Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 302: Chương 302: Sự thật làm người ta khiếp sợ (2)




Lời của mẹ, Hạ Tinh Thần không hề nghi ngờ chút nào. Miếng ngọc bội kia cô rất thích, có thể bảo vệ bình an, dĩ nhiên cô cũng không từ chối. Thẩm Mẫn đưa cho cô một cái túi nhỏ, sau đó giúp cô cất vào túi.

Hơn mười một giờ, điện thoại của Bạch Dạ Kình gọi đến.

Hạ Tinh Thần từ phòng bếp đi ra, cô đứng ở trong sân.

“Đã ăn chưa?” Anh hỏi.

“Vẫn chưa. Trưa nay mẹ làm rất nhiều món ngon.”

“Đáng tiếc anh không có lộc ăn.”

“Anh?” Hạ Tinh Thần bĩu môi: “Em nhìn thấy thực đơn trong quốc yến lần này của các anh ở trên mạng. Vậy còn có thể nói là không có lộc ăn sao?”

Trong giọng nói của Bạch Dạ Kình có vài phần uể oải, nghe được giọng nói của cô, anh lập tức cảm thấy khá hơn nhiều. Ở bên kia anh nở nụ cười, đột nhiên hỏi: “Có nhớ anh không?”

“...” Câu hỏi bất ngờ, làm cho Hạ Tinh Thần giật mình. Anh không hỏi còn tốt, vừa hỏi, nỗi nhớ trong lòng cô giống như bị người khác dùng dây thừng siết chặt từng chút một, gặm nhấm đáy lòng của cô, khiến cô cảm thấy chua xót.

Hạ Tinh Thần cắn môi, cô đứng ở đó, không lên tiếng.

Bạch Dạ Kình chờ một lúc, vẫn không nghe được đáp án, anh đương nhiên là mất hứng.

“Không nhớ?”

Anh hỏi. So với vừa nãy, hai chữ này đã lạnh lẽo hơn rất nhiều, ngay cả ý cười cũng mất đi.

“... Khi nào anh về?” Hạ Tinh Thần không trả lời mà hỏi ngược lại anh.

“Khi nào em nhớ anh thì anh sẽ về.”

“...” Câu trả lời này!

Người đàn ông này thực sự là rất trẻ con. Hạ Tinh Thần muốn trêu chọc anh một chút: “Nếu em không nhớ anh, anh định không về nữa à?”

Ở bên kia Bạch Dạ Kình buồn bực một lúc lâu không mở miệng. Hạ Tinh Thần biết đây là dấu hiệu anh đang tức giận, môi cô giật giật, muốn mở miệng, kết quả “Tút…” Một tiếng, anh quả quyết cúp điện thoại.

“...” Nghe tiếng ‘tút tút’ buồn chán, Hạ Tinh Thần nhất thời im lặng. Cô thật không biết là nên giận anh hay nên cười anh trẻ con.

Người này, làm sao lại không chịu nổi bị trêu chọc như thế? Hơn nữa, còn rất thích tức giận, thật là khó ở chung!

Hạ Tinh Thần cất điện thoại, một lát sau, cô lại không nhịn được, cầm điện thoại lên soạn tin nhắn.

Sau khi Bạch Dạ Kình cúp điện thoại, anh lập tức vào phòng tắm đi tắm.

Sau khi ra ngoài, thuận tay mở điện thoại, là tin nhắn của cô. Anh cho rằng cô ngại nói chữ ‘nhớ’ kia trong điện thoại, cho nên sau đó gửi tin nhắn qua để lấy lòng anh.

Lúc anh mở tin nhắn ra, tâm trạng cũng không tệ lắm. Nhưng, nhìn nội dung, cả khuôn mặt lập tức trầm xuống.

Nội dung tin nhắn rất đơn giản, chỉ có ba chữ ‘Quỷ hẹp hòi.’

Anh lạnh lùng ném điện thoại tới đầu giường. Không sai, anh chính là quỷ hẹp hòi!

Ngày hôm sau.

Khi Bạch Dạ Kình chuẩn bị lịch trình, anh đang rửa mặt thì Lãnh Phi ở ngoài gõ cửa.

“Ngài!”

Giọng nói của Lãnh Phi có chút nặng nề, Bạch Dạ Kình vừa nghe thì biết chắc chắn có chuyện quan trọng.

Anh tùy ý lau mặt, tự mình ra mở cửa.

“Chuyện gì?”

Lãnh Phi cầm tài liệu trong tay: “Đã tra ra được.”

“Con gái của phu nhân?”

“Vâng.” Lãnh Phi gật đầu: “Trong nước vừa gửi tài liệu tới.”

Bạch Dạ Kình đưa tay nhận lấy, anh đi tới ghế sa lon ngồi xuống. Mặc áo ngủ, hai chân thon dài, tùy ý vắt chéo. Tay gỡ dây buộc túi tài liệu.

Sắc mặt Lãnh Phi cứng lại, anh ta kêu một tiếng: “Ngài!”

Bạch Dạ Kình đưa mắt liếc nhìn anh ta một cái. Chỉ thấy sắc mặt Lãnh Phi khá là khó coi. Anh nhíu mày: “Không phải tin tốt?”

