Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 122: Chương 122: Phu nhân Lan Đình xuất hiện (1)




“Phu nhân, người không thể tiếp tục tán gẫu nữa, còn tán gẫu thêm, ngọc phật quý kia của người không thể giành được rồi.” Lúc Dư Trạch Nam nghĩ vậy, một giọng nói đột nhiên xen ngang vào.

Mọi người theo quán tính nhìn về hướng phát ra giọng nói. Tắt đèn, Dư Trạch Hạo bước xuống xe, thông thả đi qua chỗ bọn họ. Hạ Tinh Thần vội vàng đứng ra tiếp đón: “Phó Tổng Thống, xin chào.”

“Xin chào.” Ánh mắt Dư Trạch Hạo nhìn sơ qua Hạ Tinh Thần rồi sau đó liếc nhìn em trai Dư Trạch Nam đứng yên bất động đang nhìn phía đối diện. Không đợi người ngoài phát hiện, đã thu lại tất cả biểu cảm, cười nói với phu nhân Lan Đình: “Tôi cũng nghe nói, phải lập tức mang ngọc phật đi rồi.”

Phu nhân Lan Đình rõ ràng là cảm thấy rất có hứng thú với ngọc phật quý kia, vừa nghe phó tổng thống Dư nói thế, liền nói: “Cô Hạ, hôm nào có cơ hội chúng ta lại tiếp tục trò chuyện. Còn quán ăn có mấy món ngon, cô nói với Trạch Nam giúp tôi. Trạch Nam sẽ dẫn tôi đi.”

“Được. Nhất định.”

“Đi thôi, phu nhân.”Dư Trạch Hạo và phu nhân Lan Đình đi vào trong.

“Anh, mọi người đi vào trước, em nói chuyện với bạn một chút.” Dư Trạch Nam nói. Dư Trạch Hạo vuốt cằm, cũng không nói gì mà đi vào trong.

Đi tới cửa, phu nhân Lan Đình lại quay đầu lại nhìn hai người Hạ Tinh Thần và Dư Trạch Nam. Con ngươi Dư Trạch Hạo xẹt qua một sắc bén hỏi: “Phu nhân, có việc gì sao?”

“Cô gái này rất có thiện cảm. Cậu có nhận ra không, Trạch Nam rất có cảm tình với cô ấy đấy! Bây giờ cậu đến rồi, cậu ấy ngược lại càng quang minh chính đại lấy cớ bỏ rơi tôi.” Phu nhân Lan Đình nói đùa.

Dư Trạch Hạo nói: “Lời này của người cũng quá nặng rồi. Thằng nhóc Trạch Nam kia vẫn luôn kính trọng phu nhân như mẹ ruột, sao có thể nỡ bỏ rơi người cho được? Cái bản tính này của nó, nhìn thấy cô gái xinh đẹp thì bất động tại chỗ.”

“Con trai lớn rồi không thể giữ mà, tôi còn đang chờ trong tương lai đứa trẻ Trạch Nam này cho tôi một đứa con dâu đây!” Phu nhân Lan Đình nói đến đây, nhớ đến điều gì, trong mắt thoáng qua một nét bi thương, không khỏi khẽ thở dài. Đứa con của bà và bà đã bị chia cắt hơn 20 năm, cũng không biết bây giờ con bé sống có tốt không, cũng không biết hơn 20 năm nay, con bé tự mình lớn khôn hay được người khác nuôi dưỡng.

Dư Trạch Hạo biết trong lòng bà suy nghĩ cái gì, an ủi nói: “Phu nhân, người cứ yên tâm đi, tôi đã cố gắng hết sức giúp người tìm người, tôi tin tưởng rất nhanh sẽ có manh mối. Nếu người thực sự thích Trạch Nam, mọi thứ nó cũng nghe theo người, cho người con dâu, con nuôi đều được.”

Phu nhân Lan Đình nở nụ cười nhẹ, vỗ vỗ vào tay Dư Trạch Hạo: “Giới trẻ có cách sống của giới trẻ, cậu ấy muốn thích cô Hạ kia, tôi cũng không làm khó cậu ấy. Có thể nhìn ra được cô Hạ là người hiền lành, không phải như mấy cô gái nhà giàu được nuông chiều ngang bướng.”

Dư Trạch Hạo gật đầu, tán thành theo cách nói của phu nhân, trong lòng lại đang suy nghĩ. Anh ta không nghĩ tới, hai người vậy mà sẽ trực tiếp gặp nhau như vậy.

...

Bóng dáng Phu nhân Lan Đình biến mất trong sảnh tiệc sang trọng, ánh mắt Hạ Tinh Thần mới dừng lại. Từ trong ánh sáng rực rỡ ban nãy, đến bóng đen sâu thẳm trước mặt, cô cảm thấy tâm trạng nặng nề.

Bất chợt nghĩ tới mấy lời Tống Quốc Nghiêu vừa nói trong hội trường.

“Này! Ngẩn ngơ gì thế?”

Tay Dư Trạch Nam quơ quơ trước mặt cô.

Lúc này cô mới hoàn hồn, gượng gạo mím môi: “Anh mau đi vào trong với vị phu nhân kia đi, tôi đi trước.”

“Buổi đấu giá vừa mới bắt đầu, chút nữa còn có vũ hội long trọng, tối nay em mặc lộng lẫy như vậy, không khiêu vũ chẳng phải rất đáng tiếc sao?” Dư Trạch Nam đánh giá cô từ trên xuống dưới, hất mày: “Giá trị không vừa nha!”

Mọi người đều là người sáng suốt!

