cái gì, thằng bé rút bàn chải đánh răng từ trong miệng nhỏ ra, thò đầu nhìn ra ngoài: “Đại Bảo, thật kỳ lạ nha.”

“Cái gì kỳ lạ?” Hạ Tinh Thần lấy quần áo đi đến, đứng ở cửa phòng tắm.

Đôi mắt to tròn của Hạ Đại Bạch nhìn quanh người cô, cuối cùng, dừng lại trên bụng cô: “Mẹ và Tiểu Bạch ngủ chung nhiều lần như vậy, sao còn chưa sinh em gái nhỏ cho con?”

“…” Khóe môi Hạ Tinh Thần giật giật, cô đi đến, gõ lên đầu nhỏ của thằng bé: “Tập trung súc miệng, chuyện của người lớn, trẻ con không cần để ý quá nhiều.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.