Lãnh Phi không dám nói, anh ta chỉ im miệng không nói gì, sắc mặt rất kỳ lạ.

Bạch Dạ Kình nhìn bộ dáng này của anh ta, trong lòng anh tức giận: “Cậu đứng qua một bên, đừng làm vướng mắt tôi!

Khả năng tồi tệ nhất Bạch Dạ Kình có thể nghĩ đến là cô gái bạc mệnh kia, bây giờ đã không còn trên cõi đời này nữa.

Nhưng mà...

Lúc bức ảnh đầu tiên rơi ra, cả người anh đờ ra, chớp mắt mấy cái.

Thẩm Mẫn.

Phía dưới viết rõ ràng: ‘Mẹ nuôi cô chủ.’

Bạch Dạ Kình lập tức ngẩng đầu lên, cặp mắt bén nhọn, sâu thẳm lại hung ác nhìn chằm chằm vào Lãnh Phi. Lãnh Phi rùng mình, ngay cả hít thở anh ta cũng không dám thở mạnh.

Bạch Dạ Kình tiếp tục cúi xuống, lật từng tấm ảnh chụp ‘em họ’ của anh.

Từ khi còn bé, cho đến lớn, có tấm bị mờ, có tấm rất rõ. Cho dù là khuôn mặt khi còn bé, anh cũng có thể liếc mắt đã lập tức nhận ra được.

Hạ Tinh Thần!

Bạch Dạ Kình không xem hết, xem hơn một nửa, anh hung hăng đập tài liệu lên bàn.

“Bốp.” Một tiếng, buổi sáng, trong căn phòng yên tĩnh, nghe rất đáng sợ.

Lãnh Phi ngừng hít thở.

Bạch Dạ Kình tức giận đến mức không thể kiềm được, anh lập tức đứng dậy, toàn thân đều là hơi thở tàn ác, anh tiến sát lại gần Lãnh Phi: “Đây là kết quả các cậu tốn thời gian dài như vậy tìm cho tôi sao? Con mẹ nó cậu đang đùa tôi à?”

Hai mắt anh đã đỏ lên.

Ánh mắt sắc bén như là có thể bổ người ta ra làm hai nửa.

Trong lòng Lãnh Phi không khỏi khiếp sợ. Anh ta đi theo ngài tổng thống nhiều năm như vậy, lần đầu tiên nghe anh nói tục.

Nhưng chuyện này... Quả thực không phải chuyện nhỏ, đổi thành bất kỳ ai, cũng không thể bình tĩnh được!

“Ngài...”

“Điều tra lại một lần nữa cho tôi! Không tra được, tất cả cút ngay cho tôi!” Hơi thở lạnh lẽo trên người anh không giảm đi chút nào.

“Ngài, đây là tổ chức tình báo...”

“Nghe không hiểu sao? Tôi nói, tra, lại!” Bạch Dạ Kình trực tiếp cắt đứt lời Lãnh Phi, hai chữ cuối cùng, là cắn răng nói, giống như muốn cắn người.

Lãnh Phi không nói gì nữa.

Kỳ thực, ngài tổng thống hiểu hơn ai hết, kết quả tổ chức tình báo điều tra ra, nếu không nắm chắc 100%, làm sao dám báo lên chỗ anh? Cho nên, đáp án này, hiển nhiên là ván đã đóng thuyền, điều tra lại, kết quả cũng giống như vậy thôi.

Những lời này, Lãnh Phi dĩ nhiên không dám nói. Anh ta chỉ yên lặng gom tài liệu lại: “Vậy tôi sẽ đi thông báo cho bọn họ ngay bây giờ, điều tra lại chuyện này.”

“Đứng lại!”

Bạch Dạ Kình quát lớn một tiếng.

Lãnh Phi quay đầu lại. Nhưng thấy vẻ mặt của anh vẫn u ám như vừa nãy.

Ánh mắt của anh rơi xuống trên tay Lãnh Phi: “Mang lại đây!

Lãnh Phi không hiểu chuyện gì, anh ta đưa tài liệu qua. Anh cầm bật lửa, trực tiếp đốt hết toàn bộ.

“Chuyện này, nếu có người thứ ba biết được...” Bạch Dạ Kình không nói tiếp, thế nhưng, trong giọng nói lại mang theo vẻ lạnh lùng, đều là ý cảnh cáo.

Lãnh Phi rùng mình, anh ta cúi đầu: “Ngài yên tâm.”

“Ra ngoài đi!”

“Vâng.” Lãnh Phi đáp lại một tiếng, anh ta lặng lẽ khép cửa lại, lui ra ngoài. Trong lòng không ngừng lo lắng.

Đừng nói ngài tổng thống chịu đả kích như vậy, ngay cả anh ta cũng cảm thấy không dám tin vào kết quả này. Cô Hạ làm sao lại biến thành em họ ngài ấy được?

Đây quả thực giống như trò đùa của thượng đế vậy! Nếu quả thật là như vậy, cậu chủ phải làm sao đây?

Anh họ và em họ loạn luân sinh ra nghiệt tử?

“Loạn luân” và “Nghiệt tử” bốn chữ này xuất hiện trong đầu Lãnh Phi, chính anh ta cũng cảm thấy sợ hãi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.