Hạ Tinh Thần tháo vòng cổ trên cổ xuống, bỏ vào trong túi: “Vốn dĩ tôi đến để làm việc, trước mắt anh ta cũng không cần đến tôi, cho nên tôi cũng không nhất thiết ở lại đây.”

Dư Trạch Nam liếc nhìn cô một cái: “Có tâm sự?”

“...” Hạ Tinh Thần không trả lời anh ta. Cô cầm theo tà váy đi xuống bậc thang. Dư Trạch Nam quay đầu lại liếc mắt nhìn bóng dáng cô đang chìm dần vào trong bóng tối.

Trong cơn gió hiu quạnh, cơ thể cô mỏng manh bị lạnh đến co rúm người lại. Đèn mờ tối, bóng dáng mảnh mai của cô phủ trên mặt đất, cả người lộ vẻ cô đơn lẻ loi.

Tim anh ta đập mạnh và loạn nhịp khi nhìn thấy tấm lưng ấy, cuối cùng cảm nhận được lồng ngực có chút bị ép chặt không thể giải thích được.

Bĩu môi hờn dỗi, lấy chìa khóa xe ra.

Không khác hơn được! Anh ta thực sự là người rất dễ mềm lòng! Đặc biệt là đối với phụ nữ càng mềm lòng! Thực sự không thể để một người phụ nữ đi một mình lẻ loi vào ban đêm.

...

Hạ Tinh Thần lạnh đến mức hai tay ôm ngực, khi đang xoa xoa cánh tay thì một chiếc xe dừng lại bên cạnh cô.

Dư Trạch Nam hạ cửa kính xe xuống: “Lên xe đi, đi đâu tôi đưa em đi.”

Hạ Tinh Thần đắn đo suy nghĩ xong cũng không do dự gì nhiều, mở cửa xe bước vào. Tối nay ở đây bởi vì quy tụ rất nhiều nhân vật quan trọng, cho nên có kiểm soát giao thông, cách hơn mấy dặm cũng không có xe bên ngoài qua lại, nếu cô tự đi ra ngoài cho dù không mệt chết thì cũng lạnh chết. Nói không chừng còn có thể bị cướp bóc. Mấy thứ trên người cô chính là vô giá, bị mất 10 cái mạng cũng không đủ bồi thường.

“Khoác thêm áo vào.” Mới thắt dây an toàn vào, trên vai ấm áp, áo khoác của Dư Trạch Nam đã khoác trên vai cô. Cô cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, kéo sát lại: “Cám ơn.”

“Về nhà?” Anh ta hỏi.

Hạ Tinh Thần thở dài một hơi, vừa định gật đầu, tầm mắt vô tình hướng ra ngoài cửa sổ. Mấy chiếc xe quen thuộc cứ hiện ra ở trước mặt.

Mấy chiếc xe này, thuộc về Bạch Dạ Kình...

Anh, vẫn luôn ở trong hội trường sao! Buổi đấu giá của cô và Tống Duy Nhất, anh tham gia ở đó, thật sự không biết là loại cảm nhận gì.

Dư Trạch Nam thấy cô một lúc lâu cũng không nói chuyện, đang xuất thần nhìn ngoài cửa sổ, cũng nhìn theo hướng tầm mắt của cô. Liếc mắt một cái cũng nhận ra xe của Bạch Dạ Kình.

“Anh ta ở trong hội trường?” Dư Trạch Nam hỏi.

Hạ Tinh Thần hoàn hồn lại, lắc đầu: “Có lẽ vậy.”

“Vừa nãy trên đường tới đây, có người đã thông báo cho anh tôi, nói là...”Nói đến đây, anh ta ngừng lại một chút, sau đó nhìn vào ánh mắt của cô, mới nói: “Thời gian đính hôn của Tống Duy Nhất và anh ta là 20 ngày sau.”

“Chút nữa anh có việc gì sao?” Hạ Tinh Thần đột nhiên hỏi, giống như không có nghe thấy lời anh ta nói.

“...” Anh ta ngẩn người ra, một lúc sau mới lắc đầu: “Tôi vốn dĩ cũng chỉ là đi dạo qua hội trường, cả đêm rất rảnh rỗi.”

“Vậy có thể dẫn tôi đi dạo xung quanh không?”

Dư Trạch Nam nhìn qua cô. Vẻ mặt cô bình tĩnh như vậy, giống như chuyện gì cũng không xảy ra, cái gì cũng không để ý. Chỉ là ở sâu trong đáy mắt trước sau cũng không che giấu được nỗi thất vọng và ảm đạm. Anh ta không do dự gật đầu: “Đương nhiên có thể. Em muốn đi đâu cũng đều ok!”

“Cám ơn...” Hạ Tinh Thần nói khẽ một câu. Nhẹ nhàng tựa đầu lên cửa kính xe, một đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ. Đèn neon rực rỡ của cả thành phố giờ phút này rọi vào trong mắt cô lại chỉ là một mảnh xám trắng.

Bỗng nhiên cô nhớ tới Hạ Đại Bạch...

Rất nhớ... rất nhớ...

Nhớ đến lồng ngực khó chịu, tức tối. Nếu ngay cả Hạ Đại Bạch cũng không còn, đời này... Cô đúng thật là không có gì cả...

Cô từ từ nhắm mắt lại, áp chế sự chua xót trong lòng. Trong xe rõ ràng có mở thiết bị sưởi ấm nhưng vẫn còn cảm thấy lạnh. Cô theo bản năng càng ôm chặt lấy chiếc áo của Dư Trạch Nam đang khoác trên người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.